Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 850: Ngoại truyện - Quân tử vô song 3

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:43
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Nghiễn Cố Dịch, đối phương hiệu “cẩn thận ứng phó”, nghiêng mặt sang chỗ khác.

Cả đời A Nghiễn mưu tính kỹ lưỡng, điềm tĩnh trầm , đều dồn hết giây phút .

“Gia vẫn ăn tối, về phủ Tề Lâm xong vội vàng chạy tới đây. Gia lo chuyện khác, chỉ lo lên núi xuống núi, mệt chân tổn sức.”

Tĩnh Thất ưỡn ngực, ngẩng cao đầu.

Nghe , ghen, chỉ là lo lắng.

Cố Trường Bình sắc mặt phần cảm động, vẫy tay gọi Thất gia.

Thất gia nghiêng đầu, gọi qua là qua ngay, Thất gia cần thể diện ?

Còn nữa, ngươi cái gì thế?

Mùi giấm ?

Tĩnh Thất là hạng ghen ?

Cố Trường Bình tiến gần, giơ tay xoa nhẹ đầu Thất gia, tay còn che môi ho mấy tiếng.

Sắc mặt Tĩnh Bảo đổi: “Chỗ nào khỏe?”

Cố Trường Bình trả lời: “Có lạnh.”

Tĩnh Bảo trách yêu: “Ai bảo ăn mặc ít thế, lên xe !”

Cố Trường Bình nhúc nhích, đưa một tay : “Tay lạnh nhất.”

Tĩnh Bảo vội vàng nắm lấy, đưa lên môi hà .

Cố Dịch và A Nghiễn liếc .

A Nghiễn: Lại bắt đầu .

Cố Dịch: Bao nhiêu ngày mà ngươi vẫn quen ?

A Nghiễn: Ta chỉ quen gia nhà ngốc đến thế.

Cố Dịch: …

“Chàng dám mắng công chúa?”

Tĩnh Bảo tròn mắt thể tin : “Lá gan to thật đấy, ?”

Trong xe ngựa, minh châu toả ánh sáng mờ mờ.

Cố Trường Bình khuôn mặt trắng trẻo của nàng, chệch sang chuyện khác: “Còn ghen ?”

“Ai ghen chứ, …”

“Ta thể gan to thêm một chút nữa.”

Cố Trường Bình bất chợt ghé sát, ánh mắt dừng môi nàng: “Muốn thử , A Bảo?”

Tĩnh Bảo vội vàng tỏ vẻ nghiêm túc: “Cái đó… sắp đại hôn , chúng nhịn đấy!”

Khóe mắt Cố Trường Bình ánh lên ý xa: “Ta dẫn nàng lầu Ngoại Lâu ăn cơm, nhịn gì? Liên quan gì đến đại hôn?”

Tĩnh Bảo: “…”

Ngẩn một lát, Tĩnh Bảo mới phản ứng kịp: kẻ rõ ràng cố tình.

Đồ xa!

Đồ xa ôm lấy eo nàng, cúi đầu nghiêng mặt nàng, ánh mắt nóng bỏng như sôi trào, thì thầm: “Thôi , nhịn nổi nữa.”

Môi áp xuống.

Vừa mềm mại, ướt át.

Tim Tĩnh Bảo run lên, thầm nghĩ: Lão nam nhân thật cách dụ dỗ.

Tháng mười một đến, hai phủ Tĩnh, Cố náo nhiệt hẳn lên.

Cố Trường Bình vốn thích yên tĩnh, dứt khoát dẫn Cố Dịch đến trang viện nhà họ Tĩnh nghỉ ngơi mấy hôm, bộ chuyện Cố phủ đều giao cho Ôn Lư Dụ và Thẩm Trường Canh xử lý.

Nghe tin con rể đến trang viện nhà , Lục thị lo chỗ đó lạnh, sợ hỏng thể con rể, bèn sai A Nghiễn mang nửa xe than đến.

Cố Trường Bình đống than , dở dở .

Đêm xuống.

Chủ tớ hai cưỡi ngựa lên Tây Sơn, đến lưng chừng núi thì xuống bộ vòng núi.

Đi bộ nửa canh giờ, tới một khu rừng trúc sâu, đây là phần mộ nhà họ Cố.

Cố Dịch lấy từ tay nải hương đèn, đồ cúng, lượt bày mộ; Cố Trường Bình đốt ba nén hương thanh, giơ cao quá đầu lạy ba cái, cắm lư hương.

Dưới ánh trăng hờ hững, làn khói nhang chầm chậm bốc lên.

Cố Trường Bình làn khói đó, lặng một lúc, nhẹ giọng : “Ta sắp thành , nàng tên Tĩnh Văn Nhược, gọi là Thất gia, là một vô cùng thông minh. Sau nàng bầu bạn, sẽ còn cô đơn nữa.

Vào Tĩnh gia là kết quả suy nghĩ kỹ càng, cần tiếc cho . Trên đời vinh hoa phú quý nào là mãi mãi, lâu đài lúc dựng lên, cũng lúc sụp đổ.

Ta còn lòng nào để dựng toà lâu đài của nhà họ Cố nữa, dù dựng cao đến , cũng nhà họ Cố khi xưa mà các từng ở. Thôi thì cứ để chuyện thuận theo tự nhiên!”

Cố Trường Bình ngẩng lên, về rừng trúc rậm rạp phía xa, : “Ta từng ba nguyện ước, một là báo thù, hai là tình cảm, ba là bình an.

Đại thù của Cố phủ báo, nguyện thứ nhất xong; trong tim là kề gối, nguyện thứ hai cũng xong; nguyện cuối cùng, xin các phù hộ.”

Dứt lời, Cố Trường Bình vén áo, quỳ xuống dập đầu ba cái.

Dập đầu xong vẫn dậy, ánh mắt về phía một nấm mồ bên ngoài phần mộ nhà họ Cố, nơi đó chôn chung Cố Ấu Hoa và Thịnh lão đại.

“Cô mẫu, lòng là thứ kỳ lạ nhất. Trước luôn thấy xứng với , giờ cảm thấy, bầu bạn là may mắn lớn nhất mà ông trời ban cho đời .

Thịnh lão đại, cô mẫu tính khí dễ chịu, ông chịu khó một chút, khuyên một câu, chuyện gì cũng chừng mực, đừng chiều quá. À đúng , Nhị gia nay tên mới là Trường An. Chỉ cần còn sống, sẽ chăm sóc nàng đến cùng, cứ yên tâm.”

“Gia, đốt vàng mã thôi!”

“Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-850-ngoai-truyen-quan-tu-vo-song-3.html.]

Vàng mã chìm trong lửa, soi rõ khuôn mặt tuấn tú của Cố Trường Bình.

“Một bát canh Mạnh Bà quên kiếp , cầu Nại Hà đưa linh hồn . Các cần đợi , đến lúc đến sẽ tới.”

Cố Trường Bình ném tờ vàng mã cuối cùng lửa.

“Hai câu cuối là với cha .

Cha, kiếp đừng đầu thai nhà quyền quý, bên bờ sông xanh, gia đình thường dân, áo thô cơm nhạt, cùng yêu sánh vai tới đầu bạc.”

Hắn từ từ dậy, ngọn lửa cuồn cuộn, nhẹ nhàng tiếp: “Mẹ, cao quý nhất, trong sạch nhất đời .”

Ngọn lửa dần tàn.

“Tiểu Dịch, về thôi.”

Cố Trường Bình quyến luyến nữa, xoay rừng trúc.

Hắn nghĩ, lên mộ, dẫn A Bảo đến cho họ gặp.

Về đến trang viện, từ xa thấy một mái hiên.

Cố Trường Bình thấy bóng dáng , bước chân lập tức nhanh hơn, đến gần lập tức mỉm : “Cũng đoán là mấy ngày ngươi sẽ đến.”

“Gia!”

Đoạn Cửu Lương định quỳ hành lễ, Cố Trường Bình đỡ dậy: “Vào nhà chuyện.”

“Vâng!”

Vào phòng, Đoạn Cửu Lương tháo mặt nạ xuống, lấy sổ sách từ trong n.g.ự.c : “Chuyện ở đảo Mỹ Nhân thu xếp xong, tháng lời ba vạn lượng, mời gia xem qua.”

Đảo Mỹ Nhân mở cửa , vẫn là ăn cũ, chỉ khác là giờ giấy phép của triều đình, danh chính ngôn thuận.

Cố Trường Bình xem sổ, chỉ dặn: “Thay lão Kỳ mở một tài khoản ở ngân trang, mỗi tháng gửi tiền đó là .”

Cố Dịch đang rót , tay khựng vì quá bất ngờ: “Gia chẳng lẽ mấy họ trả nợ?”

Đoạn Cửu Lương vốn thật thà chất phác cũng phụ họa: “Gia đối với họ đúng là tận tâm tận lực.”

Cố Trường Bình nhẹ giọng trả lời: “Trong đó, Thất gia nhà chúng nợ nhiều nhất, các ngươi nỡ lòng ?”

Đoạn Cửu Lương và Cố Dịch lặng lẽ .

Thôi !

Vợ nợ chồng trả, đạo lý muôn đời.

“Triều đình sắp khai thông kênh đào, khi thông thì ăn buôn bán sẽ phát đạt.”

Cố Trường Bình gõ nhẹ tay lên sổ: “Xong việc cưới hỏi ở kinh thành, sẽ về phủ Lâm An một chuyến. Cửu Lương, ngươi theo cùng , đến lúc đó bàn bạc kỹ càng.”

Đoạn Cửu Lương ngạc nhiên: “Gia giờ cũng vướng chuyện tiền nong ? Hai năm thôi, cam đoan trả hết nợ của lão Kỳ.”

“Nhị gia xuất giá cần bạc ? Tiểu Dịch lấy vợ cần bạc ? Ngươi nếu trúng ý cô nương nào, chẳng lẽ cần bạc?”

Cố Trường Bình hít sâu một : “Không còn cách nào, gia nhà ngươi bây giờ gia nghiệp lớn, gánh nặng cũng nhiều lắm!”

Cố Dịch: “…”

Đoạn Cửu Lương: “…”

Ba ngày đại hôn.

Một chiếc thuyền lớn từ phủ Kim Lăng cập bến tại bến sông Thông Châu, Uông Tần Sinh đưa vợ con đến kinh uống rượu mừng.

Cùng thuyền còn Uông Nhị gia và Tĩnh Nhược Mi.

Buổi chiều, Tiền Tam Nhất từ phủ Bảo Định vội vã về kinh, phủ ăn một bữa cơm đoàn viên với song , vội tới Cố phủ.

Đẩy cửa thư phòng, Tiền Tam Nhất giật .

Trong phòng đầy : Uông Tần Sinh, Ôn Lư Dụ, Thẩm Trường Canh, còn một mỹ nhân xinh nghiêng dài ghế.

Chỉ thiếu mỗi Cố Trường Bình.

“Tiên sinh ?”

“Nhóc con kiếm nơi yên tĩnh !”

Thẩm Trường Canh bất mãn lầm bầm: "Để bọn ở đây tất bật ngược xuôi vì ."

Tiền Tam Nhất dám nhiều, ngoan ngoãn xuống cạnh Mỹ Nhân.

"Tam Nhất, đến đúng lúc lắm!"

Ôn Lư Dụ thong thả : "Chuyện đại hôn đó, ngươi về phía nào?"

Tiền Tam Nhất ngơ ngác.

"Huynh , ngươi đang đối mặt với lựa chọn đó."

Cao Mỹ Nhân nỡ thấy Tiền đại nhân bộ ngốc nghếch: “Ta, Tần Sinh và ngươi, về tư là bạn của Tĩnh Thất; về công, là tử của ."

"Vậy thì ?" Tiền Tam Nhất vẫn còn mù mờ.

Uông Tần Sinh vội giải thích: "Vậy nên, ngươi chọn cùng Tĩnh Thất đón dâu, là chọn ở Cố phủ đưa dâu?"

Tiền Tam Nhất vẫn ngơ ngác: "Có gì khác ?"

"Khác ở chỗ..."

Uông Tần Sinh: "Đón dâu là cướp dâu, cần mặt mũi; đưa dâu là nhà của , văn thơ, võ đánh , thể dễ dàng để gia đình họ Tĩnh đắc thủ."

"Nói thẳng thêm chút nữa ."

Cao Mỹ Nhân : "Đón dâu thì rải tiền, đưa dâu thì nhận tiền!"

"Vậy thì còn gì lựa chọn nữa."

Tiền Tam Nhất vụt dậy, vỗ ngực : "Không vài trăm lượng, đừng hòng cướp từ tay , trừ phi, bước qua xác chết của !"

Tất cả : ...

 

Loading...