Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 826: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:18
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mỹ nhân, với một chuyến.”

“Đi ?”

“Tới nơi sẽ .”

Ta gương mặt nở nụ nịnh nọt của Tiền Tam Nhất, cảm giác vớ ngay một cục gạch nện thẳng mặt .

Hắn giấu kỹ thế của Thịnh Nhị như thế, còn vẻ đạo mạo gọi đó là “tôn trọng” cô nương , tôn trọng cái khỉ gì chứ!

Tên khốn rõ ràng là giở trò cảm động lòng , đó thừa cơ giáng cho một đòn chí mạng.

Không thứ tử tế gì!

Ta vốn định từ chối thẳng thừng, nhưng nghĩ đến việc Nhị gia còn về, mà ngóng trông sốt ruột thế , đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Xe ngựa khỏi thành, mãi mới tới một sườn núi.

“Sao , trong thành Tứ Cửu nhiều cô nương xinh như thế dẫn gặp, dắt vùng hoang vu ngắm núi?”

“Quan trọng là, nhiều cô nương như thế, ngươi ?”

Tên khốn một lời chạm trúng chỗ chí mạng của .

.

Thật sự .

Nếu tội xinh cũng c.h.é.m đầu thì chắc chắn c.h.ế.t từ lâu .

Nhìn bọn họ gì?

Hừ!

Còn bằng ngắm bản chứ.

“Đi thôi, mỹ nhân, qua ngọn núi là đến nơi .”

Tên rốt cuộc giở trò gì?

Mang theo một bụng tò mò, theo lóc cóc leo núi.

Nếu đổi đây, nhất định sẽ than vãn đường núi khó . từ khi trở về từ núi Trường Bạch, thứ mà gọi là núi á?

Rõ ràng chỉ là một ụ đất nhỏ thôi.

Vượt qua sườn núi, xuống đến chân núi, mặt là một ngôi am ni cô.

trong am ni cô mà là... kỹ nữ, hơn nữa còn là kỹ nữ già.

Thấy chúng tới, đám kỹ nữ già đó xúm niềm nở.

Ọe!

Mùi phấn son rẻ tiền bọn họ suýt nữa khiến nôn tại chỗ.

Ta trừng mắt với Tiền Tam Nhất: “Đám là ai? Sao ngươi quen họ?”

Tiền Tam Nhất trả lời: “Ta nuôi bọn họ.”

Ta bất chợt cảm thấy rùng .

Tên từ thuở mặc quần hở đáy chơi với , mấy cái nốt ruồi còn rõ như lòng bàn tay.

Nuôi kỹ nữ á?

Ta nghi ch.ó gặm mất não .

“Phượng Tiên!”

“Tiền thiếu gia!”

Một phụ nhân vài phần nhan sắc bước tới.

Trông khá quen mắt, hình như từng gặp ở , nhưng nhất thời nhớ nổi.

“Người phụ nữ c.h.ế.t tên là Lý Khanh Khanh, đứa con gái tên là Lý Trần Trần ?”

, đúng là cái tên đó.”

“Con bé đó mắc bệnh tim? Sống qua ba mươi tuổi?”

“Sao Tiền thiếu gia ?”

“Ngươi đừng lo chuyện đó, mau trả lời .”

bệnh tim thật, là bệnh mang từ trong bụng . Có sống nổi qua ba mươi thì chẳng ai dám chắc, bệnh khó trị lắm.”

“Tính tình thế nào?”

“Không cả, động tí là , suốt ngày vẻ yếu đuối đáng thương, nhưng thật tâm địa ác độc lắm. Số bạc nó tích cóp cả đời, con tiện nhân cuỗm sạch.”

Tiền Tam Nhất nhướng mày: “Còn gì nữa ?”

“Con bé đó mới mười ba tuổi lén lút với đàn ông , thủ đoạn khỏi , dụ dỗ bao nhiêu thằng ngu tình nguyện dâng bạc cho nó.”

“Phải , Tiền công tử, con nhỏ đó tay chân cũng sạch sẽ, ăn trộm tiền chỉ một hai , chẳng qua nó cứ tin nó mãi thôi.”

Tiền Tam Nhất sang , : “Con nhỏ Lý Trần Trần đó là đứa quyến rũ Sào Diệp Chu đấy. Mắt đúng là mù thật .”

“Không mù thì đến lượt ngươi, lời to thế?”

Tiền Tam Nhất: “...”

Ta đắc ý .

Nói chuyện chọc tức khác, mỹ nhân đây từng thua ai!

...

Lúc rời khỏi am ni cô, Tiền Tam Nhất chẳng còn đồng nào, lúc mới hiểu tiêu tiền .

“Cái bà Phượng Tiên đó quen mặt thật, mà cái tên cũng quen nữa.”

“Ngươi thật sự nhớ ?”

“Nhớ gì?”

“Bà là tiểu của cha .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-826-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc.html.]

Ta ngẩn mất một lúc, nhảy dựng lên mắng: “Tiền Tam Nhất! Ngươi nuôi tiểu của cha , sợ ngươi tức c.h.ế.t ?”

Tiền Tam Nhất bỗng thở dài một thật sâu.

“Mỹ nhân, năm đó dịp Thanh Minh, lén thăm mộ , từ xa tiếng . Tới gần thì là bà .”

“Ngươi mềm lòng ?”

“Bà lóc t.h.ả.m thiết, còn lải nhải kể một đống chuyện ngày xưa.”

Tiền Tam Nhất bất đắc dĩ : “Mẹ bà chỉ là một tiểu , chính thất hại c.h.ế.t. Bà bán kỹ viện, một lòng trèo lên .

Sau tuổi già sắc tàn, bám trụ trong kỹ viện nữa, mang một bệnh tật, lang thang đầu đường xó chợ... Mỹ nhân , nuôi bà , là nuôi bà .”

Ta chẳng nên gì, cũng đ.á.n.h giá xem là đúng sai.

Trên đời , ai chẳng một cái gai trong lòng, nếu việc nuôi dưỡng mấy bà kỹ nữ đó thể cái gai bớt nhức nhối, bỏ chút bạc là gì?

“Giờ ngươi Lý Trần Trần là hạng , định gì?”

“Ta đợi Nhị gia trở về cho nàng .”

“Nói cho nàng gì?”

“Ta nàng hiểu rõ, cái đứa Lý Trần Trần đó đến xách giày cho nàng cũng xứng.”

Tiền Tam Nhất khẩy.

“Về xuất , Nhị gia cũng chẳng cao quý hơn Lý Trần Trần bao nhiêu. nàng từng nghĩ sẽ dựa đàn ông, từng ý định moi thứ gì từ họ. Trái , đàn ông cho nàng một phần, nàng trả ba phần.”

Ta gật đầu đồng tình.

“Cho nên, nàng mới xứng đáng để chờ!”

Lại nữa !

Chờ Nhị gia thì ghê gớm lắm ?

Ta hừ một tiếng, thầm nghĩ: tên rõ ràng đang khoe mẽ rằng Nhị gia chút tình ý với .

“Phải , rảnh rỗi thì với một chuyến đến Sào gia bảo.”

Ta lập tức cảnh giác: “Đi đ.á.n.h ?”

“Chúng văn minh, đ.á.n.h gì mà đánh!”

Tiền Tam Nhất đầy khinh bỉ: “Ta tới lấy hồi môn của Nhị gia, thể để họ chiếm như thế.”

Ta: “Cái mà ngươi cũng nhớ ?”

Tiền Tam Nhất trả lời hết sức đường hoàng: “Ngươi đừng quên, chúng đều nợ ngập đầu, một hai lượng bạc cũng xẻ đôi mà xài!”

Ta: “...”

Nợ nần chồng chất thì liên quan gì tới hồi môn của Nhị gia chứ?!

...

Còn kịp Sào gia bảo, Tiền Tam Nhất lên đường đến phủ Bảo Định nhậm chức.

Thiếu , bên cạnh bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường.

Nghĩ đến năm chúng cùng , đến vệ sinh cũng khoác vai , khỏi cảm thán khôn nguôi.

Vô cớ mà nhớ đến Thanh Sơn.

Từ khi chia tay ở núi Trường Bạch, tên đó bặt vô âm tín, thật sự khiến lo lắng.

“Tiểu Thất!”

“Gia?”

“Thu dọn đồ đạc, sang ở nhờ Thịnh phủ ít hôm.”

“Gia, nhà thế , nấy, cứ tới Thịnh phủ gì?”

Ta tặng một cái cốc đầu: “Tiên sinh với Thất gia định chuyện hôn sự đúng ?”

Tiểu Thất xoa đầu: “ !”

“Tiên sinh thích, chẳng là một một ?”

!”

“Vậy tính là nhà bên ngoại của ?”

“Tính!”

“Người nhà bên ngoại nên góp sức, hỗ trợ chuyện hôn sự ?”

“Phải!”

“Ở gần thì tiện hơn ?”

“Phải!”

“Vậy ngươi còn lắm lời cái gì?”

“...”

“Không , đổi tên cho ngươi.”

“Đổi thành gì?”

“Ngốc Thất!”

Ngốc Thất đỏ mặt chạy biến.

Ta tựa cửa, thở dài.

Ở gần một chút, chỉ tiện lợi, mà còn ấm cúng hơn.

Ta, một mỹ nhân trời sợ, đất sợ...

Chỉ sợ bên cạnh vắng tanh lạnh lẽo.

Cô đơn lắm !

 

Loading...