Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 98: Quách Bồi Càn

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:10
Lượt xem: 199

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tới miếu, A Nghiễn cõng nàng trèo lên tường phóng vút về phía núi. Suối nước nóng giữa rừng trúc lưng chừng núi, hai bể nước vuông vức, nước cuồn cuộn bốc lên. Tĩnh Bảo bảo A Nghiễn canh ngoài cửa tự cởi áo ngoài, gỡ dải băng dài quấn quanh ngực, thoải mái ngâm trong nước nóng.

là hưởng thụ nơi trần thế! Tĩnh Bảo thầm thở phào một nhẹ nhõm.

Gần nửa canh giờ , Tĩnh Bảo tinh thần sảng khoái trở về phòng, ôn bài dùng khăn vắt khô mái tóc ướt. Mải mê xem sách, nàng thấy tiếng cửa đẩy từ phía . Lúc , Từ Thanh Sơn đang ngay cửa, đến cả thở cũng nghẹn .

Trước mắt là cảnh tượng gì đây? Thiếu niên áo mỏng, tóc đen buông ngực, đường cong cổ mảnh mai tuyệt , để lộ làn da trắng như ngọc. Mà điều chí mạng hơn cả là chiếc áo dài đè bên mông, căng thẳng ôm sát, vẽ đường cong vòng m.ô.n.g như trái đào chín mọng.

Từ Thanh Sơn cảm thấy mũi nóng ran, đưa tay lau thử thì thấy m.á.u mũi chảy. Hắn thầm rủa một câu “Tĩnh Thất, tên yêu tinh nhà ngươi” đó bỏ chạy như ma đuổi. Một mạch lao về phòng, mới phát hiện trong tay vẫn nắm hai quả mận. Hắn Tĩnh Thất xin nghỉ tiết tối, yên tâm bèn ghé qua xem, còn tiện tay trộm từ túi đồng môn hai quả mận to. Đi thăm bệnh mà mang gì, cũng ngại chứ!

Từ Thanh Sơn thở hồng hộc, siết c.h.ặ.t t.a.y hai quả mận nát bét, thầm nghĩ: Ta sắp c.h.ế.t , tên họ Tĩnh mê hoặc đến c.h.ế.t! Không ! Phải kiềm chế !

Khi còn nghĩ cách chịu trách nhiệm thế nào, tuyệt đối thể gây thương tổn thứ hai cho tên nhóc . Nếu kiềm chế thì nghĩ tới liệt tổ liệt tông họ Từ, nghĩ tới cha , ông nội, bà nội nữa…

Tĩnh Bảo hình ảnh khi tắm của lọt mắt khác. Nàng ôn bài tới tận giờ Tý, mắt mở nổi mới trèo lên giường ngủ. Một đêm mộng .

Sáng sớm hôm , rời giường thấy tiếng ồn ào bên ngoài: “Không ! Cô bé tên Xảo Nhi quấn khăn tang, đang quỳ cổng Quốc Tử Giám lóc kìa, mau xem !”

Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh liếc . Chắc chắn Nguyệt Nương qua đời.

Khoan ... Tĩnh Bảo tính thử thời gian, bèn giật lạnh toát sống lưng. Nhà bình thường ba ngày sẽ đưa tang, chẳng lẽ Nguyệt Nương thật sự mất buổi chiều hôm ?

“Này, Tần Sinh, ngươi Quách đón con gái về phủ ?” nàng hỏi.

Uông Tần Sinh gãi đầu: “Chắc… là … nhỉ?”

Tĩnh Bảo đáp mà chẳng chút tin tưởng nào, bèn mở cửa ngó trời. Không ! E là sắp mưa .

Quả nhiên bao lâu , mưa đổ như trút, như thể một phụ nữ khổ mệnh cho cả một đời bất hạnh. Nhiệt độ trong cơn mưa giảm mạnh.

Trưa, các giám sinh che ô tới nhà ăn dùng cơm. Đoạn đường chỉ bằng nửa chén lạnh đến run rẩy cả .

“Người còn đang quỳ ngoài kìa.”

“Cả buổi sáng đó, Quách Bồi Càn đúng là lòng sắt đá.”

“Chẳng khác nào ép một cô gái trẻ tìm cái c.h.ế.t!”

“Cho dù nhận con gái thì đón về nha cũng chứ?”

“Nghe là trong nhà đồng ý, Quách Bồi Càn cũng hết cách. Căn nhà đang ở, kẻ hầu hạ đều là của hồi môn của bà .”

Ánh mắt Tĩnh Bảo lạnh lẽo, nàng đặt đũa xuống sải bước rời khỏi đó.

Tiền Tam Nhất hỏi: “Hắn ?”

Cao Triều: “Ai ?”

Từ Thanh Sơn: “Không lẽ phát bệnh?”

Uông Tần Sinh: “Không chừng gặp Xảo Nhi cũng nên?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-98-quach-boi-can.html.]

Tĩnh Bảo hề . Nàng vốn loại bốc đồng, mặt khi kế sách. Nàng tìm A Nghiễn, bảo lúc vắng thì mang ô, áo khoác và chút đồ ăn cho cô bé , ít nhất để mưa dầm lạnh buốt đói bụng đến ngất.

A Nghiễn nhanh về. “Gia, cô bé đó chịu nhận gì hết, bướng lắm!”

Tĩnh Bảo cũng hết cách. Mỗi một mệnh, nàng hết những gì thể. Nàng trở về phòng khoác thêm áo, nghỉ trưa một lát tới Chính Nghĩa Đường giảng.

Chiều nay theo lý là tiết của Tế tửu đại nhân. Cố Trường Bình từ khi thăng chức Hộ bộ Thị lang thì ít khi đến Quốc Tử Giám, tiết dạy đều do các phu tử khác thế. Hôm nay tới .

Trong lòng Tĩnh Bảo vẫn hy vọng. Không so sánh thì thấy rõ. Tuy các phu tử dạy đều học thức nhưng so với Cố Trường Bình, tam nguyên, thì kém xa cả vạn dặm. Đáng tiếc, đến là Quách Bồi Càn.

Hắn mặt đỏ, tim loạn, mở "Luận Ngữ" bắt đầu giảng bài. Bài giảng khô khan vô vị, chẳng khác nào hát ru. Cao Triều gục ngay bàn gặp Chu Công, Tĩnh Bảo mà cũng buồn ngủ, đầu cứ gật gù.

“Tĩnh Giám sinh?”

Tĩnh Bảo giật , vội dậy cúi đầu: “Thưa phu tử?”

Quách Bồi Càn: “Vừa nãy giảng tới ?”

Tĩnh Bảo đáp ngay: “Phu tử giảng tới chương thứ chín: ‘Thân bất hành đạo, bất hành ư thê tử; sử nhân bất dĩ đạo, bất năng hành ư thê tử.’”

Quách Bồi Càn: “Giải nghĩa xem?”

Tĩnh Bảo: “Bản theo đạo lý thì đạo cũng thể áp dụng lên vợ con, càng thể dùng với ngoài. Dùng hợp đạo thì sai khiến vợ con cũng thể.”

Quách Bồi Càn gật đầu, : “Câu cho chúng , đàn ông tu tề gia thì mới thể trị quốc bình thiên hạ. Như phu tử đây, mỗi ngày đều sách, văn…”

“Thứ như ngươi mà cũng xứng tới ‘ đạo’!”

Một giọng nhỏ xíu bất ngờ vang lên, sắc mặt Quách Bồi Càn lập tức biến đổi: “Ai! Ai ?!”

Không ai đáp. Vốn bực bội vì chuyện con gái, giờ câu , Quách Bồi Càn còn nhịn nổi nữa, giơ thước đ.á.n.h “bốp bốp” bàn.

“Ai thì dậy, tha cho c.h.ế.t!”

Hây! Câu ai mà dám ?

Quách Bồi Càn trừng mắt, thước chỉ Tĩnh Bảo vẫn đang : “Ngươi , ai ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Thưa phu tử, gì, học sinh thật thấy.”

Cả lớp ầm lên. Cười gì ? Tĩnh Bảo mặt mũi mơ màng, nàng đang chăm chú Quách Bồi Càn giảng mà, để ý ai gì. lời rơi tai Quách Bồi Càn thì chẳng khác gì đang giễu cợt, khinh bỉ, khiến nổi giận đùng đùng, cầm thước tới mặt Tĩnh Bảo.

“Tĩnh Giám sinh, câu đó ngươi ?”

“Câu nào ạ? Mong phu tử chỉ giáo.” Tĩnh Bảo thật sự gì cả.

Lại một trận vang. Tĩnh Bảo cảm thấy điều , vội chữa : “Vừa học sinh đang tập trung giảng, thấy gì khác thường.”

Đáng tiếc, muộn ! Câu như nhát d.a.o đ.â.m lòng Quách Bồi Càn, từng chữ đều châm chọc, lăng mạ, khiến sắc mặt càng thêm u ám, nghiêm giọng quát: “Ngươi đúng là giỏi giả ngu. Theo thấy, là ngươi !”

Tĩnh Bảo bình thản đáp: “Phu tử, học sinh đến câu cũng rõ, thể là .”

“Bốp!” Thước đ.á.n.h mạnh xuống bàn, Quách Bồi Càn giận dữ quát: “Ta ngươi là ngươi , còn dám cãi lời ?!”

 

Loading...