Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 88: Không thể nào
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:00
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại nhân, Cố đại nhân, xin đợi một chút!”
Cố Trường Bình vén rèm kiệu, thấy một nha mặt tròn trĩnh, là A Man, hầu cận của Tĩnh Bảo. A Man thở hổn hển, đưa hộp đựng đồ ăn tới: “Đại nhân, đây là lễ mà Thất gia nhà gửi tặng ngài, mời ngài nếm thử.”
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!” hầu kiệu là Tề Lâm lầm bầm.
A Man bĩu môi, giọng lanh lảnh: “Nô tỳ cũng ngại mấy kẻ tiểu nhân suy bụng bụng nên mới nhắc nhở gia nhà . Gia nhà , một ngày là , cả đời như cha, mang chút đồ ăn đến dâng cha già thì gì sai chứ?”
Tề Lâm: “…”
Cha già: “…”
Cố Trường Bình: “Tên ngươi là gì?”
“Nô tỳ tên là A Man!”
“Đi theo Tĩnh Bảo bao nhiêu năm ?”
“Nô tỳ từ nhỏ hầu hạ bên cạnh gia và công tử.”
Cố Trường Bình A Man: “Quả là một nha tận tâm. Thay cảm ơn Thất gia nhà ngươi, phúc lắm.”
A Man sửng sốt, dường như nghĩ đến điều gì đó, khuôn mặt lập tức đỏ ửng, vội nhét hộp đồ ăn tay Tề Lâm bỏ chạy như trốn.
“Gia, ngài xem con bé …”
“Nó còn xoa bóp cho Thất gia, ngươi ?”
Tề Lâm ngửa mặt than trời. Tiêu đời ! Gia nhà yêu ai yêu cả đường lối về, ngay cả nha cũng khen lấy khen để, thế thì còn ?
Cố Trường Bình gắp một miếng điểm tâm trong hộp lên, nhai vài miếng, lông mày giãn , thần sắc cũng nhẹ nhõm hẳn.
…
“Gia, Cố đại nhân nhận ạ!”
Tĩnh Bảo đang kiểm sổ sách, ngẩng đầu, chỉ “ừ” một tiếng. Phía đối diện, Tĩnh Nhược Tố tủm tỉm: “Ta tính sơ sơ , một năm là thể hồi vốn.”
“Không cần lâu đến thế! Tám tháng là đủ .” Tĩnh Bảo đóng sổ, cùng đại tỷ bật .
Tĩnh Nhược Tố vui vẻ bởi Lầu Ngoại Lâu thuộc về Tĩnh gia mà chỉ là sản nghiệp của bốn chị em nhà họ ở đại phòng. Mấy năm qua mở chi nhánh khắp các phủ, từng cửa hàng nào lỗ vốn. Đàn bà mà bạc trong tay, ắt sẽ khí thế, đến thưởng cho hạ nhân cũng hào phóng hơn.
“Gia?” Nguyên Cát gõ cửa bước , tay cầm một tấm thiệp.
“Từ tới?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Cao công tử nhờ đưa tới, mời gia tối nay đến Tầm Phương Các tụ họp.”
“Không .” Tĩnh Nhược Tố lập tức sa sầm mặt.
Tĩnh Bảo ngại từng theo tỷ phu và Lục Hoài Kỳ đến đó một , bèn lấy lòng: “Nếu là khác thì thôi, chẳng bận tâm, nhưng Cao khác… Đại tỷ, một lát về.”
“A Nghiễn ở đó, nơi đó ô tạp, dơ bẩn, đại tỷ chỉ sợ kẻ mưu hại .”
Tĩnh Bảo dịu dàng trấn an: “Cao Triều thì Tiền Tam Nhất và Từ Thanh Sơn chắc chắn cũng theo. Có họ ở đó, ai dám giở trò? Hơn nữa, thì chẳng là mất mặt Cao ?”
Tĩnh Nhược Tố nghĩ kỹ cũng lý, đành gật đầu đồng ý.
“Lục Hoài Kỳ ?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Tên nhóc đó mặt nặng mày nhẹ mà về phủ , cũng chẳng ai chọc giận .”
Tĩnh Bảo thầm đoán chắc mải mời mọc mấy Cao mỹ nhân mà lạnh nhạt với , bèn : “Nguyên Cát, mang mấy món ăn mới hôm nay đưa cho biểu thiếu gia.”
“Vâng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-88-khong-the-nao.html.]
…
Nửa canh giờ , Lục Hoài Kỳ đám món ăn bàn, nét mặt lúc vui lúc buồn. Vui vì tiểu Thất vẫn nhớ đến ; buồn vì tiểu Thất sẽ đỗ cao, quan lớn, còn thì học hành chẳng gì, văn xong, võ cũng dở, để y coi trọng đây?
Nha cận mang mẫu thêu bước , thấy vài món ăn bày bàn trông thanh đạm mắt, bèn cầm đũa gắp thử một miếng. Lục Hoài Kỳ liếc nhưng gì, chỉ ngả lưng lên giường, ngửa . Hắn vốn là kẻ càn rỡ bên ngoài nhưng đối với trong phòng thì luôn khoan dung, huống chi Hoa Sao còn là nha thông phòng.
Hoa Sao tiến đến bên giường, đẩy một cái, bảo: “Gia chỗ khác , chăn đệm vẫn .”
“Thay gì chăn đệm?”
“Đây là bộ đêm qua biểu thiếu gia ngủ.”
“Không cần !” Lục Hoài Kỳ trở , vùi mặt trong chăn, chỉ cảm thấy hương thơm dìu dịu phảng phất.
“Không ? Gia đường đường là công tử Hầu phủ, thể lên giường khác từng ?”
Lục Hoài Kỳ vốn một bụng tức, giờ thì bật dậy, trừng mắt quát: “Ta là ! Ta thích giường từng thì ?”
Hoa Sao vì là đầu gối tay ấp nên sinh lòng bất mãn: “Biểu thiếu gia hôm qua còn ghét bỏ gia, bắt gia ngoài ngủ. Nô tỳ chỉ giúp gia trút giận một chút, chê một câu thì chứ?”
Lục Hoài Kỳ giơ chân đá đổ cái bàn nhỏ bên giường, giận dữ mắng: “Ngươi là thứ gì mà dám trút giận?”
Hoa Sao sợ đến nỗi vội vàng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng.
Lục Hoài Kỳ bật nhạt: “Thường ngày sủng ngươi, nâng ngươi, giờ thì ? Cái gì cũng quên , đến chủ tử cũng xem gì nữa. Ta đây đường nhỏ nhà hẹp, ngày mai để cha ngươi tới đưa ngươi về .”
“Gia…?” Hoa Sao dám tin , đến cũng quên mất.
“Cút!” Một tiếng quát dữ dội vang lên.
Hoa Sao dọa đến nỗi lấy tay bịt miệng, chạy ngoài. Trong phòng lập tức yên ắng. Lục Hoài Kỳ nghĩ đến sự tận tụy và chu đáo thường ngày của Hoa Sao, trong lòng cũng chút hối hận. nhớ tới chuyện nàng dám bất kính với tiểu Thất, thấy rằng cơn giận là đáng.
Lục Hoài Kỳ xuống bàn, đôi đũa Hoa Sao dùng, càng thấy ngứa mắt. Mấy món còn ăn miếng nào, mà nha dám đụng đũa , đúng là chẳng còn phép tắc gì. Đây là đồ tiểu Thất gửi cho ăn. Lục Hoài Kỳ cầm đũa lên, định gắp thử, nhưng tay bỗng khựng giữa chừng.
Không đúng! Trước nay dù là mấy đũa đồ ăn, vàng bạc châu báu, đều chẳng để tâm. Sao thấy xót ruột?
Hắn thế ? Thấy tiểu Thất thì tâm trạng lập tức lên; thấy thì cả ngày nhớ nhung, gì cũng chẳng hứng thú. Có món ngon là để y nếm thử ; trò là kéo y chơi cùng; thậm chí… đến trong mơ cũng thấy y.
Càng nghĩ, Lục Hoài Kỳ càng sợ, mồ hôi lạnh túa lưng. Chẳng lẽ…?
Một tia chớp lóe lên trong đầu.
“Choang!” đôi đũa rơi xuống đất, Lục Hoài Kỳ hoảng hốt bật dậy, mắt trừng lớn như sắp rớt khỏi hốc.
Không thể nào! Tuyệt đối thể!
Hắn là nam nhân, tiểu Thất cũng là nam nhân, nam nhân thích nam nhân ? Chắc chắn là nghĩ bậy , còn cưới vợ, nạp , sinh con nữa mà!
Ầm ầm ầm! Tim Lục Hoài Kỳ bắt đầu đập loạn xạ.
Hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện... từ khi tiểu Thất kinh, và Hoa Sao từng chung giường.
…
Mà Tĩnh Bảo nào , mấy món ăn sai mang , khiến trong lòng Lục Hoài Kỳ nổi sóng cuộn trào. Nàng lúc đang hỏi han Tĩnh Nhược Tố về chuyện nhà họ Uông.
“Chuyện nhà họ Uông ở Kim Lăng, nhị tỷ từng kể với mấy điều,” Tĩnh Nhược Tố tủm tỉm. “Nhà họ Uông ở Kim Lăng hẳn là vọng tộc, nhưng gia phong nghiêm cẩn. Họ còn một quy củ bất thành văn.”
“Quy củ gì ?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Nam nhân bốn mươi tuổi con mới nạp !”
Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Thật giả ?”
Tĩnh Nhược Tố bật : “Ta còn dối ? Nếu nhờ quy củ , nhị tỷ phu đời nào gả nhà họ?”