Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 841: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 16
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:33
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nha môn, nhảy xuống xe ngựa, sải bước như chẳng còn coi ai gì, ống tay áo vung lên phấp phới, khí thế hừng hực.
Tên ngốc lẽo đẽo theo , cúi đầu khép nép, ngừng nhận sai.
“Lục Hoài Kỳ, ngươi theo gì?”
“Có theo , cũng ở nha môn mà.”
Ta khựng , đầu .
Hắn nhún vai, mặt đầy vô tội: “Xem , với ngươi quả thật duyên.”
Ta: “...”
Thấy ngẩn , càng thêm to gan, bèn choàng tay qua vai : “Bớt giận , bớt giận , , lên phòng ngươi một lát.”
Ta: “...”
“À đúng , ngươi ngoài nhiệm vụ, một tiếng.”
Lục Hoài Kỳ nhận vẻ mặt cứng , vẫn thao thao bất tuyệt: “Ngươi lời từ biệt, hại đêm đó đợi mãi!”
Ta: “...”
Một lúc , mới đẩy : “Mùi mồ hôi ngợm ngươi nồng quá, tránh xa một chút.”
“Ôi chao!” Lục Hoài Kỳ vỗ trán: “C.h.ế.t , mang theo quần áo, còn một trăm lượng bạc vẫn để trong đó!”
Đến đoạn cuối, bổ sung: “Vì đuổi theo ngươi đó!”
Đáng đời tên khốn nhà ngươi!
Tuy trong lòng thầm mắng dữ dội, nhưng cơn giận trong tiêu tan quá nửa: “Được , chẳng chỉ là một trăm lượng thôi , đưa ngươi!”
“Thế còn quần áo?”
Thấy nhướng mày, lập tức gượng: “Ta thể mặc đồ của ngươi , trong phòng mà.”
Ta: “...”
“Cây quạt thật , xương quạt từ bạch ngọc, còn chữ của danh gia đề tặng... Nghe sinh nhật ngươi sắp tới... Món mang tặng cũng đáng giá lắm...”
Hắn lải nhải, lầm rầm dứt, khóe miệng cong lên, mãi thôi .
Cuối cùng...
Ta thầm nhủ với chính : Thôi tạm tha cho cũng .
...
Ta vốn sợ nóng, trong sòng bạc mồ hôi túa đầy , ngột ngạt khó chịu, về phòng sai : “Mau chuẩn nước nóng!”
“Lấy thêm chút nữa, cũng tắm ở đây.”
“Lục Hoài Kỳ, ngươi...”
“Có gì ? Chúng còn từng tắm chung trong nhà tắm công cộng mà.”
Nhắc đến chuyện cũ, nghiến răng: “Ờ, suýt quên, chúng còn từng ‘trần trụi’ đối mặt!”
Lục Hoài Kỳ ha ha: “Về kinh , mời ngươi tắm nữa, tiện thể bảo kỳ lưng, bẻ khớp gì đó.”
Dứt lời, còn vỗ nhẹ m.ô.n.g một cái: “Mỹ nhân , nịnh , da ngươi còn trắng hơn cả Tĩnh Thất.”
Ta lập tức hóa đá.
Cái thế gian , từng ai dám cả gan vỗ m.ô.n.g Cao mỹ nhân .
Ngay đó, lao tới bóp chặt cổ .
Lục thiếu gia tưởng đùa, cố ý lè lưỡi mặt , giở trò, đưa chân quét ngang, tay đẩy nhẹ...
“Rầm!”
“Ầm!”
Cả hai ngã nhào xuống giường trúc.
lúc , Tiểu Thất và Tiểu Cửu xách nước nóng bước .
“...”
Thế giới như ngưng đọng.
Tiểu Thất đỏ mặt tía tai, cố gắng nặn một nụ còn khó coi hơn cả : “Cho tiểu nhân nhắc nhở hai vị gia một câu?”
“Nhắc gì?” Lục Hoài Kỳ hỏi.
“Giường trúc chịu nổi sức nặng!”
Hắn nghiêm túc trả lời: “Giường thì nên bằng gỗ, chắc chắc!”
Ta nên đáp thế nào, bèn dồn khí đan điền, quát: “Cút!”
Lục Hoài Kỳ bò dậy khỏi , như chẳng gì: “Để nước xuống , hầu gia nhà các ngươi tắm rửa, tiện thể báo với Tuyết Thanh, bảo mang áo quần sạch tới phòng .”
“...”
Tiểu Thất và Tiểu Cửu lập tức đầu bỏ chạy;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-841-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-16.html.]
Ta vỗ trán.
Chuyện ... còn giải thích nổi nữa ?
...
Hai phiên tắm rửa đồ.
Tắm xong, chúng bày bàn ghế sân hóng mát.
Lục Hoài Kỳ hỏi chuyến nhiệm vụ gì, bèn kể hết cho .
Hắn ngẫm nghĩ một lát, : “Mười phần thì đến tám chín là ả ẩn danh gả nhà quyền quý nào đó .”
Mắt sáng lên: “Có lý.”
“ chắc chắn ở huyện Vĩnh Ninh .”
Lục Hoài Kỳ uống một ngụm : “Muốn tra thì phạm vi rộng lắm, chắc tìm , mỹ nhân , thôi cứ ghi là nhảy sông tự vẫn .”
“Tuy g.i.ế.c đền mạng là đạo lý, nhưng tên đồ tể thật đáng thương, chỉ tìm ả để định tội ả, xem cách nào giữ mạng sống cho .”
Nghe xong, Lục Hoài Kỳ đầy kinh ngạc, hồi lâu mới : “Không ngờ một Cao công tử cao cao tại thượng như ngươi cũng lòng như .”
“Là do ngươi thấy hết thôi!”
Ta trừng mắt liếc , thuận miệng ngáp dài một cái.
“Ngủ thôi!”
Hắn dậy: “Ta việc nhẹ lương cao, mai sẽ cùng ngươi tìm .”
“Khoan !”
Ta ngẩng đầu , khuôn mặt trong ánh sáng lay động: “Lần nhà ngươi định gả ngươi cho cô nương nhà nào nữa ?”
“Bát cô nương nhà họ Khâu, dịu dàng, đoan trang, quán xuyến việc nhà.” Lục Hoài Kỳ hừ một tiếng: “Ta tin, bèn bảo Tuyết Thanh trèo lên mái nhà nàng hai ngày, ngươi đoán xem?”
“Đoán ?”
“Chửi mười hai , tát hai cái.”
Lục Hoài Kỳ phì một tiếng: “Đoan trang dịu dàng cái quỷ !”
Ta như : “Cho nên, ngươi từ viện bên Cố phủ chạy qua đây, còn lấy cớ là tìm ?”
Lục Hoài Kỳ hề hề, chẳng thấy vạch trần là ngượng, còn mặt dày một câu: “Kẻ hiểu chỉ mỹ nhân!”
“Hiểu cái đầu ngươi! Cút cho !”
Ta bật dậy, bộ đ.á.n.h .
Hắn ha ha: “Đánh , nhất định đ.á.n.h trả!”
Ngươi kêu đánh, cố tình đánh.
Ta đầu bỏ trong phòng.
Hắn lẽo đẽo theo , càng to hơn: “Mỹ nhân , miệng ngươi thì độc, nhưng bụng ngươi mềm!”
“Phải ? Nếu kể chuyện ngươi da Tĩnh Thất trắng mịn với Cố Trường Bình, ngươi đoán xem mềm lòng như ?”
“Da tay Tĩnh Thất chẳng trắng thật ?”
“...”
Ta bất lực nghiến răng.
Tên ngốc , còn bày bẫy nữa!
...
Sợ khiến Tiểu Thất và Tiểu Cửu hiểu lầm, nhất quyết cho Lục Hoài Kỳ ngủ phòng .
Đêm đó yên vô sự.
Hôm , bảo huyện lệnh mời họa sư đến, vẽ mười mấy bức họa chân dung phụ nữ , thu xếp hành lý lên đường sang huyện khác.
Tìm suốt ba huyện mà chẳng gì, đến huyện thứ tư, ông trời cũng chịu giúp .
lúc tiểu nha nhà một phú hộ ngoài mua kim chỉ, trông thấy bức họa dán bảng lập tức nhận đó là Bát di nương của Lục gia nhà họ, sợ quá lập tức báo quan.
Ta dẫn nha dịch đến bắt thì đúng lúc Bát di nương đang cùng Lục lão gia trong phòng triền miên ân ái.
Ban ngày hoan lạc, ả đàn bà quả thật giỏi thủ đoạn.
Lục lão gia họ Trương, sủng ái là tội phạm bỏ trốn, sợ đến xanh mặt, hai lời giao ngay.
Người phụ nữ chẳng chút sợ hãi, liếc một cái, nheo mắt mê hoặc: “Đại nhân, cùng đại chiến tám trăm hiệp, thưởng thức đủ mười tám ngón nghề của Mị nương ?”
“Vào ngục chỗ cho ngươi thi triển. Giải !”
Lục Hoài Kỳ nhạt: “Giải !”
Ta liếc một cái, trách cướp lời .
Hắn vội ghé sát , hạ giọng: “Ngươi là ai, ả là ai, cũng xứng chuyện với ngươi ? Nhìn ngươi một cái thôi còn thấy là xúc phạm!”
Ta: “...”