Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 86: Thưởng thức mỹ vị
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:58
Lượt xem: 239
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo mở miệng lỡ lời.
Đại Tần triều tổng cộng chỉ bốn công tám hầu, và tất cả đều sống ở kinh thành. Ngẩng đầu cúi đầu đều chạm mặt nên dĩ nhiên chẳng ai xa lạ với ai.
Tĩnh Bảo vội vàng chữa : “Đã là chỗ quen thì . Biểu ca, phiền đưa Từ lên nhã gian lầu một lát.”
“Không cần, đợi họ luôn ở đây,” Từ Thanh Sơn thẳng thừng từ chối.
Lục Hoài Kỳ hừ một tiếng, chiếc quạt tay cũng theo đó mà phẩy vù vù. Tĩnh Bảo liếc một cái là hiểu hai chẳng hợp , đang nghĩ xem nên hòa giải thế nào thì bỗng thấy giọng Uông Tần Sinh: “Văn Nhược, tới . Trên đường còn gặp cả Tiền công tử nữa.”
Tiền Tam Nhất nhảy xuống ngựa, ngẩng đầu tửu lâu, tặc lưỡi hai tiếng: “Chậc chậc, chỗ tốn bao nhiêu bạc nữa, e là mười năm tám năm thì chẳng thể hồi vốn.”
Tĩnh Bảo rút hai lượng bạc vụn, đặt lòng bàn tay lắc lắc: “Tiền , gì thế? Gió lớn quá, rõ.”
Tiền Tam Nhất thấy bạc thì hai mắt sáng rỡ, nịnh: “Xem cái khí thế ! Chưa đầy một năm, đúng, nửa năm là thể hồi vốn .”
“Đa tạ lời lành của Tiền !” Tĩnh Bảo nhét bạc ngực, bảo: “Nào nào, lên lầu chút.”
Tiền Tam Nhất: “…” Tên nhóc , rõ là đang đùa giỡn với !
Từ Thanh Sơn cố nhịn : “Họ Cao ? Sao cùng tới với ngươi?”
Tiền Tam Nhất liếc Tĩnh Bảo một cái, hậm hực: “Có ai cho bạc để hỏi han hành tung ? Ai mà đến ?”
Tĩnh Bảo mỉm, rút bạc nhét tay : “Tiền công tử, Cao công tử rốt cuộc đến ?”
Tiền Tam Nhất suýt phát điên. A a a a! Tên cứ hành sự theo lẽ thường chứ!
“Có ăn uống miễn phí, tới cho !” Màn kiệu vén lên, lộ một gương mặt khiến kinh diễm đến nghẹt thở.
Cao Triều ngẩng cao đầu, tay phe phẩy quạt, vẻ mặt đầy ghét bỏ bước tới. Phía hai tiểu đồng, che ô, quạt gió.
Cao mỹ nhân đảo mắt qua từng , hừ hừ bảo: “Họ Tĩnh , gia ngu ngốc trời nắng, mau dẫn đường .”
Chịu tới là nể mặt . Tĩnh Bảo phớt lờ thái độ ngạo mạn của , tươi: “Bốn vị đài, mời lên nhã gian.”
Thế là, trông thấy một thư sinh tuấn tú dẫn theo bốn , mỗi một dáng vẻ, lắc lư bước Lầu Ngoại Lâu.
“Thấy ? Kia là xe của Phủ Công chúa, đó là con trai Trưởng công chúa đấy.”
“Tửu lâu quả tầm thường, ngay cả công tử của Trưởng công chúa cũng đến.”
“Nghe đây là chi nhánh của Phủ Lâm An mở tại kinh thành.”
“Đi, nếm thử mùi vị xem !”
Lúc nhiều lũ lượt kéo cửa tiệm, Ngô Thành Cương đầu vợ, tủm tỉm: “Mới mấy ngày mà giao hảo với nhiều phận như , của nàng đúng là bản lĩnh.”
Tĩnh Nhược Tố chẳng lấy gì tự hào. Bản nàng là hạng thế nào, còn mấy là hạng gì, nàng rõ. Chắc chắn là A Bảo hạ , khom lưng cầu cạnh . Nàng thấy xót lắm.
“Biểu tỷ, biểu tỷ phu, ngay cả con trai Trưởng công chúa cũng tới , về đây!” Lục Hoài Kỳ xong, chắp tay hành lễ với Ngô Thành Cương lưng bỏ .
Ngô Thành Cương thầm nghĩ: Tên nhóc ? Mới còn tươi như hoa mà!
Ngay cả Lục Hoài Kỳ cũng nữa. Trong lòng bỗng trào lên một thứ chua xót, quặn đến mức khiến dày cũng khó chịu theo.
Ngoài Uông Tần Sinh , ba còn đều là chỗ quen . Chỉ là, và họ chẳng cùng đường, chẳng cùng chí hướng, thể hòa hợp, nhiều lắm cũng chỉ gật đầu chào xã giao. Nếu là , cũng chẳng lấy lạ.
hôm nay… thấy chỗ nào cũng thuận mắt, cả đều bứt rứt khó chịu. Hắn cảm giác mấy sách đúng là một tên thiếu gia ăn chơi vô tích sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-86-thuong-thuc-my-vi.html.]
Mà sự thật… cũng đúng là như thế!
Ăn chơi trác táng, đá gà cưỡi chó, việc gì cũng dám . Dù nhà quyền thế, dựa tổ nghiệp cũng thể sống yên cả đời.
Chỉ là, nay khác xưa. Phủ Tuyên Bình Hầu sa sút, cũng theo đó mà mất giá. Mất giá thì thôi, chỉ sợ thiên hạ bắt đầu xem thường từ trong lòng. Lần đầu tiên trong đời, Lục Hoài Kỳ nghĩ đến hai chữ: Tương lai.
Trong nhã gian
A Man tự nấu nước pha , động tác vô cùng thuần thục. Uông Tần Sinh ngửi thấy mùi hương, tò mò hỏi: “Văn Nhược, đây là gì ? Thơm lạ.”
Tĩnh Bảo đáp: “Mùa xuân uống hoa, mùa hạ uống lục , mùa thu uống thanh , mùa đông uống hồng . Bây giờ đang giao mùa xuân hạ, uống lục là cho sức khỏe nhất.”
A Man tươi tắn tiếp lời: “Nô tỳ đang pha Bích Loa Xuân, hái tiết Thanh Minh, dùng nước suối ngọc tuyền để pha. Các gia nếm thử xem, mùi lan thoảng nhẹ ạ?”
Tiền Tam Nhất nhấp một ngụm, giữ trong miệng, chỉ cảm thấy thanh mát ngọt dịu, dư vị thơm lâu: “Một chén như giá bao nhiêu bạc?”
A Man mỉm : “Tửu lâu chúng lệ, là tặng, lấy bạc.”
Không lấy bạc? Tiền Tam Nhất nửa miệng, ánh mắt lóe lên vẻ gian xảo: “Thế thì mang theo một ít!”
A Man : “Thất gia chuẩn sẵn cho các vị công tử mỗi một phần, xem như quà cảm ơn.”
Tiền Tam Nhất liếc Tĩnh Bảo: “Ôi chà, ngờ Thất gia cũng cách đối nhân xử thế gớm nhỉ?”
Tĩnh Bảo đáp, chỉ hiệu bằng ánh mắt cho A Man và Nguyên Cát. Nguyên Cát bèn mở cửa , lát . Cùng với là hai tiểu nhị, tay bê khay bạc. Trên khay là bốn món nguội, sáu món nóng, hai món điểm tâm, cùng một bình rượu gạo.
Cao mỹ nhân dùng đũa gẩy một đĩa điểm tâm. Tổng cộng bảy cái, đen sì sì, giống như cháy khét, chẳng từ nguyên liệu gì.
“Thứ quỷ quái gì đây, đồ cho ch.ó ăn ?”
Tĩnh Bảo gắp một cái bỏ bát Tiền Tam Nhất: “Tiền , nếm thử .”
Tiền Tam Nhất nhón một cái nhét miệng, nhai hai cái gì, lặng lẽ gắp hai cái khác cho , bốn cái còn thì chia cho từng . Hắn còn nghiêm túc một câu: “Thất Tĩnh, ngươi đừng ăn nữa.”
Người bên cạnh thấy dáng vẻ , tưởng chỉ bình thường nên tiện tay gắp lên nếm thử.
Đợi đến khi phản ứng kịp, định tranh phần trong bát Tiền Tam Nhất thì… hai cái cuối cùng bụng từ lúc nào!
Từ Thanh Sơn vỗ bàn: “Họ Tiền , nhả cho !”
Tiền Tam Nhất đắc ý: “Ta nuốt bụng , còn nhả cái gì? Ngươi ngốc thật hả?”
Từ Thanh Sơn tức hộc máu. Uông Tần Sinh kéo tay áo : “Từ , món ăn ít, vài đũa là hết .”
Từ Thanh Sơn nghĩ thấy cũng đúng, thôi bỏ qua cho tên khốn .
Cao mỹ nhân thấy mấy xuống tay nhanh như chớp, tức giận bật : “Sao ai cũng như đồ c.h.ế.t đói đầu thai , từng ăn đồ ngon ?”
“…” Không ai để ý tới .
Hừ! Cao mỹ nhân lườm nguýt một cái, tao nhã gắp miếng cá bỏ miệng. Ai ngờ đầy một khắc, sắc mặt đổi. Lần tới lượt vứt đũa: “Mẹ kiếp, đám các ngươi ăn chậm cho gia!”
Từ Thanh Sơn chẳng buồn ngẩng đầu: “Bớt ‘ kiếp’ bàn ăn , đây Phủ Công chúa của ngươi.”
Tiền Tam Nhất nhai măng xuân : “ đấy, nổi nóng thì về phủ mà nổi.”
Uông Tần Sinh nhỏ giọng nhắc: “Cao công tử, ăn nhanh thì thật sự sẽ chẳng còn gì .”