Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 829: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 4
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:21
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi đều những chiếc gai của riêng , mỗi đều nỗi khổ chẳng ai thấu hiểu.
Cố Trường Bình mưu lược sâu xa, duy chỉ tính đến việc Tô Thái phó lấy tuẫn quốc.
Cái c.h.ế.t , giữa Cố Trường Bình và Tô Bỉnh Văn, vạch một hố sâu thể vượt qua. Hai từng tình thâm nghĩa trọng, kiếp dẫu cũng chẳng thể về như xưa.
Gương mặt tiều tụy và gầy gò của Tô Bỉnh Văn, rõ ràng, nhưng lòng đau. Còn Cố Trường Bình thì đau thấu tâm can.
Hậu sự của Tô Thái phó qua loa vội vã, nhưng dẫu qua loa, linh đường vẫn lập.
Một đời đại nho, khi mất, linh đường vắng lặng tiêu điều. Mọi đều kiêng dè tân đế, dám đến cũng chẳng đến, chỉ cùng Tĩnh Thất, Tam Nhất sợ trời sợ đất, dám đến viếng.
Linh cữu quàn bảy ngày, vội vã hạ táng.
Từ đó cửa lớn nhà họ Tô đóng chặt, Cẩm Ngọc Hiên cũng khép , y quán nhà họ Tạ cũng đóng cửa, vợ chồng hai còn xuất hiện mặt đời nữa.
Ngay cả việc Tạ Lam hạ sinh một bé gái khi nào, cũng chẳng ai .
Sau khi Cố Trường Bình từ núi Trường Bạch trở về, việc đầu tiên là đến nhà họ Tô, gì thì , chỉ dựa dáng vẻ tiều tụy của Tô Bỉnh Văn mà đoán ...
Cái c.h.ế.t của Tô Thái phó, thể vượt qua nổi.
Cố Trường Bình Tô Bỉnh Văn, hỏi đến nguyên do, chỉ : “Lâu đ.á.n.h cờ với ngươi, đ.á.n.h một ván chứ?”
Tô Bỉnh Văn gật đầu: “Được!”
“Tắc Thành, bày bàn cờ!”
“Vâng!”
Ta vội vàng bày bàn cờ, tự tay pha một ấm nóng dâng cho hai , ngoan ngoãn sang một bên xem ván cờ.
Với như Tô Bỉnh Văn, trong lòng vẫn đôi chút e dè.
Hắn giống Cố Trường Bình. Cố Trường Bình ngoài lạnh trong nóng, còn thì trái , ngoài mặt ôn hòa, nhưng trong lòng nguyên tắc thể lay chuyển.
Điều đó thể thấy rõ từ việc khi vợ đầu qua đời vì khó sinh, tái hôn, nạp , một nuôi dưỡng Tô Niệm Mai khôn lớn.
Sau nước cờ đầu tiên, hai qua nhanh chóng.
Lối đ.á.n.h cờ của Tô Bỉnh Văn trái ngược với tính cách , nhanh gọn, tàn khốc. Trái , Cố Trường Bình nhanh hơn nhiều, mỗi bước đều tính ba nước.
Đến giữa ván, thế cờ nghiêng hẳn về một phía, Cố Trường Bình cầm chắc phần thua.
Hắn ngẩng đầu, : “Ta chơi cờ, từng thắng ngươi.”
Tô Bỉnh Văn nhấp một ngụm , trả lời: “Biết tại ? Vì lòng ngươi quá tạp, chứa quá nhiều thứ.”
Cố Trường Bình trầm mặc gật đầu.
Gương mặt Tô Bỉnh Văn khuất nửa bóng tối: “Hôm nay đến là để từ biệt. Ta và Tạ Lam định về an cư tại phủ An Huy. Một là núi xanh nước biếc, hai là nhạc phụ vẫn luôn mong ‘lá rụng về cội’.”
Ta xong chau mày.
Trong lòng hiểu rõ, những lời chỉ là cái cớ. Nguyên nhân thật sự là vì nhà họ Tô hiện nay ở thành Tứ Cửu lâm cảnh khó xử, giống hệt như Từ Thanh Sơn khi xưa.
“Còn Niệm Mai thì ?”
Cố Trường Bình lấy lạ chuyện họ về phủ An Huy, dường như sớm đoán : “Cậu bé cũng theo về ư?”
Tô Bỉnh Văn trả lời: “Tất nhiên là cùng .”
“Thằng bé sinh và lớn lên ở Kinh thành, nơi là cội rễ của nó.”
Cố Trường Bình ngả , điều chỉnh tư thế: “Cha thương con, ắt sẽ lo cho tương lai dài lâu. Ngươi tuy thanh đạm màng danh lợi, nhưng cuộc đời thằng bé chỉ mới bắt đầu. Hãy để nó ở , tiếp tục theo học.”
Tô Bỉnh Văn lặng im.
“Không cần trả lời vội. Về nhà hỏi Niệm Mai, nếu nó cùng ngươi thì coi như từng .”
“Được!”
“Tắc Thành, ngoài .”
Cố Trường Bình về phía .
Ta đang đến đoạn hấp dẫn thì đột nhiên đuổi , mặt hiện chút bất mãn, nhưng dám cãi lời, đành hành lễ với Tô Bỉnh Văn lui .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-829-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-4.html.]
trong lòng như hàng vạn con kiến bò, thấy ngoài viện ai, nghiến răng, lặng lẽ xổm xuống cửa sổ.
Dù xinh đến mấy, cũng vẫn tò mò như thường.
“Người , ngươi tính thế nào?” Cố Trường Bình lên tiếng.
“Trong cung nơi thể ở lâu. Nếu ngươi đưa nàng , thể mở miệng với Hoàng thượng, xin giúp một .”
Tô Bỉnh Văn trả lời: “Nếu đưa nàng thì Tạ Lam để ?”
Hiển nhiên tính cả : “Tô phủ để trống, cứ cho nàng ở đó. Có gia nhân trông nom, sẽ đến nỗi c.h.ế.t đói, c.h.ế.t rét.”
“Nếu ngươi thấy là , sẽ mở lời. Tân đế cũng đang đau đầu vì nàng.”
“Thật , nếu nàng giống như Vương Hoàng hậu, chọn cách , cũng chắc là điều . Ít là sạch sẽ.”
Tô Bỉnh Văn hiếm khi lời lạnh lùng như , nhưng Cố Trường Bình chẳng lấy lạ.
Tâm cảnh con đổi theo cảnh. Người công tử nhà họ Tô ngày ung dung tự tại c.h.ế.t trong cơn biến loạn .
Cũng chính vì , mới giữ Tô Niệm Mai ở bên .
“Bỉnh Văn!” Cố Trường Bình : “Thật trong cơn biến loạn , vô tội nhất là ngươi, tổn thương sâu sắc nhất cũng là ngươi. hề lo lắng cho ngươi, ngươi vì ?”
Tô Bỉnh Văn thông minh nhường , hiểu: “Vì Tạ Lam.”
“ !”
“Ý ngươi là với , đời thể vẹn , nên chấp nhận mệnh?”
“Không là nhận mệnh, mà là tiếp nhận.”
Cố Trường Bình thở dài: “Tân đế sẽ vĩnh viễn động đến ngươi, vì Tô Thái phó; nhưng cũng sẽ bao giờ trọng dụng Tô Niệm Mai, cũng vì Tô Thái phó.”
Tô Bỉnh Văn nhạt: “Vậy ngươi còn nó theo ngươi học?”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Học nhất thiết để quan, mà là để hiểu đạo lý, để mở rộng tầm , cũng là để rèn luyện tâm trí.”
Tô Bỉnh Văn cụp mắt xuống: “Ta chẳng bao giờ ngươi.”
“Ngươi !”
Cố Trường Bình đột ngột gọi một tiếng: “Giữa chúng , cần ai hơn ai, ai ép ai. Ngươi sống , mới thể sống .”
Tô Bỉnh Văn thật lâu, mới cất lời: “Con ngươi, thật khiến ghét cũng ghét thế nào!”
Cố Trường Bình , dậy bước đến bàn sách, rút từ ngăn kéo mấy tờ ngân phiếu.
“Núi non đất Huệ Châu từng thấy, . Số bạc nhờ ngươi mua một ngôi nhà, ba gian ba lối là đủ, nhất là ở chân núi, mở cửa là thấy núi.”
Tô Bỉnh Văn liếc mắt lập tức đoán dụng ý của , nhạt: “Người bên cạnh Hoàng đế như ngươi cũng bắt đầu tìm đường lui ?”
Cố Trường Bình thong thả trả lời: “Có những thứ, cũng chỉ là mây nổi nơi chân trời.”
Tô Bỉnh Văn đẩy ngân phiếu trở : “Bạc thì khỏi cần, coi như ngôi nhà là quà mừng tân hôn tặng ngươi với Tĩnh gia.”
“Khi nào lên đường?”
“Trong vòng một tháng.”
“Ngay cả rượu mừng của cũng chịu đến uống, đành tặng nhà để chuộc thôi.”
Tô Bỉnh Văn thẳng mắt Cố Trường Bình, trầm mặc một hồi, : “Còn một chuyện, mãi hiểu nổi.”
“Chuyện của Mai thị?”
Tô Bỉnh Văn gật đầu: “Hôm nàng sinh, nam nhân thể phòng sinh, khi là Tô Uyển Nhi ở bên cạnh. Nếu nàng thể tay với Tạ Lam thì...”
“Với một kẻ điên loạn, dù thật sự là nàng động tay động chân thì ngươi tính gì? G.i.ế.c nàng ?”
Cố Trường Bình nhạt: “Chỉ bẩn tay ngươi thôi!”
Tô Bỉnh Văn nghẹn lời.
“Tình cảm là thứ kỳ lạ, lạnh thì sẽ mãi lạnh. Người đó đối với giờ chỉ là một kẻ điên. Ta sẽ vì những gì nàng từng mà nghĩ đến, nhớ đến, oán hận, là bỏ qua, mà là đáng.”
Cố Trường Bình : “Bỉnh Văn, hãy sống cuộc đời của ngươi, sống cho .”