Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:17
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ ba theo hẹn với Bách Lý Tuế Hàn, trời lất phất mưa, chúng che ô dạo hết sáu ngọn núi còn .

Qua ba ngày quen, nắm rõ về Linh Trạch Môn như lòng bàn tay, gần như thể xin vẽ bản đồ cho những môn phái công đ.á.n.h Linh Trạch Môn. Thật sự chẳng nghĩ còn chỗ nào thể nữa, đang định yên tâm thoải mái lời cáo từ với Bách Lý Tuế Hàn, thì trầm mặc một thoáng, : “Còn một nơi .”

Khi màn sương chiều mờ ảo buông xuống, dẫn đến một hang núi. Ta ngẩng đầu ngắm bốn chữ cổ thể lớn “Đan Phong Thánh Cảnh” hoành phi cửa hang thì im lặng mở cửa hang .

Tuy định nhân lúc kiếm bao nhiêu điểm từ , nhưng cảm thấy cách “g.i.ế.c gà lấy trứng” chẳng chút nào, bèn giơ tay chặn : “Tiểu hoàng thúc, đây chẳng thánh địa của Linh Trạch Môn , ngoài ? Hay thôi , đạo đức của cho phép tùy tiện thánh địa của khác.”

Hắn hai bước, bèn đầu: “Không tính là thánh địa, trồng ít thứ trong đó, dẫn ngươi xem.”

Ta chỉ bốn chữ cửa hang: “Sao Ôn Linh Lộc , tử ở đây bảo với nó rằng động Đan Phong là thánh địa của Linh Trạch Môn? Hơn nữa, phía chẳng còn hai chữ ‘Thánh Cảnh’ ?”

Hắn lùi , theo hướng mắt lên hoành phi: “Đó là bọn họ thêm , từng ngó qua.”

Lại thêm nữa, : “Chữ thật.”

Ta : “Nói thật thì cũng lắm.”

Hắn lập tức hóa bút mực giấy nghiên, bốn chữ đó tại chỗ, : “Tên cũng thô tục.”

Nét bút như bay, một mạch thành hình, cứng cáp mạnh mẽ, quả là hơn hẳn so với bốn chữ hoành phi. Hắn đưa tờ chữ mới cho , ý chắc là “cho ngươi xem chữ thật sự là thế nào”.

Ta đành nhận lấy mà xem.

Hắn , thêm mấy chữ nữa. Viết xong khoác tay, xóa bốn chữ “Đan Phong Thánh Cảnh” cửa hang, khoác tay khiến tấm hoành phi mới đè lên. Chốc lát , ánh bạc tan , hoành phi hiện năm chữ sống động đầy khí thê: “Đan Phong Hoa Quả Viên”*.

*Vườn hoa quả Đan Phong.

Ta nghiêng đầu hỏi: “Môn chủ nhà các ngươi sẽ đ.á.n.h ngươi chứ?”

Hắn trả lời câu hỏi , chỉ giục: “Đi thôi. Giờ nó còn là thánh địa nữa, đạo đức của ngươi cho phép ngươi chứ?”

Ta cạn lời, đành theo bước .

Hắn trong hang núi trồng ít thứ. Ta nghĩ bụi tối om thế thì trồng gì, cùng lắm là vài loại linh chi hiếm . Sinh ở Y Tiên Cốc, linh chi thấy đủ nhiều nên cũng chẳng mong chờ gì.

Đi theo chừng nửa khắc, vòng qua một khúc rẽ, chợt ánh sáng rực rỡ đập mắt. Đã là giờ tuất, nếu là ánh sáng từ ngoài chiếu thì thể màu sắc như , ánh trăng nhiều màu.

Bách Lý Tuế Hàn : “Đến , phía đó.”

Hắn dẫn bước về phía nguồn sáng.

Bước vài bước qua con đường đá hẹp, vén lớp dây leo thủy tinh chắn ở cuối đường. Khi rõ cảnh mặt, sững sờ.

Theo lý thì đây là một động đá. thật khó mà xác định, bởi chẳng thể thấy ranh giới rõ ràng.

Ngẩng lên, giống như là bầu trời chứ trần hàng. Từng đám mây màu mẫu đơn trắng ngà trải rộng như biển cả. Biển mây nối liền với biển hoa nơi mặt đất xa xa. Mây trắng, hoa đỏ mờ ảo bao la, dường như sắp hòa một.

Ở gần, khắp nơi mọc những cây cổ thụ khổng lồ, hình dáng khác , lá và hoa mỗi loại một vẻ, cánh hoa và lá đều tự phát sáng, ánh sáng cũng muôn hình muôn vẻ. Dưới gốc cây điểm xuyết các loài hoa cỏ thấp nhỏ, cánh và lá cũng tỏa sáng lấp lánh, đến nao lòng.

Giữa rừng còn vang tiếng chim hót, nhưng những con chim thực thể, giống như do linh khí kết tụ, đôi cánh sượt qua một cành cây bèn hóa thành làn sương màu, sương trôi qua một bụi hoa lá biến thành một con chim khác , vui vẻ cất tiếng hót.

Ở đây, một hoa một chim, một cỏ một cây, chẳng thứ nào gọi tên.

“Những hoa cỏ cây cối , ngươi từng thấy ?”

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu . Hắn cúi mắt, ánh chạm : “Trên mặt ngươi rõ như kìa.”

Ta đưa tay lau mặt, thu vẻ quê mùa từng thấy qua thế giới, đùa: “ , ngươi đả kích . Ta học y, vẫn tưởng đời loại thảo mộc nào nhận .”

“Đừng thấy đả kích. Ngươi nhận chúng chỉ vì chúng thuộc về thế gian thôi.” Hắn .

Ta hiểu câu đó nghĩa là gì: “Không thuộc về thế gian ?”

“Ta mang chúng từ nơi khác mang về đây trồng.” Hắn giải thích đơn giản: “ cam trồng ở Hoài Nam thì ngọt, ở Hoài Bắc thì chua; thổ nhưỡng khí hậu nơi khác quê gốc chúng quá nhiều, nên đáng tiếc là giờ chúng mất tác dụng ban đầu, chỉ còn giá trị ngắm cảnh.”

Ý chắc là những loài kỳ hoa dị thảo do mang từ một bí cảnh nào đó về. Ta từng bí cảnh giới tu chân thế nào, cũng định bàn sâu. một điểm tranh luận. Ta tới vài bước, một cây lá đỏ kết đầy quả pha lê, chỉ nó: “Những cây cỏ thế , chỉ để ngắm thôi chẳng đủ , gì mà đáng tiếc?”

Hắn giơ tay chỉ một bụi cỏ bên chân : “Đó là Sa Đường. Ở nơi gốc của nó, ăn sẽ c.h.ế.t đuối. Ở đây thì ăn thì c.h.ế.t đuối vẫn cứ c.h.ế.t đuối.”

Ta : “Ồ.”

Thấy phản ứng bình thản, : “Cái cây ngươi chỉ, gọi là Hoài Trân Mộc, quả của nó tên quả Hoài Trân. Người ăn trong nửa khắc thể nhả ngọc trai, nhả khéo thì một ba đến năm cân cũng vấn đề.”

“!!!” Ta kêu: “Thế thì… đúng là đáng tiếc!”

Hắn đáp: “Ừ.”

Hai chúng im lặng một lúc, giữa tiếng chim hót hoa thơm, bỗng nhớ câu : “Khoan .”

Hắn hỏi: “Khoan gì?”

Ta : “Những cây , những hoa , những cỏ … tất cả, đều là ngươi trồng?”

Hắn thản nhiên liếc : “Phải, ngay từ đầu mà.”

Tầm mắt xuyên qua rừng cây gần đó, tới rừng hoa rực rỡ như lửa biển mây xa xa, thu vẻ kinh ngạc, nghĩ: Chuyện cần thời gian tiêu hóa. Ôn Linh Lộc tiểu sư thúc thích bế quan, giờ xem lúc bế quan chắc chẳng gì nghiêm túc, phần nhiều là ở đây trồng hoa trồng cây. Trọng Minh Quân tu luyện tới cảnh giới nửa bước thành thần, bản hình như cũng chẳng hứng thú tiến thêm nữa, giống như tuổi còn trẻ đỉnh cao đời . Đã ở đỉnh còn tu luyện gì nữa, tất nhiên là gì thì thôi.

Hắn hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”

Ta giấu, thật: “Ta nghĩ sở thích trồng hoa cỏ cũng đấy, chỉ là khác trồng cùng lắm cũng một vườn, ngươi trồng hẳn một thế giới khác, ngươi đúng là quá phóng đại.”

“Không phóng đại.” Hắn . Rồi gọi tên : “Quán… Sư Lạc.”

“Ừm?”

“Thấy cây cao nhất ?”

Theo hướng , quả nhiên một cây cao vượt hẳn những cây khác ở phía tây nam, cây màu ngọc bích, bao phủ một tầng ánh sáng tím trong lành, tán cây đỏ rực như lửa, ẩn hiện giữa làn mây trôi. Phối màu kiểu đó mà cây trông vẫn , thật hiểu như .

“Đó là Cô Tang Mộc.” Bách Lý Tuế Hàn : “Nửa tháng mới trồng thành. Loại cây ba trăm năm mới kết quả một , quả của nó thể kéo dài tuổi thọ cho sinh linh; Thần Ma dùng thể tăng tuổi thọ, một quả một ngàn năm, phàm nhân dùng một qua một trăm năm. Trồng ở đây tuy mất khả năng kéo dài tuổi thọ cho sinh linh, nhưng tiện để nó từ bộ rễ truyền ‘sự sống’ vốn cho kỳ hoa dị thảo xung quanh, giúp chúng tiết linh khí. Dưới sự thúc đẩy của ‘sự sống’ đó, linh khí mà hoa cỏ trong động tiết trong trẻo hơn linh khí vốn của thế gian gấp trăm . Loại linh khí cực thích hợp để nuôi dưỡng bảo vật pháp khí.” Hắn : “Như pháp khí thu nạp trọc khí là Minh Kính Đài, thích hợp đặt ở đây nuôi dưỡng.”

Lúc đó đang trêu một chú chim sẻ nhỏ do linh khí biến thành bay tay, , còn tưởng tới giờ giới thiệu danh lam thắng cảnh. Cho đến khi xong câu cuối cùng. Ba chữ “Minh Kính Đài” vang lên bên tai như nổ tung.

Tay run lên, chim sẻ giật “chiếp” một tiếng bay mất.

Cho dù là hoàng tộc, từ hoàng của sứ mệnh của truyền nhân nhà họ Sư là điều phục trọc khí Tam độc, thì cũng nên đến sự tồn tại của Minh Kính Đài. Mẹ và cả từng dùng Minh Kính Đài ở thế gian .

Lòng cảnh giác nổi lên, thu tay , nghi ngờ hỏi: “Sao ngươi Minh Kính Đài?”

Hắn khựng , im lặng chốc lát: “Cha ngươi cho .”

…Cha đúng là cái miệng to, chuyện gì cũng kể cho .

Hắn tiếp: “Bản Minh Kính Đài chế tác tinh xảo tuyệt luân, chỗ để cải thiện nữa, nhưng nơi thể khiến nó…”

Ta cắt ngang: “Khoan ! Ngươi còn từng thấy Minh Kính Đài???”

Hắn khựng một chút: “Ừ, cha ngươi cho xem một .” Rồi giải thích: “Vì giỏi chế tác pháp khí, cha ngươi xem thử Minh Kính Đài chỗ nào thể cải tiến, xem thể thông qua cải tạo mà khiến nó nhiều thần thông hơn, để bảo vệ ngươi và ngươi hơn, cũng giúp hai điều phục trọc khí Tam độc thuận lợi hơn.”

Ta khoanh tay, hỏi: “Lúc cha vẫn còn ở trong cốc, cơ hội cầm Minh Kính Đài, thì tiểu hoàng thúc ngươi chắc chỉ mười tuổi?”

Sắc mặt đổi: “Bởi vì và cha ngươi là bạn vong niên.”

Ta nghĩ, ngươi và cha là loại bạn gì quan trọng, quan trọng là khi đó ngươi mới mười tuổi, cha thể để ngươi cải tiến Minh Kính Đài?

Hắn vẫn thản nhiên: “Bởi vì là thiên tài.”

Ta im lặng.

Ừ thì… cũng hợp lý.

Hắn : “Được, vấn đề của ngươi đều giải quyết . Ta tới…” Hắn khẽ nhíu mày.

Ta liếc một cái, giúp nối lời: “Ngươi Minh Kính Đài tinh xảo tuyệt luân, chỗ cải thiện, nhưng cái động … gì gì đó.”

“Ừ, đúng chỗ .” Hắn bình thản gật đầu, thấy chút lúng túng của quên lời: “Đặt Minh Kính Đài Cô Tang Mộc, linh khí ở đây đều sẽ Minh Kính Đài sử dụng. Dưới sự nuôi dưỡng của linh khí, độ nhạy và khả năng hấp thu Tam độc của Minh Kính Đài đều sẽ tăng, kết giới bảo vệ chủ nhân vốn của nó cũng sẽ vững chắc hơn.”

Nói xong, đưa cho một chiếc chìa khóa: “Sau ngươi dùng xong Minh Kính Đài, nhớ mang nó tới đây bảo dưỡng. Đây là chìa khóa cửa động, để ngươi tiện bất cứ lúc nào.”

Ta chuyện thành thế , chiếc chìa khóa trong tay : “Ta tử Linh Trạch Môn, cầm chìa khóa thánh địa thì hợp lắm ?” Ta giơ tay định trả .

Hắn lùi một bước, mím môi, vẻ vui: “Đã , nơi còn là thánh địa, giờ chỉ là một vườn hoa quả thôi.”

Ta : “…Vậy môn chủ nhà các ngươi đồng ý với quyết định biến nó thành vườn hoa quả ?”

Hắn đáp: “Sẽ đồng ý.”

Ta tin lắm: “Thật sự sẽ đồng ý?”

Hắn gật đầu: “Ừ.” Nhìn : “Đừng lo, sẽ đồng ý thật.”

Ta vẫn khó hiểu: “ môn chủ vì đồng ý? Lấy ví dụ, nếu Ôn Linh Lộc dám biến thánh địa của chúng thành vườn hoa quả, còn đưa chìa khóa cho ngoài, sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”

Hắn bình thản: “Có lẽ là vì đ.á.n.h c.h.ế.t .”

“…”

Ta cầm chìa khóa mà ngẩn hồi lâu, trong lòng đầy nghi vấn, nghĩ xem nên thế nào. nhớ những cuộc trò chuyện “EQ cao” đây với , dường như chỉ độc thoại, chẳng theo mạch suy nghĩ của , câu nào đáp như mong , bất giác thấy bực. Thôi, vẫn là chuyện thẳng thắn thì hợp với chúng hơn.

Ta , hỏi thẳng: “Tiểu hoàng thúc, ngươi cảm thấy ngươi đối với quá ? Ngươi với thế , thấy sợ. Ta thứ gì ngươi cần ? Chỉ cần mạng thì gì thì cứ thẳng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-14.html.]

Hắn sững , lộ vẻ khó hiểu: “Tại ngươi sợ?”

“Vì bình thường.” Ta thành thật đáp: “Một bình thường, lúc sợ thì mới là bất thường.”

Hắn rũ mắt như đang suy nghĩ, một lúc mới ngẩng lên: “Sư Lạc, ngay ngày đầu , nếu ngươi từ hôn thì thể giúp ngươi.”

…Ta thật sự hiểu câu chuyện chuyển sang đây.

cũng ý định giải thích, chỉ tiếp tục: “Ta nghĩ, Bách Lý Huy cưới khác, mà ngươi vẫn kiềm chế, trong chuyện từ hôn còn đẩy đưa với , phần nhiều là thấy việc khó , gây phiền phức, lười hao tâm.”

Ta thật sự bàn luận đề tài , nhưng sắc mặt thì cảm giác cũng khó mà tiếp tục né tránh. Đã thế thì cũng , thì thẳng thắn bàn luôn.

Bên cạnh đúng lúc mấy khúc gỗ, lấy khăn tay lau một khúc, đang định lau khúc thứ hai thì hỏi: “Ngươi định tìm chỗ ?”

Ta : “Câu hỏi đấy, nếu định thì lau nó gì?”

Hắn vung tay hóa một chiếc giường la hán bằng bạch ngọc, bảo : “Ngồi đây.” Rồi thêm: “Ta tưởng ngươi bắt chuyện với , nên kiếm cớ gì đó để lạnh nhạt , cho khó mà lui.”

Ta cầm khăn tay cảm thán: “Tiểu hoàng thúc, thì ngươi chuyện với ngươi ?”

Hắn vui liếc một cái.

Ta xếp bằng lên giường la hán, hiệu cũng : “Vậy chúng cho rõ.”

Ta chuẩn , giấu diếm khó khăn của : “Tiểu hoàng thúc thể giúp , ngươi định giúp thế nào? Ngươi cũng , dù từ hôn với thái tử, vẫn liên hôn với hoàng thất, vì là hậu duệ của Đế Chiêu Hi. Hoàng đế bốn hoàng tử, đại hoàng tử thành , tam hoàng tử và tứ hoàng tử đều trắc phi. Nếu chỉ vì thái tử cưới trắc phi mà đòi từ hôn… thì tam hoàng tử, tứ hoàng tử chẳng cũng trắc phi ? Từ hôn với thái tử đính hôn với tam tứ hoàng tử thì ý nghĩa gì? Trừ khi nhân phẩm thái tử kém xa hai vị , nếu nghĩ lý do nhất thiết …”

Hắn cắt ngang lời tâm huyết của : “Sư Lạc, ngươi quên , cũng là hoàng thất?”

Ta ngơ ngác, đáp: “Ta quên ngươi cũng họ Bách Lý, chẳng thế mới gọi ngươi là tiểu hoàng thúc?”

“Ta trắc phi, cũng sẽ trắc phi.” Hắn .

“Chuyện thì liên quan gì tới …” Nói nửa câu, chợt hiểu , bèn im lặng. Một lát , khô khốc : “Tiểu hoàng thúc, ngươi đừng đùa như chứ.”

Hắn đáp: “Ta đùa.”

Ta im lặng chốc lát, xác nhận với : “Nếu nghĩ sai thì ngươi đừng , nhưng ý ngươi thì… hình như là đang khuyên kết với ngươi, đúng ?”

Chắc là nợ cha ân tình lớn lắm.

Hắn đáp gọn: “.” Thái độ thản nhiên, vẻ mặt điềm tĩnh, như thể hy sinh hôn nhân để giúp khác đối với những kẻ tu Vô tình đạo mà là một việc bình thường, tự nhiên. Tuy tu Vô tình đạo, nhưng cũng đây hề bình thường, cũng chẳng tự nhiên chút nào. Lúc giới thiệu cho thầy dạy môn Thường thức của , cảm thấy cũng nên mỗi ngày bớt một canh giờ để học cho đàng hoàng.

“Tiểu hoàng thúc.” Ta xoa thái dương đang giật giật, dịu giọng khuyên : “Tuy ngươi tu Vô tình đạo, coi tình cảm như , cho rằng dùng hôn nhân để trả ân cũng chẳng … Không đúng, các ngươi tu Vô tình đạo cũng để tâm đến nhân tình ? Nhân tình chẳng cũng là một loại tình cảm ư? Ngươi chẳng lẽ thể coi nhân tình là ?”

Hắn chằm chằm : “Đừng lạc đề, ngươi định gì thì tiếp.”

Ta : “Ồ. Vậy giả sử ngươi quả thật để tâm nhân tình, cảm thấy món nợ nhân tình sớm trả ngày nào ngày đó. thực tế, hai họ kết cũng nghĩa là tình cảm thì sẽ an . Dù theo luật pháp phàm tục luật pháp tu chân giới thì nếu và ngươi thành , đều quyền chia tài sản của ngươi. Giả như là kẻ ham cờ b.ạ.c thì ngày ngươi sạt nghiệp chẳng còn xa. Ngươi xem, ngươi thể nợ cha ân tình lớn tới mức lấy bộ gia sản để trả ? Không cần , thật sự cần. Đừng , là vì cho ngươi.” Ta nghiêng vỗ vai : “Nếu thật sự món nợ nhân tình trả cho phụ , ngươi hãy đợi thêm, tìm một cơ hội khác. Nếu tìm cơ hội , thì trả cũng , ông là hòa thượng, sẽ tính toán với ngươi .”

Hắn thu ánh mắt đang đặt mặt , cúi xuống, ngón tay trắng như ngọc gõ nhẹ lên đầu gối, như đang cân nhắc điều gì. Một lát , mở miệng: “Không liên quan tới cha nàng, đây… sợ là quá vội vàng. chúng ở bên lâu như nên chắc thời gian cũng đủ . Chuyện , nghĩ thể để nàng .”

Hắn mơ hồ, hiểu rõ lắm. Ý là trao chìa khóa Thánh địa cho , và dự tính hy sinh hôn nhân giúp từ hôn đều liên quan đến cha , mà là ẩn tình khác ?

Hắn trông nghiêm túc, kiểu nghiêm túc khác với vẻ ít lạnh nhạt thường ngày. Không định cho chuyện kinh thiên động địa gì, trong chốc lát, nín thở.

Hắn : “Nàng chắc cũng đoán .”

Tuy ngu, nhưng ẩn tình đằng những hành động của là gì, thật sự , cũng hiểu vì nghĩ đoán . Cảm giác gì hết mới thật đáng sợ. Rốt cuộc là âm mưu gì? Gan lớn như , giờ cũng khỏi run rẩy trong lòng.

Hắn : “Sư Lạc, gặp đem lòng yêu nàng .”

Ta: “…”

Hắn nhíu mày: “Sao trông nàng còn khá ngạc nhiên ?”

Ta: “…”

Hắn sang một bên: “Thôi, chuyện quan trọng. nghĩ, nàng thích dung mạo thì thành với hẳn là lựa chọn nhất.”

Ta: “…”

Hắn cau mày, ngập ngừng: “Chẳng lẽ hợp với thẩm mỹ của nàng nhất trong những kẻ nàng quen ?”

Ta: “…”

Hắn sa sầm mặt, giục: “Mau chứ.”

Ta nghiêm túc hỏi : “Tiểu hoàng thúc, tu tiên cần trải qua lôi kiếp, khi độ kiếp thiên lôi đ.á.n.h lâu như , nên để hậu di chứng ?”

Hắn phản ứng cực nhanh, lạnh giọng : “Não vấn đề.” Sắc mặt mấy , chất vấn : “Sư Lạc, thích nàng là chuyện kỳ lạ lắm ?”

Nếu đổi thành khác thích , chắc chắn sẽ cảm thấy đó là điều xứng đáng, vì dù cũng xinh . “.” lớn tiếng : “Ngươi tu Vô tình đạo hả tiểu hoàng thúc, một tu Vô tình đạo mà gặp yêu, như còn đủ kỳ lạ ?”

Hắn : “Nàng nhỏ thôi, ồn đau cả tai .”

Ta : “Ồ.” Rồi bổ sung: “Xin , để ý, kinh ngạc quà mà.”

Hắn : “Nàng đúng là nên xin , nhưng vì nàng to, mà vì nàng thành kiến với .”

Ta: “…?”

Ta suýt chút nữa thuyết phục. Nhíu mày nghĩ một lát, chắc chắn : “Ta tu tiên nên hiểu lắm, nhưng tu Vô Tình đạo thì thể yêu đương, chẳng chính ngươi như ?”

Hắn : “Ta khi nào?”

Ta vô ý lớn tiếng: “Là hôm , ngươi với Sở sư rằng ngươi tu Vô Tình đạo, nàng thành thì thích hợp ở chỗ ngươi nữa, bảo nàng đợi môn chủ trở về thì tự tìm môn chủ chuyện.”

Hắn nhớ một chút, : “À lúc đó chỉ dọa nó thôi.”

Ta : “A, ngươi còn là ? Ngươi dọa Sở sư đấy!”

Hắn nhướng mày: “Có nàng đang chuyển chủ đề ?”

“Tất nhiên là !” Ta tức tối .

Hắn ôn hòa: “Thế thì .” Ngừng một lát, đưa kết luận: “Tóm , cứ quyết định , vấn đề gì . Nàng đừng lo lắng, cũng đừng nghĩ nhiều.”

Cứ quyết định là quyết định thế nào chứ? Ta vội vàng chặn : “Vẫn là vấn đề đó! Hôn ước giữa và Thái tử sính thư chứng, còn công bố với thiên hạ, thể tùy tiện hủy hôn để gả cho hoàng thúc của Thái tử , vấn đề luân lý lớn đó ? Không thể cứ thế mà quyết định !”

“Không .” Hắn vẻ chẳng hề để ý đến bất kỳ vấn đề luân lý nào, thản nhiên : “Chỉ cần nàng gật đầu, chuyện đều giải quyết .”

Ta nghĩ vấn đề thể giải quyết kiểu gì, đầu óc rối như tơ vò, nhưng vẫn giữ một chút lý trí, hiểu rằng lúc hỗn loạn thế thì thích hợp đưa quyết định quan trọng. Ta : “Tiểu hoàng thúc, ngươi để suy nghĩ vài ngày .”

Hắn ngẩng mắt: “Sao còn suy nghĩ? Chúng chẳng ?”

Ta xoa thái dương đang giật liên hồi, : “Quá đột ngột, vẫn kịp phản ứng.”

Hắn im lặng một lúc, nghiêng xuống, lòng bàn tay chạm lên trán .

Ta giật lùi , nhưng tay của giữ lấy vai. Lực giữ mạnh nên tránh cũng , nhưng dường như chỉ đang thử xem sốt , nghĩ thì cũng chẳng cần quá nhạy cảm. Ta yên tránh. Lờ mờ ngửi thấy một mùi hương lan nhàn nhạt.

Ta thầm đếm trong lòng, đếm đến bảy thì tay rời khỏi trán . “Không sốt.” Hắn , hỏi : “Vậy tại đầu óc phản ứng chậm chạp như ? Ta từ tốn , nàng vẫn kịp phản ứng? Cần lâu đến thế ?”

“…”

Ta hít sâu một , với : “Tiểu hoàng thúc, ngươi chẳng hề từ tốn chút nào, chúng mới quen bốn ngày, chỉ ở cùng ba ngày, mới ba ngày thôi đó, đổi thì chỉ mới ba mươi sáu canh giờ thôi!”

Ánh mắt hiếm khi do dự, ngập ngừng : “Ta sách, trong sách gặp là vạn năm.”

Ta hỏi : “Ngươi sách gì thế?”

Hắn trả lời.

Ta thở dài: “Thế nhé, ngươi cho chút thời gian để yên tĩnh nghĩ vài ngày. Ngươi yên tâm, sẽ suy nghĩ nghiêm túc đề nghị của ngươi, nghĩ xong sẽ đến tìm ngươi.”

Hắn lập tức trả lời mà lâu mới : “Được thôi.”

Khi từ biệt Bách Lý Tuế Hàn ở cửa động Đan Phong, vầng trăng bạc lên đến giữa trời. Ta , một quãng xa, đầu thì thấy vẫn nguyên tại chỗ. Ánh trăng như nước, trong ánh trăng lạnh lẽo trông vẻ cô đơn.

Người rốt cuộc là như thế nào? Ta nhiều truyền thuyết về . Hắn nhiều quá khứ lẫy lừng. Ngày đầu tiên gặp , thấy lạnh lùng, sắc bén như một thanh cổ kiếm ẩn , với dung mạo và bản lĩnh như thế thì đời hẳn nên đặt lên thần đàn. Sau đó cùng ở chung ba ngày, thấy thật quá lạnh nhạt, khi nâng chén thì phong tư phóng khoáng, khi gảy đàn thì tao nhã nghiêm cẩn, lúc thì im ắng nghiêm túc, lúc chút ngây ngô vô cớ… Tựa như nhiều mặt khác , khiến trở nên sinh động như một cuốn sách bí ẩn.

cuốn sách bí ẩn tại gặp yêu ?

Chẳng lẽ vì kiếp cứu vớt chúng sinh, đây là phần thưởng mà ông trời ban cho ?

nếu kiếp cứu vớt chúng sinh, kiếp vẫn tiếp tục cứu vớt? Cái việc cứ gắn chặt , gỡ mãi cũng thế?

Ta cũng nghĩ nên cảm ơn ông trời là giận .

Thôi , gãi đầu, bây giờ vẫn đủ bình tĩnh, thích hợp để nghĩ mấy chuyện .

Ngày mai nghĩ . Ta tự nhủ với .

Thất tỷ lời : Muốn với sư phụ rằng, đúng là ngài “ hề bước sai dù chỉ một bước”, nhưng ngài nhanh quá ?

 

 

Loading...