Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 82: Học sinh chuyển lớp

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:54
Lượt xem: 247

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Thanh Sơn khi dội một gáo nước lạnh trong phòng rửa mặt thì ướt sũng về trai xá. Trong phòng, tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên từng hồi, ai nấy đều ngủ say. Hắn mò mẫm trong bóng tối bộ trung y sạch sẽ phịch xuống giường, hai tay gối đầu.

Trong đầu cứ rối bời, bóng dáng lượn qua lượn ... eo nhỏ, m.ô.n.g cong, tay mềm... Cơ thể dần dần nóng bừng lên. Gương mặt tuấn tú của Từ Thanh Sơn khẽ co giật, đá một cái màn buông xuống!

Không đúng!

Hắn bật dậy cái vèo, xuống chăn sững . Lại cúi đầu thêm nữa, sững tiếp. Tức khắc, lửa giận bùng lên trong mắt.

Hỏng , hỏng ! Cái tên ẻo lả đúng là yêu tinh, thể , một cái là cả đều hỏng!

Có d.a.o ? Hắn vung d.a.o c.h.é.m cho tên ẻo lả một nhát!

Tĩnh Bảo nào ngờ ghét nàng tới mức g.i.ế.c, nàng ngủ một mạch đến sáng, chẳng mộng mị gì.

Sáng hôm . Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh dùng bữa sáng ở nhà ăn. Vừa mới xuống, cả nhà ăn đột nhiên im phăng phắc, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa. Ngoài cửa, hai lảo đảo , cả hai đều mặc đồ giám sinh nhưng trông lạ mặt, rõ ràng là mới tới.

“Chậc chậc, quyền thế thật , đến cả chốn như Quốc Tử Giám cũng chen giữa chừng .”

“Bọn khổ học suốt hơn mười năm để gì cơ chứ?”

“Thật tức c.h.ế.t !”

“Tức gì chứ, ngươi thử xem phận thế nào, so ?”

Tĩnh Bảo nhịn , sang hỏi bên cạnh: “Huynh đài, hai vị đó là ai ?”

“Người cao tên Vương Uyên, là em trai ruột của Thái tử phi. Còn thấp gọi là Phác Chân Nhân, là nhị hoàng tử của nước Tô Lục hiện nay.”

Thì một là em vợ tương lai của Hoàng đế, còn là du học sinh từ Tô Lục tới! Thân thế quả nhiên tầm thường.

Tĩnh Bảo đang định thu hồi ánh mắt thì bỗng thấy Cao mỹ nhân cùng hai “hộ pháp” của lắc lư . Thấy hai , sắc mặt Cao mỹ nhân lập tức biến đổi. Vương Uyên lúc cũng thấy , bèn nhún vai một cái, cố tình sải bước lố qua ngay mặt. Lúc ngang, còn khẩy một tiếng, gương mặt đầy khinh miệt.

Cao mỹ nhân dễ nhịn, lập tức định lao nhưng Từ Thanh Sơn phía giữ .

“Ngươi , Cao công tử với Vương công tử là kẻ thù đội trời chung, từng đ.á.n.h đấy.”

“Vì chuyện gì mà đánh?”

“Nghe vì một tiểu quan sân khấu; cũng là tranh giành một đào hát trong kỹ viện. Tóm vẫn là mấy chuyện ong bướm trong đáy quần thôi.”

Tĩnh Bảo thì linh động suy nghĩ, vội hạ giọng với Uông Tần Sinh: “Tần Sinh, chúng nên cách xa Cao công tử một chút, thần tiên đ.á.n.h , thường vạ lây thì khổ.”

“Bốp!” Một cái khay đặt mạnh xuống mặt nàng. Ngẩng lên , là Cao mỹ nhân, phía còn Tiền và Từ hai .

Tĩnh Bảo che trán: là sợ gì thì gặp nấy!

Uông Tần Sinh khẽ vỗ vai nàng: “Đừng lo quá, chuyện khác chẳng liên quan tới .”

Tĩnh Bảo cảm thấy ấm lòng, gật đầu với Uông Tần Sinh. Chỉ còn nghĩ tích cực mà thôi.

Từ Thanh Sơn hai họ liếc mắt đưa tình, tức đến nỗi lật bàn. Tên ẻo lả quả nhiên ong bướm lẳng lơ, dụ dỗ đủ, còn ve vãn cả Uông Tần Sinh. Uông Tần Sinh thì là cái thá gì? So với ? Hắn thể một tay xách cổ tên mọt sách lên!

Từ Thanh Sơn giận, nhưng bên cạnh còn giận hơn.

“Bốp!” Cao Triều bỗng vứt đôi đũa xuống bàn.

Tĩnh Bảo giật chau mày, vội : “Ta ăn no , Tần Sinh, ngươi ăn no ?”

“Ta... cũng no !”

“Các ngươi !” Cao mỹ nhân quát lớn: “Nói rõ ràng cho bản công tử, các ngươi về phía , về phía họ Vương ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-82-hoc-sinh-chuyen-lop.html.]

Câu quá mức trắng trợn khiến Tĩnh Bảo đơ mặt tại chỗ. Nàng nghiến răng, liều luôn!

“Ta với Tần Sinh dĩ nhiên về phía ngươi , chỉ là... ngươi thể rõ cho chúng , rốt cuộc ngươi và thù oán gì ?”

Cao mỹ nhân thở một lạnh. Tiền Tam Nhất tủm tỉm: “Cũng chẳng đại thù gì, chỉ là Vương Uyên tới quyến rũ , đá thẳng xuống sông thôi.”

Tĩnh Bảo c.h.ế.t trân tại chỗ. Hóa tên Vương Uyên ... thích nam nhân?

Trong nội đường. Cố Trường Bình khom hành lễ với ở vị trí cao nhất. Người đầu đội ngọc quan, mặc áo gấm màu đen, mặt tròn, môi dày, hình mập. Ngoài nét mặt , giơ tay nhấc chân đều mang khí độ bất phàm, là Thái tử đương triều, Lý Tòng Hậu.

“Miễn lễ.”

“Đa tạ điện hạ!”

Lý Tòng Hậu nâng chén lên, nhấp một ngụm. “Vương Uyên và Phác Trực Tử mong nhờ chiếu cố nhiều hơn. Nếu điều gì , cần đ.á.n.h thì đánh, cần mắng thì mắng, cần nể mặt mà nương tay.”

Cố Trường Bình: “Thần tuân mệnh.”

Lý Tòng Hậu mỉm , tay khẽ vuốt miệng chén: “Cố đại nhân mới điều Hộ Bộ, còn kịp chúc mừng, xem như lấy rượu !”

“Đa tạ điện hạ.”

“Ngồi , cần câu nệ.”

Cố Trường Bình nghiêng nửa , lặng lẽ uống . Lý Tòng Hậu khoát tay, các giám sinh và tùy tùng phía bèn lặng lẽ lui . Hắn mới mở lời: “Tử Hoài và cùng bái nhập môn hạ Tô Thái phó, luận vai vế, gọi ngươi một tiếng sư .”

“Điện hạ, dám nhận.”

“Nơi ngoài, chúng là đồng môn , cứ đóng cửa mà mấy câu tâm tình.”

“Xin điện hạ cứ .”

Lý Tòng Hậu : “Ta cảm thấy với tài học và bản lĩnh của sư , tuyệt chỉ dừng ở chức Thị lang Hộ Bộ. Tào Đại nhân xếp đến đó là chôn vùi tài năng .”

Cố Trường Bình cảm khái: “Điện hạ, thần vốn định cả đời ở Quốc Tử Giám dạy học, nhờ ơn nâng đỡ mới cơ hội tới Hộ Bộ rèn luyện. Thần chỉ thấy cảm kích, chứ dám là uổng phí.”

Một tia vui thoáng lướt qua trong mắt Lý Tòng Hậu. Câu "vốn định" cho thấy việc Hộ Bộ vốn trong dự tính của Cố Trường Bình, rõ ràng là Tào Minh Khang tay quá nhanh.

Lý Tòng Hậu nhạt một tiếng. Căn phòng thoáng chốc rơi yên lặng. Lúc , một thị vệ bước , hoàng cung việc mời Thái tử qua đó. Lý Tòng Hậu dậy, liếc Cố Trường Bình một cái sâu xa chậm rãi : “Hoàng gia gia tuổi cao, thể rời chăm sóc nửa bước. Thập nhị thúc ở đây, là cháu thì tận hiếu đạo.”

Cố Trường Bình cũng dậy tiễn: “Điện hạ vất vả .”

Lý Tòng Hậu chỉ một câu như thế thì thêm nữa, dẫn rời .

Thẩm Trường Canh chờ khỏi, lập tức chạy hỏi: “Hắn gì với ngươi ?”

Cố Trường Bình kể từng chữ.

Thẩm Trường Canh thở dài: “Câu cuối cùng của Thái tử là đang ngầm bảo rằng tất sẽ lên cao, ngươi theo . Ngươi đáp như , thất vọng mới lạ.”

Cố Trường Bình hờ hững đáp: “Kẻ chỉ kéo một cái theo, thì còn cần gì kéo?”

Thẩm Trường Canh: “…”

Trong xe ngựa. Mưu sĩ thần sắc của Thái tử, dè dặt hỏi: “Cố đại nhân đồng ý ?”

“Khéo léo từ chối.”

“Một tên Tế tửu nho nhỏ ở Quốc Tử Giám, dám từ chối Thái tử ngài, đúng là trời cao đất dày!”

“Ta thì nghĩ ,” Lý Tòng Hậu tủm tỉm: “Ít nhất còn giữ khí tiết, là Thái tử mà phản bội sư môn. Nếu thật sự lập tức đồng ý, cũng chẳng dám dùng.”

 

Loading...