Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 837: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 12
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:29
Lượt xem: 153
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Hoàng đế ban chỉ định ngày lành, hôn sự của Cố Trường Bình và Tĩnh Bảo lập tức tổ chức rầm rộ.
Bên nhà trai, chịu trách nhiệm là , Thẩm Trường Canh và Ôn Lư Dụ.
Thẩm Trường Canh là tổng chỉ huy, phụ trách cục diện chung; và Ôn Lư Dụ là trợ thủ, phụ trách việc thực hiện cụ thể.
Không trực tiếp trải qua thì ngờ việc chuẩn cho một hôn lễ phức tạp đến thế.
Ban ngày và Ôn Lư Dụ bận rộn ở nha môn, tối về Cố phủ còn bao nhiêu chuyện cần bàn bạc liên quan đến hôn lễ, mệt đến mức như ch.ó cưng dắt dạo mấy vòng.
Người hầu trong Cố phủ thì càng khỏi .
Cố Dịch, Đoạn Cửu Lương, cộng thêm Tiểu Thất và Tiểu Cửu bên cạnh , bốn đó bận đến mức thời gian ăn một bữa cơm nóng.
Nhàn hạ nhất là Cố Trường Bình và Tĩnh Thất.
Rõ ràng là nhân vật chính của hôn lễ, mà chẳng gì cả. Cố Trường Bình nhàn đến mức trang trại nhà họ Tĩnh câu cá g.i.ế.c thời gian.
Hôm , chúng đang bàn xem ai sẽ cõng Cố Trường Bình khỏi phòng tân hôn thì đột nhiên trong cung tới.
Là một tiểu thái giám, là lệnh Lý nương nương mang lễ vật mừng đại hôn đến cho .
Ta còn kịp phản ứng thì Thẩm Trường Canh : “Thật may, dạo gần đây mê câu cá, thường chẳng ở phủ. Ta sẽ sai mời về ngay.”
“Không cần ! Không cần !” Tiểu thái giám vội xua tay, : “Lễ tới là .”
Thẩm Trường Canh khách sáo thêm vài câu, tiểu thái giám lập tức tủm tỉm rời .
Thẩm Trường Canh tiễn đến cửa trong , cửa lắc đầu: “Bảo dạo cứ chạy trang trại, thì là đang trốn !”
Ta hỏi: “Trốn ai?”
Thẩm Trường Canh trả lời: “Lý nương nương.”
Ta: “Vì trốn?”
Ôn Lư Dụ xen : “Gửi lễ chỉ là cái cớ, thật là gặp Tử Hoài. Ngươi thấy trong phủ, mặt tiểu thái giám lập tức sụ xuống ?”
Chuyện lập hậu của tân đế còn định, phủ Nội Vụ bắt đầu chọn lựa mỹ nhân từ các dòng họ lớn để phong phú hậu cung, kéo dài hương hoả.
Lý nương nương tuy vẫn sủng ái, nhưng tuổi tác cao.
Cái gọi là “sắc suy thì tình nhạt”, con cái bên cạnh, trong lòng nàng tất nhiên nóng ruột, cửa Cố Trường Bình, xem thể phong chức quý phi .
Cố Trường Bình đến chính sự còn nhúng tay, huống chi là chuyện hậu cung của tân đế. vì từng chút giao tình với Lý nương nương, bất đắc dĩ mới tránh trang trại.
Ta hỏi: “Lý nương nương từ chối như , còn đến nữa ?”
Ôn Lư Dụ: “Tử Hoài thể hiện thái độ rõ ràng, nếu bà điều thì sẽ dừng . Còn nếu điều thì cũng chẳng thể ở bên tân đế lâu đến . Thật , thời điểm mà Tử Hoài tránh mặt bà , cũng là vì cho bà .”
Ta: “Tốt chỗ nào?”
Ôn Lư Dụ: “Không tranh là tranh, giành tức là giành.”
Quả nhiên mấy ngày , hậu cung chiếu ban phong: Chu thị lập Hoàng hậu, Lý nương nương phong quý phi.
Hôm đó, ca ca của Chu hậu là Chu Minh Sơ cũng thả khỏi ngục, phủ nhà họ Chu trả nguyên vẹn.
Lúc Cố Trường Bình mới mang hai thùng cá sống tung tăng trở về từ trang trại.
Một thùng gửi đến Tĩnh phủ, thùng còn bày lên bàn ăn.
Ta uống một ngụm canh cá, : “Sau câu cá nhớ rủ .”
Cố Trường Bình , hỏi: “Ngươi tránh mặt ai?”
Ta trả lời: “Lục thiếu gia!”
Phải, tránh xa cái tên họ Lục khốn kiếp đó.
Từ đêm cho tá túc, tên tự cho là của , chẳng việc gì cũng cứ chạy đến Cố phủ, lúc thì rủ uống rượu, lúc thì mời hát.
Ta rảnh đến thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-837-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-12.html.]
Huống hồ, dạo gần đây một tâm sự: Diệp Quân Chỉ đính hôn.
Nói đến Diệp Quân Chỉ, thật lòng tư tâm.
Nàng dung mạo, khí phách, hợp với Từ Thanh Sơn.
Ta là yêu nam sắc, cả đời sống cô độc cũng chẳng , nhưng Thanh Sơn thể cứ mãi uổng phí tuổi xuân như thế.
“Nước phù sa chảy ruộng ngoài” vì tư tâm , quyết định gặp Diệp Quân Chỉ một chuyến.
Nhà họ Diệp vẫn ở căn nhà cũ.
Ta gửi mời, hẹn thời gian, lúc chính thức đến nhà còn mang theo một gói điểm tâm lầu Ngoại Lâu.
Lần đầu thấy Diệp Quân Chỉ, giật .
Người vốn thích mặc đồ đỏ hôm nay khoác áo xanh, đầu cài hoa, sạch sẽ đơn giản như một ni cô trong Phật môn.
“Ba năm đại tang mãn, mong công tử thông cảm!”
Diệp Quân Chỉ thấy lộ vẻ kinh ngạc, chỉ hờ hững giải thích một câu, liếc về phía đám nha bên cạnh. Bọn họ lập tức thức thời lui khỏi thuỷ tạ.
Trong thủy tạ chỉ còn và nàng , bầu khí phần ngượng ngập.
Ta ho nhẹ mở lời: “Diệp cô nương, gả một nhà như thế?”
Ta điều tra. Bên nhà trai là một sĩ ở phủ Thiên Tân, phận khác biệt một trời một vực với nhà họ Diệp.
Dù khi tân đế đăng cơ, nhà họ Diệp sa sút, nhưng dù gầy cũng vẫn là lạc đà, Diệp Quân Chỉ dù thế nào cũng đến mức gả xa như .
Diệp Quân Chỉ mỉm : “Cao công tử, trong kinh còn ai dám lấy ?”
Ta nghẹn họng, đáp thế nào.
Năm xưa nàng đuổi theo Từ Thanh Sơn tận Biên Sa, rầm rộ vang dội, cả thành Tứ Cửu ai mà .
Trước Cẩm Hương Bá che chở, thánh ân, phủ Định Bắc Hầu, Từ gia quân, chỉ tấm tắc khen: “Con gái nhà Cẩm Hương Bá thật bản lĩnh!”
Giờ cảnh còn mất, lời tấm tắc cũng hoá thành: “Con gái đàng hoàng, đuổi đàn ông khắp trời, đúng là giáo dưỡng.”
“ phụ nữ, cuối cùng vẫn lấy chồng, ?” Diệp Quân Chỉ khổ: “Thật sự trở thành bà cô già, còn chịu , ca ca còn chịu , nhưng ngoài... chỉ sợ là chịu nổi.”
Câu khiến bất giác buồn man mác.
Ta tuy là con một, nhưng cũng hiểu phần nào những lễ nghi trong đại tộc. Trước nhà họ Diệp giàu , nuôi một cô con gái chẳng đáng gì.
Giờ sa sút, chuyện thị phi cũng nhiều hơn.
Một mạnh mẽ như Diệp Quân Chỉ thể cam lòng chịu đựng?
“Người đó tuy xuất ở nơi nhỏ, nhưng cũng từng sách, chê từng trong lòng. Khi đến nhà cầu hôn, ánh mắt lung tung, một câu thì mặt đỏ ba phần.”
Diệp Quân Chỉ bỗng bật : “Còn nếu phạm , cứ quất roi cần nể mặt. Một như , thấy lấy thì lấy thôi!”
“Ngươi tin mấy lời đàn ông đó thật ?” Ta nhạt: “Chờ đến khi cưới về, e là lật mặt ngay thôi.”
“Vậy thì càng lấy.” Diệp Quân Chỉ cúi mắt: “Dù gì cũng là sống qua ngày. Hắn cần vì nhan sắc, cần vì một mái nhà. Hắn với một tấc, trả một tấc. Hắn , lòng cũng chẳng đau nhiều.”
Ta tới đây, thời cơ đến: “Diệp cô nương, ngươi từng nghĩ đến...”
“Cao công tử!” Diệp Quân Chỉ bỗng ngắt lời : “Mẹ từng , một phụ nữ thể sống mãi trong mơ, theo đuổi cái với tới, đến một ngày cũng bước chân xuống đất.”
Ta: “...”
“Mẹ còn , tìm đúng , gả đúng chồng, cuộc đời mới suôn sẻ. Bằng , vượt qua một ngọn núi, ngẩng đầu thấy một ngọn núi nữa.”
Diệp Quân Chỉ lắc đầu: “Giấc mơ đó mơ ; ngọn núi đó cũng từng cố trèo. Không còn tiếc nuối gì nữa. Chỉ mong nửa đời còn thể bình yên, thêm chút bình yên nữa.”
Ta: “...”
“Cao công tử!” Diệp Quân Chỉ hít sâu một : “Người đó, định quên !”