Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 93: Lý lẽ phân minh

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:05
Lượt xem: 228

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo nhận lấy thư, hỏi: “Đứa nhỏ đó ghi gia phả ? Tên là gì?”

A Nghiễn đáp: “Bẩm gia, ghi , trong phủ xếp thứ tám, tên là Tĩnh Vinh Dần. Lúc tiểu nhân đang chuyện với phu nhân thì đúng lúc gặp đứa bé đến phủ quậy phá, lăn lộn gào om sòm.”

Tĩnh Bảo “ồ” một tiếng: “Đã xử lý ?”

A Nghiễn : “Phu nhân mặt mà sai mời lão gia về. Lão gia đuổi đàn bà .”

Tĩnh Bảo cau mày: “Hồi đó quyết giữ con bỏ , thỏa thuận đưa bao nhiêu bạc?”

A Nghiễn giơ ba ngón tay.

Nhận ba ngàn lượng còn đến phủ loạn, kẻ đào hát cũng dám to gan như thế, phần nhiều là giật dây. Vậy thì mục đích giật dây là gì?

Tĩnh Bảo nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới mở thư gửi xem. Trong thư ba việc:

Việc thứ nhất, tất nhiên là trách mắng Tĩnh Bảo;

Việc thứ hai, đại phòng hai vị tỷ tỷ xuất thứ nữ, đến tuổi cập kê, dặn Tĩnh Nhược Tố ở kinh thành để ý các mối hôn nhân một chút;

Việc thứ ba là Tĩnh Bảo dọn khỏi Tĩnh phủ, sang ở nhờ bên Hầu phủ.

Tĩnh Bảo hỏi: “Mẹ vì sang ở Hầu phủ?”

A Nghiễn đáp: “Phu nhân trong phủ ô uế, sợ ảnh hưởng đến Thất gia.”

Tĩnh Bảo : “Mẹ xem thường . Huống hồ sang Hầu phủ cũng là khách, khó khăn lắm mới lòng họ, đến lui nhiều quá sẽ thành ghét.”

A Man líu lo tiếp lời: “Xa thơm gần thối, đúng là đạo lý mà.”

Một lúc , Tĩnh Bảo hỏi: “Trong phủ chuyện đại thiếu phu nhân qua đời ?”

A Nghiễn gật đầu: “Đã nhận tin, đang chuẩn tang lễ.”

Tĩnh Bảo hỏi: “Có ai bàn tán ?”

A Nghiễn đáp: “Lão phu nhân lệnh bịt miệng, cho tùy tiện bàn tán chuyện của đại thiếu phu nhân. Tiểu nhân chỉ ở một đêm rời nên thấy điều tiếng gì.”

Tĩnh Bảo dụi mắt, ngáp dài: “Lão phu nhân cũng tinh lắm đấy.”

A Nghiễn chần chừ một chút, nhỏ: “Gia, còn một chuyện nữa.”

“Nói , đây!”

A Nghiễn do dự khẽ giọng: “Gia còn nhớ hôm tứ tiểu thư mất, đến báo tin cho gia ?”

“Nhớ chứ.”

“Nếu tiểu nhân nhầm thì đó là Tề Lâm, hầu bên cạnh Đại nhân Tế tửu.”

“Là ?” Tĩnh Bảo thì tỉnh cả ngủ.

“Hôm đó ở trang viện, tiểu nhân thấy ánh mắt Tề Lâm quen, chỉ là lúc đó rối quá nên nghĩ kỹ. Trên đường về từ Kim Lăng, càng nghĩ càng thấy đúng là .”

Tĩnh Bảo gì. Nếu là Tề Lâm, thì chuyện rõ ràng, bởi lẽ báo tin cho nàng ở Đình Phong Ba ngày đó chính là chủ tử của , Cố Trường Bình.

… tại Cố Trường Bình luôn giúp đỡ nàng? Là vì giao tình riêng với nàng? Hay là còn vì lý do khác?

Không đúng! Tim Tĩnh Bảo bỗng đập thình thịch. Ngày đó là đầu nàng kinh, đó từng gặp Cố Trường Bình. Thế thì nàng là ai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-93-ly-le-phan-minh.html.]

Nghĩ tới việc đêm nay Cố Trường Bình đột nhiên xuất hiện đột ngột biến mất, đầu nàng như nổ tung vì đau.

Cố phủ

Cố Trường Bình dậy sớm, rửa mặt chải đầu hậu viện đ.á.n.h một bài quyền. Vừa đúng một tuần , Cố Dịch ngáp ngắn ngáp dài tới. Hai liếc mắt bắt đầu đấu quyền.

Vài chục chiêu xong, mỗi lui một bước. Cố Trường Bình mồ hôi nhễ nhại, bèn sai Tề Lâm chuẩn nước tắm. Ngâm trong nước ấm, Cố Trường Bình kể đầu đuôi chuyện hôm qua cho Tề Lâm .

Cuối cùng : “Từ Thanh Sơn là sĩ diện, sẽ thật với gia đình, nhưng chuyện khó giấu . Với tính khí của Định Bắc Hầu, e rằng lật tung Tầm Phương Các lên cũng thể.”

Cố Dịch gật đầu. Cố Trường Bình tiếp: “Bảo Tầm Phương Các cử đến Định Bắc Hầu phủ xin , lễ nghi chu .”

Nghĩ đến mối liên hệ giữa gia và Tầm Phương Các, Cố Dịch bèn vội đáp: “Dạ!”

Phủ Định Bắc Hầu

Từ Thanh Sơn mệt mỏi nhảy xuống ngựa, tiện tay ném dây cương cho tiểu đồng. Vừa bước một chân qua ngưỡng cửa, bèn thấy phía mấy trượng một đang , chính là tổ phụ của , Định Bắc Hầu.

Năm nay Định Bắc Hầu năm mươi lăm tuổi, dáng cao lớn rắn rỏi, luyện võ lâu năm. Thấy cháu trai trở về, ông sải bước oai phong tới, gương mặt đầy giận dữ: “Quỳ xuống!”

Từ Thanh Sơn giật , vội quỳ rạp. Đợi quỳ yên, Định Bắc Hầu tung một cước: “Vô dụng! Đến cả một thằng nhãi cũng chơi ngươi, thường ngày dạy ngươi thế nào hả?!”

Nghe đến đây, Từ Thanh Sơn hiểu chuyện của ông , mặt lập tức đỏ bừng.

“Ai dám động đến ngươi thì ngươi tay ! Đánh đến c.h.ế.t cũng , c.h.ế.t thì gánh cho!” Định Bắc Hầu giận sôi gan: “Ta tin ngay chân Thiên tử mà vương pháp!”

Từ Thanh Sơn cúi đầu, trong lòng thầm nhủ, luận khí thế, tổ phụ vẫn là đáng sợ nhất.

Mắng một trận vẫn nguôi giận. Có nguôi nổi ? Đứa cháu yêu quý suýt nữa kẻ khác… nhục. Chuyện nếu lời giải thích thỏa đáng, e rằng tổ tông nhà họ Từ cũng chẳng yên lòng mồ.

“Người ! Chuẩn xe!”

Từ Thanh Sơn giật ngẩng đầu: “Tổ phụ! Người định ?”

“Đi tìm Thủ phụ Đại nhân lý luận!” Định Bắc Hầu phất tay áo, giận đùng đùng bỏ .

Từ Thanh Sơn bò dậy khỏi đất. Sợ ai chặn đường, bèn theo lối tắt về viện. Chuẩn nước, tắm rửa, ngâm ba lượt mới dám bước khỏi nhà xí. Tóc vẫn còn nhỏ nước, Từ Thanh Sơn phịch xuống giường, đầu óc bắt đầu xoay mòng mòng.

Lúc , nghĩ đến chuyện g.i.ế.c Vương Uyên và Phác Chân Nhân nữa. Cao Triều , hai tên đó chạy thoát, sớm muộn sẽ tính sổ.

còn một

Trước mắt hiện một gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đôi mắt to tròn long lanh như nước… Từ Thanh Sơn ôm n.g.ự.c đang đập dồn dập, miệng khô lưỡi khô.

Giờ ? Lật mặt bỏ chạy? Hay là…

Nếu là lựa chọn ? Đường đường nam nhi giữa trời đất, còn mặt mũi nào đời?

Nếu là lựa chọn ? Từ Thanh Sơn cảm thấy đầu to gấp đôi. Nếu là phụ nữ, cùng lắm ông nội quất roi, quỳ vài đêm ở từ đường, cuối cùng vẫn thể cưới về. đó là nam. Nam nhân thể cưới nam nhân?

Từ Thanh Sơn bực bội vật xuống giường, đôi mắt đỏ ngầu mở trừng trừng… khổ tâm quá!

Tào phủ hôm nay mở tiệc chiêu đãi khách quý, đám gia nhân ngoài cửa mặt mày niềm nở. Cố Trường Bình bước xuống kiệu, lập tức tới đón, dẫn đường qua hai cổng vòm, thẳng hậu hoa viên. Bàn tiệc đặt trong thủy tạ. Lúc tới, Định Bắc Hầu đang tố cáo việc cháu trai chơi xỏ với Thủ phụ Đại nhân.

Cố Trường Bình vội lên tiếng, chỉ bên một lúc. Đến khi Tào Minh Khang vẫy tay gọi, mới tiến lên, vén áo xuống.

“Cố đại nhân, ngài đến khéo, xin phân xử giúp! Trên đời , âm dương phối hợp mới là chính đạo, mà cái tên khốn họ Phác giở trò với cháu , …” Định Bắc Hầu giận quá nổi, xương cốt run lên răng rắc: “Cái thứ thì là cái thá gì! Dựa ôm cái đùi nhà họ Vương mà tác oai tác quái! Đại Tần từ khi nào đến lượt nhà họ Vương định đoạt?”

“Xin Hầu gia bớt giận.” Cố Trường Bình dịu giọng an ủi: “Ngài là công thần hiển hách của Đại Tần, cả nhà trung liệt, Thủ phụ Đại nhân thể để ngài ức hiếp?”

 

Loading...