Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 806: Kiếp này phiền nàng thương xót
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:51
Lượt xem: 327
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Cố Trường Bình hướng ngoài cửa sổ, vẻ mặt bình thản, ôn hòa.
“Nhị gia từng qua một câu: ‘Chim bay hết, cất cung ’ ?”
“Ngươi sợ...”
“Lời thánh hiền, xưa nay từng thừa thãi.”
Cố Trường Bình : “Cũng như thường bảo, thời thế khác , lòng cũng đổi . Dù chiến công hiển hách đến , dù giữa và ngài thiết như , thì ngài vẫn là quân, là thần.”
Thịnh Nhị nghiến răng: “ ngươi cũng cần đ.á.n.h đổi hơn nửa cái mạng, đến mức mất hết công lực.”
“Đánh đổi hơn nửa cái mạng là để đến lúc nào đó nếu ngài khởi sát tâm, trong lòng còn giữ chút thương xót cùng hổ thẹn. Kéo lê xác mất hết võ công , cũng là để khiến ngài an tâm.”
Cố Trường Bình thẳng, tai tàn nhẫn vô cùng.
“Mấy bọn họ vốn chẳng phường ao tù nước đọng, sớm muộn gì cũng sẽ ngoi lên mặt nước. Sư giỏi, tướng mạnh, chẳng sẽ trở thành công cao chấn chủ? Chỉ khi chìm xuống, bọn họ mới thể bình yên nổi lên.”
Thịnh Nhị kinh ngạc đến độ mắt như rớt .
Sao thể tính toán đến mức ?
“Chuyện , Thất gia ?”
“Nàng cần .”
Cố Trường Bình : “Biết càng nhiều, càng khó vui vẻ.”
Từ năm mười lăm tuổi nàng kinh, từng bước đến ngày hôm nay, từng một ngày nào vô ưu vô lự ?
Sau khi bụi trần lắng xuống, cái gọi là viên mãn đại thắng, đắc ý ngút trời, đều thực tế.
Ngày nối tiếp ngày, vấn đề nối tiếp vấn đề, chỉ dốc hết khả năng của , để nụ gương mặt nàng thể nhiều thêm đôi chút.
“Lời thật lòng xong, nhị gia cũng nên thực hiện lời hứa của .”
Trong lòng Thịnh Nhị dâng lên một trận hoảng hốt, môi mấp máy mấy , mặt đỏ bừng, chuyển sang tím tái, nhưng vẫn thốt tiếng gọi .
Cố Trường Bình cũng ép, bèn đổi giọng: “Nghe Công bộ đang tu sửa Cố phủ, chỗ nào để , mấy ngày đành tạm trú tại đây. Trường An, thấy ?”
“Ầm...”
Thịnh Nhị chỉ cảm thấy da đầu tê rần.
Nói thì là đuổi , mà đuổi một kẻ bệnh tật sức chống đỡ, nàng nỡ.
Nói thì coi như ngầm thừa nhận phận của , dẫu gọi miệng một tiếng “ca” thì trong lòng cũng là chấp nhận .
Trầm mặc thật lâu.
Cuối cùng, Thịnh Nhị chỉ đành gật đầu, nhưng trong lòng cam, hừ một tiếng: “Sau , thật sự lo lắng Thất gia!”
Cố Trường Bình thản nhiên trả lời: “Xét về bối phận, ngươi nên gọi nàng là ‘tẩu tẩu’.”
Thịnh Nhị đang định dùng lời châm chọc để phản bác, bỗng trong đầu hiện lên một ý nghĩ, “ầm” thêm nữa.
Ngay cả Thất gia cũng , thì chỉ còn trời , đất , , .
Chuyện mà lộ nửa câu, hậu quả khôn lường bên Hoàng đế, bên Từ Thanh...
Thịnh Nhị rùng , bất giác rít một lạnh, hung dữ trừng mắt Cố Trường Bình.
Cái tên ch.ó c.h.ế.t .
Đến cả nàng mà cũng tính trong kế, kiếp cũng !
“Bí mật , đặt ở chỗ thì mới yên tâm !”
Cố Trường Bình như đoán nàng đang nghĩ gì, cố tình thêm một câu: “Muội đúng , Trường An?”
Sống nửa đời , từng quanh co lắt léo, Thịnh Nhị dồn đến đường cùng, bất ngờ đẩy cửa lao ngoài.
Không chịu nổi!
Phải chạy thôi!
Con cáo già , đúng là thành tinh !
Những năm , rằm tháng Giêng triều đình mới bắt đầu khai thị.
Năm nay vì là năm đầu tiên Tân Đế đăng cơ, trăm việc chờ , nên mùng tám văn võ bá quan bắt đầu thượng triều.
ngay mùng sáu, Tĩnh Bảo tới nha môn dạo một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-806-kiep-nay-phien-nang-thuong-xot.html.]
Người ngoài chỉ nghĩ vị tân nhiệm Phủ Doãn Thuận Thiên lập công thể hiện, chỉ Tĩnh Bảo là tự hiểu lòng nàng dùng bận rộn để che hoảng loạn trong tim.
Người vẫn còn núi ?
Sức khỏe ?
Khi nào sẽ về kinh?
Từ khi trở về từ phương Bắc đến nay hai tháng trời, lấy một tin tức, thể lo lắng cho ?
Tan nha, nàng về Tĩnh phủ mà đến thẳng phủ Ôn Lư Dụ.
Làm quan thì thư , cũng một vị sư gia, ngoài Đỗ Ngọc Mai , nàng thật sự nghĩ ai thích hợp hơn.
Đỗ Ngọc Mai nàng xong, hốc mắt đỏ hoe.
Một chút huyết thống nào với , cho dù kinh thành mưa gió mịt mùng, vẫn bao giờ quên nàng.
“Thư mỗi tháng năm lượng bạc, thêm phần sư gia, cho ngươi thêm năm lượng nữa.”
Tĩnh Bảo nhắm mắt, thở dài: “Sau tích góp chút bạc, ở kinh thành mua lấy một căn nhà. Có nhà , mới thể tự lập môn hộ, lúc mới thể đàng hoàng, cần trốn đông trốn tây. Ta thể giúp ngươi, cũng chỉ đến đây thôi.”
Đỗ Ngọc Mai cứ theo bóng lưng nàng khuất hẳn, mới từ từ xổm xuống, co thành một khối, vùi mặt khuỷu tay, bật nức nở.
Tỳ nữ Hỉ Nhi bên cạnh lặng lẽ , tất cả nỗi thở than đều nuốt bụng.
Mùng tám, bên cạnh Tĩnh Đại nhân phủ Thuận Thiên, xuất hiện thêm một vị thư tuấn tú.
Người tinh mắt chỉ cần liếc là cũng là nữ giả nam trang, chẳng khác gì Tĩnh đại nhân. thì ?
Đồ trong cung ba ngày hai bữa đều chuyển tới Tĩnh phủ, đừng dùng một nữ thư , ngay cả nếu Tĩnh đại nhân hất tung cả trời phủ Thuận Thiên, trong cung e cũng chỉ nhắm một mắt, mở một mắt.
Nghe , vị sủng ái nhất bên cạnh tân đế, Lý nương nương cũng từng là bạn cũ của Tĩnh đại nhân.
Lý nương nương thậm chí còn lộ chút lời bóng gió, bảo bản vốn là cô hồn dã quỷ, Tĩnh đại nhân cũng coi như nửa bên nhà đẻ của bà.
Ngày nối tiếp ngày trôi qua, chớp mắt đến Tết Nguyên Tiêu, văn võ bá quan nghỉ năm ngày.
Ngày mười bốn, lòng Tĩnh Bảo bắt đầu rối bời.
Trăng treo đầu ngọn liễu, hẹn hoàng hôn, đúng ngày sinh thần của nàng, liệu về kịp ?
Không nhịn , nàng mang theo Tề Lâm đến phủ cũ nhà họ Cố một vòng.
Phủ cũ đang tu sửa dang dở, hỏi mấy thợ, ai cũng bảo từng ghé qua. Tĩnh Bảo hớn hở mà đến, cụt hứng mà về.
Về đến phủ, đến cơm tối cũng chẳng buồn ăn, chỉ lặng lẽ Tề Lâm, hồi lâu mới buông một câu: “Chủ tử nhà ngươi cũng thật nhịn!”
Đêm xuống, vì vương vấn trong lòng, nàng trằn trọc ngủ yên. Trong cơn mơ màng bỗng ngửi một mùi trầm hương thoang thoảng.
Trầm hương là hương .
Tĩnh Bảo giật bật dậy, vén tung màn lên, ngoài, tay run run, màn rủ xuống.
Có tiếng bước chân đang chầm chậm tiến đến.
Mỗi một bước, như từng nhịp đập tim nàng.
Mành vén lên, một gương mặt mang theo nụ dịu dàng ló , gương mặt quen thuộc, nhưng ánh mắt , nàng từng thấy bao giờ.
Tĩnh Bảo nắm chặt chăn, hồi lâu mới run giọng hỏi: “Ngươi là , là ma?”
“Vốn là quỷ nơi âm phủ, nay độc hành chốn dương gian.”
Cố Trường Bình nàng, : “Thất gia, trời lạnh đất băng, cần giúp nàng sưởi giường ?”
Tĩnh Bảo nhất thời ngẩn ngơ, nghiến răng trả lời: “Nam cưới, nữ gả, hợp lễ nghi!”
“Haiz...” Cố Trường Bình thở dài: “Nợ lão già họ Kỳ cả đống bạc, mười dặm hồng trang nàng , chỉ sợ khó !”
Tĩnh Bảo biến sắc.
Cố Trường Bình xuống mép giường, mỉm : “ Thất gia gia sản dồi dào, tay một cái là năm vạn lượng. Chi bằng để Thất gia chịu thiệt chút, rể, nàng thấy ?”
Câu , suýt khiến Tĩnh Bảo tối sầm mặt mũi.
Còn kịp mở miệng, tay nàng nắm lấy, đặt lòng bàn tay , năm ngón tay đan từng ngón một.
Mười ngón siết chặt.
Cõi lòng trống trải bao ngày, trong khoảnh khắc lấp đầy.
Chỉ : “Thất gia, sinh nhật an khang. Kiếp phiền nàng thương xót nhiều hơn một chút!”