Tĩnh Bảo sợ hãi mấy suốt ngày chỉ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c , bèn nhỏ giọng hỏi: “Ta… thể chứ?”
Cao Triều vốn đang định buột miệng bảo “Ngươi cút ,” nào ngờ ánh mắt u uẩn của Từ Thanh Sơn liếc tới, đành đổi giọng: “Ngươi , nhưng bữa tối nhớ đến đây ăn nhé!”
Còn bữa tối nữa ?
Khuôn mặt nhỏ của Tĩnh Bảo lập tức xị xuống, ấp úng : “Cái đó… hẹn ăn tối với Tần Sinh , bọn …”
“Vậy gọi đến cùng , càng đông càng vui mà!” Từ Thanh Sơn cong khóe môi, nàng.
Tĩnh Bảo sững , khuôn mặt càng sụp xuống, uể oải cầm khay lên. Nàng mấy bước, bốn phía vang lên tiếng thì thầm bàn tán: “Leo lên cành cao , đến cả Uông Tần Sinh cũng đá luôn. Uổng công Uông Tần Sinh giờ luôn bênh vực .”
“Nếu là ngươi, ngươi cũng bỏ thôi. Thử xem ba là ai chứ?”
“Thật nha, trông vẻ hòa nhã mà tâm cơ sâu như thế.”
“Hiểu gì chứ, thế mới gọi là thủ đoạn!”
Tĩnh Bảo khẩy, đặt khay xuống bàn dọn nhón chân quanh một vòng, chỉ thấy Uông Tần Sinh đang một co ro nơi góc khuất, cầm đũa khều cơm như như .
Quả thật, Uông Tần Sinh đang buồn. Hắn sớm chiếm chỗ , còn bảo đầu bếp gắp thêm mấy miếng thịt kho tàu mà Văn Nhược thích ăn. Ai ngờ đợi mãi đợi mãi, chờ cảnh Văn Nhược vui vẻ dùng bữa cùng Cao Triều và hai .
Tính vốn kiểu chủ động, cũng cách chạy đến góp chuyện nên chỉ thể âm thầm ghen tị trong lòng.
“Tần Sinh, ban nãy Cao Triều mời tối nay cùng dùng cơm. Ta hẹn với ngươi, bảo ngươi cùng đến luôn.” Uông Tần Sinh ngẩng đầu lên, thấy Tĩnh Bảo mặt với nụ tươi rói quen thuộc: “Ngươi cứ ăn từ từ, về trai xá đây.”
“Văn Nhược, đợi với!” Uông Tần Sinh vội vã đuổi theo, hạ giọng : “Ngươi đừng để tâm lời đồn, ngươi loại đó.”
“Ta đúng là loại đó.” Tĩnh Bảo lặng một lát khẽ : “Họ tìm là việc hỏi. Ngươi là bạn đầu tiên quen ở Quốc Tử Giám, còn họ hàng xa với , đương nhiên giống khác.”
Hai chữ “ giống” khiến Uông Tần Sinh cảm giác như giữa mùa đông uống một bát canh thịt dê nóng hổi, ấm lòng dễ chịu. Hắn giỏi ăn , chỉ gãi đầu: “Lần tới ngày nghỉ, đưa ngươi về gặp dì .”
Tĩnh Bảo bật . Vừa còn mẩy, giờ đòi đưa về gặp nhà. Hắn nên đổi tên thành Uông Thật Thà mới !
“Thất gia!” Lúc , A Nghiễn hấp tấp chạy đến: “Biểu thiếu gia đang đợi ngài ngoài cổng, là chuyện gấp.”
Chuyện gấp? Phản ứng đầu tiên của Tĩnh Bảo là: Hầu Phủ xảy chuyện gì ?
Uông Tần Sinh : “Văn Nhược, cùng ngươi!”
Tĩnh Bảo do dự chốc lát: “Vậy cùng !”
Ba rời khỏi, Từ Thanh Sơn thu ánh mắt về, buông đũa: “Ta ăn no !”
Tiền Tam Nhất nghiêng tới, ánh mắt thẳng , hạ giọng hỏi: “Từ Thanh Sơn, ngươi thành thật khai , ngươi để ý Tĩnh Thất ?”
Từ Thanh Sơn hừ một tiếng, đến liếc mắt cũng buồn liếc bỏ .
Tiền Tam Nhất sực hiểu , khoái chí: “Cao Triều, trúng tim đen của ? Hắn giận quá hóa thẹn !”
Cao Triều như kẻ thần kinh, lắc đầu cũng bước . Thằng nhóc chắc đầu vấn đề! Rõ mồn một thế còn cần đoán ?
“Này, các ngươi chờ với!” Tiền Tam Nhất đuổi theo.
Từ Thanh Sơn bước nhanh hơn, chỉ chớp mắt biến mất. Tiền Tam Nhất tại chỗ thở dốc: “Lạ thật, đó đường về trai xá, định ?”
Thì , Từ Thanh Sơn đang đuổi theo Tĩnh Bảo. A Nghiễn nhận , là thị vệ cận của nàng, thủ tệ. Lần vội vội vàng vàng tìm đến, ắt hẳn chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-96-benh-khong-nhe.html.]
Từ nhà ăn đến cổng lớn Quốc Tử Giám, Tĩnh Bảo đổ mồ hôi đầu. Từ xa, nàng thấy Lục Hoài Kỳ mặc áo gấm, xe ngựa.
“Biểu ca, trong phủ xảy chuyện gì ?”
Lục Hoài Kỳ liếc nàng, ung dung rút khăn từ n.g.ự.c lau mồ hôi giúp nàng.
Tĩnh Bảo sốt ruột, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Huynh gì chứ!”
“Không gì cả.” Lục Hoài Kỳ nhẹ nhàng buông thêm một câu: “Ta chỉ đến thăm ngươi thôi.”
Tĩnh Bảo lập tức bốc hỏa, vung tay đ.ấ.m một cú: “Huynh bệnh !”
Không sai. là bệnh, mà còn bệnh chẳng nhẹ. Trong đầu suốt ngày nghĩ tới , cố xua cũng chẳng , thế là cứ thế chạy đến tìm. Chắc cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì !
Tĩnh Bảo , trong lòng Lục Hoài Kỳ lúc đang dâng lên một tràng oán thầm. Thấy cứ ngơ ngác đó gì, nàng còn nghĩ: Chẳng lẽ cũng giống như Từ Thanh Sơn, hạ thuốc?
Ai ngờ Lục Hoài Kỳ đột nhiên nhét khăn n.g.ự.c nàng: “Tiểu Thất, còn việc, , ngày nghỉ tới đón ngươi.” Dứt lời, bèn nhảy lên xe ngựa như thể đang trốn chạy.
Người hôm nay đúng là kỳ lạ!
Tĩnh Bảo bảo: “A Nghiễn, đuổi theo hỏi rõ xem.”
“Vâng!”
Tĩnh Bảo lau mồ hôi bằng khăn sang Uông Tần Sinh giải thích: “Biểu ca là một tên ma vương trời sinh, thường mấy chuyện ngốc nghếch, đến cả Hầu gia cũng quản .”
Uông Tần Sinh lấy lạ: “Thế là gì, một đường , ở nhà suốt ngày luyện đan, còn là tiên nhân hạ phàm…”
Từ xa, Từ Thanh Sơn đưa tay sờ n.g.ự.c trống rỗng! Một kẻ võ tướng như gì mấy thứ khăn tay mềm mại của con gái, nhưng Tĩnh Thất hình như đổ mồ hôi. Sau lẽ chuẩn sẵn một cái.
A Nghiễn nhanh chóng về. “Gia, biểu thiếu gia mấy hôm nay để ý thấy Lầu Ngoại Lâu ăn , bảo ngài cứ yên tâm sách.”
“Chỉ thôi?”
“Chỉ thôi.”
“Thế mà cũng gọi là chuyện gấp?” Tĩnh Bảo dở dở .
Uông Tần Sinh vỗ vai nàng: “Đi thôi, về trai xá nghỉ một lát, chiều còn tiết học.”
Tĩnh Bảo định thì thấy bóng cây một tiểu cô nương áo vải, chừng mười một mười hai tuổi, đang thò đầu trong Quốc Tử Giám dò xét.
“A Nghiễn, hỏi xem nàng tìm ai, nếu quen thì giúp truyền lời.”
“Rõ!”
“Đừng !”
Hai giọng đồng thời vang lên. Tĩnh Bảo nghi ngờ Uông Tần Sinh: “Ngươi quen ?”
“Đương nhiên quen, đó là con gái của Quách Bồi Càn.”
“Con gái Quách Bồi Càn ăn mặc thế ?”
“Chuyện , thì dài lắm…”