Cố phủ mấy hôm nay thật náo nhiệt, ngoài cửa luôn những gương mặt quen thuộc hoặc lạ hoắc qua , vắt óc tìm cách gặp Cố Trường Bình một .
Ép đến mức Cố Trường Bình, đường đường là chủ một phủ, cũng đành cửa mới nhà.
Ăn xong bữa trưa, Cố Trường Bình về thư phòng chợp mắt một lát.
Tỉnh dậy, nhận lấy chén t.h.u.ố.c đen sì trong tay Cố Dịch, bịt mũi ừng ực uống cạn, lúc đưa trả chén thì như thường lệ lườm Cố Dịch một cái.
Cái lườm như : mấy chuyện khác thì quên lên quên xuống, riêng việc nhắc chủ uống t.h.u.ố.c là nhớ dai hơn ai hết, ngươi cố ý đấy hả?
Cố Dịch thầm nhủ: giờ?
Thất gia ba ngày hai bữa sai Tề Lâm đến hỏi thăm sức khỏe gia, chẳng lẽ dám gạt nữ chủ nhân tương lai?
Hắn hắng giọng, đề: “Tề Lâm đến Tĩnh phủ , bên cạnh gia chỉ còn , mà thì vụng về, sợ hầu hạ chu đáo, chẳng bằng ngoài mua mấy giỏi giang về cho chắc?”
Một thị vệ mà cứ mấy chuyện bưng rót nước, thật chẳng thể thống gì.
“Tiểu Dịch .” Cố Trường Bình thở dài: “Dạo gia nghèo, ngươi chịu khó thêm mấy hôm nữa , chờ về Tĩnh phủ thì đỡ .”
Cố Dịch cầm chén thuốc, đầu bỏ .
Nghèo cái rắm! Chẳng qua là sợ mua nha về khó ăn với Thất gia, đúng ?
Vừa mở cửa...
Người ngoài và trong cùng sững một thoáng.
Cố Dịch thấy tới, chân mày nhướng lên: “Ồ, Tề quản gia thời gian rảnh đến phủ ?”
Tề Lâm mới tân hôn, khí sắc hồng hào, híp mắt: “Thất gia sai đến hỏi thăm sức khỏe gia.”
Tên chắc , hai canh giờ gia và Thất gia còn đang ngả ngớn cùng .
Cố Dịch hừ một tiếng, phang cửa bỏ .
Tề Lâm “hừ” đến ngẩn ngơ: “Gia, ?”
“Thèm vợ!”
Ngoài cửa, Cố Dịch lảo đảo suýt đ.á.n.h rơi cả chén t.h.u.ố.c trong tay.
Cáo già vẫn là cáo già, trúng tim đen ngay lập tức.
Không sai!
Cố phủ ba gã độc , một thành , một sắp cưới, chỉ còn đến tay đàn bà còn chạm, tìm ai mà phân trần đây?
“Gia, bên cạnh Tĩnh tam cô nương một nha tên là Ngọc Hoàn, xinh xắn, tính tình hiền, thêu thùa may vá còn giỏi hơn cả tú nương, là để mối...”
“Hắn ưng .”
“...”
“Chuyện khỏi cần chúng lo, duyên của .”
Trong thư phòng, Cố Trường Bình đặt chén xuống: “Nói , tìm chuyện gì?”
Tề Lâm cúi : “Người hầu trong viện của gia sắp xếp xong.”
“Nói .”
“Nguyên Cát sẽ hầu hạ bên trong, ngoài , phu nhân đích chọn bốn nha cấp một, bốn nha cấp hai, cùng bốn bà tử việc nặng.”
Tề Lâm tiếp: “Những tra kỹ, đều là thật thà, trung hậu.”
“Ngươi việc, yên tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-849-ngoai-truyen-quan-tu-vo-song-2.html.]
Tề Lâm lấy từ n.g.ự.c hai quyển sổ, đặt lên bàn: “Đây là của phu nhân đưa gia, trong đó ghi chép bộ gia sản nhà họ Tĩnh, phu nhân , để gia giữ lấy.”
“Chuyện Thất gia ?”
“Phu nhân , Thất gia cũng cả.”
Cố Trường Bình nghĩ đến sự nhiệt tình và tin tưởng của vị nhạc mẫu tương lai, chỉ cảm thấy đau đầu thôi.
“Tề Lâm, phu nhân còn gì dặn nữa ?”
“Còn một việc, cần gia định đoạt: năm nay ăn Tết ở ?”
Cố Trường Bình cứng đờ.
Hắn là ở rể, theo lễ cưới về phủ Lâm An.
Một là để bái kiến họ hàng, hai là từ đường, ghi tên gia phả Tĩnh phủ, ba là... cái tâm tư nhỏ nhoi của phu nhân, mượn cơ hội khoe khoang rể tài ba của một phen đây mà.
“Ngươi với phu nhân, xuất phát rằm tháng chạp, đến rằm tháng giêng mới hồi kinh.”
“Vâng!”
“Về mấy chuyện nhỏ nhặt thế , cứ để Thất gia quyết là , khỏi cần hỏi .”
Tề Lâm mặt nhăn nhó: “Gia, phu nhân , Thất gia dù cũng là đàn bà, tóc dài kiến thức ngắn...”
Hết nổi!
Có thằng con rể như , ngay đến con gái ruột cũng chê nữa cơ!
“À đúng !” Tề Lâm như nhớ chuyện gì: “Ba vị Tĩnh cô nương gửi quà cưới cho gia, ngoài phần công khai, mỗi còn lén đưa thêm từng .”
Hắn giơ hai ngón tay.
“Hai ngàn lượng?”
“Hai vạn lượng.”
Cố Trường Bình thoáng nghẹn trong lòng. Gái xuất giá thì của hồi môn riêng, nhưng lén lấy hai vạn lượng, e rằng nhỏ.
Hắn sống hai đời, trừ vị Cát thị , từng thực sự cảm nhận sự ràng buộc của tình .
“Chuyện , Thất gia ?”
“Thất gia : cầm , sẽ dịp trả.”
Cố Trường Bình bỗng thấy nhẹ lòng.
Giữa chẳng là như thế ? Ngươi nợ , nợ ngươi thì mới cùng lâu dài.
“Gia!”
Cố Dịch bỗng đẩy cửa bước , sắc mặt trầm trọng: “Vừa nhận thư từ am Long Tuyền, thể công chúa , gặp gia một .”
Sắc mặt Cố Trường Bình chợt tối .
Khi quân Bắc phủ vây thành, Kiến Hưng đế đoán thế cục bất , bèn đưa các công chúa gả và những phi tần của tiên đế tới am Long Tuyền.
Am Long Tuyền là đạo tràng hoàng thất, do hoàng gia chu cấp.
Sau khi tân đế lên ngôi, lượt rước hồi cung, duy chỉ Vĩnh Huy công chúa chịu trở về, vẫn ở am tu hành.
“Tề Lâm, lát nữa gặp Thất gia, ngươi việc cho nàng .”
Cố Trường Bình liếc Cố Dịch: “Chuẩn xe.”