Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 840: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 15

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:32
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Kinh thành đến Lăng Châu, cũng chỉ mười ngày, ba chủ tớ chúng hành trangc nhẹ nhàng xuất phát.

Tuy công vụ, lẽ cưỡi ngựa, nhưng vẫn rúc trong xe ngựa, Tiểu Thất với Tiểu Cửu tưởng rằng gia nhà bọn họ sợ nắng, chỉ mới rõ:

Rúc trong xe, là để thể cẩn thận suy nghĩ về con tên Lục Hoài Kỳ .

Người , chính xác là kẻ thù của từng đ.á.n.h , từng mắng giữa phố. Khi ở phủ Kim Lăng, hận thấu xương, chỉ róc thịt lột da cũng còn nhẹ.

Về , chẳng từ khi nào, thù oán bỗng dưng tiêu tan chẳng còn gì;

Rồi nữa, Thanh Sơn rời , Tam Nhất rời , bên cạnh chẳng còn ai để chuyện thì nhóc con cứ thế mà chen bên cạnh .

Giờ thì chỉ bước lên giường , mà còn thành với .

cái gọi là chẳng giống với Thanh Sơn, Tam Nhất, Tĩnh Thất, bọn họ là kiểu quang minh lạc, lòng nghĩ gì mặt lập tức hiện , cũng thật lòng mong bọn họ .

Còn với vị Lục tiểu gia ...

Ta thường tủm tỉm ngoài mặt, nhưng trong lòng mắng tổ mười tám đời nhà .

Hắn ấm ức, tức giận, thấy vui hơn ai hết; vui vẻ, đắc ý, nghiến răng ken két.

Ta như thể một tiểu nhân giấu mặt, chẳng ưa thấy tươi , càng chẳng thể dung chút gì lành.

Hắn tìm nhiều, chê phiền; ba ngày tới, giận mãi chơi bên ngoài mà quên bạn bè.

Hắn gần, thấy gương mặt thật chướng mắt; đoan chính, thấy nhóc con khù khờ quá thể.

Trước ở Quốc Tử Giám, chỉ cần Uông Tần Sinh mới đặt m.ô.n.g lên giường , lập tức quát: “Cút !”

Vậy mà bây giờ, ngủ giường , đắp chăn của , nghiến răng một loại hưng phấn khó khó tả trỗi dậy trong lòng.

Cái trạng thái kỳ quái như thế, hai mươi mấy năm qua từng trải qua, cũng khó trách Cố Trường Bình tò mò mà hỏi một câu:

Ta ?

lòng với nhóc con ?

Là kiểu lòng nào?

Ba câu hỏi xuyên thấu linh hồn, suốt đường đến phủ Lăng Châu vẫn tìm câu trả lời, chỉ thấy quầng thâm mắt của càng ngày càng đậm thêm vài phần.

Tri phủ Lăng Châu thấy bộ dạng như thế, lập tức bảo hạ nhân chuẩn cho một viện yên tĩnh nhất trong nha môn.

Ta khách sáo gì, ở luôn. Tắm gội áo quần xong, bảo Tiểu Thất đốt chút hương an thần, ngủ một giấc thật .

Ngủ dậy, tinh thần sảng khoái, bắt đầu tra án.

Ba tháng , ở huyện Vĩnh Ninh, phủ Lăng Châu xảy một vụ án mạng chấn động: một gã đồ tể vì phát hiện vợ tư thông với kẻ khác, nổi cơn thịnh nộ dùng d.a.o mổ heo g.i.ế.c c.h.ế.t gian phu cùng hai tên tùy tùng theo.

Án trình lên từ phủ Lăng Châu đến Hình bộ, Hình bộ phán trảm mùa thu, hồ sơ rơi tay , lập tức phát hiện vợ pháp luật xử lý, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Theo luật Đại Tần, đàn bà tư thông dẫn đến án mạng, đều giam.

Ba chủ tớ lập tức thẳng tới huyện Vĩnh Ninh.

Tìm đến nha môn huyện, đưa công văn của Hình bộ, huyện lệnh vội : “Vợ của tên đồ tể đó bỏ trốn trong đêm, quan sai bọn lục soát suốt ba tháng trời, núi non đều tìm khắp vẫn bặt vô âm tín.”

Lạ thật!

Ta suy nghĩ giây lát, bèn : “Ta đến làng bọn họ xem thử, ngươi cử quen thuộc dẫn đường cho .”

“Vâng, đại nhân!”

Làng tên thôn Vương Trang, lưng tựa núi xanh, mặt hướng biển, là một nơi phong thủy cách biệt với thế giới bên ngoài.

Dân làng sống bằng nghề đ.á.n.h cá, thi thoảng lên núi săn bắn, cuộc sống sung túc hơn thường.

Nhà của đồ tể ở đầu đông thôn, ba gian nhà hướng nam, trông cũng khá bề thế.

Về đàn bà bỏ trốn , dân làng đều nhao nhao bàn tán:

Nào là nàng giữ bổn phận, tư thông với đàn ông từ tám trăm năm ; nào là nàng cuỗm hết tiền của tên đồ tể bỏ trốn; cũng bảo nàng vì c.ắ.n rứt lương tâm nên nhảy biển tự vẫn.

Còn với tên đồ tể, đồng loạt cầu xin cho , mồ côi cha từ nhỏ, lớn lên nhờ cơm nuôi của cả làng, thật thà lương thiện, nếu ép đến bước đường cùng thì tuyệt đối sẽ g.i.ế.c .

Một đàn bà lăng loàn liên quan đến mạng , tìm thì thể kết án.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-840-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-15.html.]

Ta quyết định dẫn Tiểu Thất, Tiểu Cửu quanh vùng phụ cận tìm thêm manh mối.

Ba ngày liên tiếp, vẫn thu hoạch gì, đành bất lực, định khép vụ án với lý do nhảy biển tự tử.

Quay về huyện Vĩnh An, nghỉ ngơi một ngày.

Chẳng huyện lệnh từ rằng là con trai độc nhất của Trưởng công chúa, bèn kéo uống hoa tửu.

Kỹ viện ngay bên bờ biển, kỹ nữ ở đây rõ ràng cởi mở hơn Kinh thành, mặc áo lụa mỏng như cánh ve, hình uyển chuyển ẩn hiện.

Đáng tiếc, thích nam nhân.

Thấy chẳng hứng thú, huyện lệnh gợi ý rằng phía kỹ viện là sòng bạc, hỏi đến đó chơi vài ván, thua thì bao.

Ta xưa nay thích cờ bạc, nhưng ma xui quỷ khiến mà gật đầu.

Bà chủ kỹ viện đích dẫn chúng qua đó.

Vừa bước , suýt nữa nôn tại chỗ, một đám đại gia trần như nhộng, đang đ.á.n.h bạc, kẻ thì béo như heo, thì gầy như khỉ.

“Vì sợ gian lận nên ai mặc đồ cả.”

Bà chủ như hoa nở: “Công tử là quan trường, thể cởi, cứ chơi vài ván cho vui!”

“Không chơi!”

Dơ mắt!

Ta bịt mũi miệng định đầu bỏ , nào ngờ khóe mắt liếc qua, thấy một gương mặt quen thuộc.

Sững vài giây, nghiến răng bước tới gần, ghé sát bên tai , hạ giọng: “Lục tiểu gia, nãy ngươi gọi xúc xắc khí thế lắm mà?”

Lục Hoài Kỳ giật phắt , cả khuôn mặt như thấy ma, trừng mắt .

Ánh mắt giao .

Ta lạnh lùng khẩy, ánh mắt lướt xuống, quét qua nửa trần của , khóe môi nhếch lên đầy khinh bỉ, xoay bỏ .

“Này, mỹ nhân, đừng , giải thích .” Lục Hoài Kỳ đuổi theo, túm lấy tay : “Ta... mỹ nhân, mỹ nhân... , ngươi dừng ...”

Ta xoay , tát một cái thật mạnh.

“Giải thích cái gì? Ai thèm ngươi giải thích? Biến xa một chút!”

Lục Hoài Kỳ ôm mặt, ngây tại chỗ.

Cả sòng bạc vì một cái tát của mà lặng ngắt như tờ, đều trừng mắt chúng , hất tay áo rời .

Ngay khoảnh khắc đầu, thấy mặt huyện lệnh lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vài phần ngộ .

Ngộ cái đầu ngươi!

Bổn công tử đây chỉ là thấy họ Lục vui vẻ nên thuận mắt thôi.

...

Xe ngựa lăn bánh, Lục tiểu gia vén rèm nhảy lên.

“Mỹ nhân, cái tát nãy của ngươi thật chẳng lý do gì cả.”

Hắn rõ ràng quen tính , dứt khoát thẳng: “Ta từ Hình bộ ngóng ngươi tới đây việc, bèn dày mặt đổi công vụ với khác, mới đến huyện Vĩnh Ninh.

Ta đ.á.n.h bạc ban nãy là vì ban ngày thấy một cây quạt phố, giá tám trăm lượng, mang đủ bạc, nhưng cảm thấy cây quạt hợp với ngươi, nên mới sòng bạc thử vận may.”

“Vận may thế nào, Lục tiểu gia?” Lục tiểu gia gãi đầu: “Thua sạch gần hết, nhưng vẫn còn một trăm lượng, chắc chắn thể gỡ .”

“Đồ khốn!” Ta tát thêm một cái: “Cái đạo lý mười đ.á.n.h chín thua mà cũng hiểu, còn gỡ vốn?”

“Ngươi...”

“Ta ?” Ngón tay gần như chọc mũi : “Ngươi là ai? Bọn họ là ai? Đường đường một công tử nhà quyền quý để thể trần truồng, thể thống gì? Truyền tới Kinh thành, danh tiếng ngươi còn ? Chức quan còn ?”

Lục tiểu gia: “...”

Ta: “Lục tiểu gia , giờ ngươi còn là ma đầu nhà họ Lục nữa, mà còn là biểu ca của Cố Trường Bình, là của bổn công tử đây, ngươi mất mặt chỉ ngươi, mà còn mất mặt cả hai chúng !”

Lục tiểu gia: “...”

 

Loading...