Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:18
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tháng trôi qua nhanh.

Ngày hai mốt tháng tư là sinh nhật của Thái tử. Ta tới Thượng Kinh ngày mồng mười tháng tư. Không coi trọng Thái tử bao nhiêu, mà chủ yếu là vì ngày mười hai tháng tư ở lầu Thủy Nguyệt Thượng Kinh một buổi đấu giá, giúp nương đấu về một quyển sách, quyển chín của kinh Quy Ân Thập Nhị.

Kinh Quy Ân Thập Nhị gồm mười hai quyển, về kinh mạch cơ thể . Cái quý hiếm của bộ sách chỉ giảng về kinh mạch của thường, mà còn giảng cả kinh mạch của tu hành. Kinh mạch của tu chân khi lôi hỏa luyện khác hẳn thường, những sách y kinh mạch khác đề cập đến phần .

Nhà nguyên mười một quyển còn và bản chép tay của quyển chín. Quyển chín vốn cũng là của nhà , chỉ là năm xưa thái bà bà bụng cho bạn mượn, kết quả nuốt mất, đòi thì chẳng đó c.h.ế.t ở . Mãi đến năm mươi năm , quyển kinh mới xuất hiện. Đã xuất hiện thì đấu về, vì một bộ kinh, điều quan trọng nhất là đủ trọn vẹn.

Ngoài , quà sinh nhật của Thái tử vẫn chuẩn , nên cũng tiện thể mua luôn trong buổi đấu giá , ngân sách khống chế trong vòng một trăm lượng.

Lạc Tinh Nhi lật cuốn sách giới thiệu đấu giá, trầm trồ: “Ngân sách khống chế trong một trăm vạn lượng ? Vậy thể đấu bức Dạ Phỏng Tùng Khê Đồ của Mai Hạc cư sĩ triều , đến lúc dâng lên chắc chắn thể diện lắm. Ai cũng sẽ , hổ là Thái tử phi tương lai, tay thật hào phóng.”

Một trăm vạn cái gì chứ, bỏ một trăm lượng để chuẩn quà cho Thái tử tôn trọng hoàng thất hết mức . Xét đến chuyện tai vách mạch rừng nên chỉ nghĩ trong lòng, ngoài miệng thì tuyệt đối thể thế. Ta bảo Lạc Tinh Nhi: “Chỉ một trăm chứ vạn. Ta dù cũng chỉ là kẻ xem bệnh cho , xuất thanh bần, bộ gia sản chỉ một trăm lượng. vẫn định đem cả một trăm lượng dồn cho Thái tử, dù cũng là Thái tử, tôn trọng .”

Lạc Tinh Nhi ngập ngừng: “À… , …”

Ôn Linh Lộc loạt xoạt lật lung tung cuốn sách giới thiệu, hỏi : “Biểu tỷ, thế đấu quyển Kinh Quy Ân , định ngân sách bao nhiêu?”

Ta đáp: “Một trăm vạn.”

Lạc Tinh Nhi tròn mắt: “Hả? Hả?”

Ta kiên nhẫn giải thích: “Đây tiền của , mà là tiền của nương . Để đấu quyển sách về, nương liên tục ngoài khám bệnh nửa tháng, chữa cho khắp thương gia phú hộ trong vòng năm mươi dặm quanh cốc Tứ Vọng, thật dễ dàng gì. Bà hơn một trăm vạn là do bà xứng đáng . Ta chỉ một trăm lượng.”

Lạc Tinh Nhi ngẩn : “À… , …”

Lạc Tinh Nhi là bạn của Ôn Linh Lộc ở Thượng Kinh. Vật họp theo loài, phân theo nhóm, bạn của tiểu ma vương tất nhiên thể là tiểu thư khuê các của danh môn vọng tộc. Lạc Tinh Nhi đó xuất hiện, nhưng gia đình nàng thì nhắc tới. Mẫu nàng là Phúc Vịnh quận chúa trong vụ án g.i.ế.c chồng năm Trinh Định thứ bảy. Sau Phúc Vịnh quận chúa tái giá cho vị Trấn Tây đại tướng quân g.i.ế.c như ngóe. Hai vị sát thần sinh hạ một nữ nhi là Lạc Tinh Nhi. Lạc Tinh Nhi dựa đôi phụ mẫu sát thần mà tung hoành ở Thượng Kinh, Ôn Linh Lộc dựa danh hiệu Tiểu Độc Tiên cũng tung hoành ở Thượng Kinh. Năm , khi mưa bụi bên hoa hạnh, hai cô bé tung hoành gặp phố dài, gặp hợp ý, từ đó kết bạn cùng tung hoành khắp Thượng Kinh. Đó chính là câu chuyện tình bạn của các nàng.

Ôn Linh Lộc ghế mây lắc lư, lật cuốn giới thiệu đấu giá một lúc, ghé qua chỉ một trang cho xem, nghi ngờ : “Biểu tỷ, xem hồi lâu, e rằng buổi đấu giá chỉ cây trâm thể đấu trong vòng một trăm lượng. Thái tử là nam nhân, chẳng lẽ tặng cho cây trâm bướm vàng chạm khảm hồng ngọc trân châu ? Hắn cài .”

Ta nhận lấy cuốn tranh, kỹ một lượt, thấy cây trâm loè loẹt nhưng cũng khá , mấy tiểu cô nương hẳn sẽ thích. Ta trả tranh cho Ôn Linh Lộc, thuận miệng dạy dỗ: “Có gì mà thể tặng, mở rộng đầu óc một chút. Hắn cài , chẳng lẽ thể tặng cho khác ? Dù thế nào cũng sẽ lúc dùng tới.”

Lạc Tinh Nhi trợn mắt, tiếp lời: “Thái… Thái tử tặng cho ai? Tặng cho Dao Nguyên Nhi ? Vậy… cũng ?”

Ta qua loa đáp: “Ừ, cũng .” Rồi chợt nhớ nàng giống Ôn Linh Lộc, đầu óc khi sáng khi tối, nhỡ bắt chước theo… bèn ngẩng đầu dặn: “Ta thể nhưng ngươi thì . Dù từng chịu sự ràng buộc của lễ giáo phong kiến, lễ thiếu sót cũng dễ hiểu. nếu ngươi dám tặng cho Thái tử hoa trâm gì đó, e là sẽ mời phụ mẫu tới. Ta khuyên ngươi chớ nên .”

Lạc Tinh Nhi suy nghĩ một lát: “Biểu tỷ, nhưng chẳng ngươi cũng hiểu lễ giáo của chúng , cũng tặng trâm bướm cho Thái tử ?”

Ta : “Thì ai bảo trong vòng một trăm lượng chỉ mua mỗi thứ , tạm dùng .”

Thôi thiếu quân bên Ôn Linh Lộc, cũng cầm cuốn giới thiệu đấu giá lật xem, xem xong bèn hỏi khô khốc: “Ngươi gì, mua cho ngươi.”

Ôn Linh Lộc hừ một tiếng kiêu ngạo: “Ta mà thứ , sẽ kêu biểu tỷ mua cho .”

Ta đang bưng chén , thì suýt nữa hất đổ: “Con gái gả như bát nước hắt , ngươi nên tìm Thôi thiếu quân nhiều hơn, bớt tìm …”

Vừa xong, hầu ngoài cửa bẩm báo. Cửa mở , Thải Phách áo lụa sắc tươi, mỗi bưng một khay bánh trái bước . Ôn Linh Lộc và Lạc Tinh Nhi lập tức lên chọn đồ ăn, Ôn Linh Lộc còn vòng qua kéo cả Sở sư đang cạnh Lạc Tinh Nhi.

Ba nhanh chóng ríu rít: “Oa, quả tì bà to quá, để cái tròn .”

“Ngọc Lộ đoàn ghê, các ngươi lấy ?”

“Ui, đường hổ phách ngọt quá!”

Trong phòng bao ồn ào như chợ, thì quen, nhưng sân khấu vẫn đang biểu diễn, tuy tiết mục chán thật nhưng nhỡ khách ở phòng bên cạnh thích thì . Nên thể nhắc các nàng: “Đừng ồn quá, giữ chút phẩm hạnh.”

Lầu Thủy Nguyệt là chốn xa hoa một ở Thượng Kinh. Nơi lớn, chỉ hai tầng, nhưng vị trí kín đáo, ẩn giữa vườn sâu, khuất trong rừng đá u tịch. Vị trí như thích hợp để che giấu mà chuyện giao dịch mờ ám. theo lời Lạc Tinh Nhi giới thiệu, ở đây chỉ tổ chức đấu giá hạng sang, mỗi năm bốn , tất cả đều đăng ký với quan phủ, hợp pháp. Ôn Linh Lộc xong bèn thở dài: “Thật đáng tiếc.”

Mọi hiểu, chỉ biểu tỷ ruột nàng nghĩ gì.

Từ cửa chính tầng một , vòng qua bức bình phong là thấy một đài cao, ba phía đài đặt mấy chục bàn cho khách đặt phòng bao. Cả lầu Thủy Nguyệt chỉ mười sáu phòng bao, khó đặt.

Tầng hai mười sáu phòng bao, lấy tên theo Thập Lục Nhã Sự, phòng của chúng tên là Tỉnh Thạch, do Lạc Tinh Nhi nhờ mẫu đặt , cọc hai vạn lượng bạc, nếu mua vật đấu giá thì trừ tiền , mua thì coi như phí phòng. Người thường g.i.ế.c cướp của là g.i.ế.c xong mới cướp, bọn họ kiếm tiền kiểu cũng chẳng khác cướp của là mấy, chỉ khác là cần g.i.ế.c ai, quả là ăn.

Nhớ tới bạc bỏ cho căn phòng , chợt thấy đau lòng muộn màng, bèn sang với ba Ôn Linh Lộc: “Thôi, khỏi cần giữ phẩm hạnh.”

Ba cô nương tiếp tục ríu rít ăn bánh trái, Thải Phách hầu bên cạnh. Thôi thiếu quân chằm chằm các Thải Phách , ánh mắt dần bốc lửa. Thấy Tử Phách dùng tăm ngọc xiên miếng dứa đưa cho Ôn Linh Lộc, lập tức bật dậy, to: “Bảy các ngươi, đây. Biểu tỷ ai hầu hạ. Ngươi rót cho biểu tỷ. Ngươi đút hoa quả cho biểu tỷ. Ngươi đ.ấ.m lưng. Ngươi bóp chân. Hai các ngươi quạt. Ngươi bưng chậu rác cạnh.”

Đám Thải Phách sững một thoáng nhanh chóng đặt đồ xuống, chạy tới hầu hạ , vây thành một vòng kín mít, đến Sở sư đưa cho nửa miếng dưa hấu cũng chẳng chen .

Đuổi hết Thải Phách tới chỗ xong, Thôi thiếu quân thản nhiên bước về bên Ôn Linh Lộc, thản nhiên : “Ồ, nho khó bóc vỏ, để bóc cho ngươi.”

Ôn Linh Lộc nuốt miếng dứa, : “Bảy họ…”

Thôi thiếu quân lập tức : “Biểu tỷ bôn ba bên ngoài nửa tháng trời, chẳng nghỉ ngơi. Vừa về cốc Tứ Vọng dẫn bọn lên thẳng Thượng Kinh, lát nữa diễn xong mấy tiết mục nhạt nhẽo còn đấu trí đấu dũng để đấu giá lấy kinh Quy Ân về. Sao để biểu tỷ lớn tuổi hầu hạ nghỉ ngơi một lát chứ?”

Ôn Linh Lộc hiếm khi cứng họng, nuốt hết miếng thơm ngậm trong miệng mới tìm lý lẽ phản bác, phục hỏi: “Chỉ hơn hai tuổi mà cũng tính là lớn tuổi ?”

Thôi thiếu quân đáp: “Hơn hai tuổi thì cũng là lớn hơn mà.”

Ta nén cơn bực đ.á.n.h .

Ôn Linh Lộc “ồ” một tiếng, nhấm nháp trái nho Thôi thiếu quân bóc cho, nhận xét: “Nho thường thôi.”

Rồi chút ngại ngần sai bảo Thôi thiếu quân: “Bóc cho quả nho đỏ , chọn quả to .”

Rõ ràng bây giờ quan hệ của hai họ cũng tệ, còn kiểu “ngươi c.h.ế.t sống” như một tháng . Còn họ thành thế thì thật khó rõ.

Ngày mười bảy tháng là ngày Ôn Linh Lộc về thăm nhà. Theo quy củ giới tu chân, tân nương về thăm nhà thường là ngày thứ bảy khi hợp tịch thành sẽ xuất phát từ nhà chồng. Ta vốn định về cốc Tứ Vọng sớm để giúp họ chuẩn tiệc đón nhưng Ôn Linh Lộc ngăn . Nàng chân thành với : “Biểu tỷ, tên phu đáng để tỷ bận bận . Tỷ cứ ở thêm mấy ngày, chúng cùng về. Đến lúc đó bảo thím Lâm nấu qua loa một bữa cơm là , cho cái bỏ bụng khỏi đói thôi. Hừ, chẳng lẽ dám tố cáo lên tiểu sư thúc ?”

Ta chấp nhận đề nghị của Ôn Linh Lộc vì nó giúp bớt việc, tiết kiệm chút bạc.

Sau đó chúng cùng trở về cốc Tứ Vọng.

Kết quả bước cốc, kịp sai thím Lâm nấu cơm thì cảm ứng thấy Minh Kính Đài biến động. Ta bèn lập tức đến Cử Trân Các lấy Minh Kính Đài sang thế giới khác.

Lần sang thế giới khác tốc độ thời gian nhanh hơn chỗ một chút, ở đó hai tháng mà ở đây chỉ trôi qua hơn mười ngày. Khi trở , thấy Ôn Linh Lộc và Thôi thiếu quân chẳng những về Linh Trạch Môn mà còn gọi cả Sở sư tới.

Ôn Linh Lộc : “Tất nhiên gọi Sở Sở đến . Ta với Tiểu Thôi quét dọn Trân Thú Các nữa, cũng chẳng về, nhưng cũng thể để Sở Sở ở một dọn dẹp Trân Thú Các. Tiểu Ôn bất nghĩa như .”

Nàng vỗ ngực: “Tiểu Ôn thế . Vậy nên mới gửi thư cho tiểu sư thúc, bọn xuống núi rèn luyện, dẫn Sở Sở theo để đường bạn đồng hành. Linh Trạch Môn vốn ủng hộ tử xuống núi rèn luyện, tiểu sư thúc từ chối, thế là Sở Sở tới luôn!”

Khi đó, một cao nhân từng trải về tình cảm ở thế giới khác chỉ điểm, gần như hiểu vì Bách Lý Tuế Hàn gặp yêu. vẫn nghĩ xong nên xử lý thế nào, tạm thời chạm mặt bất cứ việc gì liên quan tới , nên hỏi Ôn Linh Lộc rằng “rèn luyện” mà các ngươi là ở cốc Tứ Vọng trêu mèo chọc ch.ó . Ôn Linh Lộc tự trả lời.

Nàng nhận nửa quả quýt Thôi thiếu quân bóc cho, ăn tiếp: “Sở Sở đến , bèn nghĩ, xuống núi rèn luyện thì thể dẫn biểu tỷ , tỷ mới là nhất với ! Thế là ở cốc chờ tỷ mãi.”

Ta chú ý tới Thôi thiếu quân vẫn đang bóc quýt cho Ôn Linh Lộc, quan sát sắc mặt , thấy giống hạ thuật khống chế, bèn quyết định sẽ tìm Sở sư hỏi rõ tình hình.

Ôn Linh Lộc thò đầu sang hỏi: “Biểu tỷ, tỷ ?”

Ta đáp: “Ngươi ngươi chờ về để cùng ngoài chơi, phản đối, nhưng chờ nghỉ ngơi .”

Buổi trưa hôm đó, tìm Sở sư hỏi: “Thôi thiếu quân trông chẳng vẻ gì ghét Linh Lộc, cứ khăng khăng đòi từ hôn thế?”

Sở sư bóc hạt tùng nghĩ ngợi: “Hồi đó ầm đòi từ hôn chắc vì Đình sư vẫn cưới nhất mỹ nhân của giới tu chân.”

Ta đầu , bèn hỏi: “Đệ nhất mỹ nhân giới tu chân? Là ai?”

Sở sư đặt hạt tùng đĩa nhỏ bên cạnh, nhỏ giọng: “Thực ai công nhận. Có Tiên tử Thiền Quyên là Phòng Tố Ảnh nhất, Tiên tử Diệu Ý là Văn Nhân Lục nhất. thấy họ cũng thường thôi.”

Ta hỏi: “Vậy Thôi thiếu quân cưới là…”

Sở sư lấy thêm vài hạt tùng trong túi bóc, ngây ngô : “Có lẽ ai đoạt danh hiệu nhất mỹ nhân thì Đình sư sẽ cưới đó thôi.”

Ta nghĩ một lúc, hỏi: “Vậy bây giờ Thôi thiếu quân cưới nhất mỹ nhân nữa ? Không thì đối xử với Linh Lộc như ?”

Sở sư khựng , như mới nhận : “Ờ nhỉ, bây giờ Đình sư đối với Linh Lộc khá mà.”

Nàng im lặng chốc lát, “bộp” một tiếng, tay đập tay trái, gật đầu chắc nịch: “Nhất định là vì còn mù nữa, thành thật đối diện với lòng , thừa nhận Linh Lộc hơn cả Phòng Tố Ảnh và Văn Nhân Lục!”

Đôi mắt đen láy sáng rực: “Chắc chắn là !”

Sở sư quên hẳn việc bóc hạt tùng, say sưa phân tích: “Trước khi ầm chuyện từ hôn, Đình sư thật từng gặp Linh Lộc, nàng trông .”

Nàng giải thích: “Sau khi trúng độc thì luôn hôn mê, Linh Lộc chữa khỏi. Khi tỉnh ở cốc Tứ Vọng thì Linh Lộc khéo mặt. Sư cốc chủ nữa nên bọn đưa . Sau đó từ hôn cũng vì ghét Linh Lộc. Đại sư bảo từ nhỏ môn chủ quản nghiêm, tỉnh dậy phát hiện ai cũng quyền tự do hôn nhân còn thì nên nhất thời nghĩ quẩn, phản kháng.”

Ta đưa nàng một chén nước, nàng uống một ngụm, “cảm ơn biểu tỷ”, uống thêm ngụm nữa, đặt chén xuống, tiếp: “Ta cũng với rằng Linh Lộc , hơn cả nhất và nhị mỹ nhân của giới tu chân. Huynh vốn trong lòng, chỉ cưới một mỹ nhân thôi, thế là coi như lời to. Ta còn tưởng khuyên nhưng tin, nghĩ bịa để giúp Linh Lộc, phá hôn sự của . Ta bảo bịa, vẫn cố khuyên tiếp thì mất kiên nhẫn, nếu giúp thì khi sự việc thành công sẽ tặng một bộ bí kíp.”

Nói đến đây, giọng Sở sư nhỏ : “Ta… bèn nhịn, khuyên nữa.”

Nàng cúi đầu, lén bóc thêm mấy hạt tùng.

Ta nên gì. Muốn c.h.ử.i một câu “Tên Thôi Yến Đình mà nông cạn thế.” nghĩ , bản cũng nông cạn chẳng kém Tiểu Thôi là mấy, lấy tư cách gì mà chê . Huống chi, chẳng lẽ còn mong Tiểu Thôi đối xử với Ôn Linh Lộc vì phát hiện nàng “tâm hồn ? Nếu Tiểu Ma Vương thứ gọi là “tâm hồn ” thì biệt danh của nàng Tiểu Ma Vương. Thôi, kệ họ.

Sở sư bóc một nắm hạt tùng, đặt tay , nhỏ: “Biểu tỷ, cho tỷ ăn.”

Ta thở dài, chia cho nàng một nửa: “Ngươi cũng ăn .”

Ăn xong, Sở sư rời .

Sau khi nàng , ngủ trưa một giấc. Đang ngủ say thì nương lay dậy, đưa cho một rương ngân phiếu, dặn khi lên Thượng Kinh mừng sinh nhật Thái tử thì tiện thể đấu giá lấy kinh Quy Ân về. Bà nếu đấu sẽ tăng thêm cho một trăm lượng tiền tiêu vặt mỗi tháng.

Đó chính là lý do đang ở lầu Thủy Nguyệt lúc .

Âm nhạc uốn éo đài như ru giấc ngủ, uống liền hai chén để tỉnh táo. Trong mắt thường, ba món đáng giá nhất đêm nay là: cây đàn Sương Chung yêu quý của cầm thánh Độc Cô Miểu để , bức trường quyển Dạ Phỏng Tùng Khê Đồ của Mai Hạc cư sĩ, và tác phẩm tâm huyết “Du Long Xuân Canh Tọa Bình” của đại sư điêu khắc ngọc Công Tôn Phục.

Kinh Quy Ân Thập Nhị vốn thể xếp hàng , vì phàm hiểu giá trị của nó nên lẽ sẽ dễ đấu, chỉ sợ kẻ tuy chẳng quý nhưng ngu nhiều tiền hiếu thắng, nhất định tranh với .

Ta dấu với tiểu bá vương Thượng Kinh, Lạc Tinh Nhi.

Lạc Tinh Nhi ôm nửa quả dưa hấu chạy , hỏi: “Biểu tỷ, chuyện gì ?”

Ta hiệu cho nàng tấm rèm lụa cách đó năm sáu bước, : “Ngươi tìm lầu chủ lầu Thủy Nguyệt, hỏi xem tại mỗi gian phòng riêng đều treo một tấm rèm lụa che tầm từ bên ngoài . Chẳng lẽ ở đây tham quan ôm tiền khổng lồ, vì thể lộ phận nên mới dùng rèm để che khuất tầm mắt ngoài ? Bảo cuốn hết mấy tấm rèm đó lên. Nếu khách trong phòng đồng ý thì đây là ý của Ninh vương ở gian Tỉnh Thạch.”

Lạc Tinh Nhi ăn một miếng dưa hấu, nhổ hạt , ngớ ngẩn hỏi: “Hả? Ninh vương chẳng đang tu hành tiên sơn, bình thường về Thượng Kinh ? Hắn cũng sẽ tới ? Hắn thích mấy tấm rèm ?”

“Nhỏ tiếng thôi.” Ta động tác “suỵt”, hạ giọng, kiên nhẫn giải thích: “Ninh vương gia sẽ tới, đây chỉ là mượn danh nghĩa của để việc. Ở Thượng Kinh, phận cao nhất là hoàng hậu, tiếp đó là thái tử và Ninh vương hoàng của bệ hạ. Nói Ninh vương thích mấy tấm rèm , thì miễn là hôm nay trong lầu Thủy Nguyệt hoàng hậu, dù đối diện là thái tử thì mấy tấm rèm vẫn thể cuốn lên.”

Nếu là Ôn Linh Lộc, tới đây tám phần nàng hiểu, nhưng Lạc Tinh Nhi vẫn hiểu, còn ngơ ngác một lúc hỏi: “… tại nhất định cuốn rèm lên?”

Ôn Linh Lộc đang ăn dưa gần đó nổi, bước gõ nhẹ trán Lạc Tinh Nhi, hạ giọng: “Ngốc, rèm cuốn lên thì ai trong phòng nào đều . Báo tin cho bọn họ rằng tiểu sư thúc đang ở gian Tỉnh Thạch, thứ chúng đấu giá, ai dám tranh với chúng nữa? Như thế chẳng bảo đảm bộ Kinh Quy Ân sẽ tay chúng ?” Nàng hậm hực: “Cũng tại danh tiếng của ở Thượng Kinh lớn bằng ngươi, bọn họ hễ thấy tránh xa, nếu lúc đó biểu tỷ phái cảnh cáo lầu chủ .” Nét mặt luyến tiếc tiếc nuối.

Ta thấy nàng cũng cần tiếc nuối. Ôn Linh Lộc là thế, mỗi khi bày trò là nàng lập tức sáng , trở thành tri kỷ của . Cũng khó đây rốt cuộc chuyện .

Lạc Tinh Nhi lon ton chạy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-15.html.]

Thôi thiếu quân lặng lẽ gần, cau mày nêu một vấn đề: “Chỉ là… biểu tỷ mượn danh tiểu sư thúc để việc, nếu tiểu sư thúc thì lắm ?”

Quả là tử danh môn chính phái, cốt cách cương trực mới hỏi câu . Như Ôn Linh Lộc thì căn bản sẽ nghĩ theo hướng đó.

Quả nhiên, Ôn Linh Lộc lập tức kinh ngạc hỏi Thôi thiếu quân: “Tại để tiểu sư thúc ? Hắn thì xong còn gì?”

Ta cũng như Ôn Linh Lộc, bao nhiêu “chân thiện mỹ”, chẳng cao thượng gì nên cũng nghĩ y như nàng.

Thôi thiếu quân vẫn băn khoăn: “… nhỡ tiểu sư thúc thì ?”

Ta và Ôn Linh Lộc liếc , cùng nhún vai: “Thì là chúng xui thôi, cùng lắm mắng một trận.”

Thôi thiếu quân trố mắt: “Chỉ… chỉ thôi ?”

“Chứ còn thế nào nữa?” Ta : “Hay là… xin , hỏi xem cần bồi thường chút gì ?”

Ôn Linh Lộc lập tức : “Tiểu sư thúc nhỏ nhen thế, chắc chắn là cần. Mượn tên một chút thôi, gây rắc rối gì cho . Ai cũng là hào hiệp, nếu tính toán từng li từng tí thế thì coi thường . Trước đây cần tích điểm, biểu tỷ chẳng hai lời mà giúp tích ?”

Thôi thiếu quân im lặng.

Sở sư ghé , đưa cho chúng một đĩa hạt dẻ rang bóc sẵn, quả quyết gật đầu: “Ừ, đúng như Linh Lộc !”

Lạc Tinh Nhi trở nhanh.

Quả nhiên danh hiệu “Bách Lý Tuế Hàn” hữu dụng, mười lăm gian phòng còn lượt cuốn rèm lên.

Ôn Linh Lộc đưa cho Lạc Tinh Nhi hai quả tì bà bóc, hai ăn trò chuyện. Lạc Tinh Nhi hớn hở tám chuyện: “Ngươi xem, năm gian phòng trống . Chắc đều là bọn tham quan dám để khác nhà giàu nứt đố đổ vách, nên khi rèm cuốn lặng lẽ chuồn .”

Nàng chỉ trỏ: “Gian chéo đối diện mấy phòng nhận , là công khanh quyền quý gia sản… ơ?” Nàng bỗng phắt : “Biểu tỷ! Thái tử!”

Không cần nàng nhắc thì cũng thấy. Vừa nãy gì với Lạc Tinh Nhi nhỉ? Hình như là: dù đối diện là thái tử thì hôm nay rèm vẫn cuốn lên. Ai ngờ đối diện thực sự là thái tử. May mà rèm cuốn, giữ uy tín của Lạc Tinh Nhi.

Thái tử mặc một bộ áo gấm nhã sắc, tay cầm quạt, bên chiếc bàn bán nguyệt, ngẩng đầu sang phía chúng , ánh mắt hết sức lạnh lùng. Bên cạnh là một thiếu nữ thanh lệ áo trắng váy xanh, chắc là cháu gái của Trung Thư Lệnh, Dao Nguyên Nhi.

Căn phòng chúng , trừ Lạc Tinh Nhi thì ai là thuần túy của tục giới, nên đều thiếu tôn kính với hoàng quyền. Nghe tiếng kêu của Lạc Tinh Nhi, cũng chỉ liếc sang đối diện một cái tiếp tục việc , chứ như nàng lập tức lên hành lễ qua sân khấu.

Các nhà Thải Phách càng thể hiện khí độ vượt bậc. Thấy ghế dựa nhúc nhích, họ cũng hề phân tâm sang đối diện. Bảy chỉ chuyên tâm hầu hạ: Xích Bảo, Cam Bảo bóp lưng; Thanh Bảo, Hoàng Bảo quạt mát; Lam Bảo rót nước; Tử Bảo bình thản đón lấy ánh lạnh như băng của thái tử, đút cho một miếng dứa. Ta chỉnh mặt nạ mặt, nhận miếng dứa từ tay Tử Bảo, ăn xong bèn bảo đưa thêm một miếng nữa.

Trước đó, khi sang dị giới thu phục Tam Độc, vô ý thương ở mặt, cần thời gian để hồi phục. Để dọa , nhờ Ôn Linh Lộc cho một cái mặt nạ. Hôm qua khi ở chỗ hoàng hậu gặp thái tử, cũng đeo mặt nạ , nên chắc chắn nhận . Huống chi trong phòng còn Ôn Linh Lộc, gặp hôm qua.

Lạc Tinh Nhi chợt hiểu , vội bước lên che ghế dựa của , căng thẳng : “Ánh mắt thái tử lạnh quá, đáng sợ quá. Chắc thấy biểu tỷ bảy mỹ nam vây quanh hầu hạ nên tức giận, cho rằng biểu tỷ phóng túng, giữ khuê quy. Ta che cho tỷ, tỷ mau thu xếp lẻn !”

Ôn Linh Lộc ăn hạt dẻ liếc Lạc Tinh Nhi: “Ngươi phân biệt đúng sai ? Thái tử thì phép dẫn cô gái khác kè kè bên , còn biểu tỷ thêm vài hầu thì bảo là giữ khuê quy? Biểu tỷ sai ở ? Ta tiền, thuê thêm hầu hạ biểu tỷ thì ? Phạm pháp chắc?” Nói nàng hất cằm sang đối diện, kéo Lạc Tinh Nhi : “Hừ, mà tức giận khi thấy biểu tỷ, thôi, cho đủ, tức c.h.ế.t !”

Mặc dù thường ngày Ôn Linh Lộc lý sự cùn, nhưng nàng cũng lý.

Mười sáu gian phòng đều cuốn rèm, buộc để lộ danh tính, nhưng mới tới Thượng Kinh hai ngày, hầu như chẳng ai . Gian phòng lấy danh nghĩa Trọng Minh Quân, nên ai đây là nơi thái tử phi tương lai , cũng và thái tử cùng trong lòng đang đối diện . Giả vờ như thấy , chuyện sẽ yên, thể diện hai bên đều giữ . Nếu cố tình gây sự, chuyện lớn thì mất mặt tất nhiên là , nhưng kẻ xui xẻo tuyệt đối chỉ là . Nói chung, nếu thái tử thông minh thì nên giả vờ thấy.

Tiếc là .

Thái tử nghiêng đầu gì đó với một thái giám bên cạnh. Thái giám khom gật đầu, lui khỏi phòng thái tử, tám phần là lệnh sang gây sự với .

Có lẽ thông minh mà là quá tự tin. Thấy hôm qua ở chỗ hoàng hậu khá lễ độ nên quên mất chuyện hồi nhỏ từng đ.á.n.h tơi tả, tưởng rằng từ một con nhóc nóng nảy biến thành tiểu thư tam tòng tứ đức, ngoan ngoãn nhẫn nhịn.

Vậy thì hôm nay sẽ để thất vọng.

Thái giám gõ cửa gian Tỉnh Thạch, hai tay chắp trong tay áo, tiến gần. Khi cách ba bước thì dừng, khom lưng lấy lệ: “Bái kiến Sư cô nương, thái tử điện hạ mời cô nương sang gian Vấn Nguyệt đôi lời.”

“Ngươi nhận nhầm .” Ta .

Gã hoạn quan ngẩng đầu, ánh mắt lia tới, khóe môi mà mắt chẳng : “Sư cô nương đùa . Nô tài tuy từng gặp cô nương, nhưng là phụng mệnh Thái tử điện hạ mà đến. Chẳng lẽ Thái tử điện hạ nhận nhầm …”

Nói đến đây, bỗng “á” một tiếng quỳ sụp xuống, đầu gối chạm đất vang lên tiếng “cộp” giòn giã, thôi cũng thấy đau.

Ta : “Không cần hành đại lễ như .”

Hắn đau đến nỗi cả khuôn mặt nhăn nhúm, run giọng hỏi: “Là… là ai đ.á.n.h lén …”

Ôn Linh Lộc cố ý vòng mặt : “Mắt kém đến thế ?”

Nàng xổm xuống, lấy một hạt tỳ bà, giơ lên mắt lắc lắc, dậy, lùi hai bước, búng ngón tay một cái. Hạt tỳ bà rơi xuống cách đầu gối hai tấc bật lên cao.

Ôn Linh Lộc bắt chước , khóe môi mà mắt chẳng : “Tiểu công công, ngươi đối xử với Dao Nguyên Nhi khá ân cần, lưng khom xuống, chỉ thiếu mỗi quỳ xuống hầu hạ nàng. Sao tới chỗ biểu tỷ vô lễ thế ?”

Sắc mặt hoạn quan khó coi, chối phắt: “Nô tài từng vô lễ với Sư cô nương, mong vị cô nương đây đừng vu khống!”

Có lẽ cuối cùng cũng hồi sức từ cơn đau, chống chân lên, khúm núm nhưng cũng chẳng kiêu căng, về phía : “Nô tài là phụng mệnh Thái tử điện hạ đến đây, mà Sư cô nương dung túng để khác sỉ nhục nô tài như thế, chẳng lẽ là bất kính với Thái tử điện hạ ?”

Ta : “Tránh , ngươi đang chắn tầm của .”

Hắn sững . Ôn Linh Lộc kéo phắt sang một bên, loạng choạng.

Tầm cuối cùng cũng thông thoáng.

Ta nửa dậy sang Thái tử ở đối diện. Tử Phách gắp một miếng dưa ngọt đưa đến bên môi , ăn, Thái tử. Đối diện ánh mắt sắc như d.a.o của , bình thản vài khắc đưa tay sang , Tử Phách hiểu ý, đưa cho một chén . Ta nhận lấy, thu ánh mắt súc miệng. Súc xong, lấy một bát mới, uống nửa chén mới bắt đầu lên tiếng.

“Ta nghĩ Thái tử chắc cũng thật sự gây chuyện với ở đây.” Ta với hoạn quan: “Theo ý Hoàng hậu nương nương, Thái tử rảnh thì nên dành nhiều thời gian bầu bạn với . Thái tử rảnh ở cạnh , thấy chơi ở đây thì dường như còn vui. Ta đoán gọi qua là để mắng một trận đuổi , cho xuất hiện mặt mất hứng đúng ? sẽ ý , chắc chắn sẽ cãi với . Hôm nay nhiều quan viên quyền quý ở đây, nếu cãi , việc chắc chắn sẽ truyền đến tai Hoàng thượng và nương nương. Ta thì chẳng , tất nhiên Thái tử cũng gì lớn, nhưng e là Dao cô nương sẽ chịu thiệt. Để tránh bi kịch đó, đề nghị Thái tử cứ coi như hôm nay thấy , chứ? Đổi , cũng coi như thấy và Dao cô nương. Ai nấy vui vẻ, hà tất gây sự. Mong ngươi chuyển lời cho Thái tử, từng chữ một, sót.”

Hoạn quan đầy kinh ngạc, trong ánh mắt hiện lên một tia sợ hãi. Ta hiểu sợ cái gì, vì mềm mỏng, chẳng hề khó , cả quá trình đều năng nhỏ nhẹ. Ngay cả câu “Đủ , cút .” đầy cứng rắn cũng , mà là Ôn Linh Lộc.

Hắn lui khỏi phòng chúng , chẳng bao lâu xuất hiện trong phòng Thái tử, cúi với Thái tử mấy câu. Lông mày Thái tử càng nhíu chặt, cuối cùng “bốp” một tiếng gập quạt . Khi hoạn quan rụt rè lui về, thẳng , lạnh lùng trừng một cái.

Ta nâng chén , từ xa kính một chén.

Mặt Thái tử sa sầm xuống.

Lạc Tinh Nhi há hốc miệng, đưa tay lên che, đầy thán phục: “Thái tử là Thiếu quân, biểu tỷ, mà… mà tỷ chẳng sợ chút nào thế? Tỷ còn dám uy h.i.ế.p , lợi hại quá!”

Nàng hiểu một điều, cốc Tứ Vọng dựa hoàng quyền của Bách Lý để sống, cũng tính là dân của họ. Thái tử là Thiếu quân của bọn họ, nhưng của . Ta gả cho Thái tử là hoàng thất ban ơn cho thần tử, mà là một cuộc liên hôn chính trị, họ Bách Lý dựa sự kết hợp với hậu duệ Nhân chủ từ một gia tộc quyền thế để củng cố ngai vàng, khiến hoàng quyền của họ như trời ban, càng chính thống hơn.

Khi thái bình thịnh trị, nhà họ Sư cần xuất đầu lộ diện. một khi loạn thế xảy , nhà họ Sư sẽ là quân bài bảo đảm cho hoàng quyền Bách Lý tiếp tục tồn tại. Nói cách khác, Bách Lý thị mới là bên cần cuộc hôn nhân hơn.

Hiện tại, phối hợp hết mức, còn Thái tử thì công khai trong lòng, chẳng coi gì. Chỉ cần ầm đòi hủy hôn tức là đang nín nhịn và giữ đại cục. Thế thì cần gì sợ ? Hiện giờ quyền trong tay Thái tử.

khi lên ngôi, dù hiềm khích sâu sắc, chỉ cần hôn quân, sẽ động đến , vì khi nhất định bí mật về nhà họ Sư từ phụ hoàng và hiểu tầm quan trọng của quân bài với hoàng quyền Bách Lý.

Tóm , chẳng cần nhẫn nhục chịu thiệt, nhường mặt mũi cho Thái tử.

Lạc Tinh Nhi còn nhỏ, cần hiểu những chuyện , cứ để nàng một tiểu bá vương ngây thơ là .

Ta thuận miệng đáp qua loa: “Tương lai và Thái tử là vợ chồng, mà vợ chồng chung sống nếu chỉ nhịn và sợ thì ? Phải tôn trọng lẫn . Ta là đang giúp học cách tôn trọng .”

Lạc Tinh Nhi gật đầu vẻ hiểu.

Nửa khắc , Lạc Tinh Nhi , nghiêm túc : “Thái tử điện hạ bề ngoài thì gây sự nữa, nhưng dường như vẫn âm thầm chẳng tôn trọng tỷ. Biểu tỷ, thấy cách tỷ giúp chẳng hiệu quả lắm.”

Ta cây trâm bướm vàng đính hồng ngọc và trân châu Thái tử giành mất, im lặng một thoáng đáp: “Ừ, Bách Lý Huy quả là rộng lượng.”

Không ai khác dám tranh món đấu giá nhưng Thái tử thì dám. Khi đấu bắt đầu, giá, bèn tranh. Cây trâm bướm trả hai mươi lăm lượng, trả năm mươi. Ta nâng lên năm mươi lăm, nâng tám mươi. Rõ ràng là cố ý chọc tức .

Biết chắc sẽ để thắng, cố tình nâng giá hơn mười lượt, đẩy lên bảy nghìn lượng, để bỏ mười nghìn lượng mua. Cuối cùng, cây trâm thật sự cắm tóc Dao Nguyên Nhi.

Hắn đưa trâm lên tóc nàng, còn cố tình liếc qua khiêu khích . Ta nên gì. Nếu tranh, cây trâm mua hai mươi lăm lượng tặng , thể tặng nàng mà chẳng tốn đồng nào. Ta tiết kiệm, còn tiết kiệm hơn. Giờ thì , mười nghìn lượng mua một cây trâm vớ vẩn, gì chứ?

Sở sư cúi đầu lật cuốn giới thiệu đấu giá, lẩm bẩm: “Để xem Linh Lộc nãy bỏ sót món nào trong tầm một trăm lượng …”

Ôn Linh Lộc giận, chặn : “Biểu tỷ, tỷ còn định mua quà sinh nhật trăm lượng cho Thái tử ? Theo thì mười lượng là quá đủ!”

“Năm lượng là đủ , lát nữa ngươi phố chọn giúp .” Ta đáp.

Sau đó, Ôn Linh Lộc đấu một chiếc chén lông vũ bạch ngọc, Thái tử giành mất. Lạc Tinh Nhi một bộ đồ trang sức hồng ngọc, Thái tử giành mất. Sở sư một cuốn bí kíp dưỡng sinh, Thái tử giành mất. Thôi thiếu quân một con d.a.o găm chuôi ngọc xanh khảm đá quý, vẫn Thái tử giành mất.

Ai nấy đều tức, vẫn bình tĩnh. Nghĩ phá hỏng hết việc của chúng , cũng coi như hả giận . Con nhà quyền quý, nóng tính cũng dễ hiểu, miễn là nhắm kinh Quy Ân thì thôi.

Rất nhanh, kinh Quy Ân đưa lên sân khấu, giá khởi điểm bảy nghìn lượng. Tử Phách giá: mười nghìn lượng. Dưới khán đài giơ bảng, nhưng thấy gian Tỉnh Thạch giá thì lập tức bỏ, điều. Người điều hành hô: “Mười nghìn lượng thứ nhất, mười nghìn lượng thứ hai…”

Ngay lúc chiếc búa sắp gõ, phòng đối diện vang lên: “Năm vạn lượng.”

Khó lắm mới bụng một , đời chẳng đáp bằng khúc ca. Thế thì cũng cần nhường nữa.

Ta gọi Ôn Linh Lộc, ghé tai dặn: “Ngươi sang phòng Thái tử hạ độc, nhớ đừng g.i.ế.c , chỉ khiến bọn họ tạm thời mất khả năng cử động là .”

Nghe xong, mắt Ôn Linh Lộc sáng rực, chắc cũng chỉnh Thái tử từ lâu.

Nàng , điều hành hô: “Hai mươi lăm vạn lượng thứ hai.”

Tử Phách bắt đầu mất bình tĩnh, lo lắng : “Thiếu cốc chủ, bên quá quyết liệt, bám sát buông, …”

Ta kịp đáp, vội : “Hai mươi sáu vạn lượng.”

Thái tử sang, khóe môi nhếch lên: “Ba mươi vạn lượng.” Vẻ mặt khiến nghiến răng.

“Ba mươi mốt…”

Cùng lúc với tiếng , một giọng quen thuộc vang lên: “Năm mươi vạn lượng.”

Nghe “ba mươi mốt”, khựng , sang: “Cộng từng vạn như thế mệt ?”

Ta đó là bạc chứ tiền âm phủ! miệng hỏi: “Tiểu hoàng thúc, ngươi ở đây?”

Thôi thiếu quân nhường chỗ cho Bách Lý Tuế Hàn. Ôn Linh Lộc và Sở sư dám , sang một bên. Lạc Tinh Nhi từng gặp Bách Lý Tuế Hàn, thấy thì cũng mơ hồ dậy.

Cả phòng chỉ còn và Bách Lý Tuế Hàn .

Hắn liếc , ánh mắt hờ hững.

Ta rùng , lập tức thẳng dậy, đẩy Tử Phách ở gần xa, hiệu các Phách khác cũng lùi . Sau khi dọn trống quanh , gượng gọi : “Tiểu hoàng thúc.”

Hắn cuối cùng cũng đáp: “Nàng nuốt lời, đến tìm , đành tới tìm nàng.”

Tim chùng xuống, chẳng gì.

Hắn nữa, sân khấu: “Sáu mươi vạn lượng.”

 

Loading...