Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 92: A Nghiễn trở về
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:04
Lượt xem: 234
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lúc , Tĩnh Bảo lén lút dậy ngoài. Thấy vẻ mặt Phác Chân Nhân nổi giận đùng đùng, nàng bèn nghịch ngợm lắc mạnh thuyền vài cái. Phác Chân Nhân còn yên , nhảy nhót như con rận bên bờ hồ.
Cứ nhảy , cứ nhảy nữa ! Tốt nhất là tức c.h.ế.t cho !
Lắc đến mệt, Tĩnh Bảo ngửa trong thuyền suy tính bước tiếp theo. Giá như lúc lạ nào đó đến thì mấy, Phác Chân Nhân sợ chuyện lớn sẽ rút lui ngay. Liệu ai tới chăng?
“Gia, Thất gia! Thất gia ở ?”
Là A Nghiễn! Hắn trở ! Tĩnh Bảo bật dậy, nước mắt rưng rưng cảm động, trong lòng thầm nghĩ ông trời vẫn tuyệt đường .
“A Nghiễn! A Nghiễn, ở đây!”
Phác Chân Nhân thấy tới, xong . Trong bụng mắng thầm, hôm nay xem gì, bèn vội vã rút lui. Hắn giận dữ trừng mắt Tĩnh Bảo tức tối xoay rời . Đám thị vệ thấy chủ nhân cũng lượt từ hồ bò lên, theo chuồn mất.
Tĩnh Bảo vốn định vẫy tay tiễn biệt nhưng nghĩ tới chuyện đừng chọc giận cái tên họ Phác thêm nữa, đành nhịn vui mừng , chỉ lớn tiếng gọi: “A Nghiễn! Ta đang hồ, mau tới đây!”
A Nghiễn lập tức lao xuống hồ, bơi tới bên thuyền.
“Gia, ở thuyền?”
“A Nghiễn, ngươi về ?”
Hai đồng thanh thốt lên. Tĩnh Bảo thở dài: “Chuyện , ngươi mau nghĩ cách đưa thuyền bờ .”
A Nghiễn vội vàng đẩy mạn thuyền, bơi đưa thuyền về phía bờ. Lên tới bờ, Tĩnh Bảo nhảy xuống khỏi thuyền, chỉ về phía viện bên : “Ta qua đó tìm , ngươi đến chỗ nhà xí tìm Nguyên Cát, bắt !”
“Gia, rốt cuộc xảy chuyện gì?”
“Cứ , chi tiết để .”
Tĩnh Bảo xông trong viện, khom lưng xuống gầm giường, lập tức sững . Dưới gầm chỉ Từ Thanh Sơn, thấy Cố Trường Bình cả. Bọn họ ? Đến lúc nàng mới phát hiện áo quần của Từ Thanh Sơn mặc chỉnh tề, lộn xộn chút nào.
Là Cố Trường Bình giúp chỉnh ?
“Ta...” Một tiếng khàn khàn vang lên khiến Tĩnh Bảo giật nảy . Định thần , nàng thấy Từ Thanh Sơn đang mở trừng mắt .
“Ngươi tỉnh ?”
“Ta... chuyện ... rốt cuộc là...” Từ Thanh Sơn mở miệng, giọng khản đặc.
Tĩnh Bảo giọng bình thường, bèn nhẹ nhõm thở phào: “Không là . Ta đây… À, nhớ về nhà sớm.”
Dù Từ Thanh Sơn cũng là công tử thế gia, vẫn còn cần mặt mũi. Giờ tỉnh, những chuyện cũng tiện nhắc nữa. Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách!
Từ Thanh Sơn bóng lưng nàng, sững hồi lâu mới gắng sức bò khỏi gầm giường. Cơn nóng bức trong cơ thể vẫn trào lên từng đợt. Hắn khỏi viện, bước nhanh mấy bước nhảy thẳng xuống hồ. Làn nước lạnh lẽo tràn ngập , thở phào một , cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Không qua bao lâu, bên tai chợt vang lên tiếng sột soạt kỳ lạ. Từ Thanh Sơn ngoảnh đầu , thấy một bóng đang lén lút. Hắn lập tức vận khí nhảy khỏi mặt nước, tóm gọn kẻ đó .
“Ai?!”
Người nọ suýt nữa sợ c.h.ế.t ngất, co đầu rụt cổ hét lên: “Đừng đ.á.n.h ! Đừng đ.á.n.h !”
Từ Thanh Sơn kỹ ánh trăng, lập tức nghiến răng ken két, là tên tiểu đồng bên cạnh Phác Chân Nhân! Đồ súc sinh! Còn dám sai tới đây rình trộm ?!
“Nói! Ngươi trốn ở đây gì?”
“Ta… ngang qua!”
Thấy còn quanh co, Từ Thanh Sơn giáng ngay một cú đấm. Tiểu đồng đ.á.n.h đến kêu la oai oái, dám giấu nữa: “Gia nhà sai đến xem thử, ngài và Thất gia… thế nào ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-92-a-nghien-tro-ve.html.]
“Thế nào là thế nào? Nói rõ !” Từ Thanh Sơn gầm lên như sư tử.
Tiểu đồng run lẩy bẩy: “Ngài và Thất gia… vui vẻ... Gia nhà ... gia nhà ...”
Ầm ầm ầm!!! Từ Thanh Sơn cảm thấy như 81 đạo thiên lôi giáng xuống đầu.
Hoá đá. C.h.ế.t tại chỗ.
…
Tĩnh Bảo lao khỏi viện, men theo đường lát đá xanh ngoài. Sắp tới chỗ nhà xí thì hai bóng lao về phía nàng. Nàng giật suýt nữa đầu bỏ chạy.
“Gia, là , A Nghiễn đây. Tìm thấy Nguyên Cát !”
Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm, chạy đến bên Nguyên Cát. Thấy mặt mũi y đầy máu, nàng vội : “Mau, mau, mau về phủ!”
A Nghiễn quỳ một gối xuống đất: “Mau, lên !”
Nguyên Cát còn định tỏ cứng cỏi, Tĩnh Bảo bèn vỗ mạnh một cái lên vai y: “Còn ngây gì nữa, mau lên!”
Ba chủ tớ vội vã rời khỏi Tầm Phương Các lên xe ngựa. Tĩnh Bảo tranh thủ kể đầu đuôi sự việc, A Nghiễn mà há hốc mồm, trong lòng sợ thấy may mắn. Cũng may bọn chúng nhắm là Từ Thanh Sơn. Nếu là gia thì phiền to .
“Thế còn ? Sao đang yên đang lành thấy ?” Nguyên Cát hỏi.
Tĩnh Bảo lắc đầu, nàng cũng thấy lạ.
“Từ công tử chịu thiệt nặng như , e là sẽ to chuyện. Liệu lôi cả gia ?” A Nghiễn lo lắng.
“Có lôi cũng chẳng còn cách nào, chuyện đến nước .” Tĩnh Bảo mặt ủ mày chau, hỏi tiếp: “Phải , ngươi tìm đến Tầm Phương Các?”
A Nghiễn vội đáp: “Gia, tiểu nhân tới kinh thành lúc nửa đêm, ngài và Nguyên Cát ở Tầm Phương Các nên ngoài chờ. Đợi mãi thấy các ngài , đành tìm đường .”
“Ông trời vẫn bỏ !” Tĩnh Bảo thở dài một , sang Nguyên Cát đầy thương xót. Đứa nhỏ lúc nguy cấp dám hy sinh , là thể tin cậy. Có điều thể còn yếu quá, đợi vết thương lành hẳn, nhất định để y học vài chiêu phòng với A Nghiễn mới .
Về tới phủ, ba lập tức cho mời lang trung trị thương cho Nguyên Cát. Thương thế nặng, chỉ là ngoại thương, trông đáng sợ thôi. Lang trung xử lý vết thương, kê đơn thuốc, nghỉ vài ngày là khỏi.
Tĩnh Bảo nhẹ nhõm hẳn. Lúc A Man hầu cởi áo khoác, nàng bèn giục: “Mau kể tình hình phủ Kim Lăng !”
“Gia mệt như , để mai hãy ?”
“Không cần, kể luôn !”
“Gia, chúng dọc đường xuôi nam, thuận lợi. Vừa tới phủ Kim Lăng, của Nhị tiểu thư chờ sẵn ngoài cửa thành.”
“Nhị tiểu thư sắp xếp ở gần chùa Kê Minh, trong một căn nhà hai gian khá sạch sẽ. Nhị tiểu thư bố trí thêm hạ nhân, chỉ để Hỉ Nhi và một nữa hầu hạ, là đợi gió yên sóng lặng mới thêm .”
“Đây là thư nhị tiểu thư gửi cho gia, mời gia xem qua.”
Tĩnh Bảo cầm lấy, lướt mắt từng dòng. Toàn là những lời trách móc nàng, nhưng giữa từng chữ đều ẩn chứa sự lo lắng. Tĩnh Bảo xong, trong lòng ấm áp hẳn lên: “Nhị tỷ trông thế nào?”
A Nghiễn đáp: “Bẩm gia, tiểu nhân chỉ gặp nhị tiểu thư một , trông vẫn . Tiểu thư cho tiểu nhân ở Kim Lăng, bảo về thẳng phủ Lâm An gặp phu nhân.”
Toàn Tĩnh Bảo chấn động: “Ngươi về phủ Lâm An ? Gặp ? Bên đó thế nào?”
A Nghiễn c.ắ.n môi đáp: “Phu nhân gặp . Chuyện của đại thiếu phu nhân cũng . Phu nhân xong sắc mặt , bảo Thất gia nên lo việc bao đồng, còn kéo cả nhị tiểu thư .”
“Còn gì nữa ?”
“Còn dặn Thất gia chăm chỉ sách, chuyện trong nội trạch thì bớt can thiệp.” A Nghiễn móc thêm một phong thư từ trong n.g.ự.c : “Đây là thư phu nhân gửi cho gia.”