Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 813: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 7

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:05
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một quyền khó địch bốn tay.

Dù đám sát thủ hơn hai mươi thủ cao tới , đối mặt với cả trăm nông phu sợ c.h.ế.t, trong lòng cũng chẳng khỏi run sợ.

Huống hồ chạm trán khi nãy là cao thủ thật sự.

Tên cầm đầu thấy tình thế , đảo mắt một vòng, miệng phát ba tiếng huýt gió trầm thấp. Trong chớp mắt, đám áo đen biến mất sạch sẽ màn đêm.

Lão chủ kho vội lao đến, cuống quýt : “Nhị vị đại nhân, thương chứ?”

“Lập tức chuẩn ba con ngựa cho chúng ...”

“Lập tức mời cho một lang trung...”

Lão chủ kho sang , đang cõng lưng, nên ai .

“Nhị gia!”

Tiền Tam Nhất giọng khản đặc, : “Thực chỉ cần hai con ngựa là đủ !”

Tiếng tim đập của Thịnh Nhị chợt nhanh hơn vài phần.

Ý tứ lời quá rõ ràng, Đồng Bản nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn .

“Hắn mang theo bạc chứ?”

“Thả xuống!”

Tiền Tam Nhất giãy giụa nhảy khỏi lưng nàng, chân chạm đất thì suýt nữa ngất vì đau.

Thịnh Nhị đôi chân trần đen nhẻm đầy bùn của , đưa tay đỡ lấy, lặp câu hỏi: “Có mang ?”

Tiền Tam Nhất nhọc nhằn đối diện ánh mắt nàng, nặng nề gật đầu.

Cho nên...

Tiếng hét ban nãy của , một là giúp nàng thoát , hai là tạo cơ hội cho Đồng Bản bỏ trốn, ba là đ.á.n.h thức dân làng trong kho, lấy lượng và khí thế dọa lui sát thủ.

Quả là một mũi tên trúng ba đích!

“Vậy thì lời , mau mời lang trung.” Thịnh Nhị cố ý nâng cao giọng: “Sổ sách đang ở Tiền Đại nhân, bọn chúng còn nữa. Cử thêm canh gác ngoài nhà, trời sáng các ngươi hộ tống chúng huyện thành.”

“Nhị Cẩu, Tam Nhi, mau mời lang trung!”

Lão chủ kho gọi từng khỏe nhất trong làng : “Tứ Mao, Cẩu Trụ, Thiết Đản...”

Giữa những tiếng gọi, Thịnh Nhị xoay tay giữ lấy cổ tay Tiền Tam Nhất: “Lên, cõng ngươi về!”

Còn cõng nữa !?

Ta là đại trượng phu, chẳng cần giữ thể diện !?

Xương khớp “răng rắc” vang một tiếng.

Tiền Tam Nhất hất , đành chật vật tránh ánh mắt nàng: “Cái đó... khỏi cần, tự ...”

Chưa dứt lời, lưng Thịnh Nhị.

Tiền Tam Nhất mang vẻ mặt khổ sở gần như u ám, ngẩng đầu ánh trăng lạnh lẽo trời đêm cũng thê lương chẳng kém.

Trời ơi!

càng thì càng ngang ngược ?

Không chỉ ngang ngược, còn thô lỗ nữa.

Thô lỗ rút con d.a.o nhỏ đùi , thô lỗ dùng vải buộc chặt cầm máu, còn thô lỗ lệnh bắt ngâm chân chậu nước...

Tiền Tam Nhất chịu đựng cơn đau nơi bắp chân, luống cuống cọ rửa đôi chân, mắt ngừng liếc Thịnh Nhị.

Câu đó... nàng thấy ?

Chắc là nhỉ!

Không thì với tính nàng, chẳng bóp c.h.ế.t mới lạ!

“Đổi nước!”

“Ờ?”

Thịnh Nhị bước tới, Tiền Tam Nhất vội xua tay: “Không cần , rửa sạch ...”

Cúi đầu , nước vẫn đen ngòm một màu.

Tiền Tam Nhất ngoan ngoãn nhấc chân lên.

Thịnh Nhị bê chậu đổ nước cũ, mang một chậu nước nóng sạch: “Ngâm tiếp , rửa .”

Một vệt đỏ từ tai Tiền Tam Nhất lan dần lên má, đành nhắm mắt giả c.h.ế.t.

Để một cô nương rửa chân cho ...

Mẹ nó, hổ quá chừng!

Lang trung ở quê kéo đến vội vã, còn đang bực vì lôi khỏi chăn ấm, mặt mày uể oải, nhưng thấy vết thương bắp chân Tiền đại nhân, cơn giận bay biến tức thì.

“Vết thương quá sâu, m.á.u nhiều, ngoài dùng kim sang d.ư.ợ.c còn cần biện pháp dân gian nữa, thế , lấy mai rùa nghiền thành bột, rắc một lớp lên...”

“Ê ê ê!” Tiền đại nhân hốt hoảng: “Cái gì mà mai rùa, vỏ ba ba, bậy bạ ? Ngươi , trị nữa!”

Mặt Thịnh Nhị sa sầm: “Tiền Tam Nhất!”

Tiền đại nhân lập tức ngoan ngoãn, cụp mắt, liếc đông liếc tây, chột oán thầm...

Đẹp thì , hung dữ quá!

“Lão chủ kho.”

Thịnh Nhị chắp tay: “Làm phiền nấu một bát canh gừng nóng, lấy thêm khăn sạch cho Tiền Đại nhân lau mồ hôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-813-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-7.html.]

Tiền Tam Nhất nhíu mày, dám phản bác, chỉ thầm nghĩ:

Ta lạnh c.h.ế.t, mồ hôi?

bát canh gừng đó chắc là để chống lạnh cho .

Nàng... đang quan tâm đấy!

Vết thương băng bó xong, bát canh gừng nóng hổi mang lên.

Tiền Tam Nhất lộ vẻ mặt phức tạp, giận, sầu, khổ sở: “Nhị gia nếm thử giúp xem .”

Thịnh Nhị vẻ mặt , ngay tên công tử bày trò kén cá chọn canh.

Chán chẳng buồn .

Nàng dứt khoát uống ực một ngụm lớn, đưa bát tới mặt . Nào ngờ tên nhếch môi .

Thịnh Nhị giật nhận ...

Tên nhóc lo nàng cũng nhiễm lạnh, mới dụ nàng uống !

Tiền Tam Nhất đắc ý vì mưu kế thành công, trong lòng ngọt ngào, bát canh gừng cay nồng uống miệng, chút vị ngọt.

“Nhị vị đại nhân, ngoài cửa sắp xếp mười tám , chia hai ca gác đêm. Có việc gì chỉ cần gọi một tiếng, cứ yên tâm nghỉ ngơi.”

Lão chủ kho khép cửa rời , trong phòng lập tức yên ắng.

Quần áo ngã dính bẩn, cứ thế mà ngủ thì .

“Nhị gia, ... đồ chứ...”

“Cởi , mặc áo trong.”

Tiền Tam Nhất nhăn mày khó chịu.

Sao nàng thể tỏ ngại ngùng chút nào chứ, dù gì cũng là một cô nương mà!

“Sao, sợ ?” Thịnh Nhị nheo mắt, cố tình quét mắt từ xuống .

Xem thường quá !

Tiền Tam Nhất lưng , bằng một chân, cởi áo ngoài, hít sâu một thổi tắt nến, mò lên giường.

Trong bóng tối, Thịnh Nhị yên hồi lâu : “Ngươi ngủ , canh gác.”

“Ừm!”

Vừa đặt đầu xuống gối, Tiền Tam Nhất cảm thấy cơn buồn ngủ và đau đớn cùng kéo tới, nhưng nỡ nhắm mắt. Hắn cứ dựng tai lên ngóng động tĩnh của .

Tiếc , chẳng động tĩnh gì.

Không yên tâm, gọi: “Nhị gia?”

“Ngủ !”

“Ồ!”

Tiền Tam Nhất ngoan ngoãn ngậm miệng, trong lòng gào thét: Ta đường đường là Trạng nguyên lang, thể đừng vô dụng như thế !?

Trong lòng thì mạnh mẽ, nhưng thể chẳng chịu lời. Đầu nghiên sang lập tức .

Cơn mơ, kéo tới dồn dập.

Một bàn tay dịu dàng, hết xoa trán vuốt ve mãi dứt, xoa trán xong dời xuống ...

“Khốn kiếp, đừng sờ lung tung!”

Hắn lầm bầm một tiếng, thầm nhủ:

Ta giữ vì Nhị gia!

Bên giường.

Thịnh Nhị bàn tay gạt , khóe môi cong lên, vụt qua tắt.

Tên nhóc tưởng nàng đang định gì?

Hắn sốt , cả đầm đìa mồ hôi, lau khô mới .

*

Phủ Bảo Định, trong một tòa đại viện năm dãy nhà.

Kẻ áo đen quỳ một gối xuống đất: “Lão gia, bên cạnh Tiền Đại nhân cao thủ, chỉ dùng d.a.o nhỏ kiếm, tay tàn độc vô cùng.”

“Là ai?”

“Không rõ.”

“...Sổ sách ?”

“Sổ sách ở Tiền Đại nhân.”

“Ngươi chắc chắn?”

“Chắc chắn!”

Người đàn ông xoay : “Từ thôn Hàn Gia đến kinh thành, ít nhất mất hai, ba ngày.”

“Gia, từng giao thủ với kẻ , một chọi mười cũng kém.”

Gã áo đen cau mày: “Nếu âm thầm tay, e là mời thêm cao thủ.”

“Cứ mời!”

Người đàn ông nhạt một tiếng: “Bao nhiêu bạc cũng mời!”

 

Loading...