Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 818: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 12
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:10
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía tây là một bãi cây nhỏ, mặt đất phủ đầy lá khô.
Tiền Tam Nhất dìu Thịnh Nhị gốc cây, vẫn thấy yên tâm, bèn đảo mắt quan sát một vòng, mới cúi đầu vội vã rời .
Sau lưng vang lên tiếng sột soạt, mặt đỏ bừng.
Trong lòng nghĩ thầm: Con nhóc suốt ngày lăn lộn trong đám đàn ông, mỗi tiểu cũng chẳng thèm tránh , sợ phát hiện chắc?
Thịnh Nhị tiểu xong, cố gắng buộc quần, lảo đảo bước từ gốc cây.
Mới mấy bước, sắc mặt nàng bỗng chốc đổi.
Có một ánh mắt đang chằm chằm từ bên tay của nàng.
Nàng đầu .
Hà Dao Bá vác đại đao, nhe răng : “Ta mà, gì thằng con trai nào trắng trẻo thế thì là một con đàn bà!”
Tim Tiền Tam Nhất co thắt dữ dội, m.á.u nóng bốc thẳng lên đầu.
Hắn lập tức , lảo đảo chạy tới chắn mặt Thịnh Nhị, dùng che chở nàng, gượng: “Đại ca Hà, thật sự cố ý giấu giếm ngươi , ngoài đường giả trai thì an hơn chút thôi.”
“Hiểu, hiểu mà!”
Hà Dao Bá toe toét bước tới gần, vươn đầu ngó Thịnh Nhị một cái, phấn khích xoa tay.
Phụ nữ, gã từng ngủ qua ít;
cô nương nhà quyền quý, gã còn từng đụng đến.
Nghe loại đó khác phụ nữ bên ngoài, da trắng, thơm, mềm mại như bông, hẳn là chơi thú vị!
“Tiểu !”
Hà Dao Bá hề hề: “Thế , cần gia sản vạn lượng gì nữa, ngươi đưa một vạn lượng, để ngươi ngủ với một đêm, thế là xong.”
“Đại ca!”
Tiền Tam Nhất cố nặn nụ : “Có bạc thì loại phụ nữ nào mà chẳng tìm . Muội tướng mạo bình thường, vóc dáng cũng chẳng , ngươi xem, nàng còn một mũi tên cắm vai, chơi cũng chẳng gì. Hay là chúng kinh sớm , mời đại ca tới kỹ viện, chọn vài cô nương hầu hạ .”
Dưới hạ Hà Dao Bá sớm phồng cứng, còn nhịn .
Gã hất Tiền Tam Nhất sang một bên, dâm đãng: “Muội , yên tâm, ca sẽ nhẹ tay, đau .”
Ánh mắt Thịnh Nhị vụt lên hàn quang, lùi vài bước, trong lòng tính toán xem khả năng một chiêu giải quyết tên súc sinh .
nàng lui một bước, tim Tiền Tam Nhất bỗng thắt .
Hắn nhào tới, chặn giữa hai , bỗng “phịch” một tiếng quỳ xuống, khẩn thiết : “Đại ca, đây là ruột của , xin đừng động nàng. Kỹ nữ trong lầu xanh cứ việc chọn, mười nàng tám nàng cũng thành vấn đề.”
“Bọn chúng chơi chán hết .” Hà Dao Bá híp mắt : “Nếu nhờ , hai các ngươi sớm mất mạng , coi như báo đáp !”
“Đại ca, thực sự , còn lấy chồng!”
Hà Dao Bá mất kiên nhẫn, gằn giọng: “Cút sang một bên!”
Tiền Tam Nhất những tránh, trái còn bật dậy: “Đại ca, ngươi đụng nàng.”
“Đ. ngươi!” Hà Dao Bá trợn mặt: “Ông đây mà giờ g.i.ế.c hai đứa chúng mày, mày gì ông?”
“Không gì cả!” Tiền Tam Nhất rành rọt từng chữ: “ nếu ngươi dám đụng đến nàng, ngươi c.h.ế.t!”
Hà Dao Bá chỉ từng g.i.ế.c , ngay cả thịt cũng từng nếm qua vài , bèn hừ một tiếng: “Ông đây còn chữ 'c.h.ế.t' thế nào!”
Gã , vươn tay tóm lấy Tiền Tam Nhất.
Chân Tiền Tam Nhất rời khỏi mặt đất, cả như con chim cút to nhấc bổng lên.
Hà Dao Bá khẩy, cúi đầu : “Chỉ với cái gà như mày, mà dám chống đối ông mày ...”
Chưa dứt lời, gã khựng giữa chừng.
Gã thấy gì?
Một đôi mắt dữ tợn, chút sợ hãi, đầy sát khí.
Ánh mắt , gã từng thấy qua những tên sát thủ thảo khấu g.i.ế.c chớp mắt, một kẻ thư sinh mà ánh mắt , thật buồn .
Hà Dao Bá hét lớn một tiếng, dùng sức ném .
Tiền Tam Nhất đập lưng cây, lục phủ ngũ tạng đều đảo lộn.
Hắn cố gắng dậy, răng c.ắ.n chặt môi đến bật máu, mùi tanh nồng lan , đôi mắt vốn nheo bỗng mở to.
Hà Dao Bá chỉ thấy đối phương như con thú hoang lao về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-818-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-12.html.]
Hừ, gan cũng nhỏ!
Theo bản năng, gã định túm cổ tên , nhưng Tiền Tam Nhất cho cơ hội. Hắn khụy gối, d.a.o găm trong tay áo tuột xuống, đ.â.m thẳng .
“Phập!”
Thời gian như ngừng trong thoáng chốc.
Hà Dao Bá cúi đầu, mắt mở trừng trừng.
Dao găm cắm thẳng bụng , m.á.u đỏ tươi nhỏ giọt xuống đám lá úa vàng.
“Á!”
Hà Dao Bá giận dữ gào lên, giơ nắm đ.ấ.m to như đấu thóc định đập nát đầu Tiền Tam Nhất.
Ngay khoảnh khắc đó, Thịnh Nhị tay.
Nàng dùng hết sức rút mũi tên khỏi vai trái, m.á.u b.ắ.n tung tóe, hình như tia chớp lướt lưng Hà Dao Bá, hai tay dồn bộ sức lực, đẩy mạnh về phía .
Cổ Hà Dao Bá lạnh buốt, kịp “rầm” một tiếng ngã xuống đất.
Mũi tên xuyên thẳng cổ họng.
Tiền Tam Nhất ngây như hóa đá, đầu óc trống rỗng.
“Đỡ một tay!”
Tiếng quát của Thịnh Nhị kéo về hiện thực. Lúc nàng vững, m.á.u từ vết thương ở vai trái thấm ướt bộ áo ngoài.
“Xé vài dải vải, băng tạm cho .”
Giọng nàng nhỏ đến mức gần như thấy.
Tiền Tam Nhất thốt nên lời, đỡ nàng tựa gốc cây, bắt đầu cởi áo, đến tận lớp áo trong mỏng như tơ tằm mới chịu dừng.
Hắn xé vải, mà dùng nguyên cả áo quấn vài vòng quanh vai nàng, buộc chặt một nút.
Xong xuôi, vội khoác áo ngoài, cúi : “Lên , cõng ngươi chạy trốn!”
“Không kịp nữa !”
Thịnh Nhị trụ nổi nữa, bèn bệt xuống đất, khoanh chân : “Đưa d.a.o găm cho !”
“Ngươi...” Tiền Tam Nhất mắt trợn to sắp rách cả mí.
“Mau!”
Tiền Tam Nhất lảo đảo chạy đến bên xác Hà Dao Bá, rút d.a.o .
Vừa đưa cho Thịnh Nhị xong, kịp gì, đám sơn tặc động tĩnh ùa tới.
Bọn chúng trừng trừng xác Hà Dao Bá, tin nổi mà đưa mắt hai .
“Đ. tụi mày!”
Một tên sơn tặc gào lên: “Ông đây tiễn tụi bây lên Tây Thiên!”
“Xem thằng nào dám!”
Tiền Tam Nhất nhanh tay nhặt thanh đao lớn của Hà Dao Bá, giơ ngang ngực, trong mắt hiện lên sự quyết tuyệt: “Thằng nào dám xông lên, ông đây liều mạng với tụi bây!”
Giọng hét của vang vọng bên tai Thịnh Nhị, nhưng điều nàng thấy là đôi chân đang run lẩy bẩy.
Nàng là kẻ chẳng đáng kể gì, đến cả tên cũng đặt qua loa, đến Sào gia bảo thì càng cúi đầu rụt cổ.
Sào Diệp Chu thích nàng, bởi vì luôn thấy nàng một , trông thật cô độc, khiến sinh lòng thương xót.
Kẻ sống nhờ nhà , còn tư cách gì mà tranh giành. Nàng luôn dè dặt lấy lòng từng trong Sào gia bảo, cho dù thiệt thòi cũng dám oán.
Thế mà giờ đây...
Thịnh Nhị hít sâu một , ép giọt lệ long lanh trong mắt trở , dồn hết sức dậy.
Nàng lời nào, chỉ bước tới cạnh Tiền Tam Nhất, đoạt lấy đại đao trong tay , liếc một cái, nhẹ giọng : “Ngươi, tránh sang một bên.”
Chữ cuối dứt, Thịnh Nhị tay .
lúc đó, một bóng lướt qua mắt nàng.
Bóng vung đao trong tay, chỉ trong chớp mắt, mấy tên sơn tặc phía còn kịp hét lên, ngã xuống từng tên.
Biến cố xảy trong nháy mắt.
Thế nhưng gương mặt Thịnh Nhị hề chút vui mừng, chỉ thấy mí mắt nặng trĩu, nảy lên một cái mạnh mẽ.