Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 843: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 18
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:35
Lượt xem: 150
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đời , luôn khoảnh khắc bốn mắt , nhưng chẳng thể mở lời.
Mắt đỏ hoe.
Còn thở dài, vành mắt dần ửng đỏ.
Ánh lửa hừng hực chiếu qua đường nét lạnh lùng nơi cằm , lướt qua đôi môi mỏng, cuối cùng dừng ở những sợi râu cằm.
Một vẻ tang thương như gió sương dãi dầu.
Cơn giận trong dần tan , nghiến răng từng chữ: “Họ Từ , ngươi còn nó sống ?”
“Ừ, sống khỏe!”
Từ Thanh Sơn dang tay ôm chặt lấy : “Mỹ nhân!”
Ta c.h.ế.t sững tại chỗ, nắm tay buông siết, siết buông, nỗi lo và nhớ nhung cuối cùng chỉ đọng thành một câu: “Ngươi là đồ súc sinh!”
Bên cạnh, huyện lệnh bằng ánh mắt vô cùng chấn động. Ta trong lòng đang ngầm thốt lên điều gì: “Trời ơi, vị Cao đại nhân rốt cuộc bao nhiêu tình thế!”
Từ Thanh Sơn buông , ánh mắt quét về phía Lục Hoài Kỳ: “Lục gia, lâu gặp!”
“Ngươi...”
“Đi!” Từ Thanh Sơn cho Lục Hoài Kỳ tiếp: “Tìm chỗ uống rượu!”
“Hai vị đại nhân, vị hảo hán là...” Huyện lệnh nhịn nổi tò mò.
“Người quen cũ của bản đại nhân.”
Huyện lệnh: “...”
Quả nhiên ngoài dự đoán!
Ta túm lấy cổ tay Từ Thanh Sơn, ánh mắt lộ vẻ uy hiếp: “Kiếm nhiều bạc thế, về nhà ngươi uống!”
Ta ngươi ở .
Sống thế nào.
Dám một chữ ‘’, cho ngươi tay!
Trước sự uy h.i.ế.p của , ánh mắt Từ Thanh Sơn liếc về phía Lục Hoài Kỳ.
Ta đang lo lắng điều gì.
Từ lúc ngắt lời Lục Hoài Kỳ, thấy rõ để ai phận ngày xưa của .
“Tên dám khó chịu , dám khó chịu là cho c.h.ế.t kịp ngáp.”
Ngụ ý: đây là của , lung tung, yên tâm một trăm phần trăm!
Từ Thanh Sơn vỗ vai Lục Hoài Kỳ: “Huynh , !”
Lục Hoài Kỳ nào kẻ ngốc, lập tức bật : “Sơn gia, hôm nay say về!”
“Tiểu Thất, Tiểu Cửu theo !”
Ta lệnh: “Tuyết Thanh, ngươi về nha môn !”
Ba đồng thanh trả lời: “Rõ!”
Ta nghĩ bụng, huyện lệnh thấy cảnh tượng quái dị , trong lòng hẳn đang c.h.ử.i thầm một câu “ nó”, khen một câu: “Người mới kẻ cũ sống hòa thuận thế , vị Cao đại nhân quả thật bản lĩnh!”
Mà đúng là Cao đại nhân bản lĩnh thật.
Ra ngoài việc cũng thể tình cờ gặp khiến tất cả trong lòng nhớ mãi quên.
Ta mơ cũng ngờ, nhà của Từ Thanh Sơn một hòn đảo nhỏ giữa biển; càng ngờ hơn, thằng nhãi chèo thuyền giỏi đến thế.
Nửa canh giờ , thuyền cập bờ.
Từ Thanh Sơn kéo thuyền lên bờ, buộc gốc cây lớn, từ lấy một cây đuốc, châm lửa, hất cằm bảo : “Đi theo.”
Rẽ trái rẽ trong rừng, leo thêm một đoạn dốc, cuối cùng đến một dãy nhà gỗ dựng sườn núi.
“Mẹ ơi, khách đến, xem là ai nè!”
Cánh cửa gỗ kêu ‘kẹt’ một tiếng mở , một phụ nữ bước .
Ta quỳ sụp xuống: “Bái kiến phu nhân!”
“Ở đây lấy phu nhân gì chứ!”
Chữ Dung xuống bậc thang, đưa tay đỡ dậy: “Ta nhỏ hơn ngươi vài tuổi, cứ gọi là thẩm thẩm là .”
Ta nghẹn ngào, gọi nổi một tiếng.
Chữ Dung mắt mặc áo vải thô, da ngăm đen, nếp nhăn dường như còn nhiều hơn .
“Vị là Lục gia của phủ Tuyên Bình hầu nhỉ?”
Chữ Dung tít mắt: “Trông chẳng khác gì hồi bé.”
Chân Lục Hoài Kỳ mềm nhũn, cũng quỳ xuống, môi mấp máy hồi lâu vẫn chẳng nổi câu nào.
Là vì kinh ngạc quá.
Chữ Dung giải thích nhiều, chỉ : “Ta chút món nhắm rượu, Mạch Tử, tới giúp một tay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-843-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-18.html.]
“Dạ tới đây!”
Ta về phía tiếng gọi, mới thấy bóng cây, một thiếu niên nước mắt lưng tròng đang Tiểu Thất và Tiểu Cửu.
“Tiểu Thất, Tiểu Cửu, hai đứa cũng qua giúp.”
“Rõ, gia!”
“Mẹ!”
Từ Thanh Sơn lấy mấy tờ ngân phiếu nhét trong đai lưng , dúi tay Chữ Dung: “Tiền kiếm hôm nay đó.”
Chữ Dung chẳng hỏi bạc từ mà , cũng chẳng kinh ngạc vì nhiều đến , chỉ mỉm nhận lấy rảo bước .
Ta thầm nghĩ, chẳng lẽ chuyện đ.á.n.h quyền kiếm tiền, bà từ đầu ?
Từ Thanh Sơn kéo Lục Hoài Kỳ dậy, nhỏ giọng bảo: “Chuyện của lát nữa để Mỹ nhân kể cho ngươi .”
Tên Lục Hoài Kỳ ngốc rõ ràng còn hồn, ngây ngốc trả lời: “Biết nhiều c.h.ế.t sớm, coi như thấy gì.”
Từ Thanh Sơn toe toét: “Hai chơi, xuống biển bắt ít cua mang về món nhắm.”
Dứt lời, cầm lấy giỏ tre và cây xiên, loáng cái men theo đường nhỏ xuống núi.
Chờ khuất, mới sang : “Ta lên lầu ngó một chút.”
Lục Hoài Kỳ kéo : “Mau kể chi tiết cho !”
“Không sợ nhiều c.h.ế.t sớm ?”
“C.h.ế.t thì c.h.ế.t!”
Ta: “...”
Cân nhắc một hồi, mở lời: “Chuyện là do Cố Trường Bình sắp xếp. Còn vì , ngươi cần hỏi.”
“Vị long ỷ ?”
“Ngươi nghĩ ?”
Lục Hoài Kỳ liếc về phía ngọn đèn sáng lầu, mím môi nhỏ: “Yên tâm, chuyện chôn chặt trong bụng.”
Ta: “Ngươi cũng , dù gì giờ ngươi cũng là đồng phạm , c.h.é.m đầu thì tính ngươi một phần.”
Lục Hoài Kỳ: “...”
Ta vẻ mặt tái mét của , thong thả leo lên lầu hai.
Mở cửa gỗ , suýt nữa rơi lệ.
Trong phòng lấy một chiếc giường, chỉ một tấm chiếu trải đất, bên là một chiếc gối cũ kỹ.
Bên cạnh gối là một chồng sách.
Ta bước tới mở một cuốn, lặng lẽ hồi lâu, nước mắt rơi xuống.
Toàn là binh thư.
Từ Thanh Sơn về nhanh.
Chưa uống hết một chén , mười mấy con cua biển luộc đỏ au, bày lên mâm.
“Nơi đây chẳng gì ngon, chỉ hải sản thôi, dùng tạm.”
Hắn liếc Chữ Dung: “Mẹ, cũng xuống uống với bọn con một chút ?”
Chữ Dung xuống cạnh , tít mắt: “Gặp cũ, tất nhiên uống . Nghe tửu lượng của Mỹ nhân .”
Ta lập tức đỏ mặt, lườm Từ Thanh Sơn một cái.
“Đừng trừng nó, suốt ngày bên tai cứ ‘Mỹ nhân thế ’, ‘Mỹ nhân thế ’, lỗ tai mọc kén !”
“Mẹ!”
Lần đến lượt Từ Thanh Sơn đỏ mặt: “Uống rượu !”
Nể tình ngươi còn nhớ , chuyện cái tên ... nhịn!
Ta nâng chén lên cụng với Chữ Dung: “Thẩm , ‘Mỹ nhân’ là họ gọi bậy thôi, cứ gọi con là Tắc Thành.”
“Tắc Thành, cạn chén!”
Chữ Dung cụng chén với , sảng khoái uống cạn.
Ta và Lục Hoài Kỳ há hốc mồm.
“Mẹ uống còn giỏi hơn !” Từ Thanh Sơn : “Ta thường xuyên bà chuốc say. Lục gia, chúng uống nào!”
Lục Hoài Kỳ: “Thanh Sơn , cạn!”
Gió biển, rừng cây, rượu mạnh, những từng sống c.h.ế.t ...
Vài chén bụng, thấy ngà ngà.
Người mà say thì gan cũng lớn.
“Thanh Sơn, là giấu lời, mặt thẩm hỏi một câu: Vì đ.á.n.h quyền sinh tử?”