Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 816: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 10
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:08
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường nhỏ khó , xe ngựa lắc lư càng lúc càng dữ.
Một tiếng hí vang chói tai.
Ánh mắt Thịnh Nhị vụt mở: “Tới !”
Tiền Tam Nhất định vén rèm xe ngoài, Thịnh Nhị kéo giật .
“Không cần , mấy tên nha dịch đó tám chín phần là bộ, chỉ qua hai chén là thể nào cũng chuồn sạch.”
Thì là diễn tuồng!
Xem huyện nha của huyện Dung Thành , chẳng những huyện thái gia vấn đề, mà cả đám trong Nông Canh Ti cũng mục nát từ trong ngoài, từ xuống đều thối rữa.
Tiền Tam Nhất nắm chặt d.a.o găm, giọng trầm : “Nhị gia, để đ.á.n.h xe, ngươi đ.á.n.h bất ngờ một chiêu rút, trong ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách!”
Ý nghĩ đó khớp với Thịnh Nhị.
“Được!”
Nói đoạn, nàng vén áo ngoài, luồn tay lớp áo trong, mạnh tay xé hai mảnh vải, ném cho Tiền Tam Nhất một mảnh, còn thì buộc lên mặt, hình như cá chạch lao vụt ngoài.
Tiền Tam Nhất giấu d.a.o găm ngực, cũng buộc khăn che mũi che miệng.
Quả nhiên, tiếng đ.á.n.h nhanh kết thúc.
Bọn nha dịch tan tác bỏ chạy, vòng vây đám áo đen càng lúc càng siết chặt.
Thịnh Nhị bất ngờ lăn từ xe , thuận tay nhặt lấy trường kiếm đất, lao giao chiến.
Cùng lúc đó, Tiền Tam Nhất cũng nhảy xuống xe, hất tung một nắm bột phấn lên , chẳng dám dừng lấy nửa nhịp, lao ngay về phía đầu xe.
Thân thủ y xưa nay từng lanh lẹ đến thế, ba bước hai nhịp kéo chặt dây cương, vung roi ngựa, hét to: “Nhị gia, rút lui!”
Ánh mắt Thịnh Nhị quét thấy đám áo đen đang ngã lăn vì trúng độc, lòng khen một tiếng “ lắm”, hình lập tức phóng lên .
Đuôi xe chao nghiêng, lòng Tiền Tam Nhất phấn khởi, nàng nhảy lên xe .
“Nhị gia, bám cho chắc, thôi!”
“Bắn tên! Mau b.ắ.n tên!”
“Đùng!”
“Đùng!”
“Đùng!”
“Mẹ nó, còn giấu cả cung thủ, trận thế to thật!”
Tiền Tam Nhất dồn hết phẫn nộ cây roi ngựa, hai con tuấn mã lao như điên.
Không rõ chạy bao lâu, hai con ngựa bỗng chậm , bốn chân khuỵu xuống, quỳ rạp đất.
“Nhị gia, nhị gia, ngựa ...”
“Hẳn là hít một ít nhuyễn cốt cân tán.”
Giọng ... gì đó sai sai!
Tiền Tam Nhất vội kéo dây cương, nhảy khỏi xe, cà nhắc chạy về phía , vén rèm lên.
Tim y bỗng chấn động một cái.
Rèm rơi xuống nữa.
Y rõ, chiếc xe ngựa tên b.ắ.n thành tổ ong.
Lại vén rèm lên.
Lần , Tiền Tam Nhất xác nhận lầm vai trái Thịnh Nhị một mũi tên xuyên thủng, m.á.u thấm đỏ cả lớp áo ngoài.
“Sao ngươi sớm!”
Y tức đến gào lên: “Nhuyễn cốt tán t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c ?!”
Thịnh Nhị gân xanh nổi đầy trán y, khổ: “Không , một canh giờ sẽ tự hết.”
“Con lão Kỷ , một canh giờ thì rau vàng cũng nguội luôn !”
Tiền Tam Nhất chụp lấy tay nàng, gào lên: “Nhanh, cõng ngươi, chúng tìm lang trung, nhanh lên...”
Mồ hôi trán y tuôn như tắm, m.á.u trong dường như đều dồn cả về một chỗ.
Thịnh Nhị thở một đến gần như thấy: “Chân ngươi chịu nổi ?”
“Là đàn ông thì cái gì là chịu nổi!”
Tiền Tam Nhất gào lên như xé ruột gan: “Đồ khốn, còn mau trèo lên !”
“Tiền Tam Nhất, núi hoang rừng rậm thế , tìm lang trung ở ?”
Vừa dứt lời, khí bỗng chốc đặc quánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-816-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-10.html.]
Y ngoái đầu , chỉ thấy mắt tối sầm, cổ họng một thứ gì đó bóp chặt.
Trong rừng, thấp thoáng bóng vây quanh.
Con nó!
Chưa khỏi hang sói, rơi hang hổ.
Bọn là... sơn tặc!
...
Đen đủi đến độ uống nước cũng sặc.
Suy nghĩ đầu tiên bật trong đầu Tiền Tam Nhất là: tuyệt đối thể để chúng phát hiện Nhị gia là nữ;
Nghĩ thứ hai là: dù chúng phát hiện, cũng giữ sự trong sạch của nàng, dù c.h.ế.t.
Phản ứng của y thể là nhanh như chớp, lập tức quỳ rạp xuống: “Các vị hảo hán, các ngươi đến thật đúng lúc, mau cứu lấy !”
Cứu?
Lũ sơn tặc sững .
Thịnh Nhị lảo đảo bước khỏi xe, quét mắt quanh, mặt đen .
Đám sơn tặc vết thương vai nàng, kịp hiểu chuyện gì đang xảy .
Cái quái gì thế?
Chính khoảnh khắc sững sờ cho Tiền Tam Nhất cơ hội xoay chuyển tình thế.
“Cha là quan lớn ở kinh thành, mất vì bệnh, để gia sản bạc triệu. Ta và từ quê lên kinh chịu tang, bọn chú bác vì đoạt gia tài mà thuê sát thủ mai phục giữa đường!”
Tiền Tam Nhất lết đến ôm c.h.ặ.t c.h.â.n một gã vác đao, nghiến răng nghiến lợi : “Các vị hảo hán, chỉ cần các ngươi tha mạng cho , sẵn sàng dâng hết gia sản bạc triệu, cũng rơi tay lũ ác nhân !”
Bọn sơn tặc đưa mắt .
Ồ? Có chuyện thơm thế ?
Thịnh Nhị Tiền Tam Nhất đang quỳ rạp đất, nhất thời thấy cảm xúc phức tạp.
Người của Sào Gia Bảo xưa nay đều là hán tử đội trời đạp đất, thà c.h.ế.t chứ sống quỳ, càng chuyện khom lưng xin xỏ.
Mà Tiền Tam Nhất cúi đầu, phần lớn là vì nàng.
Và trong cái nhu nhược đó ánh lên một sự thông minh khiến thán phục.
Cha là quan lớn kinh thành, để lộ phận khiến bọn sơn tặc kiêng dè. Dân đấu quan, cướp của g.i.ế.c , suy tính cẩn trọng;
Chú bác xuống tay là đặt họ vị thế nạn nhân yếu thế, khiến sinh lòng thương hại, dù ăn mặc vẻ con nhà thế gia, cũng chỉ là những kẻ khổ;
Bỏ cả gia tài để giữ mạng, c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi. Nếu ép đến đường cùng, ai sơn tặc? Cái bẫy béo bở tung , các ngươi c.ắ.n câu ?
Không ai cắn.
Gã vác đao mở to mắt y: “Ngươi thật chứ?”
“Còn thật hơn cả vàng! Hai tuy ở quê cũng chút tài sản, nhưng kinh thành lòng hiểm độc, đấu bọn họ, thôi thì về quê sống còn hơn.”
Tiền Tam Nhất lau nước mắt, nghiến răng: “Nếu đại ca tin, cứ phái vài theo chúng , chú bác mà chịu đưa bạc thì cứ kề đao cổ chúng mà đòi!”
Gã nọ: “...”
Tiền Tam Nhất: “Chú bác dám ngầm hạ sát thủ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ thể diện, chắc chắn dám từ chối. Nhị !”
Y Thịnh Nhị, thở dài cảm khái: “Gia sản cần nữa, chỉ cần bình an, sẽ kiếm bạc cho !”
Thịnh Nhị từng thấy ai diễn vai y như thật thế , một lúc lâu vẫn nên phản ứng .
Chính sự do dự đó khiến bọn sơn tặc càng tin chắc chuyện mười phần là thật.
Xem kìa, trúng tên mà còn tiếc bạc.
Bạc triệu đấy nhé!
Gã vác đao Tiền Tam Nhất, bỗng thấy khuôn mặt thuận mắt kỳ lạ.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên từ xa.
Thịnh Nhị biến sắc, còn Tiền Tam Nhất gào to: “Xong , bọn họ đuổi tới , trời định và c.h.ế.t nơi !”
“Hừ!” Gã vác đao đập mạnh đại đao xuống đất: “Giữa thanh thiên bạch nhật, kẻ dám g.i.ế.c mặt gia đây còn sinh !”
Tiền Tam Nhất vội túm tay gã: “Đại ca, bọn họ lợi hại lắm, còn cung thủ, các ngươi mau chạy , đừng lo cho chúng !”
“Chạy cái đầu ngươi!” Gã đẩy y : “Huynh , g.i.ế.c sạch lũ ch.ó má đó, lên kinh đoạt bạc triệu, chúng tha hồ tiêu xài!”
“G.i.ế.c!”
Trong tiếng hò hét.
Tiền Tam Nhất khập khiễng tới mặt Thịnh Nhị, : “Nhị gia, đừng sợ, ráng chịu thêm một chút nữa thôi!”