Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 90: Bị gài bẫy

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:02
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo bất ngờ kéo tay Nguyên Cát , khiến y giật nảy : “Gia?!”

“Suỵt!” Tĩnh Bảo đưa mắt quanh kéo y tránh một gốc cây lớn.

Một lát , chỉ thấy cửa lều “két” một tiếng, một tên thị vệ bước , quanh nhà xí ai, bèn nặng nề ho khan một tiếng. Tĩnh Bảo trong lòng chợt dâng lên nghi ngờ.

Không đúng! Lẽ là Từ Thanh Sơn mới đúng chứ?

Nghĩ tới tiếng quát khẽ ban nãy, trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm giác bất an. Chờ cho tiếng bước chân hỗn loạn qua mặt, nàng lập tức thò đầu . Chỉ một cái liếc mắt, mà Tĩnh Bảo cảm thấy m.á.u như đông cứng . Đầu Từ Thanh Sơn rũ xuống, hai gã thị vệ kẹp hai bên, giống như mê man bất tỉnh.

Đang yên đang lành ngất ? Rõ ràng nãy còn khoe khoang… Không !

Một ý nghĩ vụt qua, Tĩnh Bảo nhón chân đuổi theo. Nguyên Cát hiểu gì, chỉ còn cách vội vã chạy theo .

Tầm Phương Các chia thành tiền viện và hậu viện, ngăn cách bởi một hồ nước. Tại một thuỷ tạ bên hồ, Cố Trường Bình lặng mặt nước. Trong tháng, hai ngày đều ở đây. Không vì điều gì khác, chỉ ở bên phụ nữ đáng thương , nàng lải nhải những chuyện ngày xưa. Toàn là chuyện cũ kỹ nhưng qua miệng nàng kể sống động vô cùng. Cố Trường Bình những câu chuyện như đang theo ánh sáng quá khứ của Cố phủ một thời hiển hách.

“Gia!” Một nha bước tới, cúi ghé sát tai thì thầm mấy câu.

Cố Trường Bình xong, sắc mặt trầm xuống, nhíu mày mắng khẽ: “Gan chuột mà to tày trời!”

“Gia, ạ?”

Cố Trường Bình đáp. Thái tử còn đăng cơ, thế mà bọn Vương, Phác dám động đến cháu trai của Định Bắc hầu, còn kéo theo cả phủ Trưởng công chúa chuyện , đúng là gan to bằng trời! Huống hồ, chuyện xảy trong Tầm Phương Các, địa bàn của . Nếu xảy sơ suất gì, nơi cũng giữ nổi. Vương và Phác tầm thường, phận của hai kẻ đó đặc biệt. Phía nào cũng thể để xảy chuyện, cũng thể đắc tội.

“Ta xem.” Cố Trường Bình vén áo rời bước.

“Gia, cần bọn nô tỳ hỗ trợ ?”

“Không cần!” Hắn ngoái đầu : “Các ngươi là của Tầm Phương Các, đừng để lộ mặt, cứ coi như gì.”

“Vâng!”

“Chăm sóc bà ngủ sớm một chút.”

“Vâng!”

Ba gã thị vệ rẽ ngang rẽ dọc, mất nửa tuần mới đưa một viện nhỏ ở Tầm Phương Các. Trước cổng treo hai chiếc lồng đèn đỏ, xung quanh vắng hoe một bóng hầu.

Tĩnh Bảo thấy ba bước phòng, bèn ngoắc tay hiệu với Nguyên Cát, y giữ chặt tay: “Gia, nguy hiểm lắm!”

“Vậy bây giờ?” Tĩnh Bảo khẽ thở dài. Chuyện đến nước , nàng đoán bảy tám phần.

Từ Thanh Sơn tuấn tú nên dòm ngó. Đám thị vệ dùng thủ đoạn gì đó để bắt .

Giờ gì? Báo tin , e là nửa đường sẽ đụng chủ nhân của chúng. Xông cứu càng nguy.

Trong lòng dâng lên cảm giác tuyệt vọng. Nguyên Cát đúng, đến cả Từ Thanh Sơn còn đối thủ, bọn họ mà xông thì đừng cứu , e là mạng cũng giữ nổi. Giá như A Nghiễn mặt thì mấy!

Trong lòng nàng chần chừ. Lẽ với kẻ ngày ngày mắng nàng “ẻo lả”, thấy mặt thì hầm hầm khó chịu như Từ Thanh Sơn, nàng thể mặc kệ…

“Hắn dù cũng là ân nhân cứu mạng của ,” Tĩnh Bảo thì thào.

Nguyên Cát thấy chủ tử khó xử, suy nghĩ một chút : “Gia, để thuộc hạ dụ bọn họ , ngài tranh thủ đưa Từ công tử rời .”

Cũng là một cách. Tĩnh Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y y: “Cao công tử đang ở bên sân khấu, ngươi đến tìm . Tìm , chúng sẽ sợ nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-90-bi-gai-bay.html.]

Nguyên Cát gật đầu, vòng bụi phượng tiên, giữa sân mà lớn tiếng chửi: “Lũ lưu manh khốn nạn các ngươi, dám giở trò với Từ công tử, gọi Cao công tử tới, để xem các ngươi chạy đằng trời!”

Trong phòng, hai tên thị vệ giật , lập tức cầm đao lao , một một , nhưng chỉ thấy bóng chạy xa.

“C.h.ế.t tiệt, hỏng chuyện !”

“Đuổi theo!”

Trên sân khấu, Vương Uyên cài hai đóa hải đường lên tóc, tình nhân Viễn Sơn dìu xuống đài, lảo đảo bước . Cao Triều ha hả, miệng kêu một tiếng “ lắm!” ngoác miệng : “Về phủ thôi!”

“Từ Thanh Sơn ?” Tiền Tam Nhất hỏi.

Cao Triều mấy bận tâm: “Ngươi còn hiểu ? Mười tới đây thì chín chuồn , chắc về nhà .”

Định Bắc Hầu phủ quản thúc nghiêm ngặt, Từ Thanh Sơn dù chơi cùng hai nhưng xưa nay luôn giữ .

Tiền Tam Nhất choàng vai Cao Triều: “Vậy thì về phủ!”

Cao Triều đầu, nhướng mày với Vương Uyên, cợt: “Mặt mũi , hoá trang cũng tạm, điều thể còn cứng lắm. Lần tập cho dẻo hơn, chỉ bắt chước tay bẻ lan mà còn học lắc eo như lá liễu.”

“Lắc eo như lá liễu mới thích, ôm mềm mại,” Tiền Tam Nhất hùa. Hai nghênh ngang bỏ .

Vương Uyên theo bóng họ, khóe môi nhếch lên một nụ gian tà: “Các ngươi cứ đợi đấy, sớm muộn gì gia cũng ngủ với hai đứa bay.”

Tĩnh Bảo ngờ Cao Triều và Tiền Tam Nhất rời . Nàng thấy hai tên thị vệ đuổi , còn đang do dự nên xông thì chợt một bàn tay đặt lên vai. Nàng giật suýt hét lên, nhưng tiếng trào lên cổ họng thì miệng bịt .

Một mùi đàn hương nhè nhẹ xộc mũi. Là ?

Nàng đầu , quả nhiên là . Đôi mắt sâu đen đang nàng, ánh mắt đầy giận dữ. Tĩnh Bảo giận gì. Một kẻ sách đàng hoàng ở nhà dùi mài kinh sử, tới nơi trụy lạc thế , chẳng thể thống gì!

nàng , điều khiến Cố Trường Bình nổi giận vì nàng đến Tầm Phương Các, mà là vì nàng dám một chạy đây cứu !

“Người ?” trầm giọng hỏi.

Tĩnh Bảo khựng . Cố Trường Bình buông tay, khẽ vuốt lòng bàn tay. Bàn tay lạnh buốt vì sợ hãi.

“Ta hỏi Từ Thanh Sơn ?” hỏi.

Tĩnh Bảo lúc mới sực tỉnh, vội chỉ tay: “Trong phòng .”

Cố Trường Bình gật đầu: “Đi, tới xem.”

Tĩnh Bảo lập tức theo. Sợ theo , lúc bước qua ngưỡng cửa, nàng vẫn yên tâm mà đầu mấy .

Trong phòng, Từ Thanh Sơn giường, chỉ còn một lớp trung y mỏng manh, phần hạ căng phồng áo cũng đội lên. Ánh mắt Cố Trường Bình tối , bước lên một bước chắn ngang tầm mắt của Tĩnh Bảo. Mặt Tĩnh Bảo đỏ, chỉ nghĩ xem xét tình hình của Từ Thanh Sơn. Nếu nàng đoán lầm, chắc là trúng xuân dược.

“Từ Thanh Sơn? Từ Thanh Sơn?” Cố Trường Bình vỗ mạnh mặt : “Tỉnh , tỉnh !”

Từ Thanh Sơn hé mắt, chỉ thấy mắt mờ mịt, căn bản đang mặt là ai, miệng chỉ phát vài tiếng rên rỉ mơ hồ.

“Đến cũng nổi, t.h.u.ố.c chắc chắn hạ liều nặng,” Cố Trường Bình .

“Tiên sinh, đây?” Tĩnh Bảo lo lắng hỏi.

 

Loading...