Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 803: Nếu đời người có thể làm lại

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:48
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nên dùng từ gì để hình dung ánh mắt ?

Tĩnh Bảo nghĩ tới một chữ: trầm lặng.

Sự cuồng vọng, sắc bén, chí khí, lý tưởng từng đều giấu kín, nhưng hề u ám tăm tối, trong mắt vẫn le lói một ánh sáng âm thầm tiếng động.

Ánh sáng chói mắt, thiêu đốt, nhưng khiến cảm thấy vững vàng, đáng tin.

Tĩnh Bảo thậm chí cảm giác, dáng vẻ khoanh tay, liếc mắt đầy kiêu ngạo gọi nàng là “ẻo lả”, là chuyện của kiếp .

Tiền Tam Nhất suýt phát điên: “Thanh Sơn, ngươi ở đây?!”

Cao Triều trừng mắt suýt lồi : “Người trong mộ là ai?!”

Uông Tần Sinh tay run run chỉ: “Ngươi, ngươi, ngươi... đang cúng mộ cho ?”

Từ Thanh Sơn đáp, thẳng tới mặt Tĩnh Bảo, mí mắt động: “Sao gầy thế ?”

Tĩnh Bảo đưa tay sờ mặt, gượng : “Gầy thì gầy, nhưng tinh thần vẫn khá . Còn ngươi, ở đây?”

Từ Thanh Sơn nàng, .

Bốn mắt .

Tĩnh Bảo thấy mắt nóng lên, nước mắt trào .

Một tướng quân sắt thép, cuối cùng đặt kiếm xuống, khom lưng, quỳ gối đầu hàng, điều đó khó bao!

Khó hơn cả là suốt đời gánh lấy tiếng nhục của một tướng quân đầu hàng!

Suốt một đời dài đằng đẵng như thế!

“Hắn vẫn c.h.ế.t, nàng cái gì?” Từ Thanh Sơn bật .

Khuôn mặt vốn chút huyết sắc của Tĩnh Bảo, vì câu mà càng tái nhợt như tờ giấy.

“Ngươi ở đây, là để canh chừng ?”

Từ Thanh Sơn trả lời, chỉ : “Bốn theo !”

Bốn thoáng do dự một chút, mới bước theo.

Chưa mấy bước, Từ Thanh Sơn đầu : “Không đỡ sư nương một chút ?”

“Rầm!” Uông Tần Sinh trượt chân ngã sóng soài, tứ chi chổng lên trời.

Cao Triều và Tiền Tam Nhất đầy khiếp đảm.

Cao Triều: “Hắn ý gì ?”

Tiền Tam Nhất: “Ta , nhưng tuyệt đối đơn giản .”

Chỉ Tĩnh Bảo trong lòng hiểu rõ, hai chữ “sư nương” , là biểu thị cho sự buông bỏ.

Hắn buông tay khỏi nhà họ Từ, buông nhà họ Từ quân, buông gánh nặng trách nhiệm trói buộc ... cuối cùng buông bỏ cả nàng.

Nàng nhắm mắt, chớp giọt lệ: “Không cần đỡ, ngươi, sẽ lạc ... mãi mãi lạc.”

Hàng mi Từ Thanh Sơn nhẹ khép , lặng lẽ .

Lời , chỉ hiểu.

Cảm ơn ngươi buông bỏ.

Nếu ngươi chịu đầu , sẽ ở ngay phía ngươi.

Gã ‘ẻo lả’ của Quốc Tử Giám, vẫn luôn ở phía .

Vẫn luôn luôn!

“Tốt, thì theo cho kịp!”

Giọng trầm xuống, bước chân cũng hề chậm , từng bước sải lớn.

Sống thì , nàng, , các ...

C.h.ế.t thì cha, Nhị thúc, tổ phụ...

Từ Thanh Sơn , đời cô độc!

Tĩnh Bảo chạy theo như hình với bóng. Đường núi khó , nàng tuy thở dốc, nhưng tụt nửa bước.

Thế nhưng bước chân vẫn chậm .

Tĩnh Bảo cảm nhận , mấp máy môi định “Cảm ơn”, nhưng thốt lời.

Hắn thích tiếng “cảm ơn” .

Mãi mãi thích!

...

Phía .

Cao Triều, Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh cố ý chậm bước, bóng hai , trong lòng đồng loạt hiện lên một ý nghĩ:

Nếu đời thể ...

Nếu Thất gia gặp ...

Nếu lúc gặp , Từ Thanh Sơn là Từ Thanh Sơn của hiện tại...

Vậy thì...

Thất gia động lòng với ?

Liệu họ thể một câu chuyện khác chăng?

...

Đi xa, mắt thấy một sơn động đen ngòm, Cố Dịch và Đoạn Cửu Lương hai bên canh giữ.

Đoạn Cửu Lương mang mặt nạ, mặt để râu quai nón, trông như rừng.

Cố Dịch còn râu ria xồm xoàm hơn cả , nếu vì ánh mắt sáng rực, còn bằng rừng.

Hắn đang ở bên trong!

Hắn ở trong đó!

Tĩnh Bảo mắt đỏ hoe, định xông thì Từ Thanh Sơn giữ .

“Sao ?”

“Đừng !” Từ Thanh Sơn hít sâu một : “Mười hai canh giờ , lão Kỳ mới phế bỏ võ công của .”

Câu khiến tất cả sững sờ.

Tĩnh Bảo run giọng: “Phế võ công để gì?”

Từ Thanh Sơn: “Nếu sống thì dùng bộ công lực để bảo vệ tâm mạch.”

Tiền Tam Nhất nhíu chặt mày: “Giữ tâm mạch thì thật sự thể sống ?”

Từ Thanh Sơn gật đầu: “Chắc là .”

Cao Triều trầm ngâm: “Tại chỉ mới phế một ngày?”

Từ Thanh Sơn: “Vì thời cơ đến!”

Uông Tần Sinh càng càng hồ đồ: “Thời cơ gì?”

là một lũ ch.ó con ngu xuẩn khiến thể nổi!”

Không từ lúc nào, Kỳ Thần y lững thững bước tới, vân vê mấy sợi râu lưa thưa, với diện mạo của ông, danh xưng “Thần y” quả là xứng đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-803-neu-doi-nguoi-co-the-lam-lai.html.]

Nếu bỏ qua cái miệng thúi của ông .

“Ngươi ỉa, một là cảm giác buồn ỉa, hai là chỗ mà ỉa, ba là giấy mà lau, thiếu một thứ, liệu ngươi ỉa nổi ?!”

Mọi : “...”

Kỳ Thần y ngẩng đầu đắc ý, bấm ngón tay đếm: “Nhân sâm năm trăm tuổi, đông trùng ba trăm năm, tuyết liên trăm năm, còn cả đan d.ư.ợ.c lão phu luyện suốt hai tháng... món nào cũng là bảo bối khó tìm giữa trời đất!”

Mọi : “...”

Thấy , choáng hết ?

Còn bất ngờ hơn đang ở phía kìa!

“Nếu cái động thì dù đủ cả mấy thứ , cũng khó mà sống.”

Kỳ Thần y chờ hỏi “Động gì thế?” để tiếp tục đả kích đám ch.ó con.

Ai ngờ bọn họ chỉ tròn mắt kinh ngạc, ai thèm hỏi.

Ông đành tự vẻ mặt ngầu lòi: “Động gọi là hàn động ngàn năm, nghĩa là gì ? Là...”

Tĩnh Bảo: “Bao giờ mới tỉnh ?”

Uông Tần Sinh: “Tiên sinh tỉnh , thể sống như bình thường chứ?”

Tiền Tam Nhất: “Tiên sinh đoản mệnh ?”

Cao Triều: “Tiên sinh... công năng tiểu ảnh hưởng ?”

Hai mắt Kỳ Thần y trợn trừng, suýt ngất vì tức.

Chỉ ?!

Chỉ thôi ?!

Cái gì mà ngũ đại tử của Cố Trường Bình, rõ là năm tên ngu thì !

Tức nổ phổi, nhưng vẫn cố nén, đến mặt Tĩnh Bảo, nghiến răng : “Mười ngày mà còn tỉnh thì cái mộ ngoài là của đấy. Bài vị cũng sẵn .”

Nước mắt Tĩnh Bảo cuối cùng cũng trào .

Hắn sẽ c.h.ế.t !

Hắn còn nợ nàng một lễ cưới mười dặm hồng trang!

Kỳ Thần y đến mặt Uông Tần Sinh: “Tỉnh thì là bình thường hả? Hừ, bình thường mới hỏi mấy câu ngu xuẩn thế!”

Uông Tần Sinh hổ mừng, nước mắt cũng rơi.

Lại đến Tiền Tam Nhất: “Rùa và ba ba sống lâu, ngươi một con ?”

Tiền Tam Nhất nghiến răng.

Tiếp theo là Cao Triều, nét mặt Kỳ Thần y đầy tán thưởng: “Câu hỏi của ngươi còn một chút, bình thường thì , nhưng mà so với hồi còn trẻ... thì còn kém xa!”

Khóe mắt Cao Triều giật giật.

Thấy bọn ch.ó con dằn mặt, trong lòng Kỳ Thần y sung sướng vô cùng.

“Còn ai câu hỏi nữa ?”

“Có!” Tĩnh Bảo lau nước mắt: “Ta thể một chút ?”

“Ngươi , nó thì !”

Kỳ Thần y huýt một tiếng còi, Vương Hầu từ xa chạy tới: “Đi xem thử trong đó còn thở ?”

Tĩnh Bảo: “Tại ?”

Tại ?

Kỳ Thần y vò đầu khổ não, thông minh tuyệt đỉnh như , giải thích cho đám phàm phu tục tử ?

“Để thế , ngươi mà , sẽ phá hỏng... tiên khí trong động đó, đúng , tiên khí!”

Tĩnh Bảo: “Khỉ thì phá hỏng ?”

Cố Dịch rốt cuộc nhịn nổi: “Thất gia, trong lạnh lắm, chúng chịu , chỉ linh hầu là sợ rét.”

Tĩnh Bảo: “Vậy còn ? Hắn lạnh ?”

Đoạn Cửu Lương: “Hắn đan d.ư.ợ.c của Kỳ Thần y.”

Lời còn dứt, Vương Hầu chạy , phủ một tầng sương lạnh, sức gật đầu với Kỳ Thần y.

“Thấy , còn sống!” Kỳ Thần y mỉm với Tĩnh Bảo: “Sao hả, cứu chữa bệnh, bản thần y vẫn chút bản lĩnh chứ hả!”

Tĩnh Bảo định quỳ xuống tạ ơn thì Từ Thanh Sơn kéo dậy: “Đừng quỳ, ông tiếp .”

“Không gì tiếp cả.” Kỳ Thần y hì hì: “Chỉ là phiền bốn các ngươi thanh toán tiền cho thôi!”

Tĩnh Bảo còn kịp phản ứng, Tiền Tam Nhất dựng tóc gáy: “Bao nhiêu bạc?”

Kỳ Thần y bấm ngón tay tính toán: “Tổng cộng một triệu tám trăm hai mươi vạn lượng, bỏ lẻ , tính một triệu tám.”

Tiền Tam Nhất cảm thấy trời đất cuồng, suýt ngã quỵ.

Cao Triều chỉ Từ Thanh Sơn: “Tại là bốn chúng , còn thì ?”

“Ta xưa nay công bằng.” Kỳ Thần y vuốt râu: “Nhân sâm năm trăm tuổi là mất một tháng mười ngày đào , đông trùng hai trăm tuổi là đào trong hai mươi bảy ngày, hai món đủ khấu trừ .”

Mọi ánh mắt dồn về phía Từ Thanh Sơn.

Từ Thanh Sơn nhẹ giọng : “Ta nợ một mạng.”

Tĩnh Bảo chịu nổi những lời đó của : “Từ Thanh Sơn, ngươi nợ , ngươi nợ ai cả!”

các nợ .” Kỳ Thần y toe, rút một tờ giấy và hộp mực in dấu từ n.g.ự.c : “Nào nào nào, đừng giành, ai cũng phần, ký tên điểm chỉ, ai thoát !”

“Tính hết lên đầu !” Tĩnh Bảo vươn tay giành lấy giấy, đừng một triệu tám trăm, dù là mười tám triệu, nàng cũng đồng ý!

“Không !” Kỳ Thần y rụt tay : “Ngươi trả nhiều hơn một triệu lượng. Ba họ chia tám trăm vạn. Tiền Trạng nguyên, ngươi ký .”

Tám trăm chia ba là bao nhiêu? Hai mươi bảy vạn lượng?

Tiền Tam Nhất loạng choạng, trực tiếp ngất xỉu!

...

Lúc tỉnh , giấy nợ in rõ một dấu vân tay của Tiền Tam Nhất.

Ngất mà còn tha?!

Tiền Tam Nhất thầm nghĩ: Đây đưa linh cữu về nhà, rõ ràng là đưa t.h.i t.h.ể về !

...

“Sáng mai, các ngươi xuống núi.”

Từ Thanh Sơn đưa miếng thịt lợn rừng nướng tới tay Tĩnh Bảo: “Mùa đông, loài ở núi Trường Bạch đều ngủ đông. Thịt là săn mười ngày .”

Cố Dịch rút một phong thư từ n.g.ự.c áo : “Đây là thư cố gắng khi tỉnh , gửi cho tân đế. Giao cho bốn các ngươi mang cung.”

“Khoan !” Cao Triều nhíu mày: “Tiên sinh đoán chúng sẽ đến ?”

Cố Dịch liếc Thất gia, gật đầu: “Tiên sinh còn nhắn với Thất gia: mười dặm hồng trang, quên, cũng dám quên!”

Tầm của Tĩnh Bảo thoáng mờ , sống mũi cay xè.

“Đợi chút!” Uông Tần Sinh đột ngột lên tiếng: “Bảo bốn chúng đưa thư, Thanh Sơn thì ? Còn ở đây ?”

“Không, mai cùng các ngươi xuống núi.”

“Sau đó thì ?” Tĩnh Bảo cảnh giác Từ Thanh Sơn: “Ngươi định ?”

 

Loading...