Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 820: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 14

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:12
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới sự dẫn đầu của Tĩnh Bảo đại nhân và Cao đại nhân, binh mã Thuận Thiên Phủ vượt đêm chạy gấp, đến sáng sớm thì tới phủ Bảo Định.

Mọi đói đến ruột gan kêu réo, đành dừng chân tại chỗ nghỉ ngơi, uống nước lạnh nhai lương khô, khiến dân chúng qua đều tò mò thò đầu xem.

Tĩnh Bảo liếc A Nghiễn một cái: “Đi hỏi thử xem, dạo gần đây phủ Bảo Định tin gì mới ?”

“Vâng!”

Cố Dịch nhịn bèn hỏi: “Thất gia, hỏi chuyện đó gì?”

Miệng Tĩnh Bảo đang ngậm lương khô, rõ ràng: “Hỏi Cao đại nhân .”

Cao đại nhân tỏ vẻ bực bội: “Một là xem mấy hôm nay xảy án mạng , nếu thì chuẩn thu xác giúp Tiền Đại nhân.”

Cố Dịch: “Nếu thì ?”

“Nếu thì tức là Tiền Đại nhân vẫn còn sống.”

Cao đại nhân : “Hắn phái mang Đồng Bản đưa tin, là chúng tới tiếp ứng. Chúng xuất phát từ kinh thành, từ kho lương Hàn Gia, mà gặp ?”

Cố Dịch: “Làm mà gặp ?”

“Tất nhiên là để chúng tìm !”

Cao đại nhân thở dài, thêm một câu: “Trí thông minh của ngươi, đúng là kéo chân gia nhà ngươi !”

Cố Dịch: “...”

Đang dở thì A Nghiễn về.

“Hai vị gia, hôm qua ở Xướng Xuân Viện trong phủ Bảo Định xảy chuyện nước mắt.”

“Nói xem!”

“Có một công tử chân thọt gọi một bàn thức ăn, kêu hai kỹ nữ đến uống rượu cùng, đến lúc tính tiền thì móc nổi một đồng bạc, đ.á.n.h một trận, lột cả áo ngoài ném ngoài.”

“Chuyện thường thôi mà!”

“Chuyện lạ là ở đó kìa. Công tử chân thọt đó những chịu , mà còn kỹ viện, ồn ào đòi tiểu quan, bán trả nợ.”

A Nghiễn nín : “Ngài xem, kẻ như thế chẳng là đồ ngốc ?”

Lời dứt, hai vị gia đồng loạt bật dậy, trừng mắt, đồng thanh thốt lên: “Là Tiền Tam Nhất!”

...

Giữa trưa tại Xướng Xuân Viện.

Bà chủ kỹ viện đang nhàn nhã uống trong sân thì một đám nha dịch cầm đao bất thình lình xông , khiến bà hồn vía lên mây.

Mình phạm tội gì !

Từ trong đám nha dịch bước một vị công tử tuấn tú phe phẩy quạt giấy: “Công tử què chân hôm qua đang ở ?”

Bà chủ sửng sốt, dè dặt hỏi: “Đại nhân tìm là để...”

“Truy bắt phạm nhân trốn truy nã!”

Bà chủ đập đùi cái đét: “Bảo cái thằng nhãi đó cứ bám riết lấy chỗ chịu , thì là phạm nhân! Người ! Mau, mau đến kéo cái thằng súc sinh đó ...”

“Khỏi phiền phức!”

Vị công tử thu quạt đ.á.n.h “bốp” một tiếng: “Dẫn đường !”

Bà chủ liếc qua dung mạo công tử , híp cả mắt.

“Dân nữ tên nhóc đó vấn đề từ sớm, sợ y gây chuyện nên nhốt nhà chứa củi, chỉ chờ quan gia đến bắt!”

“...”

“Đấy, là gian phòng .”

Vị công tử bước nhanh đến, đá tung cửa.

Chỉ bên trong càu nhàu một câu thật nhỏ: “Sao giờ mới tới!”

Chốc lát .

Công tử què chân cõng từ nhà chứa củi.

“Sao ?” Công tử tuấn tú hỏi.

“Chưa c.h.ế.t!” Công tử què đáp yếu ớt.

“Đầu óc cũng tồi đấy, diễn trò cũ ?”

“Hết cách !”

Bà chủ mặt mày đắc ý.

Thấy , là tên tái phạm đấy! Xướng Xuân Viện phen lập công lớn !

“Người !”

“Cao đại nhân?”

“Xướng Xuân Viện chứa chấp tội phạm, lập tức đóng cửa chấn chỉnh ba tháng!”

Thuộc hạ mà giật , bà chủ càng kinh hoảng hơn, định trời kêu oan thì chợt thấy một vị công tử mặc quan bào, hình thanh tú, điềm đạm bước , ho nhẹ một tiếng: “Lời của Cao đại nhân, cũng là ý của bản quan!”

“Vâng!”

Bà chủ hoa mắt, đập đùi gào : “Ôi ơi, cái việc quái quỷ gì thế , oan uổng quá, đại nhân, oan uổng lắm...”

Đánh tàn tạ thế mà còn kêu oan?

A Nghiễn và Tiểu Thất , trong lòng đồng thời hiện lên một suy nghĩ: Thất gia (gia) nhà thế nương tay lắm đó!

Mọi tìm căn nhà thì thấy Thịnh Nhị vẫn còn hôn mê, còn Sào Diệp Chu thì chẳng rõ tung tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-820-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-14.html.]

Tĩnh đại nhân và Cao đại nhân bàn bạc, quyết định chia quân hai hướng.

Tĩnh đại nhân lập tức hộ tống hai thương trở về kinh; Cao đại nhân ở chờ thánh chỉ trong cung.

Một canh giờ .

Tân Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ Tiêu Triều Trung mang theo khẩu dụ của tân đế đến phủ Bảo Định.

Khẩu dụ chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Tra sạch!”

...

Hai ngày , đêm khuya.

Cánh cửa gian phòng phía tây đẩy , một bóng đen lặng lẽ bước , xuống chiếc ghế bên đầu giường.

Màn vén lên.

Cố Trường Bình khoác áo mỏng, khoanh chân, trong mắt là sự dịu dàng: “Nửa đêm , tìm việc gì?”

“Muốn uống rượu với một bữa.”

Cố Trường Bình y hồi lâu mới : “Tiểu Dịch, lấy rượu.”

Nến thắp lên, rượu bưng tới.

Ánh sáng đèn chiếu lên gương mặt Tiền Tam Nhất gầy rộc một vòng, cũng soi rõ ánh mắt đang ấp a ấp úng.

Qua ba chén rượu.

Hắn mở miệng: “Nhị gia để đây, tình nghĩa chẳng chuyện thường. Tiên sinh, về Nhị gia.”

Cố Trường Bình đáp, hỏi trái : “Ngươi thích nàng ?”

“Ừm!”

“Thích đến mức nào?”

“Trước tưởng là một chút, giờ mới ... chỉ là một chút!”

Cố Trường Bình : “Nàng là cháu gái của Thịnh lão đại, một ca ca ruột tên Thịnh Đại. Sau khi Thịnh Đại mất, Thịnh lão đại đưa nàng đến Sào gia bảo học võ.”

“Hết ?”

“Hết !”

Ánh mắt Tiền Tam Nhất cụp xuống, thầm nhủ: Tiên sinh, đang đùa đấy ?

“Tiền Tam Nhất!”

Cố Trường Bình gọi thẳng cả họ tên: “Người ngoài thể , chỉ chừng đó thôi. Còn những khổ đau nàng thể tự tiêu hóa, những quá khứ thể nhắc thì ngươi tự hỏi nàng.”

“Ta...” Tiền Tam Nhất nghẹn lời, một lúc mới c.ắ.n môi nhỏ: “Ta tư cách ?”

Cố Trường Bình bật : “Câu đó, ngươi nên tự hỏi chính .”

Thế là chẳng moi gì cả!

Tiền Tam Nhất đặt chén rượu xuống, dậy cung kính thi lễ: “Tiên sinh nghỉ sớm, học trò xin cáo lui!”

“Khoan !”

“Tiên sinh còn dặn dò gì?”

“Ngồi xuống!”

Cố Trường Bình chỉ tay : “Chuyện ở Dung Thành ngươi . Nhìn nhỏ lớn, đ.á.n.h đông kích tây, ngay cả màn náo loạn ở kỹ viện... cũng khiến bằng con mắt khác.”

Tiền Tam Nhất đỏ mặt.

Lần đầu khen, ngượng c.h.ế.t !

“Vụ án khởi đầu từ ngươi, cũng nên do ngươi kết thúc. Đợi chân khá hơn, đến Dung Thành một chuyến, điều tra xong xuôi, quan chức của ngươi sẽ thăng lên một bậc.”

Tiền Tam Nhất vội xua tay: “Tiên sinh, hứa với Nhị gia, vụ án điều tra xong, công lao đều thuộc về nàng!”

“Tiền Tam Nhất!”

Ánh mắt Cố Trường Bình chợt lạnh xuống: “Nói tầm thường thì nữ mạnh nam yếu chuyện dài lâu; nhỏ thì chuyện ngươi truy hỏi quá khứ của Nhị gia, cần thực lực và năng lực tương xứng; lớn thì đây là việc liên quan đến muôn dân bách tính, thể tùy tiện giả.”

Lời chẳng khác nào gõ mạnh đầu.

Tiền Tam Nhất chợt hiểu , vì Cố Trường Bình ném bọn họ khắp nơi: Ngọc mài, thành khí!

“Vâng, thưa !”

Tiền Tam Nhất dậy hành lễ, mới rời khỏi.

Hắn , Cố Dịch lập tức bước , ánh mắt âm trầm, trông vui vẻ gì cho lắm.

“Sao ?”

“Hắn mà thành với Nhị gia thì bối phận chẳng loạn hết cả !”

Cố Trường Bình y, bỗng cảm thấy đau đầu.

là... rối thật .

Người từng gọi là “”, giờ thành vợ, thế là xâu Tiền lời to .

mà, chuyện còn , cái tên nhóc nghĩ xa thế để gì chứ?

Cố Trường Bình thở dài, : “Tiểu Dịch , mai ngươi đến chỗ Thất gia đón Tề Lâm về .”

Cố Dịch: “Hắn ở chỗ Thất gia mà, đón về gì?”

Cố Trường Bình: “Hắn... giận ư!”

Cố Dịch: “...”

 

Loading...