Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 87: Ăn mì chay
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:59
Lượt xem: 246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi… các ngươi…” Cao mỹ nhân kêu lên một tiếng ai oán, liếc mắt trừng Tĩnh Bảo một cái: “Tĩnh Thất, mấy món đều gọi thêm một phần nữa cho , ăn đồ thừa của bọn họ .”
Tĩnh Bảo nhấp một ngụm , mỉm : “Thật xin , Cao công tử, mấy món là dặn bếp chuẩn riêng cho bốn vị. Đây là món mới, mỗi món chỉ một phần.”
Cao mỹ nhân tâm trạng rối bời nhưng vẫn cầm đũa nhập cuộc. Hắn tranh ăn âm thầm cảm khái: Đường đường là cháu trai Hoàng đế, tranh ăn với đám phàm phu tục tử , đúng là mất mặt quá thể.
Ngẩng đầu lên, thấy Tĩnh Bảo từ đầu đến cuối hề động đũa, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc: “Sao ngươi ăn?”
Tĩnh Bảo khẽ : “Ta còn nhiều cơ hội.”
Giọng điệu thản nhiên khiến Cao mỹ nhân tức lật bàn bỏ , chỉ tiếc một bàn thức ăn động đến. Từ nhỏ sống trong cảnh gấm vóc xa hoa, chim bay trời, cá bơi nước, thứ gì ngon mà từng ăn, thế mà một bàn thức ăn đơn sơ cho chấn động. Món ăn đơn giản, thứ hiếm gì, cũng chẳng ngập dầu mỡ, nhưng vô cùng ngon miệng.
Xem họ Tĩnh cũng bản lĩnh đấy!
Đợi họ ăn xong, Tĩnh Bảo cho dọn đĩa, bảo A Man đun thêm nước pha , là thanh mát. Nàng lấy rượu, nâng chén mỉm : “Lầu Ngoại Lâu mới khai trương, mong các đài giúp tuyên truyền một chút. Mỗi tháng lầu đều món mới, đến khi đó mời đến nếm thử.”
Tĩnh Bảo vốn là trời sinh diện mạo dễ chiếm cảm tình, thêm lúc nào cũng mang theo ba phần ý khi gặp . Mỗi khi , đuôi mắt lẫn đầu mày đều cong cong, khiến khác cảm thấy chân thành và dễ sinh hảo cảm.
Cao mỹ nhân phe phẩy quạt : “Ta thể cung giúp ngươi tuyên truyền . Thế , đợi luyện chữ xong, sẽ tấm biển hiệu cho ngươi trấn tiệm.”
“Vậy thì quá!” Tĩnh Bảo đến khép miệng: “Cao công tử, chờ đấy nhé!”
Từ phía xa, Từ Thanh Sơn liếc sang Tĩnh Bảo, thấy nàng đến đôi mắt long lanh như suối biếc, trong lòng khó chịu nên lời. Tên ẻo lả quả đúng là cáo già đội lốt cừu. Dù bọn họ nửa lời với ngoài, nhưng chỉ cần đến Lầu Ngoại Lâu vài thì đời gì chuyện ? Đến lúc đó, tên nhóc thế nào cũng kiếm bộn bạc.
Trà uống xong, Tĩnh Bảo đích tiễn khách ngoài. Đợi xe ngựa khuất, nàng mới về nhà bếp để gặp một .
Người đó tên Tạ Bá, ngoài bốn mươi, đầu tròn vai rộng, là đầu bếp của Lầu Ngoại Lâu. Để chuẩn cho việc mở chi nhánh ở kinh thành, Tĩnh Bảo điều ông về đây. Cái tính tham ăn của Tĩnh Bảo là di truyền từ cha phóng túng của . Khi còn trẻ, Tĩnh đại gia vì chuyện ăn uống mà kết giao bao nhiêu đầu bếp nổi tiếng, và Tạ Bá là một trong đó. Tạ Bá giỏi nhất, nhưng là thiên phú cao nhất. Tĩnh Bảo ý tưởng gì kỳ lạ, chỉ cần với ông một câu, ông đều thể tám chín phần giống hệt.
Cách Tĩnh Bảo lôi kéo Tạ Bá cũng đơn giản: trả lương tháng mà chia cho ông hai phần cổ phần.
Thấy Thất gia đến, Tạ Bá cởi áo bếp ném cho đồ , rửa tay bước ngoài. Thất gia tìm ông, chắc chắn chỉ một chuyện: cùng nghiên cứu món mới.
…
Hai đang đóng cửa bàn chuyện thì Nguyên Cát hốt hoảng chạy : “Gia, gia ơi, Tế tửu đại nhân… ngài … ngài đến !”
Tĩnh Bảo giật , vội đẩy cửa bước , chỉ thấy tại đại sảnh tầng một, Cố Trường Bình trong bộ áo dài xám, đang cạnh cửa sổ. Người qua kẻ , ai nấy đều ăn uống no nê, mà giống như một hồn ma lạc lõng giữa chốn nhân gian, ăn nhập với khung cảnh xung quanh.
Tĩnh Bảo định bước tới thì bất ngờ Cố Trường Bình ngẩng đầu nàng. Tránh kịp, ánh mắt hai chạm .
Tĩnh Bảo vội nở nụ , từ lầu chạy xuống lạch bạch: “Tiên sinh, ngài tới đây?”
“Ăn cơm!”
“Vậy mời dùng món ngon nhất của Lầu Ngoại Lâu…”
“Một bát mì chay là !”
“Ờ…?” Tĩnh Bảo sững .
Không ai , trong tất cả các món của Lầu Ngoại Lâu, món tốn công sức nhất đại tiệc nào mà chính là bát mì chay . Món mì lấy ba chỉ nguyên liệu chính, thêm tôm tươi, mực khô, hàu biển, kèm cải thảo, hẹ và hành hoa. Hải sản thanh ngọt, thịt heo dậy vị, ninh lửa nhỏ trong một canh giờ, đó mới thả sợi mì cán tay , gọi là tuyệt phẩm mỹ vị!
“Tiên sinh chờ một lát.” Tĩnh Bảo đầu ghé tai dặn Tạ Bá mấy câu xuống đối diện Cố Trường Bình, tự tay rót . Nào ngờ Cố Trường Bình chẳng uống cũng chẳng chuyện với nàng, chỉ ngoài cửa sổ thất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-87-an-mi-chay.html.]
Hắn đang nhớ chuyện kiếp .
Đêm , cả Lầu Ngoại Lâu chỉ còn bàn của bọn họ. Hắn cũng chỗ , và đối diện là Thập Nhị lang.
Hắn Thập Nhị lang vận áo gấm, hạ giọng : “Ngươi tay , dính bao nhiêu máu, kiếp nhất định đầu thai súc sinh đạo, chín đời cũng thoát .”
Thập Nhị lang lạnh lùng : “Nếu con đường thì chỉ hại mà còn hại mấy trăm mạng của phủ Hạo Vương.”
Hắn nhức đầu như vỡ : “Ngươi từng nghĩ tới lập trường của Uyển Nhi ?”
Thập Nhị lang nhướng một bên mày, khó tin: “Ngươi vì nàng… mà bỏ ?”
Cố Trường Bình nghẹn lời. Cả đại sảnh rộng lớn bỗng chốc yên ắng. Qua một hồi lâu, thở dài một tiếng, xoa mi tâm: “Ta chỉ khuyên ngươi…”
Thập Nhị lang hừ một tiếng, dậy, lạnh lùng để một câu: “Tử Hoài, cung giương, còn tên , còn đường lui.”
Thập Nhị lang , Tĩnh Thất bưng hai bát mì đến, mỉm : “Cố đại nhân, chỉ một ngài, bạn ngài ?”
Cố Trường Bình đáp, chỉ cầm đũa ăn.
“Đêm , đừng ăn nhiều, bát để nhé.” Cố Trường Bình khựng tay, như thấy.
Chẳng mấy chốc bát mì trống trơn, cầm lấy bát của Thập Nhị.
“Ta bảo , đêm khuya nên ăn nhiều, mì gặp nước sẽ nở, dễ đầy bụng. Cố đại nhân, bát mì đó lấy tiền ngài .”
Cố Trường Bình đặt mạnh đũa xuống bàn, chiếc muôi rơi trong bát kêu một tiếng “keng”, trừng mắt Tĩnh Thất ở quầy, lửa giận trong lòng cách nào kìm nén. Nàng chẳng hề sợ hãi, vén tóc tai, để lộ chiếc cổ trắng ngần ánh đèn. Cố Trường Bình nổi giận dậy, ném thỏi bạc bỏ .
Chuyện đó là khi nào nhỉ? Nhớ !
Khi lão hoàng đế băng hà vài năm, thái tôn kế vị, Tô Uyển Nhi phong quý phi, và thế lực của Thập Nhị lang ngày một lớn mạnh. Hoàng đế bắt đầu dè chừng nhưng nghĩ cách gì, bèn sai Tô Uyển Nhi đến phủ thuyết khách. Tô Uyển Nhi lóc t.h.ả.m thương, khiến động lòng trắc ẩn.
“Tiên sinh, ?”
“Ờ?”
“Mì tới .”
Cố Trường Bình hồn, từ tốn cầm muôi uống ba ngụm nước dùng mới gắp mì. Ánh mắt Tĩnh Bảo lộ chút d.a.o động. Lạ thật, thói quen ăn mì của giống chứ, cũng uống ba ngụm nước .
Cố Trường Bình ăn xong, ném bạc . Từ đầu đến cuối, với Tĩnh Bảo một câu, sắc mặt cũng còn vẻ hòa nhã như ở Quốc Tử Giám mà mang theo chút lãnh đạm.
Tĩnh Bảo cảm thấy khó hiểu: Tế tửu đại nhân gặp chuyện gì khó xử ? Không đúng, mới thăng chức, đang lúc đắc ý cơ mà!
“Các ngươi , thái tử sắp nạp trắc phi !”
“Con gái nhà ai mà phúc thế?”
“Nghe là con gái của Tô Thái phó, Tô Uyển Nhi, xưng là nhất tài nữ kinh thành.”
“Người mối là ai…”