Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 838: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 13

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:30
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Định quên , mà vẫn quên !”

Ta cam lòng: “Hắn bây giờ cũng còn là…”

“Đỉnh núi vẫn là đỉnh núi, sẽ vì gió thổi qua, sương giáng xuống mà biến thành gò đất. Hắn vẫn là , sẽ vì sa cơ lỡ vận mà miễn cưỡng cùng sống tạm bợ.”

Diệp Quân Chỉ : “Ngươi là nhất của , chẳng lẽ vẫn ?”

Ta cứng họng gì.

Đã chẳng còn gì để , chỉ đành từ biệt. Diệp Quân Chỉ tiễn đến cửa trong.

Ta đang định vẫy tay chào thì nàng bỗng : “Trên đời , ghen tỵ với ai cả, chỉ ghen tỵ với một .”

Ta nàng ghen tỵ với ai.

“Ông trời thực công bằng. Nàng giả trai suốt hai mươi năm, sống trong lo lắng sợ hãi, cuối cùng đoạn kết viên mãn. Còn …”

Diệp Quân Chỉ bật tự giễu: “Hai mươi năm sống trong nhung lụa, cao cao tại thượng, e rằng về sẽ khó khăn hơn. ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, vận mệnh cuối cùng , ai mà ? Bảo trọng nhé, công tử Cao!”

“Bảo trọng, Diệp cô nương!”

Người thường : “Tình sâu bền, trí tuệ quá mức dễ thương.”

Diệp Quân Chỉ rõ bản nặng nhẹ thế nào, lúc tiến lúc lui, dũng khí tiếp… Dù thế gian xa đến , một phụ nữ như cũng sẽ sống .

Rời khỏi Diệp phủ, về phủ .

Vừa phủ, hạ nhân báo: “Lục công tử đang đợi trong thư phòng.”

Lại đến nữa !

Tên nhóc coi thư phòng của là của chắc?

Ta đang định đầu bỏ thì tên hạ nhân nhiều chuyện: “Tiểu nhân thấy sắc mặt Lục công tử , Cao công tử mau qua xem thử !”

Sắc mặt ?

Ha ha ha, quá !

Ta thích nhất là bộ dạng ủ ê của .

Vừa đẩy cửa .

Quả nhiên, tên nhóc đó đang một bên cửa sổ, thở dài ngoài.

Nghe tiếng bước chân, đầu mà hỏi: “Mỹ nhân, đời nhất định kết hôn sinh con ?”

Ta: “…”

Thấy đáp, đầu : “Lấy một thích mà sinh con, cũng chấp nhận ?”

Ta: “…”

Lục công tử: “Nếu là như , con khác gì loài vật, chẳng qua là để nối dõi tông đường thôi.”

Ta: “…”

Lục công tử: “Ngươi câm , chứ, dỗ một câu cũng !”

Ta liếc trắng mắt, tự cởi áo treo lên giá: “Ngươi thích thì rõ với cha ngươi , đến đây than vãn với thì ích gì?”

Dỗ ngươi á?

Nằm mơ !

“Không thích, mà là…”

Lục công tử gãi đầu: “Phải nhỉ, cảm giác như là thiếu một chút gì đó.”

Ta: “Thiếu chỗ nào?”

“Cô nương họ Chu thì thật, nhưng nụ giả tạo, thấy thật lòng;

Cô nương họ Lý thì thật thà, lên ngây ngốc, nhưng chuyện thì… ngốc chịu ;

Còn cô nương họ Trương, ngốc, nhưng chữ.”

Lục công tử mặt mày như sắp phát điên: “Ta thể lấy một chữ ?”

Đẹp?

Chân thành?

Biết chữ?

Thông minh?

Biết ăn ?

Ta lạnh giọng khẩy, đúng tim đen: “Ngươi đang tìm một Tĩnh Thất khác đấy !”

Lời như d.a.o nhọn đ.â.m trúng tim Lục công tử.

Toàn bộ biểu cảm của cứng ngay tại chỗ.

“Lục công tử!”

Ta bước đến, vỗ vai : “Trên đời chỉ một Tĩnh Thất, cũng chỉ một Cố Trường Bình. Nếu ngươi cứ kén cá chọn canh như , đảm bảo ngươi cũng như , cô độc cả đời!”

Vì hai câu , Lục công tử bỏ luôn cả bữa tối, lăn lên giường , kéo chăn mỏng trùm đầu mà ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-838-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-13.html.]

Trời nóng c.h.ế.t, sợ cảm nắng ?

Ta chẳng buồn để tâm.

Ăn xong, tắm rửa, hóng mát xong xuôi, mới ung dung phòng, lên giường tre cạnh cửa sổ.

Đang lơ mơ sắp ngủ, giường bỗng mở miệng.

“Từng ngắm biển khơi, chẳng thể yêu sông khác; trừ núi Vu , mây cũng chẳng là mây. Mỹ nhân , ngươi đúng, đúng là đang tìm một Tĩnh Thất khác, chỉ là từng nhận .”

Ta đáp bằng một tiếng thở dài.

Một nếu từng ngắm hết cảnh núi sông, thì phong cảnh bình thường còn lọt nổi mắt; con cũng .

Cho nên mới quyết định ở nhờ Tĩnh phủ một thời gian, để già cũng đến nỗi đáng thương.

“Mỹ nhân, nể tình chúng cùng cảnh ngộ, ngươi cho vài hôm .”

Giọng Lục công tử trầm: “Ta quyết định , nếu thật lòng thích thì sẽ hại cô gái nào nữa.”

Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng Tiểu Thất: “Gia, Thẩm tới !”

“Rầm!”

Cửa đá văng .

Thẩm Trường Canh mặt mày hầm hầm xông .

Ta vội từ giường tre bật dậy: “Nửa đêm nửa hôm, Tế tửu đại nhân tìm việc gì…”

“Không tìm ngươi!”

Thẩm Trường Canh : “Lục Hoài Kỳ , ?”

Lục Hoài Kỳ vén màn, ló đầu một nửa: “Ở đây, chuyện gì , Thẩm ?”

“Cao Triều, ngươi ngoài , chuyện hỏi Lục công tử!”

“Đêm hôm khuya khoắt, dựa ?” Ta nổi đóa.

Một kẻ chiếm giường của , một kẻ đòi đuổi ngoài.

“Rõ ràng đây là phòng của cơ mà!”

Lục công tử thấy nổi giận, vội đổi giọng dịu dàng: “Mỹ nhân và , Thẩm gì cứ hỏi mặt y , và y bí mật gì cả.”

Thẩm Trường Canh: “…”

Ta: “…”

Thẩm Trường Canh ho khan một tiếng, mặt già ba phần ngượng ngùng, hai phần lúng túng, một phần bất chấp, : “Lục công tử, Tam cô nương của Tĩnh phủ, cái chồng bỏ về nhà đẻ , là như thế nào?”

Ầm ầm ầm!

Tám mươi mốt tia sét đ.á.n.h thẳng xuống đầu và Lục Hoài Kỳ, đ.á.n.h cho ngoài cháy trong khét.

Cái gì?

Cái gì?

Cái gì?

Chuyện quái quỷ gì ?

Thấy chúng đều sững sờ, Thẩm Trường Canh “khụ khụ khụ” mấy tiếng, ấp úng : “Cái đó… chuyện … nàng … ôi trời ơi…”

Lục công tử: “…”

Ta: “…”

Lục công tử kinh hãi nhảy bật dậy khỏi giường: “Thẩm Tiên sinh, ngài định trâu già gặm cỏ non ?!”

Ta ánh trăng ngoài cửa sổ: “Nguyệt lão , chuyện tình cảm của mấy ông chú trung niên thì đừng quản nữa, lo mà giúp thanh niên chúng con với, ?!”

“Hai đứa nghĩ thế!”

Thẩm Trường Canh mặt đầy chính khí: “Là con gái nàng nhập học, Tĩnh Thất sẽ bái thầy. Ta, đường đường là Tế tửu Quốc Tử Giám, dạy một đứa bé ba bốn tuổi, là con gái, chuyện mà truyền , danh tiếng của còn giữ ?!”

Lục Hoài Kỳ nháy mắt với : “Không dạy thì thôi, từ chối là xong.”

Ta: “Ấy mà còn chạy tới điều tra, điều tra của đứa bé ?”

Thẩm Trường Canh: “…”

Lục Hoài Kỳ: “Thẩm Tiên sinh, ngài đúng là tật giật !”

Ta: “Giải thích chính là che giấu!”

Thẩm Trường Canh: “…”

Lục Hoài Kỳ: “Nói thật , ngài động lòng với biểu tỷ của ?”

Ta: “Tốt nhất là thật. Hai miệng chúng kín lắm, mà đời cũng chẳng ai rõ nội tình hơn Lục công tử. Bỏ qua cơ hội thì còn dịp nữa .”

Mặt Thẩm Trường Canh đỏ như gấc chín, hồi lâu mới nghiến răng một câu: “Hai đứa tiểu quỷ các ngươi, miệng kín thật đấy!”

Lục Hoài Kỳ: “Không tin ư?”

Ta: “Lục công tử, mặc kệ, thổi đèn, ngủ thôi!”

“Khoan !”

Thẩm Trường Canh thấp giọng quát lên.

 

Loading...