Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 13
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:16
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dựa kiểu nhận việc vặt là kết thúc ngay như Bách Lý Tuế Hàn, cứ ngỡ khi dẫn ngoài dạo chơi thì cũng chỉ là tùy tiện vòng quanh gần đó nửa nén nhang cho lệ. Nào ngờ, chỉ là nửa nén nhang, mà một dạo là tận ba ngày.
Chuyện là thế , bước khỏi điện, đưa một kế hoạch: ngày thứ nhất , ngày thứ hai, thứ ba . Khi ngơ ngác. Dù nhiều lễ nghi, nhưng nghĩa là chút kinh nghiệm sống nào. Ta vẫn , chẳng ai đưa khách tham quan nhà mà tham quan đến ba ngày cả. lúc đó chỉ mải kinh ngạc, kịp phản bác, đến khi hồn thì lên t.h.ả.m mây triệu hồi, bay thẳng tới nhất phong .
Ngồi t.h.ả.m mây để gió thổi một trận, bắt đầu ngẫm nghĩ, chăng hiếm khi gặp khách đến nhà nên nhân dịp giải quyết luôn một bộ việc xã giao cả đời? Nghiêng đầu liếc sang thì vặn thấy gương mặt đang nhắm mắt dưỡng thần, trầm mặc lời, như thể hề chút quan hệ nào với thế gian , nghĩ: tám chín phần là .
Thôi thì giúp một tay . Ta vốn hạng nhiệt tình giúp đỡ ai, nhưng ... dù cũng .
Chúng t.h.ả.m mây dạo qua bốn ngọn núi. Khi mặt trời sắp lặn, hẹn ngày hôm tiếp tục. Ta buộc lòng nhắc : ngày mai là lễ thành của Tiểu Thôi và Ôn Linh Lộc, với tư cách thích, chúng vẫn nên mặt.
Hắn nhíu mày, miễn cưỡng hỏi: “Nhất định tham gia ?”
Ta đáp: “Nhất định tham gia chứ?”
Hắn gật đầu, thêm gì, chỉ hẹn ngày thứ ba: “Vậy thì mốt sẽ dẫn ngươi tiếp tục dạo chơi, đúng lúc đầu giờ Thìn chờ ngươi ngoài viện.”
Ta hiểu vì nhiệt tình với việc dạo chơi cùng đến thế. Chẳng lẽ vì dự tiệc cưới của Tiểu Thôi và Linh Lộc tính là việc vặt nên thể tích điểm? Vậy thì thật sự coi trọng lợi ích quá đấy.
thôi, chuyện gì to tát. Hắn trai, quyền. Chỉ là... giờ Thìn xuất phát thì đồng ý. Trời còn sáng thì ngắm gì?
Hắn : “Có thể ngắm bình minh.”
Ta: “…”
Hắn: “Ngươi thầm suy nghĩ của đấy.”
Ta: “…”
Hắn nhíu mày: “Ngươi ngắm bình minh với ?”
Ta vuốt mặt: “Đừng bừa, chuyện đó.”
Sau hai ngày theo Bách Lý Tuế Hàn chạy đông chạy tây, tân nương mới cưới Ôn Linh Lộc tới tìm , còn dẫn theo Sở sư nữa. Ta mấy hiểu tổ hợp kỳ lạ , đang định hỏi vài câu thì Sở sư dịu dàng pha sẵn một bình , móc từ trong lòng một gói giấy dầu, bày lên bàn mấy loại hạt như hạt dưa, hạt óc chó, hạt dẻ… Trình bày xong, nàng bèn trông mong chúng .
Ta nghiêng đầu hỏi Linh Lộc: “Ngươi vẫn giải độc cho , bắt theo tiểu đấy ?”
Linh Lộc : “Hả?” Rồi hạt dẻ sặc.
Sở sư lập tức sang vỗ lưng cho Linh Lộc, nhẹ nhàng vỗ giải thích với : “Không , biểu tỷ. Độc của sớm giải . Lúc dọn dẹp Trân Thú Các, Linh Lộc chăm sóc , phần của đều giao hết cho Đình sư , nên giờ với Linh Lộc là đôi bạn .” Nói xong thì đỏ mặt, hổ đẩy khay hạt về phía : “Biểu tỷ cũng ăn , hạt óc ch.ó và hạt dẻ ngon lắm.” Rồi dặn thêm: “ đừng ăn nhanh quá, kẻo nghẹn đấy.”
Ta thật sự hiểu tình bạn của trẻ tuổi thời nay, nhưng Linh Lộc thì gật đầu liên tục: “ đúng … khụ khụ khụ…”
Sau cơn ho, nàng túm một nắm hạt dưa, la lên: “Biểu tỷ, mấy hôm nay tỷ dậy sớm về muộn, theo Tiểu sư thúc dạo chơi giúp tích điểm, mệt ? Nghe Sở Sở , mục đãi khách của Tiểu sư thúc trong mười bảy vị sư tôn luôn xếp cuối, đến khi tới Linh Trạch Môn mới tăng lên đấy. Ủa…” Nàng sang hỏi Sở sư : “Tiểu sư thúc quan hệ xã hội tệ ? Không ai đến tìm ?”
Sở sư bóc hạt dưa lắc đầu: “Thật , mỗi năm đến đỉnh Bích Lạc tìm sư phụ là nhiều nhất.”
Linh Lộc khó hiểu: “Vậy thì?”
Sở sư liếc Linh Lộc: “ là đến khiêu chiến sư phụ, đ.á.n.h bại để vang danh trong giới tu chân. Có điều sư phụ là vô địch, ai đ.á.n.h thắng , thể trụ qua ba chiêu của cũng đáng khâm phục . Thế nên ai cũng đầy tham vọng mà đến, tuyệt vọng rời , hề hề.”
Linh Lộc đến quên cả gặm hạt dưa: “Oa, tiểu sư thúc giỏi thật đó!”
Sở sư đặt nhân hạt dưa bóc tay Linh Lộc, : “Ăn .” Rồi tiếp: “Ừ, sư phụ giỏi. theo tông quy, đó gọi là ‘xử lý xã giao ’.” Nàng nhíu mày: “Xã giao xử lý sẽ trừ điểm, cho nên sư phụ âm điểm lâu , âm mấy trăm điểm luôn. Có điều …” Nàng dừng , ánh mắt cong cong: “Điểm của sư phụ cuối cùng cũng trở về , còn là âm nữa, vì xử lý xong chuyện hôn sự của Linh Lộc và Đình sư !” Lại , mắt sáng rực: “Còn nữa, sư phụ ở cùng biểu tỷ, điểm cũng thể tăng đó, sẽ tăng bao nhiêu, sư phụ nay từng điểm dương ở hạng mục đãi khách , thật mong chờ quá ~ hề hề.” Vừa đẩy khay hạt óc ch.ó và hạt dẻ gần gần thêm chút nữa: “Biểu tỷ, ăn .”
Ta ăn nửa hạt óc chó.
Thấy ăn xong, nàng rót cho nửa ly nước.
Thấy uống xong, nàng ghé thì thầm: “Biểu tỷ, khi điểm sư phụ trừ sạch, tỷ thể đến Linh Trạch Môn để sư phụ tiếp đãi tỷ vài ngày nữa ?” Rồi thành thật bày tỏ lý do: “Dù tăng bao nhiêu, nhưng nghĩ là sẽ nhanh chóng trừ sạch thôi.”
Linh Trạch Môn quả là một môn phái huyền bí. Những quy tắc của bọn họ, đối với mà thật sự là vượt quá sức hiểu . tục ngữ câu: “Nhập gia tùy tục.” Ta im lặng một hồi, hỏi một câu, như thể là hiểu quy củ, từ nhỏ lớn lên trong khuôn phép: “Sư , chúng … tính là gian lận ?”
Sở sư ngẩn , chắc là từng nghĩ đến chuyện , chần chừ một lúc đưa ý kiến chắc chắn: “Chắc… chắc là tính ? Sau biểu tỷ đến, cũng chỉ là bạn bè tới chơi thôi, là… là mối quan hệ xã giao bình thường mà?”
Ta : “Vậy xem tông quy các ngươi quy định thế nào, ngươi học thuộc tông quy ?”
Khi đang ăn óc chó, Ôn Linh Lộc lôi quyển sổ nhỏ của nàng , đang ghi chép loẹt xoẹt cái gì. Nghe nhắc tới tông quy, nàng ngẩng đầu trong lúc bận rộn, : “Biểu tỷ, tính là gian lận , điều học thuộc , tỷ cứ đồng ý với Sở sư .” Nói xong thì sững , khoanh tay: “Ể? Biểu tỷ đồng ý, chẳng lẽ là vì chơi với Tiểu sư thúc chán ?” Rồi sang hỏi Sở sư : “Tiểu sư thúc hình như thích chuyện đúng ?” Nhún vai: “Vậy chơi với chắc chắn sẽ buồn chán.”
Sở sư vội vàng giành : “Ừm, sư phụ khuyết điểm đó. …” nàng nắm tay : “Biểu tỷ, tỷ chơi với sư phụ mấy ngày uổng phí ! Tỷ thể xin một pháp khí thật lợi hại, nhiều bảo bối đó!” Rồi đẩy khay hạt óc ch.ó và hạt dẻ về phía , mặt đỏ ửng: “Biểu tỷ, tỷ ăn .”
Ta đẩy đĩa hạt về phía nàng, xoa xoa trán: “Không vì chuyện đó. Ta đến Linh Trạch Môn một chuyến thì cũng chẳng khó gì, nhưng nếu cứ lặp lặp việc tiếp đãi , sư phụ ngươi chẳng lẽ sẽ cảm thấy phiền ? Cũng nên suy nghĩ cho sư phụ ngươi một chút chứ?”
Nàng chớp chớp mắt: “Biểu tỷ xinh như , là nhất mà từng gặp luôn. Ta nghĩ sư phụ cho dù tiếp đãi tỷ trăm cũng sẽ thấy phiền !”
Cuối cùng cũng hiểu vì Ôn Linh Lộc chịu kết giao với Sở sư , mà còn trở thành bạn chỉ trong chớp mắt. Đây là điều Sở sư xứng đáng .
Trước một tiểu cô nương ngọt ngào thế , thật khó lòng mà từ chối. lý trí vẫn còn, : “Chuyện thể chỉ dựa cảm giác của ngươi, mà xem ý của sư phụ ngươi nữa. Vậy , đợi khi nào hỏi sư phụ ngươi xem , nếu đồng ý thì sẽ thường xuyên đến chơi.”
Sở sư mừng rỡ : “Dạ!”
Ôn Linh Lộc c.ắ.n bút, chiều suy nghĩ: “Biểu tỷ, tỷ và tiểu sư thúc ở chung với cũng tệ lắm đúng ?”
Sở sư lập tức “ồ” lên một tiếng đầy vẻ thần bí.
Ôn Linh Lộc đầu hỏi nàng: “Ngươi ‘ồ’ cái gì ?”
Sở sư ngó đông ngó tây: “Ta chỉ là tùy tiện ‘ồ’ một tiếng thôi mà~”
Ta chẳng buồn để tâm đến hai họ, uống hồi tưởng hai ngày qua du ngoạn khắp nơi cùng Bách Lý Tuế Hàn.
Phải rằng, chúng ở chung cũng tệ.
Tuy rằng lớn lên trong một nơi tổ chức, cũng chẳng quy củ như cốc Tứ Vọng, nhưng cũng là một kẻ vô pháp vô thiên thực sự. Trên vẫn còn giữ chút đức hạnh truyền thống, ví như việc tôn trọng khác. Nhìn dáng vẻ Bách Lý Tuế Hàn xa cách, khó gần, đưa dạo chỉ để tích điểm, hẳn cũng cùng chuyện nhiều. Thế nên ngày đầu tiên, gần như chủ động mở miệng với .
Chỉ là mỗi đến một danh thắng mới, đều sẽ giới thiệu qua cho lai lịch của nơi đó. Nếu trả lời ít hơn những gì , sẽ dùng ánh mắt mấy tán thành , như thể hy vọng thêm đôi lời.
Ta cũng rõ quy tắc tính điểm của bọn họ cụ thể thế nào, chẳng lẽ giao tiếp thật nhiều với khách, còn đạt chỉ tiêu bao nhiêu chữ mới đạt yêu cầu? Nói chung lúc nghĩ, cả, phối hợp một chút cũng .
Lúc đó là hoàng hôn, gió mát nhè nhẹ. Chúng cưỡi t.h.ả.m mây đến giữa trung của một hòn đảo nhỏ núi sông bao bọc. Để giúp thể tích đủ điểm, bèn cẩn thận lựa lời, bình luận vài câu về cảnh sắc bên . Khi khát, nghiêng cầm lấy chén , bất giác liếc sang , chỉ một cái ngây .
Hắn xếp bằng cách ba bước, tay cầm chén , mắt khép hờ, tựa lưng chiếc án ba chân bằng ngọc bích, tư thái ung dung, phong thần tuấn lãng, như ánh trăng chìm trong sương mù, đẽ đến rối tinh rối mù.
Ta nhất thời thốt nên lời.
Hắn cảm giác , bèn mở mắt , thẳng dậy, dùng giọng mơ hồ hiểu chuyện hỏi: “Sao ?” Thấy , bèn đoán thử: “Là quên lời ?” Nhắc nhở : “Lúc nãy ngươi cốc Tứ Vọng tên gọi như là vì ‘vọng thiên vọng địa vọng sơn vọng thủy’, sơn thủy của cốc Tứ Vọng và Linh Trạch Môn nhiều điểm khác biệt.”
Ta âm thầm nhủ với bản : vị đại ca mặt đây hình cao lớn thế , gương mặt lạnh lùng thế , mà cảm thấy phản ứng của phần ngây thơ dễ thương, tám phần là vì gió thổi lâu quá nên đầu óc ngắn mạch thôi. Hơn nữa, vị đại ca hai mươi bảy tuổi, chỉ là thiếu nữ mười tám, dựa mà cho rằng dễ thương? Huống hồ còn là nhất cao thủ trong thiên hạ. Làm cũng đừng nên quá ngây ngô.
Ta ậm ừ: “À, khác biệt… đúng là vài điểm khác biệt.”
Hắn hỏi: “Khác biệt chỗ nào?” Khẽ lay chén trong tay, vẻ khá hứng thú: “Tốt gì cũng thể , đừng ngại.”
Rõ ràng là mong thêm đôi câu.
Có thể là nếu nhiều một chút, nội hàm, lời lẽ trau chuốt, thì điểm tích lũy của sẽ cao hơn chăng? Không khó. Ta suy nghĩ đôi chút, đáp: “Nước hồ ở chỗ các ngươi màu xanh đủ thuần, chẳng như hồ trong cốc Tứ Vọng, tựa ngọc bích hóa lỏng, chỉ một sắc xanh thẫm. Có điều, nước hồ tuy đủ xanh, nhưng phong cảnh sinh động thú vị.” Sau đó ngẫu hứng một câu: “Tà dương lặng bóng hồ soi, núi biếc như gương ảnh soi lững lờ.” Quả là phong vị riêng. Năm thi kết khóa lớp kiến thức phổ thông, cũng từng bài nào nghiêm túc như . Coi như tận tâm tận lực .
Hắn đáp: “Ta từng đến cốc Tứ Vọng.”
Ta nhún vai: “Cũng , mấy ai ngoài cốc từng đó . Ngươi tới cũng bình thường.”
Không chúng bài xích ngoài, mà là vì và quanh năm ở cốc, chỉ còn mỗi Ôn Linh Lộc thường trú trong đó. Nha đầu đúng là một tiểu ma vương chuyên gây họa, nếu để ngoài tùy tiện , sợ rằng sẽ xảy vô sự cố mà dám tưởng tượng.
“Ừ.” Hắn đáp khẽ, yên lặng như thể đang chờ tiếp. còn gì để nữa. Mây chiều hòa sắc, gió tối khẽ lay. Chúng một lát.
Hắn mở miệng, do dự, chắc chắn lắm mà hỏi: “Ngươi… nên mời đến cốc Tứ Vọng chơi một chuyến ?”
Ta bất ngờ, trong lòng, chúng thiết đến mức đó ?
Hắn : “Có chứ.”
Ta: “Hả?”
Hắn bảo: “Thấy biểu cảm của ngươi . Trong lòng chắc đang nghĩ, chúng đến mức đó ? Ta cho rằng là .” Lại : “Có thể ngươi để ý, nhưng chúng với hai trăm bảy mươi hai câu .”
Ồ, quả nhiên là chuyện càng nhiều, điểm càng cao. Không thì đếm gì? Ta theo phản xạ hỏi: “Đã hai trăm bảy mươi hai câu ?”
“Ừ, giờ là câu thứ hai trăm bảy mươi ba.” Hắn : “Chúng nhiều như , coi như là đúng ?”
Ta cảm thấy khó tin, hỏi : “Ngươi dựa việc đếm câu để xác định thiết với ai đó ? Thân , là điều tự nhiên ?”
Hắn trầm mặc chốc lát, khẽ xin : “Thất lễ . Ta quá hiểu mấy chuyện .” Lại ném câu hỏi về phía : “Vậy theo Sư cô nương, bây giờ chúng thể coi là ?”
Theo lý mà , chúng mới quen một ngày, quả thực thể gọi là . gương mặt chút tì vết, vẻ mặt thành thật của , thật sự đành lòng điều khiến thất vọng. “Ừm… cũng… cũng coi như là .”
Nghĩ mấy ngày ở Linh Trạch Môn, cả môn phái tiếp đãi nồng hậu, mời bảo vật trấn môn của bọn họ đến cốc Tứ Vọng một chuyến cũng là . Ta : “Vậy đợi rảnh rỗi, ngươi tới cốc Tứ Vọng, sẽ đưa ngươi dạo một vòng.”
Khóe môi khẽ cong lên một nụ . Hắn nhẹ giọng: “Được.”
Khí chất Trọng Minh Quân lạnh lẽo, dù khi mỉm cũng chẳng thấy thiện, như một đóa u lan nở trong ánh trăng lạnh.
Đóa u lan im lặng giây lát, với : “Nếu thiết, Sư cô nương, thể hỏi ngươi một vấn đề chăng?”
Ta rộng lượng đáp: “Ngươi hỏi .”
“Tháng là sinh nhật của Bách Lý Huy, ngươi đến ?” Hắn chăm chú , ánh mắt thoáng lay động, khiến ảo giác rằng vấn đề với vô cùng quan trọng. Hai trăm câu đó chỉ là để tạo cơ hội hỏi câu .
Ta mơ hồ hỏi : “Bách Lý Huy là ai?”
Lần đến lượt sững . Một lúc , mới lên tiếng: “Thái tử.” Lại thêm: “Vị hôn phu của ngươi.”
À, thái tử. Phải , thái tử. thế, thái tử tên là như .
Thái tử là vị hôn phu của .
Chuyện là thế , nhà họ Sư chúng vốn là hậu duệ huyết mạch của nhân chủ Đế Chiêu Hi, việc ngoài chúng thì Bách Lý thị của vương triều Trung Nguyên cũng . Bách Lý thị duy trì mối quan hệ thiết với Sư gia, cho nên cứ cách hai ba đời một đời kết thông gia bằng con cháu đích truyền của hai bên. Đời , Sư gia chỉ một hậu duệ đích truyền là . Bách Lý thị cũng thể hiện thành ý, đem Thái tử đính với . Lúc mới sinh ba ngày, Bách Lý thị vượt ngàn dặm mang sính lễ đến, cho nên và Thái tử là thanh mai trúc mã danh chính ngôn thuận.
Chỉ là nhiều năm như , mới gặp Thái tử đúng một . Là mười hai mười ba năm nhỉ, nhớ rõ lắm. Khi mẫu đến cung chữa bệnh cho phụ , dẫn theo ở hoàng cung một thời gian. Hắn tiếp đãi tử tế. Muội đ.á.n.h rơi cây trâm ngọc của vỡ, che chở , kết quả là đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h xong sang đ.á.n.h thêm trận nữa, từ đó đôi bên kết oán.
Sau khi Trọng Minh quân nhắc nhở, mới sực nhớ: “À... đúng , tháng là sinh nhật của Thái tử... chuyện mẫu .”
Hơn hai tháng , một ngày khi đến phàm thế bên cạnh để trấn áp trọc khí tam độc, mẫu tìm chuyện, cũng nhắc đến việc .
Lúc mẫu thế nào nhỉ? Ta hồi tưởng một lúc.
Phải , bà Bách Lý thị gửi thư đến, bàn với bà về hôn kỳ. Tuy bà vẫn giữ thêm hai năm nữa nhưng Thái tử hai mươi tuổi, tuổi tác còn nhỏ. Dù , bà vẫn lấy cớ thoái thác, gác chuyện , bởi vì bà cảm thấy nên đến hoàng đô một chuyến, sống chung vài ngày với Thái tử, xem thử thể sống lâu dài với . Dù trận đòn năm xưa đ.á.n.h Thái tử, bà vẫn còn nhớ rõ.
Bà suy xét rằng, hiện giờ còn là đứa trẻ nữa, gặp chuyện sẽ còn nổi đóa đ.á.n.h mà sẽ chọn cách bình tĩnh hạ độc. Nếu Thái tử c.h.ế.t lúc canh ba thì khó mà sống đến canh năm. Điều khiến bà lo cho Thái tử.
Bà , dù Thái tử là hạng chẳng gì thì cũng địa vị chính trị, thể tùy tiện mưu hại. Nếu thực sự , thì chính là lung lay gốc rễ quốc gia, hại nước hại dân. Loại bi kịch nếu thể tránh thì nên tránh. Cho nên nếu thực sự hợp với Thái tử thì thể nhân cơ hội xem thử tỷ của ai hợp với . Lúc bà sẽ thử nghĩ cách xin Hoàng đế đổi cho .
Hôm hai con chuyện lâu, mới phát hiện thật quan tâm và lo lắng cho .
mấy lời thì cần kể cho Trọng Minh quân . Ta chỉ đáp đơn giản: “Hẳn là , sinh nhật Thái tử là mười bảy mười chín nhỉ?”
Hắn đáp: “...Hai mươi mốt.”
Ta : “Ồ... ồ.” Lúc chợt ý thức một chuyện, bất giác thẳng dậy chăm chú: “Trọng Minh quân, ngài cũng họ Bách Lý, chẳng quan hệ gì với Bách Lý Huy...?”
“Ta là tiểu hoàng thúc của .” Hắn dứt khoát giải nghi cho .
Cũng tính là điều gì quá bất ngờ. Nói cách khác, Bách Lý Tuế Hàn thực là của hoàng đế Trung Nguyên. Giới tu chân mà ai truyền tai việc , đủ thấy đều đang chuyên tâm tu hành, để tâm đến quyền quý hoàng thất.
Hắn hỏi : “Ngươi đang nghĩ gì thế?”
Ta nghiêm túc đáp: “Ta đang nghĩ, tiểu hoàng thúc, ngài nên sớm cho ngài là tiểu hoàng thúc. Đã là tiểu hoàng thúc, thì hỏi gì cũng thất lễ, cần vòng vo hai trăm mấy câu mới hỏi.”
Hắn cau mày: “Ta ...”
Ta định gì, bèn nhanh miệng: “Ngài là tiểu hoàng thúc của Thái tử, chẳng cũng là tiểu hoàng thúc của ?”
Hắn nghẹn lời, một lúc mới : “Hai các ngươi còn thành .”
Ta nhún vai: “Rồi cũng sẽ thành thôi mà.”
“Cũng chắc.” Hắn ngập ngừng giây lát : “Ngươi hài lòng với hôn ước giữa hai , cưới cháu gái của Trung thư lệnh trắc phi ?”
Ta đang uống , bèn đặt chén xuống đ.á.n.h giá một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-13.html.]
Nếu cuối cùng hỏi chuyện , thì cũng đáng để mở đầu vòng vo hai trăm mấy câu. Có điều hiểu lắm tại hỏi chuyện . Là vì với Thái tử, Thái tử ủy thác đến dò ý ?
Chuyện Thái tử và cháu gái Trung thư lệnh, cũng đôi chút. Bốn năm , biểu ca của , cũng chính là ruột của Ôn Linh Lộc thành , dì đưa nàng về Thượng Kinh ở vài hôm. Vừa về, Ôn Linh Lộc chạy đến mách , Thái tử và tiểu thư Dao Nguyên Nhi nhà Trung thư lệnh lòng , hai quen ở Quốc Tử Giám.
Vì khi Ôn Linh Lộc mới mười hai tuổi, lớn lên ở cốc Tứ Vọng, hiểu sự đời nơi phàm tục, sợ rõ, bèn kéo theo cả cô giáo dạy môn thường thức của đến dịch giúp. Nàng một câu, cô giáo bèn giải thích một câu. Ví dụ đến Quốc Tử Giám, cô bèn giảng giải, Quốc Tử Giám là cơ quan giáo d.ụ.c cao nhất do triều đình Trung Nguyên lập , gồm sáu học viện: Quốc tử học, Thái học, Tứ môn học, Luật học, Thư học và Toán học.
Ôn Linh Lộc , Thái tử ẩn danh theo học ở Quốc tử học. Cô giáo lập tức tiếp lời: Quốc tử học là lớp cao cấp nhất trong Quốc Tử Giám, chỉ tuyển con cháu tam phẩm trở lên hoặc hoàng quốc thích, chuyên dạy kinh điển Nho gia.
Sau đó nàng , tiểu thư Dao Nguyên Nhi cũng học lớp , vì thành tích nên Thái tử để mắt, hai lâu ngày sinh tình. Cô giáo bèn bắt đầu giảng giải Trung thư lệnh là quan chức thế nào, hệ thống quan chế trung ương của Bách Lý thị . Thấy ngây , còn nhắc nhở: “Thiếu cốc chủ, ngươi nên lấy sổ tay ghi chép ?”
Ta đành c.ắ.n răng lôi sổ tay chép.
Rồi Ôn Linh Lộc , tết thượng nguyên ở Thượng Kinh hội đèn, Thái tử và Dao tiểu thư hẹn dạo, Thái tử tặng nàng đèn điệp luyến hoa, chính thức tỏ tình. Cô giáo bèn giải thích tết thượng nguyên là lễ tiết gì, tập tục dùng đèn tỏ tình bắt đầu từ triều đại nào, phát triển , các loại đèn tượng trưng cho ý nghĩa gì... giảng thúc chép , còn bảo tháng sẽ kiểm tra.
Ta lúc đó chỉ cảm thấy xui xẻo, tiết thường thức hôm đó rõ ràng học xong, còn bắt thêm một canh giờ để phụ đạo? Đã phụ đạo thì chớ, còn nhét lắm điểm kiểm tra đến thế?
Một hồi bận rộn, cũng chẳng để ý chuyện Thái tử thích cô gái khác nữa.
Ôn Linh Lộc thì giận lắm, đợi cô giáo , nàng siết chặt nắm tay : “Ta vốn định dạy dỗ Thái tử và Dao Nguyên Nhi một trận, mà giận quá, mãi chẳng gặp bọn họ. Biểu tỷ, tỷ thể tự do hoàng cung, dẫn theo , chúng cùng dạy dỗ bọn họ!”
Ta xách tập vở chép xong cả trăm trang: “Ta dạy dỗ ngươi . Nói chuyện tám chuyện thì cứ tám chuyện, kéo cả Đường cô cô gì!” Không thì thôi, tức, giơ sổ tay lên định đ.á.n.h nàng, nàng thấy nổi giận thật thì vội hú hét bỏ chạy.
Sau đó bận bịu đủ việc, chuẩn thi thường thức tháng .
Thi xong kịp thở, Minh Kính Đài cảm ứng, vội vã theo mẫu đến phàm thế thu phục trọc khí tam độc, chuyện Thái tử và Dao Nguyên Nhi cũng dần quên mất.
Giờ phút , Trọng Minh quân đột nhiên nhắc chuyện cũ, hỏi Thái tử cưới Dao Nguyên Nhi trắc phi .
Giả như là đến thăm dò giúp Thái tử... vấn đề là, thì ảnh hưởng gì đến Thái tử chứ? Chẳng lẽ cưới trắc phi còn cần chuẩn sính lễ cho ?
Đây là lĩnh vực rành. Với lĩnh vực rành, thì lấy bất biến ứng vạn biến là nhất. Ta đáp lấy lệ: “Ừ, xem như , nếu nhớ lầm thì bọn họ ở bên bốn năm nhỉ? Bốn năm, cũng nên tính chuyện thành .”
Bách Lý Tuế Hàn lặng lẽ . Rất khó diễn tả ánh mắt lúc , dường như ẩn giấu sự dò xét. Ta thật mơ hồ, đang dò xét điều gì. khi như , mang theo khí chất lạnh lùng và nghiêm túc chu , khác hẳn với dáng vẻ thường ngày, đáng để ngắm . Hắn , cũng , chủ yếu là chịu thiệt thôi.
Chúng trong chốc lát. Hắn thu ánh mắt , tựa như đang cân nhắc: “Ngươi thích Bách Lý Huy, đúng ?”
Ta rõ lập trường của Bách Lý Tuế Hàn, đoán nên trả lời thế nào cho hợp. Nói đến Bách Lý Huy, thể xem là thích, nhưng cũng chẳng thể là thích. Dù hôn ước, song thực chất chúng chỉ là xa lạ. Với một kẻ xa lạ, thể thích ghét gì chứ? Nói là thích, mở miệng nổi. Còn nếu bảo là thích, nhỡ tình huống là Thái tử từ hôn, phụ mẫu đồng ý, bèn mượn miệng Tiểu hoàng thúc để moi lời từ , mượn danh nghĩa để giở trò... Lòng hiểm ác, cảnh giác vẫn hơn. Nghĩ đến đây, dè chừng, qua loa ứng phó: “Chuyện ... khó lắm.”
“Có gì mà khó ?” Hắn truy hỏi.
Xem một cuộc đối thoại khéo léo, điểm dừng là điều thể giữa và . Ta đành thẳng, thiếu tinh tế: “Tiểu hoàng thúc, hôm nay là đầu tiên chúng gặp mặt, bàn mấy chuyện thì e là tiện lắm?”
Hắn sững : “Vừa nãy ngươi , nếu là Tiểu hoàng thúc hỏi, hỏi gì cũng thất lễ, đều thể ?”
Ta nhớ , quả thật là chính tự đào hố cho . Câm nín một hồi, cuối cùng đành giở trò cù nhây: “Thế nhưng chuyện thì thể hỏi.”
Hắn một lúc: “Được thôi.” Hắn xoa trán, tựa như nhượng bộ điều gì to tát lắm, : “Lần đầu gặp tiện , ngươi thấy đến thứ mấy thì thể ? Ngươi quyết định, thể phối hợp.”
Thật khiến khó tin, biểu hiện rõ như mà vẫn nhận đang từ chối, là căn bản bàn đến chuyện ?
Ta cầm chén lên, uống một ngụm, đặt xuống, thẳng dậy, nghiêm túc: “Tiểu hoàng thúc...”
Còn kịp lời nào cho đàng hoàng ngắt lời: “Ta cũng lớn hơn ngươi bao nhiêu, cần cứ gọi là tiểu hoàng thúc mãi thế.”
Ta : “Thế nhưng vai vế của ngươi ở đây mà.”
Hắn nghẹn lời, e là nghĩ cách phản bác, nửa ngày gì.
Vừa gọi miệng, gọi một tiếng "Tiểu hoàng thúc": “Tiểu hoàng thúc chăng đang nợ Thái tử nhiều bạc?” Nói xong mới nhớ Linh Trạch môn bọn họ là môn phái giàu nhất giới tu tiên, chắc chắn thể nào thiếu bạc. Ta bèn đổi lời: “Phải chăng là ngươi nợ Thái tử một cái ân tình vô cùng quan trọng, nên mới nhờ đến để dò xét tâm ý của ? Bằng thật sự hiểu nổi vì ngươi nhiệt tình nghĩ thế nào về Thái tử và mối hôn sự đến .”
Hắn há miệng: “…”
Ta khoanh tay .
Không khí ngưng đọng. Gần như đông cứng suốt ba búng ngón tay.
Ba búng ngón tay , lên tiếng: “Thực là phụ ngươi nhờ cậy.”
“…A?”
“Phụ ngươi , ngươi thích Bách Lý Huy . Nếu ngươi thích, ông sẽ nghĩ cách giúp ngươi từ hôn.” Hắn như .
Ta ngây .
Phải rằng, cha là một hòa thượng. Đã là hòa thượng, lẽ đoạn tuyệt trần duyên, lục căn thanh tịnh, một lòng tu hành mới là đạo hạnh cần của một vị cao tăng.
Trước đây ông vẫn luôn lo lắng liệu ngày nào nuôi c.h.ế.t luôn , dù gì thì tử Phật môn từ bi, một mạng sống nho nhỏ vẫn nên quan tâm một chút. bây giờ ông bắt đầu lo lắng cho hôn sự của . Đây là việc một hòa thượng nên bận tâm ? Chẳng là "sắc bất dị , bất dị sắc, sắc tức thị , tức thị sắc" đó ?
Thậm chí, ông còn nhờ một bạn tu Vô Tình đạo, đoạn tuyệt tình ái, chịu tình kiếp đến tận nơi hỏi han xem mong một cuộc hôn nhân xây dựng nền tảng tình cảm . Người bạn , vì tránh trải qua tình kiếp nên mãi dừng ở cảnh giới nửa bước thành thần, e là cả đời cũng từng hiểu rõ tình cảm là thứ gì. Sống hai mươi bảy năm, lẽ từng nghĩ tới một ngày bạn ép thảo luận chuyện yêu đương với con gái của …
Có thể sắp đặt như thế , phụ quả thật là thiên tài.
Tuy phụ tử tình thâm khiến cảm động, nhưng cũng thật sự lo lắng cho con đường tu hành của ông.
“Cha …” Ta với Bách Lý Tuế Hàn, đầy nỗi niềm: “Phiền khuyên ông một tiếng, bảo ông đừng lo mấy chuyện vặt vãnh của nữa. Ta sợ ông càng lo, thì ngày trục xuất khỏi chùa cũng chẳng còn xa.” Lại khuyên : “Tiểu hoàng thúc, còn ngươi …” Đang định : "chuyện tình cảm ngươi khi còn hiểu bằng , đây vốn chẳng lĩnh vực ngươi nên nhúng tay , ngươi chen chi..." ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt tụ linh tụ khí trời đất của , lòng yêu cái khiến thốt nổi lời châm chọc nào.
Khi ngẩng lên hỏi: “Ta ?”
Ta theo phản xạ mà lảng tránh: “Ngươi quan tâm đến , ghi nhận. Còn Thái tử, thích thích… chuyện khó lắm… ừm… dù thì trông cũng khá … ha ha. Tiểu hoàng thúc, chúng đừng chuyện nữa.”
Hắn chịu cho qua, khăng khăng: “Vẫn nên cho rõ.” Hắn im lặng một lúc, đưa tay hóa một bức họa đưa cho . Ta nhận lấy mở xem.
Hắn hỏi bằng giọng thể hiểu nổi: “Thái tử lúc nhỏ còn coi , giờ thành như vầy mà ngươi vẫn thấy ?”
Thành thật mà thì quên mất lúc nhỏ Thái tử trông thế nào , chỉ còn ấn tượng là dung mạo tệ. Bây giờ gương mặt trong tranh, mày kiếm mắt sáng, tuy thuộc nhưng cũng thể xem là . Ta ngẩng đầu khỏi tranh, : “Cũng… tạm mà?”
Hắn trầm mặc một lát: “Thẩm mỹ hiện giờ của ngươi như thế, đúng là ngoài dự liệu của .”
Câu cứ như từng quen . Ta : “Tiểu hoàng thúc, chúng từng gặp ?”
Hắn ngừng một chút, : “Là cha ngươi hồi nhỏ thẩm mỹ của ngươi .”
“Ồ.” Ta cầm bức họa, tranh , nghĩ bụng: Hắn đến mức , thấy Thái tử như quả dưa vẹo cũng là điều dễ hiểu, hợp lý.
Ta cuộn bức tranh , thành khẩn với : “Tiểu hoàng thúc, gương mặt của Thái tử mà so với ngươi thì dĩ nhiên thể so nổi. ngươi nửa bước thành thần, dung mạo như thiên nhân, thiên hạ vốn chẳng ai sánh kịp, nên thể rằng thẩm mỹ của vấn đề. Trong đám phàm nhân, Thái tử cũng xem là tướng mạo .”
Sắc mặt dịu : “Ừ.” Không tiếp tục chấp nhặt chuyện nhan sắc của Thái tử nữa, nhận bức tranh trả, tiện tay vứt sang một bên, ánh mắt rơi xuống , sâu lắng mà u tối: “Ngươi cần băn khoăn. Nếu hài lòng với mối hôn sự , … và phụ ngươi, thể giúp ngươi từ hôn.”
Ta cảm thấy và cha còn sốt ruột từ hôn hơn cả . Mẹ vẫn còn lý trí, ít nhất còn để hoàng đô xem xét tình hình. Còn hai … thật chẳng chút lý trí nào.
Hôn sự giữa và Thái tử là sự kết hợp giữa hậu nhân của Thần Nhân và dòng dõi đế vương quyền thế chốn trần gian, thể từ là từ. Nếu từ hôn Thái tử thì hôn sự của thể do chủ ? Rốt cuộc vẫn là gả hoàng thất thôi.
Thật cũng quá mong tự quyết định chuyện hôn nhân. Với tình trạng một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì ít cũng đến ba trăm ngày lang bạt khắp các phàm giới để xử lý trọc khí tam độc như thì gì còn thời gian yêu đương nữa?
Thế nên phản cảm chuyện hôn nhân do cha sắp đặt, cũng chẳng yêu cầu gì cao với Thái tử. Hắn thích cháu gái của Trung thư lệnh thì cứ việc thích, chỉ cần đừng gây rắc rối cho , thể đối xử với như đối xử với , thì kết hôn với cũng chắc là chuyện .
Có một phu quân mà sống như một quả phụ, còn là một quả phụ tiền, theo một cách nghĩ nào đó… chẳng cũng là cuộc đời lý tưởng ?
Cho dù thái tử đúng là phiền phức, thật sự thể chịu đựng nổi, thì cũng đợi đến khi đến hoàng đô, xem thử trong của ai thể chung sống hòa thuận với mới tính đến chuyện hủy hôn, cũng chẳng cần vội vàng xử lý chuyện ngay bây giờ. những vòng vo phức tạp thế thì cũng cần với ngoài.
Ta suy nghĩ lựa lời, đáp Bách Lý Tuế Hàn: “Trước mắt cần hủy hôn ? Hay là đợi đến tháng sinh nhật của thái tử, lên kinh thành xem tình hình hẵng quyết?”
“Hửm, ngươi hủy hôn?” Hắn nhíu mày hỏi , còn đoán một câu hết sức hoang đường: “Chỉ vì trông cũng tạm ?”
Ta xua tay : “Không thế, chỉ là xem thử tình hình .” Rồi chần chừ hỏi : “Phụ gấp lắm ? Vậy tiểu hoàng thúc hãy giúp bảo phụ đừng vội nhé, tu hành nên lấy kiên nhẫn gốc.”
Hắn như chẳng hề thấy câu của , chỉ hỏi: “‘Xem tình hình’ là xem cái gì?”
Ta đáp: “…Xem tình hình là xem thử thật sự thể chung sống với thái tử .”
Hắn chằm chằm : “Nếu thật sự thể chung sống thì hủy hôn đúng ?”
Ta khựng một chút: “Thì… thì cũng suy nghĩ xem cách xoay chuyển nào , hoặc là đ.á.n.h giá xem hậu quả của việc hủy hôn nghiêm trọng …”
“Hậu quả nghiêm trọng tới mức nào thì ngươi mới cam chịu hủy?”
Cuối cùng cũng nhịn mà hỏi : “Tiểu hoàng thúc, phụ nhờ ngài hỏi kỹ đến ?”
Hắn nhíu mày sâu hơn: “Không trả lời ?”
Ta : “ .”
Hắn im lặng một lúc bảo: “Vậy chỉ hỏi ngươi một câu cuối cùng.”
Chủ đề khó chịu cuối cùng cũng sắp kết thúc, thở phào nhẹ nhõm, nhượng bộ : “Được , ngươi hỏi , nhưng thật sự chỉ một câu cuối cùng thôi đấy, hỏi thêm nữa .”
Hắn đáp: “Ừ, một câu cuối cùng.” Rồi hỏi: “Ngươi xem tình hình, ngươi định xem đến bao giờ?”
Ta nhức hết cả đầu, đưa tay xoa huyệt thái dương: “Thì đến sinh nhật của thái tử thôi, sinh nhật của , sẽ tất việc khảo sát . Nếu thật sự thể nào hòa hợp nổi thì sẽ tìm ngài giúp hủy hôn, thế ! Tiểu hoàng thúc!”
Hắn giơ tay hóa một quyển sổ nhỏ, mở , mấy dòng.
Ta thò đầu , thì nắm lấy cổ tay.
“Ấn một cái dấu tay .” Hắn .
Ta còn kịp phản ứng, dẫn dắt, “bốp” một tiếng, ấn dấu tay lên quyển sổ nhỏ đó.
Ấn xong mới rõ, trang giấy rõ: cam đoan sinh nhật hai mươi tuổi của Bách Lý Huy, nếu chút bất mãn nào với thì sẽ do dự mà hủy hôn.
Ta nghiêng đầu Bách Lý Tuế Hàn: “Vừa ý là thế ?”
Hắn mặt biểu cảm cất quyển sổ : “Chẳng thế ?”
Ta : “Rõ ràng là…”
Mặt lập tức sa sầm, vẻ vui hiện rõ.
Thôi bỏ , vui là .
—
Hôm , là ngày đại hỷ của Ôn Linh Lộc và Thôi Thiếu Quân. Ta và Bách Lý Tuế Hàn mấy khi gặp mặt.
—
Hôm nữa, sáng sớm Bách Lý Tuế Hàn gọi dậy xem mặt trời mọc.
Xem xong theo dạo qua bảy ngọn núi.
Trong suốt hành trình, nhắc gì đến chuyện của và thái tử, nên cuộc chơi hôm khá là yên .
Trên đầu là bầu trời cao vời vợi, mây trôi lững lờ, chân là núi non tươi , nước biếc long lanh, cũng thể nào dối lòng mà tận hưởng phong cảnh thế , vì nghĩa khí mà cùng Bách Lý Tuế Hàn để giúp “tích điểm”.
Có lẽ là từ phụ hứng thú với âm nhạc, mang theo mấy món nhạc cụ như đàn, sáo, trống đến trải mây đệm. Cũng khá rộng rãi, thứ gì cũng cho chơi thử. Khi thổi sáo, còn bên gảy đàn, phụ họa một khúc.
Nói chung, cảm thấy và Bách Lý Tuế Hàn thể chơi chung .
Vì tối hôm đó, Ôn Linh Lộc dẫn Sở Sở sư đến tìm , hỏi đang hòa hợp với tiểu sư thúc của nàng , bảo quả thực là cũng khá hợp.
Ôn Linh Lộc tựa ghế chơi bút: “Ngày mai hai cùng dạo chơi một ngày nữa đúng , để cùng nhé? Tiểu sư thúc , chán c.h.ế.t ,” nàng vỗ ngực, chắc như đinh đóng cột: “Có cùng, biểu tỷ nhất định sẽ chơi vui hơn nhiều!” Rồi quên lôi cả sư : “Sở Sở cũng , Sở Sở dịu dàng hiền thục, thể rót đưa nước cho tỷ!”
Ta thì ý kiến gì, nhưng đưa một câu hỏi: “Ngày mai quét dọn Trân Thú Các ? Hôm nay hai đứa đùn hết việc cho Thôi Thiếu Quân đúng ? Trọng Minh Quân tuy thể mắt nhắm mắt mở, nhưng nếu hai đứa múa may mặt , đoán xem nương tay ?”
Sở sư lập tức rụt rè kéo tay Ôn Linh Lộc, lẩm bẩm: “Vậy… thôi … Sư phụ lúc… đúng là đáng sợ…”
***
Thất tỷ lời :
Gửi lời khuyên đến sư phụ: hai mới gặp đầu thôi đó, xin hãy tiết chế một chút.