Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 94: Cẩu Nhị Đản

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:06
Lượt xem: 222

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Định Bắc hầu mắt sáng rỡ, hấp háy về phía Thủ phụ đại nhân. Tào Minh Khang mỉm : “Lão hầu gia, chẳng thoái thác, nhưng chuyện vẫn nên để ngài tự dâng tấu, chỉ thể hỗ trợ đôi câu bên lề mà thôi.”

Định Bắc hầu vội : “Đôi câu là quá đủ .”

“Có điều...” Cố Trường Bình chợt đổi giọng.

Định Bắc hầu tim đập thót một cái: “Có điều gì?”

Cố Trường Bình lắc đầu: “Chỉ là cảm thấy, chuyện của trẻ nên để trẻ tự giải quyết. Nếu thật sự giải quyết nổi, lúc đó để lão hầu gia mặt, vẫn còn đường xoay chuyển.”

Câu như một gáo nước lạnh dội thẳng lên ngọn lửa đang hừng hực trong lòng Định Bắc hầu, khiến ông hốt nhiên tỉnh táo. Ông còn già đến mức lú lẫn, nghĩ kỹ thì thấy lý. Chuyện còn dính líu tới phủ Trưởng công chúa, mà tên Cao Triều xưa nay ngạo mạn. Dù cháu ông nhịn , chỉ e thì .

C.h.ế.t thật! Tìm Thủ phụ đại nhân nhờ vả đúng là tìm sai . Người nên là Trưởng công chúa mới .

Tào Minh Khang nheo mắt, đ.á.n.h giá Cố Trường Bình. Ban đầu, ông vốn định mượn tay Định Bắc hầu để gây khó dễ cho Thái tử, tiện thể kéo Từ Thanh Sơn về phía .

“Chẳng lẽ Tử Hoài ngươi sợ giúp lão hầu gia chuyện ?”

Cố Trường Bình điềm đạm đáp: “Hoàng thượng bệnh tình thuyên giảm, lúc bàn đến đều là đại sự quốc gia. Đại nhân là chứa nổi một hạt cát trong mắt, tất nhiên sẽ lão hầu gia vài lời, chỉ là thời điểm ...”

Lời nửa chừng, nửa kín nửa hở. Chỉ những từng quan mới hiểu sâu sắc hàm ý ẩn đó.

Tào Minh Khang chằm chằm một lúc bật : “Ta chẳng qua là thấy ức h.i.ế.p lão hầu gia quá đáng nên mới nóng lòng mà thôi!”

Cố Trường Bình kính cẩn : “Ta bảo mà, đại nhân là chính trực nhất.”

“Không còn việc gì, cáo từ .” Định Bắc hầu khom hành lễ, phủi áo dậy bước . Ông còn đến phủ Trưởng công chúa châm thêm dầu lửa!

Cố Trường Bình mỉm : “Tính tình Lão hầu gia vẫn sấm rền gió cuốn như xưa, đổi chút nào.”

Tào Minh Khang khẽ hừ một tiếng, gần như thể thấy: “Tiếc là, đời như lão hầu gia chẳng còn mấy ai. Con ai cũng đổi cả, Tử Hoài, ngươi thấy đúng ?”

Lời mang theo ý thăm dò. Cố Trường Bình mỉm , ngẩng đầu ông: “Thưa , những thứ sẽ đổi, nhưng cũng những thứ mãi đổi. Lòng trung thành của học trò đối với sẽ bao giờ đổi.”

Tào Minh Khang hài lòng gật đầu, cầm chén rượu lên: “Nào, cùng uống một chén.”

“Học trò kính một chén, chúc phúc thọ an khang.” Cố Trường Bình nâng chén.

Hai uống cạn. Tào Minh Khang liếc sang Kỳ Hoài Cẩn, vẻ mặt đầy hứng thú: “Thái tử sắp nạp trắc phi, Khâm Thiên Giám chọn ngày lành nào ?”

Kỳ Hoài Cẩn vội buông chén rượu, đáp: “Bẩm đại nhân, tháng năm là tháng độc, hợp cử hành hôn lễ, nên chọn mười tám tháng sáu.”

Tào Minh Khang gật đầu: “Tử Hoài năm nay hai mươi mấy nhỉ?”

Cố Trường Bình đáp: “Hai mươi hai.”

Tào Minh Khang thở dài: “Không còn nhỏ nữa, cũng nên tính đến chuyện thành . Có để ý tới cô nương nào ?”

Cố Trường Bình khẽ mím môi, khổ: “Với loại như , kinh thành mấy cô nương nào ngó tới chứ?”

“Nói bậy!” Tào Minh Khang đập bàn: “Trong mắt , là mấy cô nương xứng với ngươi!”

Câu rõ ràng là ly gián. Cả kinh thành ai chẳng năm xưa Cố Trường Bình từng thiết với Tô Uyển Nhi. Giờ Tô Uyển Nhi leo lên cành cao là Thái tử phi, còn mối tình nhiều năm của Cố Trường Bình thành công cốc. Trong lòng chắc hẳn hận cả Tô Uyển Nhi lẫn Thái tử đến tận xương tủy.

“Tiên sinh quá khen.” Cố Trường Bình cúi đầu, sắc mặt thoáng chút bi thương, dáng vẻ như một kẻ si tình ruồng bỏ.

Tào Minh Khang vỗ nhẹ vai , cảm thán: “Trên đời thiếu cỏ thơm, việc hôn sự của ngươi sẽ để tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-94-cau-nhi-dan.html.]

“Đa tạ .”

Lúc , Tĩnh Bảo vẫn còn đang sợ đến run cả . Sau khi cơn bốc đồng qua , nàng tỉnh táo nghĩ mới thấy bản thật sự gặp nguy hiểm. Nàng cứu Từ Thanh Sơn, khiến Phác Chân Nhân hận nàng thấu xương. Ban đầu nàng vốn định nhúng tay tranh đấu giữa bọn họ, nhưng giờ thì thể dính .

Không đám Cao công tử nể tình nàng vì cứu tay bảo vệ . Nếu chịu che chở, nàng cũng đành học theo Lục Trường Bình, rút khỏi Quốc Tử Giám trở về phủ Lâm An sách.

Vì hối hận, hai ngày nghỉ còn nàng chẳng cả, chỉ chui rúc trong phòng sách luyện chữ. Vết thương của Nguyên Cát nhờ bôi t.h.u.ố.c mà ngày một khá hơn. Tĩnh Bảo nghĩ đến chuyện đứa nhỏ trong lúc nguy cấp dám hy sinh chính , trong lòng càng thêm coi trọng. Nàng dặn A Nghiễn rảnh thì dạy y ít quyền cước để tự vệ.

A Nghiễn nhận lệnh xong thì lập tức kéo Nguyên Cát từ giường xuống, mặc kệ y lành , bắt đầu dạy tấn. Thế là cả viện vang lên tiếng kêu rên “ngược đãi” của Nguyên Cát.

Hôm cuối cùng ở trong phủ, hai em Sử Minh Sử Lượng dẫn theo Cẩu Nhị Đản từ trang viên về. Thằng bé bẩn thỉu nhếch nhác, thấy Tĩnh Bảo quỳ phịch xuống đất dập đầu. Tĩnh Bảo sai A Man đưa nó tắm rửa, quần áo hẵng .

Quả nhiên, nhờ y phục, Phật nhờ vàng son. Cẩu Nhị Đản khi tắm rửa sạch sẽ, búi tóc gọn gàng, mặc một bộ áo cũ nhưng vẫn lành lặn bước , Tĩnh Bảo suýt nữa nhận . Thằng bé mặt mũi khá thanh tú.

Tĩnh Bảo ngẫm nghĩ : “Yến bay rối loạn, oanh hót líu lo, hận là rèm cuốn, bình phong còn chắn. Hai chữ ‘Bình Viễn’ đấy, từ nay ngươi tên là Bình Viễn nhé?”

Cẩu Nhị Đản cũng chẳng hiểu , nhưng chủ tử thì nhất định là .

Tĩnh Bảo đầu dặn A Man: “Trước hết để ngươi huấn luyện nó vài ngày. Nếu thiên phú luyện võ thì nhận tử, nếu thì để ngươi thu nhận.”

A Man lanh lảnh đáp: “Có tên , tương lai , còn mau cảm tạ Thất gia?”

“Đa tạ Thất gia! Đa tạ Thất gia!” Cẩu Nhị Đản đập đầu thình thịch, xong ngẩng lên chớp mắt hỏi: “Thất gia, con… con tên là gì cơ ạ?”

Tĩnh Bảo nó chọc , lườm A Man: Đâu lanh lợi chứ, rõ ràng là đồ ngốc nghếch!

A Man cong môi, còn qua tay dạy dỗ mà!

Chạng vạng, Tĩnh Bảo đến Quốc Tử Giám sớm để ngóng tin tức. Tiếc là chẳng tin gì. Thậm chí ai đêm Đoan Ngọ tại Tầm Phương Các rốt cuộc xảy chuyện gì.

Đến giờ học tối, Cao công tử tới, Vương Uyên và Phác Chân Nhân cũng thấy bóng dáng . Chính Nghĩa Đường vắng lặng, lòng Tĩnh Bảo cũng hoang mang theo. Nàng ngốc. Chuyện Từ Thanh Sơn thì chẳng to tát gì, nhưng một đầu dính tới Thái tử, một đầu vướng phủ Trưởng công chúa, là những nhân vật thể xoay chuyển càn khôn.

Liệu xảy chuyện gì ? Nàng thấp thỏm bất an.

Tan lớp tối, Tĩnh Bảo trở về trai xá. Trong phòng chỉ Uông Tần Sinh. Uông Tần Sinh thấy nàng về, : “Văn Nhược, hôm qua dì đến Lầu Ngoại Lâu ăn, ai nấy đều khen ngon.”

Tĩnh Bảo thì vui vẻ: “Có báo tên ? Để chưởng quầy giảm giá chút?”

“Yên tâm , bọn họ chẳng thiếu gì mấy đồng bạc lẻ.”

Tĩnh Bảo chợt nhớ đến chuyện mai: “Tần Sinh, ngươi ở phủ Kim Lăng từng bàn đến chuyện hôn nhân ?”

“Đang yên đang lành hỏi cái đó?” Uông Tần Sinh mặt đỏ bừng: “Ta còn nhỏ, bảo công danh mới thành .”

Tĩnh Bảo tiếp tục hỏi: “Thế cô nương nào ngươi để ý ?”

“Nói bậy gì đấy? Chuyện hôn nhân đại sự, thể chỉ vì thích là ? Khổng phu tử dạy...”

“Ta Khổng phu tử dạy gì cả, chỉ ngươi rốt cuộc là ?”

“Ngươi… ngươi… ngươi…” Uông Tần Sinh chỉ tay nàng, mặt đỏ tới mang tai, nên lời.

 

Loading...