Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 807: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 1

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:00
Lượt xem: 252

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gia!”

Giọng của Cố Dịch vang lên bên ngoài.

Tĩnh Bảo cảm thấy khí khựng , liếc sang thấy sắc mặt Cố Trường Bình trở nên vô cùng khó coi.

“Chuyện gì?”

Sắc mặt khó coi, giọng cũng chẳng dịu dàng chút nào.

Cố Dịch c.ắ.n răng: “Vừa nhận tin, một khắc , bên phủ Bảo Định truyền tin về, Tiền Công tử xảy chuyện .”

“Chuyện gì?”

“Hắn... tới thanh lâu mà trả tiền, áp giải đến nha môn.”

Trong phòng lặng ngắt như tờ.

dùng đầu ngón chân mà nghĩ, Cố Dịch cũng đoán giờ phút gia đang tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Về thành Tứ Cửu, gặp Nhị gia, gặp Hoàng thượng, gặp Tô đại gia...

Lo xong chuyện vặt vãnh trong tay, canh chuẩn thời gian, coi như dâng bản quà, đến chúc thọ Thất gia, vốn nên hoa trăng tròn, kết quả một Tiền Tam Nhất phá đám.

Nghịch đồ!

Ngay lúc , giọng Thất gia nhẹ nhàng vang lên: “Dù Tiền Tam Nhất cũng là một tiểu quan, rốt cuộc là thật sự trả tiền còn ẩn tình, chuyện để Cẩm Y vệ bận tâm là . Hay là để Nhị gia chạy một chuyến đến phủ Bảo Định , Cố Dịch!”

Cố Dịch nào dám động đậy, gia nhà còn lên tiếng cơ mà!

“Ý của Thất gia, cũng là ý của .”

“Vâng!”

Cố Dịch đạp chân một cái, nhảy lên tường, nhịn đầu về phía phòng phía đông, trong lòng chỉ thở dài.

Còn thành “ý của Thất gia cũng là ý của ”, nên nhắc nhở gia một tiếng, cần giữ chút quyền phu quân đây!

Trong phòng phía đông, truyền tiếng thì thầm: “A Bảo, để Nhị gia ?”

“...Cũng chẳng bí mật gì, thật lòng nhé, Nhị gia là trong lòng của Tiền Tam Nhất.”

“...”

“Cố Trường Bình, bày cái vẻ mặt gì thế?”

“... Không hợp lắm.”

hợp , dù cũng đều là nam nhân.”

“...”

“Người như Tiền Tam Nhất, ngoài tiền thì mắt chẳng thấy gì, khiến động lòng, là chuyện !”

“...”

“Cho một cơ hội !”

“...”

“Tiên sinh, dù tin Tiền Tam Nhất, cũng nên tin mắt của khi thu đồ chứ. Hắn kẻ chừng mực, nếu Nhị gia lòng, tuyệt đối sẽ dây dưa quấn lấy.”

“A Bảo!”

“Hử?”

“Mắt ... dùng mới ...”

“...”

...

Thịnh Phủ.

Thịnh Nhị đột ngột ngắt lời Cố Dịch: “Sao ?”

Ta cũng đây !

Cố Dịch chỉ đành mơ hồ trả lời: “Có một việc, gia tiện mặt, chỉ Nhị gia mới giải quyết .”

“Biết , việc nhận!”

Thịnh Nhị “rầm” một tiếng đóng cửa, cởi ngoại bào, dùng khăn trắng buộc n.g.ự.c , khoác công phục lên, đeo thẻ bài bên hông, cuối cùng moi con d.a.o găm từ gối .

Đao thương kiếm kích, phủ việt câu xoa, nàng chỉ thích dùng d.a.o găm.

Gọn nhẹ, mất sự sắc bén.

Rời cửa, lên ngựa, thẳng đến phủ Cẩm Y vệ.

Giờ giới nghiêm, nhưng của Cẩm Y vệ, ai dám cản? Huống hồ công phục nàng là chức vị Tả Phủ Trấn của Cẩm Y vệ.

Một triều Hoàng đế, một triều thần.

Tân đế đăng cơ, Cẩm Y vệ m.á.u bộ, nàng vốn ý rút lui, là Cố Trường Bình khuyên nàng ở thêm vài ngày.

Sau lưng chỗ dựa, tất nhiên sợ lộ phận, nàng cũng gật đầu đồng ý.

Chỉ là luôn cảm thấy con cáo già đó khuyên nàng ở là để mưu lợi riêng.

Ví dụ như!

Hiện tại!

...

Phủ Bảo Định.

Nha môn huyện Dung Thành.

Cửa ngục “két” một tiếng mở .

“Tiền Tam Nhất, đến bảo lãnh ngươi.”

Tiền Tam Nhất ngẩng đầu, lúc thấy rõ ngoài song sắt, tim run lên, lập tức cúi gằm xuống.

Xong !

Sao là nàng!

Bộ dạng chật vật thế ... trời định diệt !!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-807-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-1.html.]

Trái tiểu đồng bên cạnh Đồng Bản thì lao như bay, trời kêu đất: “Nhị gia ơi, cuối cùng ngài cũng tới , gia nhà là...”

“Bị oan uổng ?”

“Phải, , chúng quỵt tiền, chỉ là tiền cuỗm mất .”

“Cuỗm đúng là khéo thật đấy!”

Tiền Tam Nhất đột ngột ngẩng đầu lên: “Gì cơ, ngươi tin ?”

Khóe môi Thịnh Nhị vốn luôn buông lơi tự nhiên, bất chợt cong lên, nhẹ, gần như .

Hừ!

Biểu cảm như , là tin còn gì.

Lòng tự trọng của nam nhân chà đạp từng thấy.

“Không !”

Tiền Tam Nhất dậy bước tới, nghiêm túc giải thích với Thịnh Nhị: “Chúng là cố nhân, ngươi thể tin chút nào chứ? Tiền đúng là cuỗm mất !”

Tin tưởng?

Ánh mắt nàng lạnh như băng.

Nam nhân mặt tóc tai rối bời, mặt cào vài vết, vài vết dấu môi, hai tay áo xé rách, một chân giày, một chân trần trụi.

Thịnh Nhị: “Tới thanh lâu là thật chứ?”

Tiền Tam Nhất: “...”

“Ôm kỹ nữ ăn chơi trác táng là thật chứ?”

“...”

“Không tiền trả định chuồn, bắt đ.á.n.h thật ?”

“...”

“Tiền công tử , đêm hôm đào cả mộ tổ nhà ... đừng là ngươi mộng du nhé!”

Tiền Tam Nhất: “...”

Hắn mở miệng, nhưng trong khoảnh khắc , tựa như cơn gió nghẹn ở cổ họng, chẳng lời nào.

Toàn là sự thật còn gì!

mà...”

“Muốn ngoài thì theo .”

Thịnh Nhị , sải bước rời : “Còn trong ngục thì tùy ngươi!”

Ngực Tiền Tam Nhất phập phồng dữ dội.

Cái gì mà nữ nhân chứ?

Y như thổ phỉ !

Ta thích một như thế chứ!

“Đợi , với ngươi!”

Tiền Tam Nhất cúi chui qua cửa ngục, khập khiễng chạy theo.

Thịnh Nhị liếc một cái, ngay cả nhạt cũng buồn ban phát.

Năm học trò của Cố Trường Bình, Thất gia và Từ Thanh Sơn thì cần , Cao Triều cao ngạo thì cao ngạo thật, nhưng việc còn coi ; cái tên gọi là Uông Tần Sinh thì quý ở chỗ thật thà chất phác.

Chỉ cái tên Tiền Tam Nhất ...

Nghịch đồ!

Ra khỏi nhà lao, Mã huyện lệnh của huyện Dung Thành đón , nịnh nọt: “Nhị gia, ngài xem chuyện ... hầy, đúng là nước lớn cuốn trôi miếu Long Vương. Tiền Công tử, thật thất lễ quá, chỗ quê mùa chúng kiến thức nông cạn, ngài là bạn của Nhị gia. Nếu sớm , cũng đến mức ... xin lượng thứ, xin lượng thứ!”

Mặt Tiền Tam Nhất lúc xanh lúc trắng.

“Hắn thiếu bao nhiêu bạc?”

“Không nhiều, nhiều, một bàn tiệc, năm rót rượu, hai hát khúc, cũng chỉ trăm lượng thôi.”

Vì trăm lượng bạc?

Thịnh Nhị cũng giấu nổi sự hổ cho Tiền Tam Nhất, rút hai tờ ngân phiếu từ trong n.g.ự.c : “Còn dư trăm lượng, cho các ngươi mua rượu uống.”

“Ôi chao, Nhị gia khách sáo quá!”

Mã Huyện lệnh đến nỗi mắt híp , ngũ quan dồn thành một đống.

“Buổi trưa Nhị gia rảnh ? Chỗ nhỏ gì ngon, chẳng gì vui, nhưng vịt ở lầu Thanh Phong cũng khá lắm, tiểu nhân xin mời Nhị gia tẩy trần, Tiền Công tử cùng đến nhé, cùng đến nhé!”

“Không !”

“Đi chứ!”

Hai giọng vang lên cùng lúc.

Người ” là Thịnh Nhị, ánh mắt sắc như dao;

Người chứ” là Tiền Tam Nhất, lông mày nhíu chặt.

Mã Huyện lệnh sắc mặt mà đoán ý, : “Nhị gia bận rộn công vụ, Tiền Công tử , để khác nhé!”

Ý ngoài lời: ngươi là cái thá gì, Nhị gia thì ai thèm mời ngươi chứ!

Lời , còn khó hơn một cái bạt tai tát thẳng mặt Tiền Tam Nhất.

Hắn lạnh lùng liếc vị huyện lệnh một cái, phất tay áo, ngẩng đầu, sải bước rời .

Đồng Bản vội vàng định đuổi theo, đầu thấy Thịnh Nhị vẫn yên, gượng : “Nhị gia, chúng cũng thôi!”

Chẳng bản lĩnh gì, chỉ cái giỏi phát cáu!

Thịnh Nhị lắc đầu, chắp tay với Mã Huyện lệnh: “Mã đại nhân, phiền !”

“Nhị gia thong thả!”

Mã Huyện lệnh tiễn ba rời khỏi nha môn, mắt nheo , mặt nào còn nửa phần nịnh nọt...

 

Loading...