Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:20
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Linh Lộc núp ở cách tám trượng, ló đầu ngó nghiêng. Thấy mở cửa , nàng lè lưỡi với một cái.

Ta thu ánh mắt về, đ.á.n.h giá đám đang chặn ngay cửa. Từ trái sang lượt là Thái tử, bên cạnh Thái tử, thị tùng của Thái tử, hộ vệ của Thái tử.

Ta định đóng cửa. Đóng một nửa thì Thái tử đưa tay ngăn . Hắn chắc chắn gọi tên : “Sư Lạc.”

Ta day thái dương: “Đến tìm ?”

Thái tử sững , lắc đầu.

Ta tránh sang một bên, đầu bảo Bách Lý Tuế Hàn: “Tiểu hoàng thúc, tìm ngài đó.”

Thái tử thôi: “Sư Lạc, ngươi...”

“Ta ?”

Thái tử nhíu mày, hỏi một câu vô lễ chẳng giới hạn: “Đã hủy dung, tại gặp mẫu hậu và thì đeo mặt nạ?”

Phải , hồi nhỏ từng gặp , lúc đó cũng chỉ là thằng bé con, hình như còn từng khen đáng yêu.

Ta nhún vai: “Muốn đeo thì đeo thôi, tại .”

Sắc mặt Thái tử khó coi, lạnh giọng: “Hôm qua ở chỗ mẫu hậu, thấy ngươi tiến lui cũng coi như chừng mực, cô còn tưởng bao năm qua ngươi cuối cùng cũng học đôi chút lễ nghi, miễn cưỡng tư cách nhập cung thái tử phi. Giờ ý ngươi là với cô, rằng là cô nhầm ngươi ư?”

Ta vốn còn chuyện cần suy nghĩ, thể ứng phó với cũng chỉ vì đến tìm Bách Lý Tuế Hàn. Định dắt qua cho tiểu hoàng thúc, thừa dịp tiếp đãi Thái tử thì tiếp tục hồi tưởng sắp xếp. Đợi tiểu hoàng thúc tiễn khách, cũng tính xong , thể tỉnh táo bàn bạc với .

nay Thái tử thái độ thế , bèn gác chuyện chính qua một bên, hết xử lý .

Ta khoanh tay, hất mí mắt : “Ngươi kính một thước, mới kính ngươi một trượng. Điện hạ hôm qua đối với cũng chẳng mấy lễ độ, chẳng chỉ là qua thôi ?”

“Hôm qua cô...” Có lẽ cuối cùng nhớ hôm qua trong ngự hoa viên trong cung trút giận với , Thái tử khựng .

Thực quan hệ giữa và Thái tử cũng chẳng ngay từ đầu tệ như thế. Hồi nhỏ theo mẫu lên kinh chữa bệnh cho phụ hoàng , đầu gặp trong ngự hoa viên, ấn tượng đôi bên đều tệ. Nếu chẳng đó vỡ cây trâm bà ngoại để cho , phân trắng đen một mực bao che cho thì cũng chắc ghét .

Hôm qua là đầu tiên cung khi trưởng thành, gặp Thái tử ở chỗ Hoàng hậu, vốn tính bàn bạc một chút xem thể xóa bỏ mối hiềm khích từ nhỏ, tôn trọng , hòa khí mà thành . Không ngờ kéo ngự hoa viên, lời cay độc.

“Cô ngươi đến kinh là cùng cô thành hôn. chắc ngươi cũng , cô trong lòng.” Thái tử ngoài đình, xoay lưng về phía , giọng lạnh lùng: “Thành hôn với ngươi thì , nhưng cô sẽ thích ngươi. Mẫu hậu hy vọng cô và ngươi bồi dưỡng tình cảm, nhưng cô cho rằng cái vốn dĩ thể thì cần bồi dưỡng. Lúc ngươi còn nhỏ khó gần, cô rõ thủ đoạn của ngươi. cô cũng cảnh cáo ngươi một câu: đừng động Nguyên Nhi, nếu cô sẽ chẳng khách khí. , cũng đừng chủ động xuất hiện mặt cô và Nguyên Nhi. Như thế cô sẽ cho ngươi thể diện và tôn trọng xứng đáng.”

Lúc đó thực sự kinh ngạc. Vì quá kinh ngạc, đến khi nhớ lẽ nên nhổ nước bọt mặt thì xa. Thực thể vì trong lòng mà với những lời cay nghiệt như thì cũng coi như chút gánh vác. việc kịp phản bác ngay khiến vẫn ấm ức.

Hôm nay cơ hội đến thật đúng lúc.

Ta khoanh tay đối diện Thái tử đang im lặng, : “À, nhớ hôm qua đối xử với thế nào chứ. Ta lâu , ngươi thấy chướng mắt, ngươi cũng chẳng dễ chịu . Chẳng lẽ cam tâm tình nguyện nhận cuộc hôn nhân ? Cũng chỉ vì đại cục thôi. Có trong lòng thì ? Thích mà ngay cả địa vị chính thê cũng cho , thế là bất tài đó, trách gì? Còn dám lệnh xuất hiện mặt hai các ngươi, ha, thật nực .”

Sắc mặt Thái tử xám ngắt.

Dao Nguyên Nhi bất ngờ bước , lạnh giọng: “Sư cô nương, lời của ngươi đối với điện hạ thực là đại bất kính với hoàng thất ?”

Ta liếc nàng một cái, thấy cũng thật khó hiểu. Ta chẳng đang giúp nàng , mà nàng còn nhảy bênh vực Thái tử.

Ta : “Ồ, thế Dao cô nương méc Hoàng hậu nương nương .”

Dao Nguyên Nhi đỏ bừng mặt.

Thái tử bước lên lặng lẽ chắn nàng phía , ánh mắt phức tạp : “Sư Lạc, lời hôm qua lẽ là cô quá đáng, nhưng ngoài chuyện đó, cô cũng gì ngươi. Giữa chúng thực cần căng thẳng đến thế, thể chuyện tử tế, ngươi nghĩ ?”

Hận cũ hôm qua , hôm nay kết thêm hận mới.

Ta : “Ta thì thấy đôi cũng chẳng quen gì, thực sự cần nhiều. Ngươi đến tìm tiểu hoàng thúc ? Mời.”

Hắn nhíu mày sâu thành chữ Xuyên: “Hồi nhỏ ngươi mới cung, cô từng tận tâm chăm sóc, ngươi cũng từng tâm dựa dẫm cô. Giữa chúng , là ‘ quen’ ? Sư Lạc, nếu ngươi cố chấp giận dỗi, cần gì theo cô mà gọi hoàng thúc của cô là tiểu hoàng thúc, nhân đó mà nhận hả?”

Thật mắng Thái tử xong kết thúc câu chuyện, còn chính sự suy nghĩ.

Ta xòe tay, dối trơn tru: “Ta gọi theo ngươi. Nếu ngươi cứ cho rằng học theo ngươi, cũng hết cách. Không gọi thì thôi, gì ghê gớm .”

Nói xong nhún vai lùi một bước nhường cửa, đầu hỏi Bách Lý Tuế Hàn: “Tiểu sư thúc, ngươi lấy một câu, Thái tử điện hạ là đến tìm ngươi mà.”

Thái tử sững sờ: “...Tiểu sư thúc?”

Bách Lý Tuế Hàn đặt chén trong tay xuống, hờ hững liếc : “Chẳng đang để hai ôn chuyện , tiện xen ?”

Vừa chỉ , thái độ của thế. Giờ nữa.

Ta bước trong : “Không , vốn dĩ tìm ngươi mà.”

Hắn : “Ồ, ? Thế mà nàng với lâu thế?”

Ta đáp: “Cũng... cũng lâu lắm ?”

Hắn liếc sang chiếc bàn bán nguyệt bên cạnh. Trên bàn chẳng từ khi nào đặt một cái đồng hồ cát nhỏ, cát gần chảy hết.

Ta ngẩn , khựng , đồng hồ cát : “Tiểu sư thúc, ngươi cũng cần tính giờ giúp chúng chứ?”

Hắn lạnh lùng nhướn mày: “Chúng ?”

Ta lặng một chút, nhỏ giọng hỏi: “Tâm trạng ngươi ?”

Hắn : “Không , các ngươi chuyện khiến thoải mái lắm.”

... Ta chắc chắn đang mỉa mai.

Trước hôm nay, vốn nhạy cảm với cảm xúc khác đến .

Dù Bách Lý Tuế Hàn cao quý tựa lưng ghế thiền, thần sắc bình thản, bộ dạng mây trôi gió thoảng như để ý gì, nhưng rõ là tức giận . Mà nguyên nhân tức giận, chính là vì chuyện với Thái tử nhiều.

nào thiết với Thái tử? Không chọc tức ? Điều đó chẳng chứng minh quan hệ vốn chẳng lành gì ư? Huống hồ, hẳn cũng thích châm chọc Thái tử, nếu lên tiếng bảo chúng im từ sớm. Vậy thì tức giận cái gì chứ? Chẳng lẽ và Thái tử càng lúc càng căng thẳng, tuyệt đối với Thái tử một câu nào? Nguyện vọng đó quá hoang đường, cách nào thỏa mãn.

Thật sự hiểu nổi.

hiểu nổi, nhưng vài câu dễ luôn chẳng sai. Ta hạ giọng, giải thích với : “Ta cũng định nhiều, chẳng Thái tử cứ soi mói, nhất định tranh cao thấp với .”

Không tiện công khai chê Thái tử, bèn nhỏ giọng tiếp: “Ta thì thể để Thái tử thắng chứ. Ta cũng chẳng cần nhường , chẳng trẻ con...”

Ý thức lỡ lời, vội ngậm miệng. Bách Lý Tuế Hàn dường như hiểu gì, sắc mặt dịu trông thấy.

Hắn ghế, mặt, Thái tử ở cửa. Ba gần như một đường thẳng, nghĩa là Thái tử căn bản thấy nét mặt . Vì , , , ngẩng đầu.

Chỉ thấy ngẩng lên, khóe môi cong nhè nhẹ, giọng thấp đủ để chỉ : “Hắn , đúng ?”

Ta mấp máy môi mấy mà chẳng thốt tiếng nào.

“Nàng đỏ mặt .”

Ta giật đưa tay che kín mặt.

Đang lúng túng, Thái tử lên tiếng ngoài cửa: “Hoàng thúc.”

Ta đầu .

Thái tử bước . Dao Nguyên Nhi ôm đàn theo sát bên , còn những khác đều dừng bên ngoài.

Thái tử đến cách chừng năm bước thì dừng, hành lễ vãn bối với Bách Lý Tuế Hàn: “Lâu gặp hoàng thúc, nay tình cờ gặp hoàng thúc ở đây, nên cố ý tới thỉnh an.”

Rồi liếc một cái: “Hoàng thúc mà quen Sư Lạc , Sư Lạc còn gọi hoàng thúc là tiểu sư thúc, chẳng là vì cớ gì?”

Bách Lý Tuế Hàn trả lời, chỉ dùng ánh mắt hiệu cho Thái tử: “Ngồi .”

Thái tử tự tìm ghế xuống, : “Sư Lạc...”

phiền . Ta hỏi : “Rốt cuộc ngươi tới gì? Có chuyện thì thẳng .”

Sắc mặt Thái tử khó coi, kịp mở miệng thì Ôn Linh Lộc chẳng vòng qua đám hộ vệ thị tùng thế nào, xông . Con tiểu ma vương rõ ràng còn hài lòng chỉ ngoài hóng nữa.

Ta hỏi nàng: “Ngươi chạy đây gì?”

Ôn Linh Lộc lon ton đến bên : “Ta Thái tử vu oan biểu tỷ bám víu để kết với tiểu sư thúc, bèn xông giúp biểu tỷ đó!”

“...”

Ôn Linh Lộc sang Thái tử, ngạo nghễ : “Biểu tỷ của cần gì bám quan hệ xa lắc xa lơ với Thái tử điện hạ ngươi để kết với tiểu sư thúc.” Nàng vỗ ngực: “Tỷ chẳng lẽ thể dựa để kết với tiểu sư thúc !”

Ta cảm ơn Linh Lộc bênh , giúp đỡ, nhưng nếu , thật sự mong nàng đừng giúp nữa. Ta nhất định hèn mọn đến mức dựa ai đó mới thể kết ?

Việc cần rõ. Ta : “Nói một là một, từng bám bất cứ ai trong các ngươi...”

Câu còn dang dở Bách Lý Tuế Hàn ngắt lời.

Hắn Thái tử và Ôn Linh Lộc, nhíu mày: “Sư Lạc gọi thế nào thì gọi, liên quan gì đến các ngươi? Ta còn chẳng ý kiến, các ngươi gì để hỏi?”

Thái tử: “...”

Ôn Linh Lộc: “...”

Không khí tĩnh lặng đến mức như thể đều c.h.ế.t cả .

Ta còn nhớ, ở Linh Trạch môn, từng hài lòng khi gọi là tiểu hoàng thúc, xem giờ quen .

Ánh mắt lướt qua , dừng , với : “Nàng đang nghĩ là cũng quen nàng gọi là thúc thúc , ?”

Ta kinh ngạc: “... Không , ... ngươi ?”

Hắn u ám : “Biểu cảm nàng quá rõ.” Lặng một lát, tiếp: “Sư Lạc, chuyện nàng gọi là hoàng thúc, cũng ý kiến.”

Ta: “...”

Hắn : “Ta thể nêu ý kiến của chứ?”

Ta đành đáp: “... Ngươi nêu .”

Hắn : “Ta lớn hơn nàng nhiều, từ hôm nay trở , nàng cứ trực tiếp gọi tên , ?”

Nghe thì giống như đang bàn bạc với nhưng ánh mắt cho thấy đó chỉ là bàn bạc bề ngoài, nhất nên từ chối.

Bách Lý Tuế Hàn chỉ hơn chín tuổi, nếu chỉ khuôn mặt, căn bản giống hơn đến chín tuổi. Thật cũng chẳng quá gọi là hoàng thúc sư thúc. Chỉ là gọi quen , quen, quen, đột ngột đổi cách xưng hô thì thấy ngại.

thể lấy Thái tử và Linh Lộc cái cớ nữa, vẫn thể lấy cha cớ.

“Tiểu sư thúc, ngươi quên .” nhắc : “Ngươi và cha vốn là giao tình cùng bối phận, nếu trực tiếp gọi tên ngươi, e là mấy lễ phép. Cha chắc cũng chấp nhận ?”

Hắn sững , một lúc mới : “Đến góc nàng cũng tìm .” Lại bảo: “Không tính là ngang hàng, vẫn gọi Chân Như đại sư là thúc thúc.”

Chân Như đại sư chính là cha .

Ta tin lắm, bộ lấy bùa truyền tin: “Ồ, chờ hỏi thử cha nhé.”

Hắn lập tức bật dậy, nắm lấy cổ tay .

Ta ngẩng đầu , cúi đầu cổ tay đang giữ.

Giọng từ truyền xuống: “... Nàng tin ?”

Hắn thế thì tin nổi. thấy nghiêm túc đến mức , thấy thú vị. Đây là Bách Lý Tuế Hàn đấy, từ khi nào trở nên như ?

Ta hỏi: “Ngươi tưởng gì?”

Hắn mím môi: “Chẳng nàng định dùng bùa truyền tin hỏi cha nàng ?”

Ta nín , ho nhẹ một tiếng, bộ đắn: “À, mới nhớ bùa truyền tin dùng hết . Sao tin Trọng Minh Quân đức cao vọng trọng, nhất nhân trong tu chân giới chứ? Chỉ là cẩn thận, nghĩ bùa thì tiện hỏi, thì thôi.”

Hắn “ừ” một tiếng, buông tay , liếc một cái: “Vậy thì khỏi hỏi.” Rồi thêm: “Còn nữa, nhớ kỹ, đừng gọi là sư thúc nữa.”

Hắn nghiêm túc như , cũng chẳng dám đùa thêm: “Vậy gọi thế thì gọi là gì?”

“Không , gọi tên .” Hắn trả lời . Bỗng nhiên khựng , nghĩ đến điều gì, giữa chân mày nhíu, dùng giọng điệu khó tin hỏi : “Chẳng lẽ nàng tên gì ?”

“Sao thể chứ!” Ta thực sự phục luôn, đúng là kỳ quái hết chỗ , cũng đến mức hoang đường thế : “Chẳng là Tuế Hàn ?” Ta ngẩng đầu : “Mấy đời đặt tên đều lấy từ bộ Trúc, ca ca tỷ tỷ của ngươi, đều dùng đơn tự đặt tên, nào là Sách, Tịch, Tranh, Vu gì đó, chỉ ngươi mang tên Tuế Hàn, bởi vì trúc là bạn của mùa đông giá rét. Ta cũng chịu khó tìm hiểu một chút mà.”

“Ồ.” Hắn , cái gì, nhưng : “Nàng còn đặc biệt tìm hiểu nữa.”

Hắn là sự thật, cũng thể phủ nhận, bèn : “Phải... .”

Hắn hỏi : “Nàng tìm hiểu khi nào?”

Ta : “Thì... thì là hai ngày cuối ở Linh Trạch Môn.”

Hắn , giọng trầm thấp mê : “Sớm .”

Thấy như thế, như thế, hiểu tim đập gấp gáp. Ta bất giác đưa tay lên che ngực. Tầm mắt Bách Lý Tuế Hàn dừng mu bàn tay một lát, ngẩng đầu, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế?”

Ta cũng thốt một chữ.

Không , dường như mặt đỏ lên.

Thái tử đột nhiên chen lời: “Xem hoàng thúc và Sư gia là giao tình thế gia .” Giọng Thái tử kéo trở về hiện thực. Nếu mở miệng, suýt nữa quên mất cũng mặt ở đây.

Bách Lý Tuế Hàn về phía Thái tử, cũng đầu sang. Thái tử cách đó năm bước, sắc mặt mờ tối khó lường. Dao Nguyên Nhi ngả bên cạnh .

Ta hỏi Thái tử: “... Dao cô nương còn đang ôm đàn kìa, ngài tìm cho Dao cô nương một chỗ ?”

Dao Nguyên Nhi cụp mi: “Đa tạ Sư cô nương, nhưng mệt.”

Biết nàng và Thái tử tình cảm sâu đậm, chẳng tiện Thái tử nửa lời . Ta nhún vai: “Tùy ngươi.”

Trong kết cấu quyền lực lấy hoàng quyền tôn, địa vị vương gia vốn thấp hơn Thái tử. Có lẽ do Bách Lý Tuế Hàn ba tuổi nhập đạo, ít khi dính thế tục, là nửa bước thành thần nên Thái tử tuy mẫn cảm với tầng , tuyệt đối dung ai phóng túng mặt , nhưng đối với Bách Lý Tuế Hàn thì vẫn khá cung kính.

Có thể thấy Thái tử cố kìm nén sắc mặt, để bất mãn lộ : “Hoàng thúc và Sư gia, ắt là giao tình sâu xa?”

Bách Lý Tuế Hàn im lặng một thoáng, : “Ta với phụ của Sư Lạc...” Thật khó đoán định thẳng thắn chẳng dính dáng gì với phụ . Ta sợ quá , bèn bước lên một bước, nối lời : “Ừ, đúng thế, liên quan lớn với phụ .”

Bách Lý Tuế Hàn sang, sắc mặt hờ hững, kỹ thì hình như vui.

Tạm thời mặc vui . Ta về phía Thái tử, mặt đổi sắc bổ sung: “Hắn quen phụ , tất nhiên cũng quen , đại khái là thế thôi, cũng chẳng gì đặc biệt cả.”

Sắc mặt Thái tử mơ hồ, nửa ngày mới : “Sư Lạc, ngươi với hoàng thúc chỉ là quen , mà là quan hệ .”

“Phải ha, ha ha, cũng thể coi là .”

Lời qua loa buông xuống, lập tức cảm nhận ánh mắt nóng rực chiếu tới. Ta liếc thì quả nhiên, Bách Lý Tuế Hàn đang sắc bén chằm chằm .

Thôi , hiểu . Ta nên dối với Thái tử như thế.

Ta thu nụ , nghiêm mặt .

Bách Lý Tuế Hàn cũng thu hồi ánh mắt.

Ta nghiêm mặt, tiếp tục với Thái tử: “Ta với tiểu sư thúc quan hệ , cũng chẳng gì đáng kinh ngạc cả. Phụ vốn giao tình với tiểu sư thúc, thì tất nhiên cũng cận với tiểu sư thúc thôi. Tiểu sư thúc thường giúp phụ , mẫu , cả nữa, cũng từng giúp tiểu sư thúc...” Ánh mắt gay gắt chiếu tới, buộc sửa lời: “Ta cũng từng giúp... Tuế Hàn. Một qua một , quan hệ tự nhiên sẽ sâu. , tiểu sư... Tuế Hàn?”

Tuế Hàn. Thực bạn bè xưng hô thẳng tên cũng chẳng gì lạ. Chủ yếu là trong lòng chột nên mới cảm thấy hai chữ quá đỗi mật. Tưởng rằng khó mà gọi miệng, nhưng thốt lên thì cảm thấy dường như cũng quá khó.

Bách Lý Tuế Hàn thật lâu, đến mức khiến da đầu run lên, suýt nghĩ nếu phối hợp thì , mới trả lời: “ .” Với dáng vẻ rũ mắt hồi tưởng, còn giúp bồi thêm vài chi tiết: “Chỉ là vốn nghĩ, giúp nhà các nàng đều chẳng đáng kể, còn nàng giúp , mới thật sự quan trọng hơn nhiều.”

Ôn Linh Lộc : “Oa.”

, trong phòng còn một Ôn Linh Lộc.

Ta mệt mỏi về phía góc phòng: “Ngươi oa cái gì?”

Ôn Linh Lộc trời đất, cuối cùng : “Không gì, biểu tỷ giúp tiểu sư thúc, nếu tiểu sư thúc ở tông môn tích điểm sẽ phiền toái mà, tiểu sư thúc thật đó. Nhìn hai giúp đỡ qua tình nghĩa, mới oa một cái thôi mà.”

Đã Ôn Linh Lộc cũng thế, Thái tử đành chấp nhận, : “Thì .” vẫn bất mãn việc gọi thẳng đại danh Bách Lý Tuế Hàn, dám trách , chỉ thể trách : “Hoàng thúc vốn là ngoài thế tục, để ý phàm trần. Sư Lạc, ngươi cũng nên lưu ý một chút, cho dù ngươi với hoàng thúc là bạn bè, cũng thể quá mức mật. Ngươi chẳng lo khác hiểu lầm ?”

Ta lo.

Thái tử hỏi: “...Ngươi gì, rõ lắm.”

Ta : “Ta lo.” Hiểu lầm thì hiểu lầm, dù sự thật cũng xấp xỉ thế thôi.

Thái tử giận dữ: “Sư Lạc, ngươi để tâm danh tiếng bản , nhưng ít cũng nên nghĩ cho hoàng thúc một chút chứ!”

Yêu cầu Thái tử đối với còn cao hơn cả mẫu . Mẫu chỉ dặn “đừng chuyện , đừng rảnh rỗi chọc ”. Thái tử gặp việc thì nghĩ cho khác nhiều hơn. Đây là tiêu chuẩn mà đạo đức chỉ mức trung bình như thể đạt ?

Ta Thái tử, Dao Nguyên Nhi dựa bên , bình thản khuyên nhủ: “Ta thấy chúng chỉ cần lo bản . Ngài xem, từng trách ngài và Dao cô nương quá mức mật ? Có từng khuyên ngài vì danh tiếng Dao cô nương mà nên nghĩ nhiều hơn ? Không chứ? Ngài thử học một chút xem? Thật đấy, bớt lo chuyện bao đồng cũng khó.”

Trán Thái tử nổi gân xanh, lạnh lùng : “Ta sẽ để Nguyên Nhi trắc phi của . Sư Lạc, ngươi và hoàng thúc cận thế thế nào đây?”

“Ta...” Thái tử quả thật quá xảo trá. Ta sững .

“Nàng thể chính phi của .” Bách Lý Tuế Hàn lên tiếng giải vây cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-17.html.]

Thái tử: “...”

Ta: “...”

Hắn thà đừng giải vây cho còn hơn!

Bách Lý Tuế Hàn trở ghế thiền, cầm chén bàn, đổ bỏ lạnh, nhấc ấm rót cho một chén mới, đặt ấm xuống thản nhiên : “Đùa thôi.”

Thái tử: “...”

Ta: “...”

Ta luôn cảm giác vạch trần mặt Thái tử, chỉ vì ở đó nên mới gắng kiềm chế.

Hiện giờ trong sảnh năm . Quan hệ năm như : Bách Lý Tuế Hàn và Thái tử là thúc cháu, Thái tử và Dao Nguyên Nhi là tình nhân, Dao Nguyên Nhi và quan hệ, nhưng và Thái tử là phu thê cưới, và Bách Lý Tuế Hàn hiện nay thì mập mờ rõ, chỉ Ôn Linh Lộc là thuần túy hóng hớt.

Cục diện rối loạn, Bách Lý Tuế Hàn thể kiềm chế đôi chút cũng là điều . Với tư cách trong cuộc, chẳng hề mong tình thế càng thêm hỗn loạn. Đồng thời cũng chút thời gian để cúi đầu suy nghĩ, gỡ cho bằng mớ tơ vò .

Bách Lý Tuế Hàn uống , hỏi: “Không buồn ?”

Ta cứng mặt, gượng đáp: “Cũng... cũng khá buồn .”

Dao Nguyên Nhi kéo tay áo Thái tử.

Thái tử bừng tỉnh, mím môi, về phía Bách Lý Tuế Hàn hành lễ: “Vừa là cháu lỡ lời, mạo phạm đến Hoàng thúc, xin Hoàng thúc đừng giận, đừng trách, cũng xin đừng đùa... như thế với cháu nữa.”

Bách Lý Tuế Hàn gì.

Dao Nguyên Nhi cũng , chuyển đề tài: “Nghe Vương gia cầm nghệ thần diệu, hôm nay điện hạ tình cờ một cây cầm, nhưng vì cây cầm quá cổ xưa, âm thanh hư hại, cho nên điện hạ đến đây là xin Vương gia giúp sửa chữa.”

Nói đặt cây đàn trong lòng xuống, quỳ bàn, đôi tay ngọc khẽ tháo áo đàn : “Vương gia xin mời xem.”

Bách Lý Tuế Hàn đặt chén xuống: “Sương Chung của Độc Cô Diểu.”

Dao Nguyên Nhi gật đầu: “ là cây đàn .”

“ Sư Lạc, nàng cũng yêu đàn, đây xem?” Bách Lý Tuế Hàn gọi .

Thái tử và Dao Nguyên Nhi cùng lúc về phía . Không rõ Bách Lý Tuế Hàn nghĩ gì, nhưng hiểu rõ là Thái tử và Dao Nguyên Nhi đang cố tình giả vờ như chuyện và Thái tử hề xảy .

Chỉ vẫn thoát khỏi câu hỏi của Thái tử.

Ta trầm mặc chốc lát: “Không, chút việc... cần nghĩ ngợi.”

Nói xuống giường La Hán ở góc phòng: “Ngươi cứ lo việc của ngươi.”

Bách Lý Tuế Hàn nghiêm túc một lát: “Ừ, nàng hãy nghĩ cho kỹ.” Hắn .

Lòng chẳng thể yên tĩnh. Câu hỏi của Thái tử như chú ngữ ma quái vang bên tai: “Sư Lạc, ngươi với Hoàng thúc cận như , rốt cuộc là thế nào?”

Khi Thái tử bất ngờ hỏi , nhận trả lời nổi, đầu óc lập tức trống rỗng một nửa. Ngay khoảnh khắc , nhớ tới chuyện Thái tử đấu khẩu từng thắng nổi , hỏi bí, đầu óc bèn trống rỗng nốt nửa còn .

Giờ thì cuối cùng mới coi như hồn.

Lời chất vấn của Thái tử trong lòng dấy lên cơn sóng ngàn trượng, sóng ập xuống, ba hồn bảy vía đều dội ướt thấm đẫm. Mỗi nhẩm câu hỏi , thì một đợt sóng mới dựng lên dội xuống. Bị dội liên tiếp mười mấy , thần trí mới dần bình tĩnh.

Đột nhiên, chợt ngộ .

Ta vốn chẳng cần “suy nghĩ” gì cả.

Muốn dựa suy nghĩ để rõ quan hệ giữa và Bách Lý Tuế Hàn, để xác định suy nghĩ của về , bản chuyện đó là một vấn đề.

Lớn đến ngần , bao giờ khác dắt mũi trong lúc giao tiếp, đến mức nhờ suy nghĩ mới nắm rõ tiến triển quan hệ. Điều đó chứng tỏ, khi ở bên Bách Lý Tuế Hàn, phần lớn thời gian dựa lý trí để phản ứng mà là theo bản năng mà phản ứng. Phải rằng, với những khác, kể cả Ôn Linh Lộc tính tình bay bổng, nay một gậy mai một gậy, cũng khó nàng kéo lệch, luôn luôn là lý trí .

Sự so sánh đủ chứng minh nhiều điều.

Ngay từ đầu, đối xử với Bách Lý Tuế Hàn khác biệt, chỉ là hề nhận .

Ví như nào khác, mới gặp hai bảo với gặp yêu, còn hứa hôn với thì dẫu đến , cũng chỉ cho là kẻ điên. Bách Lý Tuế Hàn từ chối hôn ước với hoàng thất, thật sự suy nghĩ nghiêm túc, suy nghĩ xong còn thấy thể đồng ý. Nếu giữa chừng chen chuyện Giới Mẫn Mẫn thì những gì , đều thật sự sẽ theo.

Lại ví như khi phiền muộn vì “sát thê chứng đạo”, quyết định từ chối . Có thể lấy Thái tử đối chiếu cụ thể, giả như từ chối Bách Lý Tuế Hàn, mà là Thái tử.

Nếu là Thái tử, tuyệt đối thể vì sợ thấy ánh mắt thất vọng của mà cứ trốn tránh, dám gặp. Cũng tuyệt đối thể vì sợ tổn thương mà còn tìm cớ hủy dung để uyển chuyển từ chối. Cho đến khi còn trốn tránh nữa mới đành cứng mặt buông lời tuyệt tình.

Trái , nếu thật sự nhận nhiệm vụ , nhất định sẽ hí hửng chạy tìm Thái tử, chẳng những dứt khoát từ chối: “Ta thể cùng ngươi sống tiếp, nên đến đây để từ hôn.”

Mà còn sẽ uy h.i.ế.p : “Ta đến thương lượng mà là tới thông báo. Cho nên nhất ngươi nên đồng ý.”

Dù Thái tử cũng sẽ mảy may áy náy, càng sẽ thấy quá đáng.

với Bách Lý Tuế Hàn, quả thực luôn nhẫn nhịn, luôn lo lắng cho . Dù cuối cùng cũng lời tuyệt tình, nhưng nếu thật sự lọt, lên rời , từ đó nước sông phạm nước giếng, chỉ để cho một bóng lưng cùng một quyển kinh Quy Ân, thể thở phào, cảm thấy việc giải quyết trọn vẹn ư?

Không .

Ta sẽ thấy mất mát, thậm chí tiếc nuối suốt quãng đời về , hễ thấy kinh Quy Ân tự chủ nhớ tới . Có lẽ còn hối hận, thấy rằng lúc ít nhất cũng nên thử cùng một , thử từ chối thì thật quá uổng phí.

Sẽ là như thế.

Ta tinh tế trong tình cảm, thể tỉ mỉ m.ổ x.ẻ tình cảm của với Bách Lý Tuế Hàn từng lớp như bóc hành. Thêm đó, vì đây từng thích ai nên cũng chẳng dám là hiểu rõ chuyện thích một . nhớ rõ, nửa canh giờ , những khoảnh khắc trái tim mà loạn nhịp. Cũng nhớ rõ, khi đến gần, dùng đôi mắt đen tĩnh lặng , dù thì đều thuận theo yêu cầu của .

Nếu thế còn tính là thích thì thế nào mới tính là thích?

Ta là thích .

Khi rút kết luận , thấy kinh ngạc, chỉ một loại bừng tỉnh: “Thì .”

Thì .

Chỉ là thể “sát thê chứng đạo”, điều quả thực là vấn đề.

Nếu chỉ ưa thích gương mặt Bách Lý Tuế Hàn thì thuận theo lợi hại mà từ chối , hẳn sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất. thế. Ta là thật sự thích .

Theo lời , thích là một thứ tình cảm vô cùng khó . Có vận mệnh may, cả đời chỉ thích duy nhất một . Như bà đó. Từ khi tiễn phụ trở về chùa, bà cầu thần bái Phật, ước nguyện đều là mong Bồ Tát phù hộ cho bà sớm ngày lòng. cầu bao nhiêu năm, cũng chẳng tác dụng, điều đó chứng tỏ mệnh chính là mệnh.

Nghĩ thử xem, nếu cũng xui xẻo như thì Bách Lý Tuế Hàn sẽ là duy nhất mà đời thích. Mẹ xui xẻo như thế, mà còn thể sở hữu cha hơn mười, hai mươi tháng, lẽ nào còn thử trực tiếp từ bỏ Bách Lý Tuế Hàn ? Ít nhất cũng nên thử vài tháng hẵng tính chứ?

Huống chi, nếu cách xa Bách Lý Tuế Hàn một chút thể bảo cả đời bình an vô sự, thì trái ý từ chối , thì miễn cưỡng cũng đáng. cuộc đời của vốn cứ thường xuyên tới dị thế giao đấu với đủ loại yêu ma quỷ quái, cho dù Bách Lý Tuế Hàn chen cũng đủ nguy hiểm . Thêm , chẳng qua chỉ khiến cuộc đời bất an từ bảy tám phần nguy hiểm biến thành chín phần nguy hiểm thôi, mà giữa bảy tám phần với chín phần thì khác biệt bao nhiêu chứ?

Còn nữa, chẳng Giới Mẫn Mẫn , nàng với Tức Mặc Chính là khi thành mới tu thành chính quả, ông trời mới sắp đặt cho bọn họ một kiếp nạn cuối cùng ? Nghĩ ngược , nếu bọn họ thành , tình cảm cũng tính là chính quả? Chính quả thành thì kiếp nạn “sát thê chứng đạo” chắc đến, đúng ?

Vậy nên... theo như lời Bách Lý Tuế Hàn, một bên thành hôn với Thái tử, một bên ở cùng , vô tình tìm cách hóa giải khó khăn ? Cái gọi là “sát thê chứng đạo”, nếu là thê tử của Bách Lý Tuế Hàn, thì cho dù g.i.ế.c , cũng tính là “sát thê chứng đạo” chứ? Mà thể nhờ g.i.ế.c mà chứng đạo, còn g.i.ế.c gì?

Nghĩ nghĩ , thấy lý đó chứ!

Hay là... đ.á.n.h cược một ?

Chuyện đúng là đáng để đ.á.n.h cược một !

Không từ lúc nào, Bách Lý Tuế Hàn tiễn Thái tử và đoàn tùy tùng .

Trong phòng chỉ còn với .

“Vẫn nghĩ xong ?” Hắn bước đến mặt , tiện tay nhấc chén chiếc bàn thấp.

Ta : “Đó là của .”

Hắn uống xong mới hỏi: “Muốn đền cho nàng ?”

Ta ngẩng đầu, nghiêm túc : “Tiểu sư thúc, ...”

Hắn lạnh lùng liếc một cái.

Ta bèn đổi giọng: “Tuế Hàn, định cược một .”

Hắn đặt chén xuống: “Định cược với chuyện gì?”

Ta : “Không với ngươi, mà là cược với mệnh.” Ta vỗ vỗ chỗ bên cạnh, bảo : “Ngồi .”

Hắn động, lặng yên một lúc : “Nàng nhận , nàng đang ôm gối giường ?”

Ta : “A? Sao?”

Hắn : “Nàng cởi giày.” Thấy hiểu, bổ sung: “Giường giày nàng bẩn , mà nàng còn bảo .”

“...” Ta tức đến đập giường một cái, trừng : “Ta dơ dáy như thế đó! Vậy chúng khỏi nữa! Ngươi !”

Ngay mặt , lấy một cái túi gấm từ trong tay áo, dốc ngược miệng túi, đổ một chiếc giường bạch ngọc còn hoa lệ hơn chiếc La Hán sàng đang cả trăm . Trong lúc còn kịp phản ứng, cúi , một tay ôm lưng, một tay bế khoeo chân , trực tiếp đưa sang chiếc giường bạch ngọc đối diện. Lần chú ý để giày chạm lên giường.

Rồi xuống cạnh : “Đừng lời giận dỗi.” Hắn xong, : “Không hề thấy nàng dơ dáy. Ta hiểu là nàng nghĩ ngợi, nên mới sơ ý cởi giày lên giường. Muốn gì thì , .”

Ta ngẩn , nửa ngày thốt nổi lời nào. nghĩ , chẳng qua chỉ là ưa sạch sẽ, cũng gì sai . Hình như nên giận .

Hắn nhắc: “Quên lời ? Nàng cược một với mệnh.”

Thấy vẫn , ngừng một chút, miễn cưỡng bảo: “Nếu nàng thật sự thích cái giường La Hán , ...”

Ta kẻ , bèn uể oải ngắt lời: “Ngồi thế , cần đưa sang nữa. Ta đang nghĩ...” Dừng một chút, : “Ta hỏi ngươi, ngươi vẫn luôn cảm thấy thích ngươi ?”

Hắn sững , trả lời ngay, suy nghĩ một lúc cẩn trọng hỏi: “Nàng thấy ?”

Ta : “Ta đang hỏi ngươi.”

Hắn cân nhắc, hỏi: “Câu đáp án chuẩn ? Nếu trả lời sai thì sẽ thế nào?”

Ta : “Ngươi chẳng luôn cảm thấy thích ngươi ?”

Hắn im lặng.

Ta nhún vai: “Thôi , thật cũng cảm thấy .”

Hắn đột ngột ngẩng đầu: “Nàng gì?”

Ta giật , vội níu thành giường giữ , : “C-cảm thấy hình như thích .”

Hắn ngẩn .

Chợt nghĩ nếu quá chắc chắn, lỡ cho rằng là hai bên đều tình, lập tức thành hôn, thì hỏng mất. Ta bổ sung, giơ một ngón tay: “Chỉ thích một chút thôi.”

Hắn vẫn gì.

Ta khẽ ho một tiếng: “Ngươi ?”

Hắn như mới hồn: “Xin , ... quá bất ngờ.”

Ta im lặng một chút, nghi ngờ hỏi: “Sao bất ngờ? Làm như . từ mấy câu từng trả lời đó, giống là .”

Hắn lặng im khá lâu mới đáp: “Ừ, .”

Ta : “Thấy !”

Hắn rủ mắt xuống, nắm lấy ngón trỏ mà đưa , khẽ gập : “ từng dám mong nàng thể sớm nhận như thế, dù nàng vốn luôn chậm chạp. Ta vốn chuẩn tâm lý, cần cho nàng nhiều thời gian, nàng mới từ từ nghĩ thông.”

Ta khoanh tay: “ nghĩ quá lâu, nên giả vờ hồ đồ, từng bước dụ dỗ ...” Ta nhịn mà bình luận: “Chàng như thật sự chẳng giống chính phái.”

Hắn lạnh nhạt , như thể trong căn phòng đơn thuần vô tội nhất chính là : “Ta thế nào cơ?”

Ta nhắc : “Chàng đây, hỏi ý , cứ áp sát gần, những lời khó hiểu, còn, còn...”

“À, cái đó.” Hắn đáp: “Bởi nhận , quá dè dặt chắc là chuyện .” Ngừng một chút, lẩm bẩm như với chính : “Thì mà cũng tác dụng thật.”

Ta mà nửa hiểu nửa , bèn hỏi: “Cái gì tác dụng?”

Hắn dừng , đáp: “Mặt dày.”

Ta: “...”

Hắn : “Đùa nàng thôi, là cố gắng tác dụng.”

“?”

“Không ?” Hắn giải thích đôi chút: “Cần cố gắng, mới khiến nàng thấy , nhớ đến , đúng chứ?”

Ta thật thà : “Chàng gương mặt thì chẳng cần cố gắng gì cả. Chỉ cần gương mặt , giữa đám đông cũng chỉ thể thấy , cũng chỉ thể nhớ .”

Hắn lặng một thoáng: “Cũng hẳn là thế? Trước đây nàng từng...”

Hắn ngừng , tự : “Không gì.”

Giọng chút nghẹn, chẳng giống vui vẻ. Quả là khó hiểu, còn tưởng một câu , thể khiến vui chứ.

Một lúc , : “Muốn nàng thích , vẫn dễ dàng, vẫn cần cố gắng.”

Hắn , khiến nhận bản từng nghiêm túc nghĩ xem tại thích . điều đó chắc cũng chẳng quan trọng lắm. Trong sách chẳng cũng “tình chẳng từ ?

Còn thích , thì đáp án rõ ràng hơn nhiều, phần lớn là vì tình kiếp.

Đối với cái gọi là thích, hiểu ít, thật sự chẳng phân biệt nổi vì tình kiếp mà thích , xinh mà thích , hoặc vì hiền lành mà thích , tất nhiên hiền lành thì quả thật , ba điều rốt cuộc khác biệt ở . Ta cảm thấy cũng chẳng khác gì mấy.

Tóm , trong chuyện chúng thích , thấy đôi bên cũng chênh lệch bao nhiêu, coi như khá bình đẳng, cho nên đồng tình lắm với cách của .

“Ta thấy đúng.” Ta phản bác: “Lẽ nào thể thuận theo ý mà đáp , chỉ dựa cố gắng từ một phía của thôi ? Chàng cũng đừng như thể chẳng hề để tâm đến .”

Hắn ngẩn .

Ta tiếp tục : “Là bởi để tâm đến nên mới đáp .”

Hắn im lặng ít nhất mười nhịp thở, đó mỉm , nâng tay vén sợi tóc mai bên má , chạm nhẹ gương mặt : “Ừ, chúng thể nhanh chóng kết quả như thế , là bởi vì nàng nhân hậu, thương , nỡ để tiếp tục chịu khổ.”

Hắn , thấy ngượng ngùng.

Cũng chẳng để chịu chút khổ nào, nên nhấn mạnh thêm: “Chỉ là một thích chút xíu thôi, đừng nghĩ nhiều. Cứ theo lời , hôn ước giữa và Thái tử vẫn giữ nguyên, còn với từ hôm nay bắt đầu... ừm, thử xem.”

Cũng chẳng , thấy vui . Ta học theo cách , dang tay ôm lấy , vỗ nhẹ lên lưng an ủi, hỏi : “Như thế, ?”

Hỏi xong, vỗ thêm mấy cái, thấy cũng đủ , định buông .

eo giữ chặt.

Hắn vùi đầu hõm vai : “Có thể như thế. nàng đang dỗ con nít ?”

Lúc mới nhận đúng là giống dỗ trẻ con thật.

trẻ con thì sẽ ôm chặt lấy eo như , cũng sẽ cố ý ghé sát tai để chuyện.

“Nếu là dỗ cũng chẳng , thể dỗ lâu một chút.” Hắn khẽ .

Hơi thở phả bên tai, tai nhột nóng, : “Không... dỗ nữa .”

Hắn khẽ: “Dỗ thêm chút nữa .”

Ta đành nâng tay, vỗ nhẹ mấy cái lưng .

Đây là một cái ôm mật. Khi ý thức sự mật , tim bắt đầu loạn nhịp.

Hắn : “Tim nàng đập dữ dội quá.”

Ta nghiến răng đáp: “Chàng im miệng .”

Hắn chẳng im, còn tiếp: “Nàng nhận , tim đập còn dữ hơn nàng nhiều.”

Hắn ngừng một thoáng, : “Bởi vì càng cần nàng hơn.”

Trong tai dường như chẳng nổi bất cứ âm thanh nào khác nữa.

Hắn thêm một câu khẽ: “Bởi vì chờ đợi giây phút lâu .”

Hắn dùng giọng điệu mà từng thấy bao giờ để những lời đó, tựa như đó là một lời tỏ tình từ xa xăm.

Là những lời đủ khiến cảm thấy thỏa mãn. Thế nhưng chẳng hiểu vì , trong lòng bất chợt dâng lên một nỗi buồn.

Để đè nén cảm giác khó hiểu , bèn đưa tay, ôm chặt lấy eo .

Ta kéo dài cái ôm , cho nó lâu thêm chút nữa, thêm chút nữa nữa.

 

 

Loading...