Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 99: Đánh lòng bàn tay

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:11
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo khẽ cãi: “ cũng phân rõ đúng sai chứ!”

sai? Lời là đúng sai. Đưa tay !”

Định đ.á.n.h nàng ? Nàng gì mà đánh?

Tĩnh Bảo lập tức giận dữ: “Học trò xin rõ, sai ở ?”

chỗ nào, đ.á.n.h xong sẽ !” Dứt lời, một tay y cầm thước phạt, tay siết chặt năm ngón tay của Tĩnh Bảo, khiến nàng cách nào tránh né. Y tay chút lưu tình, mạnh mẽ giáng một thước.

Tĩnh Bảo chỉ thấy cơn đau xuyên thấu tim phổi. Nàng nghiến răng xuống, lòng bàn tay đỏ ửng, rực lên chói mắt.

“Chát..."

“Chát..."

“Chát..."

“Chát..."

“Chát..."

Năm cú, lòng bàn tay Tĩnh Bảo rớm máu, nát cả thịt da. lúc , Cao Triều đang ngủ bên cạnh bất ngờ hất tung bàn lên.

“Gia đấy, ? Họ Quách !”

Họ Quách? Quách Bồi Càn tức đến tối sầm mặt, chẳng buồn xem ai đang mà vung thước lên quất thẳng.

Cao Triều để y đ.á.n.h ? Hắn giật lấy thước, hất mạnh về . Quách Bồi Càn loạng choạng lùi hai bước, lưng đập bàn, kêu rống lên như heo chọc tiết: “Người ! Mau lên! Lũ súc sinh phản , dám đ.á.n.h cả , đúng là mất hết nhân luân…”

Cả đời Tĩnh Bảo, chiều, cha thương, đừng đánh, ngay cả mắng cũng từng. Mười ngón liền tim, đau đến tê dại cả , đầu óc ong ong choáng váng.

Làm đến chỗ Tạ Lương? Tạ Lương bôi t.h.u.ố.c cho nàng thế nào? Làm đỡ nàng trở về trai xá... Nàng gì cả.

Đợi đến khi ý thức dần tỉnh táo, nàng thấy giường một , vận quan bào, thắt đai gấm, ánh mắt sâu thẳm, là Cố Trường Bình.

“Tiên sinh… đến đây?”

Cố Trường Bình xuống mép giường, gương mặt tái nhợt của nàng, trong lòng thầm thở dài, tính khí , ngày nào cũng gây chuyện, là chê sống lâu quá ?

Tĩnh Bảo thấy lời nào, lòng càng ấm ức. Không hiểu nước mắt rơi lả chả, nàng nghẹn ngào : “Ta oan... , ngài chủ giúp .” Nói xong, nàng kể đầu đuôi sự việc.

Cố Trường Bình khẽ nhíu mày: “Chuyện để hãy . Tay ngươi cần dưỡng cho vài ngày. Quốc Tử Giám cho hạ nhân hầu hạ, sinh hoạt trong trai xá bất tiện, cho phép ngươi về nhà nghỉ vài hôm, chờ khỏi hẵng trở .”

Tĩnh Bảo đau đến hít hà: “Bảo về nhà dưỡng thương cũng , nhưng trả công bằng cho .”

Cố Trường Bình giận buồn : “Tay sắp đ.á.n.h hỏng mà còn nghĩ đến công bằng?”

Tĩnh Bảo c.ắ.n môi : “Nếu sai thật, đừng đ.á.n.h tay, đ.á.n.h m.ô.n.g cũng nhận; nhưng rõ ràng sai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-99-danh-long-ban-tay.html.]

Cố Trường Bình dậy, lạnh lùng : “Vua bảo thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t; cha gọi con c.h.ế.t, con thể c.h.ế.t; công bằng để bàn, chẳng thể phân đúng sai.”

Đây là thứ lời ch.ó má gì ? Tĩnh Bảo ngước mắt, nước mắt rưng rưng, trong ánh vẫn lộ vẻ cứng cỏi.

Cố Trường Bình khép mắt , dịu giọng: “Công bằng để hãy , hết dưỡng thương .”

“Cái đồ dạy học tim đen phổi đen ruột đen! Theo thấy thì đúng là đồ đồ tể! Không, đồ tể cũng chẳng tàn nhẫn bằng , đến con ruột còn mặc kệ!” A Man hai tay nâng tay Tĩnh Bảo, mắng.

Mắng vài câu vẫn hả, nàng sang trút giận lên A Nghiễn: “Ca! Ca ăn gì bụng hả? Gia đánh, dẫu liều mạng, cũng xông cứu ! Ca thì , một bên xem kịch, hạ nhân kiểu gì hả?”

A Nghiễn tức đến một lời. Hắn cứu ? Vấn đề là căn bản học đường. Thôi, với con nhóc cũng vô ích.

“Nhị lão gia đến!” Vừa dứt lời, Tĩnh nhị gia vén rèm châu bước , mặt giả nhân giả nghĩa: “Ta từ nha môn về chuyện của cháu. Sao đang yên đang lành đ.á.n.h thế?”

Tĩnh Bảo đau nhức thấu tim gan, cả rã rời, giọng yếu ớt: “Ta phạm .”

Ngươi cũng phạm ? Không ngươi thông minh nhất nhà ? Đáng đời!

Tĩnh Nhị lão gia bày dáng bề : “Mấy hôm nay lo mà tĩnh dưỡng, cũng tự kiểm điểm bản . Thành Tứ Cửu là nơi giữ quy củ nhất, như phủ Lâm An để ngươi càn. Đừng mất mặt gia phong Tĩnh gia.”

Ta khinh! Ta khinh khinh khinh! Ngươi lấy tư cách gì gia ?

A Man lén lút lườm Tĩnh Nhị lão gia một cái, giả vờ bận rộn, kiên quyết pha . Cho ngươi khát c.h.ế.t! Khát c.h.ế.t ngươi luôn!

Tĩnh Bảo liếc A Man, thầm nghĩ con nhóc tu dưỡng vẫn còn đủ. Nàng điềm đạm : “Nhị thúc, quan tài của đại tẩu chắc cũng đến phủ Lâm An ? Nhị thẩm tin gì ? Đỗ gia đến loạn ? Trong lòng vẫn canh cánh mãi đấy.”

Ầm ầm ầm! Sắc mặt Tĩnh Nhị lão gia biến đổi liên tục, chẳng nổi một câu. Mặt mày ông xụ xuống lặng lẽ lui .

Về đến sân viện, Tiểu Thúy mặc một bộ đồ rực rỡ đón , mặt phấn môi son, hình như hoa rúc sát lấy ông . Gần đây Tĩnh Nhị lão gia cặp thêm một ả mới, lâu động Tiểu Thúy, nay thấy động lòng, cơn giận từ chỗ cháu trai lập tức bay sạch. Ông lôi nàng thư phòng, đóng cửa , cởi đồ tháo đai, hai lập tức quấn lấy .

Còn bên , Tĩnh Bảo đau đến chịu nổi nữa: “A Man, bảo nhà bếp nhỏ nấu bát canh an thần cho , uống còn ngủ.”

Ngủ … sẽ còn đau nữa!

A Man đang định thì ca nàng : “Gia, để xin hầu gia cho mời thái y đến xem thử. Dù đây cũng là tay cầm bút, chẳng thể để tật.”

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Lại xin thì kinh động cả phủ mất.”

Mắt A Man sáng lên: “Dù kinh động phủ cũng còn hơn tay gia để di chứng. Tay gia là vật quý đấy! Ca, mau!”

Tĩnh Bảo nghĩ cũng , t.h.u.ố.c của thái y ắt đáng tin hơn. Thôi , kinh động thì kinh động , dù cũng chẳng giấu lâu.

Tại Quốc Tử Giám, trai xá.

“Rầm!” Một cước đá văng cửa, Từ Thanh Sơn giận dữ xông

 

Loading...