Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 833: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 8
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:25
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi Ôn Lư Dụ công khai tỏ tình mặt , để tránh điều tiếng, Đỗ sư gia lập tức dọn khỏi Ôn phủ ngay.
Phủ mới còn tìm , Ôn Lư Dụ ở trong viện buồn bực nhớ , mặt dày dọn thẳng đến Cố phủ, ở ngay viện cũ của lão Kỳ, chỉ cách một bức tường.
Hắn đến, nào còn thời gian để sầu thu thương nguyệt? Ngày nào cũng lôi uống rượu, thì cùng hát, cuộc sống về đêm phong phú vô cùng.
Tuy Cao mỹ nhân gương mặt , xuất , nhưng về độ ưa chuộng ở chốn hoa nguyệt, vẫn thể so với . Đám đào kép, tiểu quan, kỹ nữ, cứ hễ thấy là như ong vỡ tổ, thi lao .
Nghe , bên đầu đông thành một hoa khôi chỉ vì một đêm xuân tiêu với mà phát bệnh tương tư, đến khách cũng tiếp, chỉ chờ mong tới.
Trong lòng luôn một cái cân để đo nét mặt cử chỉ của nam nhân thiên hạ:
Ta như thế là tuyệt phẩm, thiên hạ hiếm thấy;
Cố Trường Bình dung mạo hơn , khí độ phi phàm, thể chấm chín lăm điểm;
Từ Thanh Sơn trẻ trung, thể lực , tạm cho chín mươi điểm;
Còn Ôn Lư Dụ, trong mắt chỉ tám mươi điểm, đủ qua điểm sàn. Tính thêm tuổi tác của thì chắc còn tám mươi điểm.
Già quá .
Một kẻ thậm chí qua điểm sàn như thế mà nhiều nữ nhân mến mộ, thật khiến khó hiểu. Một đêm nọ, lén chạy hỏi Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình chỉ trả lời bốn chữ: “Bát diện linh lung.” (tám mặt tinh xảo ý khéo léo, đối nhân xử thế)
Ta lén theo dõi mấy hôm, hừ, quả nhiên là thế.
Tên khốn gặp thì tiếng , gặp quỷ thì tiếng quỷ. Từ hàng thượng lưu đến hạng dân đen, ngay cả ăn mày ở cổng cũng thể tán gẫu mấy câu, hề vẻ quan cách.
Người thấy hòa nhã dễ gần, tất nhiên ai cũng thiết với .
Ở cũng thuận buồm xuôi gió, chỉ vấp tảng đá là Đỗ sư gia. một cô nàng tuổi nửa vời. Ôn Lư Dụ cam lòng, cũng thấy tiếc cho .
Vì , quyết định cho Tiểu Thất theo dõi Đỗ sư gia vài ngày, xem thử ngày thường nàng sống , hối hận chút nào .
Tiểu Thất theo dõi mấy ngày, về báo cáo với vẻ ngượng ngập: “Gia , mỗi sáng nàng thức dậy vườn dạo một vòng, ăn sáng xong thì đến nha môn. Từ nha môn về nhà, nàng dùng bữa tối cùng thị nữ, phòng sách, luyện chữ.”
“Ngày nào cũng thế ?”
“Ngày nào cũng thế!”
Thôi , xem Đỗ sư gia thực sự cần đàn ông.
mà...
Đêm dài lê thê, nàng cô đơn ? Không trống vắng ? Không nhớ đến những tổn thương, đau khổ ngày ? Không ủ ấm chăn đệm cho ?
Ta chạy hỏi Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình hồi lâu, hờ hững : “Một niệm chấp , vạn sự đều khổ. Một niệm buông bỏ, vạn sự thong dong.”
Lời khá lý. ngẫm kỹ , cảm thấy đang .
Ta đang trừng mắt thì ngoài thư phòng vang lên tiếng Tề Lâm: “Gia, về !”
Ta lập tức phá lên : “Gái gả như nước đổ , tên nhóc con đột nhiên , chẳng lẽ A Man bỏ ?”
Cố Trường Bình dùng ngón tay dí trán , ngoài : “Vào !”
Rõ ràng Tề Lâm thấy lời , liếc một cái đầy tức tối nhưng dám gì: “Gia, nhà họ Tĩnh chuyện !”
Tân đế đăng cơ, thiên hạ đại xá.
Như Trần Xảo Xảo tuy tham tiền hại nhưng cứu nạn nhân, tất nhiên trong danh sách đại xá.
Vừa thả khỏi Cẩm Y vệ, nàng lập tức chạy đến Tĩnh phủ, tự xưng là ân nhân cứu mạng của Tĩnh đại gia, ngang nhiên yêu cầu phủ.
Lục phu nhân căm ghét nàng thấu xương, thể để cửa, lập tức lệnh đuổi .
Nào ngờ, ả đàn bà quả thật bản lĩnh. Nàng cố tình canh lúc Tĩnh Bảo đưa cha phát điên của nàng ngoài du ngoạn, lao đầu xe ngựa, va chạm thê t.h.ả.m gọi tên cha Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bình Chi tỉnh táo đôi chút, thấy là nàng lập tức phát bệnh , ôm lấy Trần Xảo Xảo sống c.h.ế.t buông.
“Với tính cách chậm mà chắc của Thất gia, chắc chắn sẽ tạm thời đưa đàn bà phủ để trấn an cha . Lục phu nhân thì tuyệt đối nhẫn nhịn , chắc chắn dứt điểm nhanh gọn!”
“Gia đoán đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-833-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-8.html.]
Tề Lâm thở dài: “Chỉ tiếc là con d.a.o nhanh đó chắc cắt nổi mớ rối rắm !”
Cố Trường Bình: “Ba cô con gái nhà họ Tĩnh, cùng hai rể phản ứng ?”
Tề Lâm: “Hai rể dẫu cũng là ngoài, dám lên tiếng; ba cô con gái thì đều đuổi ngay lập tức. Tĩnh lão gia lấy cái c.h.ế.t ép, ngoài Trần Xảo Xảo , ông chẳng nhận ai khác. Thế nên mới khó xử!”
“Còn cưới về mà dây dưa đủ chuyện phiền phức.” Ta trừng mắt Cố Trường Bình: “Theo thì cưới Tĩnh Thất về luôn , vợ chồng đóng cửa ở yên với cho xong.”
“Dù đóng cửa thì chuyện cũng vẫn ở bên trong đó.” Cố Trường Bình nhíu mày: “Chuẩn xe, đến Tĩnh phủ một chuyến.”
“Ta cũng !”
Khóe miệng Cố Trường Bình bất giác cong lên, nhè nhẹ: “Tắc Thành, ngươi bây giờ phần giống thường hơn đấy!”
“Vậy ? Không , chỉ đến Tĩnh phủ hóng chuyện thôi!”
“Công tử duy nhất của phủ Trưởng công chúa mà cũng thích hóng chuyện từ bao giờ ?”
Ta: “...”
Cổng hông Tĩnh phủ, hai chiếc lồng đèn đỏ treo cao.
Ta theo Cố Trường Bình bước thẳng trong.
Trên đường , gia nhân hai bên đều cúi hành lễ với chúng đầy kính trọng. Ta để ý sắc mặt bọn họ, ngoài tò mò còn chút hưng phấn.
Hưng phấn gì chứ?
Chẳng là sắp thêm một nam chủ nhân nữa ?
Tĩnh Bảo tin lập tức đón, còn cách mấy bước nàng chạy vội đến, dáng vẻ linh hoạt nhẹ nhàng như thiếu nữ mới lớn.
Ta thấy bước chân Cố Trường Bình khựng , ánh mắt dịu dàng còn hơn cả đêm thu: “Đừng chạy.”
“Sao đến đây?” Nàng hỏi.
Khụ khụ khụ...
Ta đợi trả lời, cố ý ho mấy tiếng.
Gì thế, trong mắt nàng ngoài Cố Trường Bình thì còn ai ?
“Mỹ nhân cũng tới !” Tĩnh Bảo ôm trán, thở dài: “ là chuyện thì chẳng ai , chuyện thì truyền khắp nơi.”
“Muốn truyền đến tai , cần gì tới ngàn dặm?” Cố Trường Bình liếc một cái: “Hắn rảnh rỗi ở nhà việc, gọi cùng thôi.”
Tĩnh Bảo với , sang hỏi Cố Trường Bình: “Dạo uống t.h.u.ố.c đúng giờ ?”
“Hỏi mỹ nhân , ngày nào cũng giám sát !”
Gãy chân, trúng một mũi tên xuyên tim, cơ thể Cố Trường Bình suy nhược trầm trọng. Trước khi , lão Kỳ còn kê đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng gần cả năm cho .
Chuyện Tĩnh Bảo để tâm hơn ai hết, còn bắt giám sát viên.
Ta thể gì? Đành như bảo mẫu, bám sát suốt ngày thôi.
Chính đường Tĩnh phủ, đèn đuốc sáng trưng.
Ta bước , tên nhãi Lục Hoài Kỳ lập tức toe toét với , những thế còn nháy mắt một cái.
Ban ngày ban mặt mà còn bĩu môi trợn mắt, còn thể thống gì nữa?
Chưa hết chuyện vô phép.
Hắn chạy tới, túm lấy tay áo kéo xuống.
Ta định hất tay , nhưng chính đường đông , mà là con trai độc nhất của phủ Trưởng công chúa nên giữ thể diện!
“Tắc Thành, đây!”
Hắn nhường ghế thái sư của , còn tự lôi thêm cái ghế tròn sát bên cạnh .
Thái độ kính trọng đến ...
Thôi !
Ta tạm thời bỏ qua cái tội gọi tên tự của một cách vô phép của !