Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 834: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 9

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:26
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Cố Trường Bình khiến chính sảnh vốn đang ồn ào bỗng lặng ngắt như tờ.

Trên chủ vị, hai bên trái là Tuyên Bình Hầu gia và Lục thị đang .

Hai đồng loạt dậy nhường chỗ. Cố Trường Bình cũng khách sáo, vén áo xuống vị trí của Lục thị.

Dẫu là như , sắc mặt của Tuyên Bình Hầu gia vẫn đầy căng thẳng, như thể đống lửa.

Cố Trường Bình nhận lấy tách do nha đưa đến, nhấp một ngụm, đặt xuống, liếc Tĩnh Bảo, : “Nghe chút tin đồn, cố ý đến xem. Các cứ bàn , chỉ bên một chút.”

Những lời khách sáo như thế, ai dám coi là thật?

Nếu coi là thật thì đúng là ngốc!

Từ khi Hoàng thượng ban hôn, Cố Trường Bình gần như bước chân khỏi cửa, bộ hôn sự đều do phủ Hầu gia và ba chị gái và hai rể của Tĩnh gia lo liệu.

Lúc y đột nhiên xuất hiện, rõ ràng là vì chuyện của Tĩnh đại lão gia.

Thông thường, con rể gả nhà vợ quyền lên tiếng trong những việc như thế . Cố Trường Bình là ai? Sau lưng y là những ai?

Tuyên Bình Hầu gia em gái ruột của , điều : “Chuyện chúng bàn nãy giờ vẫn cách nào, chi bằng để Trường Bình góp chút ý kiến?”

Người vẫn “con rể là nửa con”, nhưng Lục thị thì thật sự xem Cố Trường Bình như con ruột.

Để “cưới” đứa con trai về, vét sạch gần nửa Tĩnh gia, mà vẫn luôn cảm thấy với Cố Trường Bình.

Từ khi Cố Trường Bình xuống, Lục thị lập tức thấy như chủ, thể theo? Bà dịu giọng: “Trường Bình , chuyện con đòi công bằng.”

Hôn sự còn cử hành mà gọi , Tĩnh Thất hổ đỏ bừng mặt, còn thì chỉ im lặng mà trợn mắt.

“Yên tâm!” Cố Trường Bình gật đầu với Lục thị: “Người , mời nhạc phụ đại nhân và Trần Xảo Xảo đến đây.”

Một tiếng “ , như thể chủ nhân đang lệnh.

trong Tĩnh phủ gia, ai dám ? A Nghiễn lập tức vội vã mời .

Một lát , Trần Xảo Xảo dắt tay Tĩnh Bình Chi bước chính sảnh.

Dù gì cũng là trong chốn phong nguyệt, đối mặt với đông như mà mặt hề biến sắc, thậm chí còn ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c bước .

Lục thị tức đến nghiến răng mà chẳng , đành mặt , lén lau nước mắt.

Tĩnh Bình Chi vẫn là dáng vẻ ngây ngốc như , cả nhà đang vì mà náo loạn đến trời long đất lở.

Vừa cửa, ánh mắt Trần Xảo Xảo lập tức rơi đàn ông nho nhã ghế chủ tọa.

“Ngươi là ai ?”

“Ngài là...”

“Ta là con rể gả Tĩnh phủ, tên Cố Trường Bình, ngươi thì cứ với .”

Câu của Cố Trường Bình quá bất ngờ, khiến ai nấy đều ngạc nhiên. Ta và Tĩnh Bảo liếc mắt , trong ánh mắt đều là nghi ngờ.

Trần Xảo Xảo Cố Trường Bình một hồi hỏi: “Việc trong Tĩnh phủ, ngài thể chủ ?”

Sắc mặt Cố Trường Bình chững : “Phải xem ngươi gì. Nếu thật sự khó xử thì sẽ xin chỉ thị từ nhạc mẫu đại nhân.”

Trong lòng Trần Xảo Xảo nhạt.

Xem Tĩnh gia hết cách , mới mời con rể hòa giải.

“Yêu cầu của đơn giản. Với tình trạng của lão gia hiện giờ, bên cạnh thể thiếu chăm sóc. Ta nguyện hầu hạ ông cả đời, coi như chuộc tội gây .”

Cố Trường Bình hỏi: “Thế còn danh phận?”

Trần Xảo Xảo trả lời: “Không dám mong cao xa, chỉ cần một tiện là đủ.”

Lông mày Cố Trường Bình nhíu : “Chỉ cầu như thế thôi?”

Trần Xảo Xảo gật đầu: “Chỉ cầu như thế.”

Cố Trường Bình sang Lục thị: “Nhạc mẫu đại nhân, nếu nàng chỉ cầu một tiện , xem như từng cứu mạng lão gia thì chi bằng cứ đồng ý ?”

Vừa dứt lời, sắc mặt trong sảnh đều đổi.

Mặt Lục thị trắng bệch, Cố Trường Bình đầy chấn động.

“Người phụ nữ xuất từ phường hát, tâm địa tàn nhẫn, đưa loại đó nhà chẳng khác nào rước họa. Cố hồ đồ ?” Lục Hoài Kỳ lẩm bẩm bên tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-834-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-9.html.]

Ta lười đáp tên ngốc , chỉ đầu về phía Tĩnh Bảo, thấy nàng cũng đang .

Ánh mắt giao , nghi ngờ lập tức tan biến.

Cố tuyệt đối hồ đồ, chắc chắn còn chiêu .

Quả nhiên, chiêu tới nhanh.

Cố Trường Bình cầm tách lên, nhàn nhã: “Tĩnh Vinh Dần, Bát gia ghi danh nghĩa phu nhân, coi như là con đích. Nay ruột phủ, thể tiếp tục ghi danh tên phu nhân nữa. Hầu gia, phu nhân, hai thấy ?”

Vừa dứt lời.

Căn phòng rơi yên lặng c.h.ế.t chóc.

Triều Đại Tần phân biệt rõ giữa đích và thứ:

Con đích thừa kế gia sản,

Con thứ thì .

Khi con thứ trưởng thành, phủ sẽ lo liệu cưới gả là xong.

Về rời phủ lập nghiệp riêng, tùy thuộc tình cảm chủ gia dành cho con thứ đến .

Hôn nhân cũng phân biệt đích thứ:

Đích tử cưới đích nữ,

Thứ tử cưới thứ nữ, còn phân biệt là thứ gia thế .

Tĩnh Vinh Dần vốn ghi tên phu nhân, là con đích. Sau khi thành niên, tài sản Tĩnh phủ sẽ phần cho .

Nếu giờ chuyển sang ghi tên một thất như Trần Xảo Xảo thì tài sản của Tĩnh phủ chỉ chứ chạm. Lúc cưới vợ xong thì chỉ còn hai chữ: cuốn xéo.

Đòn với Trần Xảo Xảo chẳng khác nào rút củi đáy nồi; còn với Lục thị, đúng là “quân tử trả thù, mười năm muộn”.

Tuyên Bình Hầu gia giãn mi mắt : “ là nên như !”

Bát gia tuy do Lục thị một tay nuôi lớn, tình cảm cạn, nhưng đối mặt với Trần Xảo Xảo ngang ngược như thế, Lục thị c.ắ.n răng: “Con rể thì là , lời con rể!”

Lần , đến lượt mặt Trần Xảo Xảo trắng bệch như tờ giấy.

là cao chiêu!”

Bên tai vang lên tiếng cảm thán của tên ngốc .

Ta nâng tách , che nụ nhạt nơi khóe môi.

Nực thật!

Cố nhà mưu tính cả Đại Tần còn , chẳng lẽ thu phục nổi một tiện tỳ nho nhỏ?

Trần Xảo Xảo là thế nào?

Ánh mắt nàng đảo một vòng chọn đường nào.

Đứa con trai là m.á.u thịt của nàng, đ.á.n.h gãy xương cũng còn nối gân. Sau lớn lên chẳng lẽ nhận ruột?

Huống hồ Tĩnh Thất gia là giả, còn con trai nàng mới là “hàng thật giá thật”, là thừa kế thực sự của Tĩnh phủ.

Nàng chẳng thà nhịn vài năm, đợi đến khi con trai đoạt gia nghiệp Tĩnh gia từ từ tay.

Chủ ý định, Trần Xảo Xảo lau mồ hôi trán cho lão gia, dịu dàng : “Lão gia, bảo trọng nhé. Xảo Xảo thể hầu hạ nữa, ngoan ngoãn lời phu nhân, đừng gây chuyện.”

Tĩnh lão gia chộp lấy tay Trần Xảo Xảo, chịu buông: “Nàng , cũng , chúng đây nữa.”

Trần Xảo Xảo sang Cố Trường Bình, thê lương: “Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên... Giờ đây?”

“Thấy , ỷ thế càn, giả vờ rút lui để tiến thêm, đúng là kẻ độc ác!” Tên ngốc thì thào bên tai .

Ta nghiêng đầu liếc một cái, nhạt: “Dù độc thế nào, cũng cách trị. Xem tiếp kịch .”

“A Bảo!” Cố Trường Bình bất ngờ gọi nhũ danh của Tĩnh Bảo.

Mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng, vội trả lời: “Tiên sinh?”

“Dỗ cho nhạc phụ đại nhân về , nhớ dỗ cho tử tế.”

Nói dứt lời, ánh mắt Cố Trường Bình đột nhiên trở nên sắc lạnh: “Trần cô nương, từ giờ xin đừng lên tiếng nữa, chỉ bên cạnh mà thôi!”

 

Loading...