Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 811: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 5
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:03
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chuồng heo tối tăm, hai chủ tớ trói lưng tựa lưng.
Đồng Bản mếu máo: “Gia ơi, là Nhị gia đến cứu, thì ai sẽ đến cứu bọn đây!”
Tiền Tam Nhất mải nghĩ chuyện, lên tiếng.
“Gia, ngài gì chứ!”
Lần Đồng Bản thật sự bật : “Ta còn lấy vợ mà, đời chẳng lẽ cứ thế là… Nhị gia?!”
Tiền Tam Nhất đột ngột ngẩng đầu, mắt vụt sáng.
Trong gió lạnh, Thịnh Nhị bước nhanh tới ánh trăng, d.a.o găm dí sát cổ một ông già, quát lớn: “Thả họ !”
Ông già run rẩy hét một tiếng: “Thả… thả !”
Mấy ào , chỉ vài động tác cởi xong dây thừng.
Tiền Tam Nhất xoay vài vòng cánh tay, đến bên cạnh Thịnh Nhị, dùng ánh mắt kỳ lạ nàng.
Thịnh Nhị bất giác rợn cả , lạnh sống lưng: “Nhìn gì ? Còn mau chạy !”
Tiền Tam Nhất mỉm với nàng, đầu : “Lão , vị là Tả Phủ Trấn của Cẩm Y Vệ, triều đình chống lưng, quyền cao chức trọng.”
Tên nhóc dám lôi phận nàng ?!
Thịnh Nhị mặt sầm , định nổi giận, thì Tiền Tam Nhất khẽ thở dài: “Nói là cáo trạng dâng vua, cũng chỉ đến thế thôi.”
Ông già cổ d.a.o cứa đến trầy da, đầu , m.á.u từ cổ tuôn , nhưng giống như chẳng hề nhận .
“Ngươi… ngươi thật sự là của Cẩm Y Vệ ?”
Thịnh Nhị rút lệnh bài , gật đầu rút d.a.o khỏi cổ ông già nửa tấc.
Ông già “á” lên một tiếng, bất ngờ hét toáng: “Mau… mau gọi hết tới! Thanh Thiên Đại Lão Gia tới ! Thanh Thiên Đại Lão Gia thật sự tới !”
Mặt Thịnh Nhị cứng đờ tại chỗ, ánh mắt lập tức sang Tiền Tam Nhất.
Tiền Tam Nhất đón ánh mắt nàng, từng chữ từng câu: “Nhị gia, gặp . Cho mượn uy danh của ngài một chút nhé!”
…
Người xưa câu:
“Ruộng , mỗi canh tác chín mẫu;
Ruộng , mỗi chỉ năm mẫu.”
Thời Đại Tần, đất đai phân thượng điền (ruộng ) và hạ điền (ruộng ).
Thượng điền là đất nhất, sản lượng cao, thuế tất nhiên cũng cao.
Hạ điền là đất kém hơn, sản lượng thấp, thuế nhẹ hơn.
“Cả thôn Hàn Gia nhà chúng vốn một ngàn mẫu thượng điền, mười lăm ngàn mẫu hạ điền, bộ là tổ tiên để . Thế mà đám khốn kiếp bên Nông Canh Ti cứ khăng khăng bảo mười lăm ngàn mẫu hạ điền đó là thượng điền!”
Ông già lau nước mắt, phịch một tiếng quỳ sụp mặt Thịnh Nhị: “Thanh Thiên Đại Lão Gia, còn đường sống nữa !”
“Không còn đường sống, cầu xin Đại Lão Gia chủ cho chúng !” Các nông dân xung quanh cũng lượt quỳ xuống.
Thịnh Nhị mặt mũi mù mờ, hiểu đầu cua tai nheo gì.
“Nhị gia.”
Tiền Tam Nhất ghé sát tai nàng thì thầm: “Một ngàn mẫu thượng điền, mỗi mẫu nộp năm đấu thuế, tổng cộng năm ngàn đấu. Một ngàn mẫu hạ điền, mỗi mẫu chỉ nộp một đấu, tổng cộng một ngàn đấu. Chênh lệch lớn.”
Thịnh Nhị đầu , nhíu mày.
Tiền Tam Nhất thấy nét mặt nàng, nàng vẫn hiểu.
“Thượng điền thường trong tay quan quyền quý. Hạ điền phần lớn do dân chúng sở hữu. Bọn quyền quý tìm đủ cách gom thượng điền, nhưng nộp nhiều thuế, nên mới giở trò với Nông Canh Ti.”
“Giở trò gì?”
“Đem ruộng của ghi thành hạ điền; còn ruộng của dân thì sửa thành thượng điền.”
Tiền Tam Nhất : “Như , họ đóng thuế thấp nhất mà canh tác ruộng màu mỡ nhất; còn dân thì đóng thuế cao nhất, cày mảnh ruộng nhất.”
Thịnh Nhị nổi giận: “Chẳng lẽ còn vương pháp nữa ?!”
“Vương pháp?” Tiền Tam Nhất hừ một tiếng lạnh lẽo: “Họ rõ là của , mà còn dám tay, gì đến vương pháp?”
Luồng khí lạnh phả tai khiến Thịnh Nhị lặng lẽ lùi nửa bước, ánh mắt liếc sang chỗ khác.
Tiền Tam Nhất nhân cơ hội liếc qua tai nàng.
Một nốt ruồi đỏ thẫm.
Xong !
Lại hút hồn !
Hắn hít sâu một : “Nhị gia, việc … với ngài cùng gánh vác chăng?”
Thịnh Nhị: “…”
Đã leo lên thuyền giặc, còn thể xuống ?
Tiền Tam Nhất khẽ khàng dụ dỗ: “Ngài cứu hai , coi như báo ân. Công lao đều tính cho ngài!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-811-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-5.html.]
Rồi với ông già: “Miệng bằng chứng, các chứng cứ thì chúng mới thể chủ cho các . Thấy , Thanh Thiên Đại Lão Gia vẫn còn do dự đấy!”
“Chúng chứng cứ!”
Ông già quỳ bò đến mặt Thịnh Nhị, hai tay gân xanh nổi đầy, túm chặt lấy vạt áo nàng: “Thanh Thiên Đại Lão Gia, chúng chứng cứ thật mà!”
Ký ức mơ hồ thuở bé bỗng ùa về, Thịnh Nhị nghiến răng bật một chữ: “Được!”
“Đại Lão Gia đồng ý , còn mau lấy chứng cứ về!” Tiền Tam Nhất với ông già, nhưng mắt chằm chằm Thịnh Nhị.
Con nha đầu mềm lòng thật!
…
Chứng cứ là ba cuốn sổ đăng ký đất đai cũ vàng ố, còn đóng dấu từ thời Thái Tổ.
Tiền Tam Nhất bảo cầm đèn, lật xem từng trang.
Xem xong, ngẩng đầu : “Chọn vài tháo vát, dẫn ruộng một vòng, đích kiểm tra.”
Ông già trời tối đen bên ngoài: “Đại nhân, giờ mà đồng thì…”
“Bớt nhảm, dẫn đường!”
Tiền Tam Nhất liếc Thịnh Nhị một cái, đưa mắt hiệu cho Đồng Bản, đó mới rời .
Chờ bước chân xa, Thịnh Nhị mới hé mắt, thản nhiên hỏi: “Nhà ngươi đoán bên trong vấn đề ?”
Giờ mà Nhị gia hỏi gia bao nhiêu cái nốt ruồi, nó ở , cũng dám giấu!
Đồng Bản vội đáp: “Gia nhà , ngã ở thì lên ở đó. Ngài nghi chuyện uẩn khúc nên mới moi lời từ kỹ nữ Ngọc Tiên…”
Thịnh Nhị xong, khẽ nhếch mép lạnh.
Ừm!
Ngã vì kỹ nữ, dậy cũng từ kỹ nữ!
Tên Trạng Nguyên lang , lắm!
…
Chuyến kéo dài hơn một canh giờ, đến cả Đồng Bản cũng liên tục ngáp vặt, thì cả nhóm mới hớn hở về.
“Nhị gia, xem , đúng như ghi trong sổ.”
Tiền Tam Nhất gọi: “Lão gia đói , gì ăn ?”
“Không thời gian ăn , mau đến huyện thành.” Thịnh Nhị dậy.
Tiền Tam Nhất: “Ngài đói ?”
Thịnh Nhị: “Ta đói.”
“Ọc.”
Một âm thanh bất ngờ vang lên từ bụng nàng.
“Ta đói !”
Tiền Tam Nhất nàng: “Nghe thấy ? Bao tử của giống như con , thật thà và nhiệt tình!”
Thịnh Nhị siết c.h.ặ.t t.a.y lưng, móng tay ấn lòng bàn tay, liếc lớp bùn giày , âm thầm dời mắt .
…
Nông dân chất phác tuy cao lương mỹ vị, nhưng cũng bày một bàn cơm tươm tất.
Chỉ là đôi đũa…
Nhà giàu thường đũa mới; nông dân thì dùng đến khi gãy mới thôi.
Tiền Tam Nhất lớp dơ đóng dày đầu đũa, dày bắt đầu cồn cào khó chịu.
Nếu là mỹ nhân, chắc hất bàn bỏ từ lâu.
Hắn liếc sang đũa trong tay Thịnh Nhị.
Má nó hình như còn bẩn hơn của nữa.
Tiền Tam Nhất nghiến răng, giật đũa từ tay nàng, đưa cặp của cho nàng.
Thôi kệ, sạch , ăn c.h.ế.t là .
Cắm đầu ăn cơm!
Thịnh Nhị đôi đũa trong tay, khóe môi cong lên.
Tuy nhà họ Tiền sánh bằng phủ Trưởng Công chúa, nhưng nàng rõ, nền tảng nhà hề tầm thường.
Chỉ riêng về bên ngoại họ Nhậm thôi cũng giàu nhất vùng.
Một công tử áo gấm, chỉ mang theo một tiểu đồng, trong túi chẳng mấy đồng bạc, nuôi cả đám kỹ nữ già, rảnh là lén đem đồ cầm, giờ dùng đũa dơ đến ăn cơm…
Thịnh Nhị nhè nhẹ giãn lông mày.
Tiền Tam Nhất, xuất đúng là đắn.