Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 842: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 17
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:34
Lượt xem: 128
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm nhân bắt, việc cũng xong, tiếp theo là hồi kinh.
Lục Hoài Kỳ nhất quyết đòi cùng trở về, nghĩ đến việc cùng bôn ba vất vả những ngày qua, quyết định nấn ná huyện Vĩnh Ninh, chờ xong việc.
Công vụ của Công Bộ liên quan đến khai khẩn ruộng biển, Lục Hoài Kỳ xử lý vô cùng trôi chảy.
Vài ngày , tri huyện cùng mấy vị quan viên tới tiễn chúng , ăn uống no say , tri huyện thần bí bảo: “Nhị vị đại nhân xem đài đấu quyền ?”
Đài đấu quyền?
Lạ ghê!
Ta hỏi: “Đánh kiểu gì ?”
“Là sòng bạc do bọn giang hồ liều mạng mở.”
Tri huyện giơ tay: “Một trận thắng thua, ít nhất cũng cỡ .”
Lục Hoài Kỳ: “Năm nghìn lượng?”
Tri huyện ngẩng đầu đầy kiêu hãnh: “Năm vạn lượng.”
Ta và Lục Hoài Kỳ đồng loạt hít sâu một .
“Kẻ thắng lấy năm vạn lượng, kẻ thua nhẹ thì gãy tay gãy chân, nặng thì mất mạng, tuyệt đối kích thích, trong kinh khó dịp thấy.”
Tri huyện : “Nghe dạo gần đây một cao thủ, liên tiếp thắng năm trận, một gom hai mươi lăm vạn lượng bạc.”
Ta liếc ngoài cửa.
Tiểu Thất, Tiểu Cửu thủ đều thuộc hàng nhất đẳng, cần nhiều, mỗi đứa đ.á.n.h một trận là mười vạn lượng bạc nhập sổ.
Nợ nần với lão Kỳ xem như giải quyết một nửa.
Tuyệt!
“Người lên đài đ.á.n.h quyền, yêu cầu gì ?” hỏi.
“Chỉ cần dám ký sinh tử trạng là .”
Ta lập tức quyết định: “Lục thiếu gia, , chúng tới xem thử!”
“Xem thì xem!”
Lục Hoài Kỳ từ đến nay vốn ham náo nhiệt, sợ chuyện lớn.
...
Ta mơ cũng ngờ, cái gọi là đài đấu quyền dựng ngay bên bờ biển.
Mấy chục đại hán hình vạm vỡ giơ cao đuốc lửa, bãi cát chen chúc là các loại con bạc, đến mức gần như chỗ đặt chân.
Mọi đang đặt cược.
Ít thì vài lượng, nhiều thì cả ngàn lượng.
“Chúng đặt bao nhiêu?” Lục Hoài Kỳ ghé sát tai hỏi.
Gấp gì chứ?
Ta vỗ vai tri huyện: “Một ngày mấy trận?”
Tri huyện trả lời: “Cao đại nhân, chỉ cần lên đài, đ.á.n.h bao nhiêu trận cũng .”
Ta trong lòng tính toán, bèn bảo: “Mới đến, Lục thiếu gia, chúng quan sát !”
“Nghe ngươi!”
Lời dứt, trống chiêng vang lên, cả bãi biển mấy ngàn lập tức im phăng phắc.
Ta dùng quạt che mặt, định cúi đầu xem, chợt mũi ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng, đầu , đầu tiên thấy một chiếc khăn tay, phía khăn là gương mặt vô cùng đắc ý của Lục Hoài Kỳ.
“Cố tình xông một chút trầm hương , dùng cái che mũi, còn hơn quạt.”
Ta đột nhiên cảm thấy tự nhiên.
Cái tên rùa đen tuy là con cháu thế gia, nhưng sống cũng chẳng tinh tế gì, khăn tay là , mà còn xông hương...
“Lấy ? Không thì cất .”
“Cất cái gì mà cất, đưa đây!”
Khóe miệng Lục Hoài Kỳ nhếch lên thành nụ đắc ý, ghé môi sát bên tai : “Ngươi thấy Huynh như thế nào?”
Trên bàn rượu, uống nửa bình, thở mang theo mùi ngọt ngào của rượu.
Bị thở bao lấy, lời cũng chậm nửa nhịp: “Cũng... !”
“Cái gì mà cũng !”
Tên khốn còn vươn tay véo eo một cái, nhẹ nhàng xoắn một vòng: “Không thể khen một tiếng ?”
Ta nghiến răng nhịn, chỉ hận thể c.ắ.n nát hàm răng của chính .
Đồ rùa đen!
Eo mỹ nhân mà cũng dám véo lung tung!
“Các , tiếp theo mời hai vị quyền thủ ngày hôm nay bước lên đài, một vị là mới trận đầu Mao gia, một vị là ngũ liên thắng Sơn gia!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-842-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-17.html.]
Tiếng trống rền vang, tiếng reo hò như sấm dậy, hai gã đàn ông trần bước lên đài.
Ta ngẩng đầu , cảm giác cả như từ chín tầng trời rơi thẳng xuống vực thẳm.
Bên cạnh, Lục Hoài Kỳ dụi mắt, dường như tin nổi: “Mỹ nhân, hình như là...”
Ta chẳng một chữ, ánh mắt c.h.ế.t lặng dán chặt .
Đen hơn, vạm vỡ hơn, râu quai nón phủ kín mặt, chỉ còn đôi mắt , vẫn đen, vẫn sâu, như hai vực sâu đáy.
Tim như d.a.o đâm, m.á.u trào chua, đắng mặn.
“Mỹ nhân?”
Một bàn tay lớn vỗ lên vai, sực tỉnh, đối diện gương mặt lo lắng của Lục Hoài Kỳ: “Ngươi chứ?”
Ta cố gắng nặn vẻ hung dữ: “Ta thể chuyện gì chứ?”
“Hắn...” Lục Hoài Kỳ còn gì đó, liếc thấy đài động thủ, vội bảo: “Không , đ.á.n.h !”
Ta lập tức dồn sự chú ý lên đài, lòng bàn tay là mồ hôi dính nhớp.
Vì lo lắng.
Vài chiêu qua , “bụp” một tiếng, nọ đ.á.n.h trúng bất ngờ, ngã mạnh xuống đất.
Đối thủ lao đến, quyền như mưa, dồn dập giáng xuống đầu .
Máu văng tung tóe, cùng lúc đó, hai hàng nước mắt kìm nổi trượt khỏi mắt , gần như nghẹn ngào mắng: “Từ Thanh Sơn, tên súc sinh nhà ngươi, ngươi ...”
Sao ngươi ở đây?
Sao nông nỗi ?
Sao tới đ.á.n.h quyền sinh tử?
Chiếc khăn tay che mũi che miệng cũng che khuất nước mắt, cả đời nước mắt Cao mỹ nhân đều rơi hết vì tên súc sinh ngươi!
...
Từ Thanh Sơn bước lên đài theo bản năng cảm giác rằng đối thủ là cao thủ, thậm chí còn mang theo nội lực.
Trình độ cao hơn mấy trận một bậc.
Quả nhiên.
Quyền phong ập tới, nhanh hiểm, trong chớp mắt, Từ Thanh Sơn lật tránh một đòn.
Khán giả thấy võ sĩ ngũ liên thắng đuổi đánh, lập tức hưng phấn hò hét: “Đánh c.h.ế.t !”
“Đạp xuống!”
Trận đấu ngang sức ngang tài luôn khiến xem hứng thú cực độ.
Chớp mắt , quyền phong ập đến, Từ Thanh Sơn né kịp, thể vẽ một đường cong , nặng nề rơi xuống đất.
Người đặt cược Mao gia thắng hét lớn: “Đánh mạnh !”
“Đập , đập c.h.ế.t !”
“Ra tay mau! Vặn gãy tay !”
“G.i.ế.c !”
“Thằng họ Từ , đồ rùa đen, nếu ngươi đ.á.n.h cái tên khốn , khinh bỉ ngươi Thất gia!”
Giữa tiếng la hét rung trời, Từ Thanh Sơn rõ mồn một câu đó.
Hắn nhọc nhằn mở mắt.
Chỉ một cái , tim đập rộn ràng.
Mỹ nhân?
Sao y ở đây?
Với ... nhắc tới Thất gia gì chứ!
Khóe môi Từ Thanh Sơn nhếch lên, để lộ hàm răng sắc như dã thú, giống như con sói hoang tỉnh giấc khỏi cơn mê dài.
Không còn đường lui.
Hắn thể đ.á.n.h ngã mặt .
Sói một khi c.ắ.n trúng chỗ yêu của con mồi, dù c.h.ế.t cũng buông.
Từ Thanh Sơn gượng dậy, linh hoạt né tránh, tìm cơ hội... Khi thấy đối thủ sơ hở, bèn tung quyền như sét giáng, thu quyền, đ.á.n.h tiếp.
Cú đ.ấ.m nặng như núi đổ.
“Rầm!”
Con mồi ngã sầm xuống, cố vùng dậy.
Từ Thanh Sơn để cho đối phương bất kỳ cơ hội nào, một quyền nhẹ nhàng rơi xuống, chỉ tiếng “rắc”, xương tay của gãy lìa.
Trong tiếng hoan hô cuồng nhiệt, Từ Thanh Sơn đến mép đài, vơ cả xấp ngân phiếu nhét ngực.
Rồi, nhảy khỏi đài, từng bước từng bước về phía .