Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 95: Sẽ chịu trách nhiệm
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:07
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo thấy ánh mắt sốt ruột của , bao nhiêu u sầu đè nặng trong lòng mấy ngày nay bỗng chốc tan biến sạch, nàng khanh khách: “Ôi chao... Xem là thật !”
“Văn Nhược, rốt cuộc ngươi định gì?”
“Ta cảm thấy nhân phẩm ngươi tệ, giúp ngươi một mối.”
“Giờ chỉ chuyên tâm lo thi cử, nghĩ đến chuyện nhi nữ tình trường, ngươi đừng nữa.”
Ánh mắt Tĩnh Bảo tối . Uông Tần Sinh thấy bèn vội vàng giải thích: “Có thì cũng đợi kỳ thi mùa xuân năm hãy .”
Ngươi thì còn chờ , chứ xuân sắc của con gái nhà thì chờ . Tĩnh Bảo đành lùi một bước: “Được, đợi đến kỳ thi mùa xuân, sẽ cho ngươi một mối , nhân phẩm và gia thế đều .”
Uông Tần Sinh gật đầu lia lịa. Hai tán gẫu thêm vài câu mang chậu gỗ đến phòng rửa mặt. Rửa ráy xong trở về thì phát hiện Cao mỹ nhân đang dang tay dang chân dài giường.
Tĩnh Bảo vội vàng chào: “Cao công tử, ngươi tới ? Không chứ!”
Uông Tần Sinh mà ngờ vực trong lòng: Có chuyện gì ?
Cao Triều dậy, liếc Tĩnh Bảo mấy , uể oải : “Chút nữa Từ Thanh Sơn sẽ tới.”
Tĩnh Bảo còn đang định hỏi “Hắn tới gì?” thì cửa “kẹt” một tiếng đẩy . Từ Thanh Sơn ngoài cửa, hình cao lớn.
Tĩnh Bảo vẻ thiện: “Từ , ngươi…”
Từ Thanh Sơn: “Gọi là Thanh Sơn.”
Tĩnh Bảo: “Ơ?”
Tĩnh Bảo: “Thanh Sơn …”
Từ Thanh Sơn: “Bỏ chữ ‘’!”
Tĩnh Bảo: “…”
Tĩnh Bảo nghiến răng: “Thanh Sơn, ngươi chứ?”
“Không , đến xem ngươi thế nào.” Từ Thanh Sơn sải bước dài trong, khiến Tĩnh Bảo cảm thấy khí trong phòng cũng loãng vài phần, bèn vội : “Ta khỏe lắm.”
“Vậy ngươi cứ việc của ngươi , chuyện với Cao Triều chút.” Từ Thanh Sơn xuống giường Cao Triều, giường khẽ lắc lư vài cái.
Cao Triều thấy mặc đồ luyện công, tức đến mức chỉ tung một cước đá c.h.ế.t . Không bẩn ?
Tĩnh Bảo thực cả bụng điều hỏi: Vương Uyên và Phác Chân Nhân ? Các ngươi đ.á.n.h ? Nếu đ.á.n.h thì ai thắng ai thua? vì mặt Uông Tần Sinh nên tiện mở miệng, chỉ đành lén liếc Từ Thanh Sơn mấy .
Từ Thanh Sơn tuy đang chuyện với Cao Triều nhưng khóe mắt vẫn để ý đến Tĩnh Bảo. Thấy nàng hết tỏ vẻ thôi, tim bỗng đập thình thịch liên hồi.
Chắc chắn là nàng hỏi định thế nào, nhưng ngại ngoài nên tiện mở miệng. Không trách nàng , ai bảo nàng là một tiểu công tử trong sạch, đắn…
Từ Thanh Sơn dám nghĩ tiếp, bất chợt bật dậy, trầm giọng : “Ta sẽ chịu trách nhiệm!”
Nói xong, mặt đỏ bừng, vọt ngoài.
Tĩnh Bảo ngẩn ngơ. Chịu trách nhiệm? Chịu trách nhiệm cái gì? Ai bảo chịu trách nhiệm?
Vừa ngẩng đầu lên thấy Cao mỹ nhân đang nàng như điều suy nghĩ.
“Ngươi gì?”
Cao mỹ nhân nhếch môi, đầy hàm ý : “Cũng coi như là chút sắc vóc, chỉ là thể yếu.”
Tĩnh Bảo chỉ : “Ngươi đang ?”
Cao mỹ nhân nghĩ đến lời dặn dò của Từ Thanh Sơn, bèn hắng giọng, hất cằm về phía Uông Tần Sinh: “Ta !”
Uông Tần Sinh sững . Ta yếu chỗ nào? Ta còn cả cơ bắp đó nhé!
Sáng hôm , Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh hẹn đến nhà ăn ăn sáng. Vừa xuống xung quanh tiếng bàn tán.
“Các ngươi , hôm Phác Chân Nhân uống hoa tửu, uống đến mức say mèm, tự cởi sạch đồ ‘bõm’ một cái nhảy ùm xuống sông, suýt nữa c.h.ế.t đuối!”
“Thật giả ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-95-se-chiu-trach-nhiem.html.]
“Chắc như đinh đóng cột, nhiều tận mắt thấy. Người còn Phác Chân Nhân cởi đồ thì trông như con gà luộc, chỗ thì nhỏ như cây kim.”
“Ai mà uống say cái chuyện như , khi bỏ t.h.u.ố.c chứ?”
“Ai mà .”
“Ta còn thêm một chuyện nữa.”
“Gì ?”
“Vương Uyên đánh, cha đ.á.n.h cho da tróc thịt bong, bẹp giường rên hừ hừ.”
“Vì ?”
“Nghe bảo lén nuôi hai ả kỹ nữ, còn lên sân khấu hát tuồng cùng với kép hát.”
“Thế thì đáng đánh, phận là ai chứ, mất mặt cả Thái tử phi.”
Tĩnh Bảo đến đây, còn điều gì rõ nữa? Phác Chân Nhân là nước Tô Lục, Cao Triều bọn họ chẳng kiêng dè gì nên dứt khoát hạ t.h.u.ố.c trả đũa. Phác Chân Nhân vốn chuyện , trong lòng chột , dám lớn chuyện, thế là đành ngậm bồ hòn. Còn lưng Vương Uyên chống lưng là Thái tử nên cũng giữ chút thể diện. Bọn họ bèn đến tận cửa tố cáo, để cha dạy dỗ một trận, coi như răn đe.
Cân nhắc đúng mức, thủ đoạn cũng tồi! Tĩnh Bảo bất giác đ.á.n.h giá cao ba bọn họ thêm một bậc, đồng thời trong lòng cũng thầm thả lỏng. Ít nhất trong thời gian ngắn, hai đó sẽ tới Quốc Tử Giám nữa. Nàng tạm thời cần lo trả thù và thể yên tâm sách.
Đang nghĩ thế thì mắt bỗng bóng che khuất. Tiền Tam Nhất mặt mày khó coi xuống, móc trong n.g.ự.c năm lượng bạc, hào sảng đặt mặt Tĩnh Bảo.
“Trả ngươi!”
“Tiền công tử, ngươi gì …”
“Đưa cho ngươi thì cứ cầm lấy , còn hỏi nhiều gì!” Mắt Tiền Tam Nhất dán chặt năm lượng bạc, trong lòng gào thét: Nếu Từ Thanh Sơn ép trả , thì gì chuyện nhả miếng thịt đến miệng ! Đau lòng c.h.ế.t mất!
Tĩnh Bảo nghĩ ngợi một chút híp mắt nhận lấy. Chắc là cảm ơn cứu Từ Thanh Sơn, trong lòng áy náy nên mới trả bạc . Xem ba bọn họ chỉ giữ chừng mực mà còn ơn nghĩa!
Không tồi, tồi!
Trong chính nghĩa đường, còn Vương thiếu gia Phác Chân Nhân chuyên gây chuyện, bỗng chốc yên tĩnh hẳn. Buổi học sáng kết thúc, Tĩnh Bảo theo thói quen dậy nhường đường cho Cao mỹ nhân .
“Đi thôi!”
“Hả?” Tĩnh Bảo sững .
Cao mỹ nhân mất kiên nhẫn đá chân ghế nàng. Thấy nàng vẫn còn ngây động đậy, tức quá bèn túm cổ áo nàng, nửa kéo nửa lôi khỏi nội đường.
“Cao Triều, họ Cao , ngươi buông … buông !”
Đến nhà ăn, Tĩnh Bảo mới hiểu vì Cao Triều kéo nàng đến. Là hỏi cho rõ chuyện ở Tầm Phương Các hôm đó, mà còn mặt cả Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất. Tiền Tam Nhất thấy Tĩnh Bảo, lập tức thấy đau lòng vì năm lượng bạc , bắt đầu tính kế tìm cớ đòi !
Tĩnh Bảo chỉ khay cơm của , thở dài bất lực: “Ta ăn xong ?”
“Ăn !” Từ Thanh Sơn giành Cao Triều.
Tĩnh Bảo cảm kích một cái, nàng thật sự đói . Từ góc độ của Từ Thanh Sơn qua, thể thấy hàng mi dài của nàng và vầng trán trắng đến mức chói mắt.
Hôm đó quá sức , gương mặt nhỏ nhắn , đến giờ vẫn hồi phục. Ừ! Phải bồi bổ cho một chút.
Hai miếng thịt kho tàu rơi khay cơm của Tĩnh Bảo. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt long lanh gắp thịt cho . Muốn từ chối mà sợ mất mặt, nàng đành gắp một miếng thịt gà đưa qua, coi như lễ đáp .
Từ Thanh Sơn nheo đôi mắt phượng hẹp dài , khóe miệng cũng cong lên.
Phía bên , Tiền Tam Nhất và Cao Triều đưa mắt , đồng thời hừ một tiếng.
Mẹ kiếp! Mờ ám dây dưa, liếc mắt đưa tình, thật chướng mắt!
Tĩnh Bảo ăn xong cơm, dùng súc miệng, lúc mới mở miệng. Nàng tiện kể công rằng dụ để cứu Từ Thanh Sơn, chỉ Phác Chân Nhân ngu dốt nên chẳng tìm bọn họ.
Cao Triều xong, ném mạnh đũa xuống bàn: “Mẹ nó, lột trần họ Phác vứt xuống sông thì vẫn còn nhẹ!”
Tiền Tam Nhất gật đầu tán thành: “Đáng bẻ gãy một cánh tay .”
Từ Thanh Sơn lạnh lùng : “Bẻ gì cánh tay, bẻ đứt cái thứ giữa hai chân mới đúng!”
Cao Triều, Tiền Tam Nhất: “…” Vẫn là ngươi ác nhất!