Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 18

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:21
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Bách Lý Tuế Hàn đưa đến lầu Thủy Nguyệt uống sớm, mới lầu Thủy Nguyệt vốn là sản nghiệp riêng của .

Hắn múc canh cho hỏi: “Lầu Thủy Nguyệt một năm chỉ tổ chức bốn điển đấu giá, thường lệ mùa hạ là tháng sáu. Ngươi tưởng tổ chức sớm hơn?”

Ta ở bàn bên, đếm rương ngân phiếu đưa cho, đáp : “Chẳng lẽ là để dẫn lộ diện?”

Hắn ngẩng mắt : “Không thì còn vì cớ gì?”

“… nhất định sẽ tới đấu giá Kinh Quy Ân…” Không đợi trả lời, đặt ngân phiếu xuống, tự ngộ : “Được , là phụ cho ?” Ta thật sự cảm thấy nghi hoặc: “Chàng là cái hốc cây để cha trút bầu tâm sự ? Sao chuyện gì ông cũng kể với ? Huống chi ông đường đường là một hòa thượng, chẳng lẽ cũng cần hốc cây?”

Đa phần là Bách Lý Tuế Hàn cùng thảo luận thế giới tinh thần của phụ , hời hợt đáp: “Tóm .” Lại hỏi : “Nàng đếm xong ngân phiếu ? Nàng đếm một hồi .”

Ta cúi đầu tiếp tục đếm, một lúc mới ngẩng lên: “Đếm xong , tổng cộng năm triệu lượng.” Ta mờ mịt hỏi: “Ngươi xa cùng lắm mười ngày, cho nhiều tiền thế gì?”

, dùng xong bữa , Bách Lý Tuế Hàn sẽ rời Thượng Kinh.

Bởi đó định cùng cắt đứt rõ ràng, nên từ chỗ Giới Mẫn Mẫn về thế giới , vẫn đưa Minh Kính Đài tới Linh Trạch Môn bảo dưỡng. Khó cho Tuế Hàn quân luôn ghi nhớ chuyện , cùng về cốc Tứ Vọng lấy Minh Kính Đài đưa đến Thánh Cảnh Đan Phong, đợi tu dưỡng xong mới trả . suy tính riêng: nếu theo , ắt chẳng kịp Thượng Kinh mừng thọ Thái tử. Ta qua chỗ Hoàng hậu để tỏ rõ phận, nếu vắng mặt trong sinh nhật của Thái tử, tất sẽ khiến bề ngoài khó coi, chẳng cần thiết. Cân nhắc kỹ càng, chỉ thể để Tuế Hàn một . Hắn tuy vui nhưng cũng từ chối. Chuyện chính là như .

“Thế nào, còn chê tiền nhiều ?” Hắn hờ hững liếc : “Tương lai nàng Thái tử phi, nay đặc biệt đến Thượng Kinh mừng thọ Thái tử, một khi lộ diện thì nhân tình qua vốn chẳng ít, tất sẽ lúc cần dùng tiền. Lại nữa, nếu quà mừng tặng cho Thái tử quá sơ sài nghị luận, nàng bận tâm, nhưng sẽ bận tâm. Nàng tiêu thêm chút bạc, coi như giúp giải sầu bớt buồn cũng .”

Hai chữ “Thái tử phi” và “đặc biệt” c.ắ.n nặng, khó tránh khiến cảm thấy đang châm chọc. câu phía khiến động lòng. Ta nên đáp thế nào, chỉ cầm cộp ngân phiếu dày cộm , thực sự mơ hồ: “Ngươi năm triệu lượng là khái niệm gì mà cứ thế đưa cho ? Dù chuẩn quà mừng cả đời Thái tử cũng chẳng cần đến năm triệu lượng! Thôi, đừng là quà mừng, cho dù xây hẳn một lăng mộ hoàng gia cho Thái tử cũng chắc tiêu hết năm triệu lượng!”

Không rõ câu chỗ nào khiến vui vẻ, nhưng gương mặt còn nhạt nhòa lập tức trở nên dịu dàng hơn nhiều, khóe môi khẽ cong thành một nụ : “Miệng lưỡi chừng mực.” Rồi gọi : “Được , rửa tay, qua ăn cơm.” Lại bảo: “Sinh nhật Thái tử nàng cứ mua vật gì chừng năm sáu mươi vạn lượng tặng là đủ, còn giữ cho . Cũng chỉ là khoản thu nhập một đêm của lầu Thủy Nguyệt mà thôi.”

Ta rửa tay xong, xuống bưng bát lên, chợt nhớ đến pháo hoa tối qua, bèn tỉnh ngộ: “Thảo nào khi rời , trong lầu b.ắ.n một tràng pháo hoa lớn như thế, thì do đấu giá thành công, kiếm mấy triệu lượng nên đáp lễ cho các vị khách nhân, đúng ?”

Đũa đang gắp thức ăn khựng : “Sư Lạc, pháo hoa là chuẩn cho nàng.”

“Á?” Ta sững : “Đêm qua cự .”

Hắn vẫn gắp thức ăn cho : “Nàng xem vui là , còn gì nữa? Thế nào, nàng vui ?”

“Vui chứ!” Ta lập tức đáp: “Ta thích nhất là con bạch phượng hoàng tung cánh chín tầng trời, dáng dấp phi phàm, còn với mà.”

“Ừ, .” Hắn .

Ta nghĩ một lát, chống má ghé sát , hỏi : “Có đồng ý ở bên , vui nên mới cho thả pháo hoa đúng ?”

.” Hắn lấy đầu đũa gõ nhẹ lên miệng bát của : “Ăn cơm .”

Ta bộ hụp một muỗng canh, nhịn hỏi: “Nếu tối qua đồng ý thì , sẽ chẳng pháo hoa ?”

Hắn nhướng mày: “, chẳng những pháo hoa, còn thi pháp dẫn nước gọi một trận mưa xối xả, để đường về nàng cảm nhận sự bi thương và lạnh lẽo trong lòng .”

Ta c.ắ.n thìa: “… Cũng cần đến mức chứ?”

“Gạt nàng thôi.” Hắn gắp một miếng măng bỏ bát , tiện tay dùng đuôi đũa gẩy nhẹ sống mũi : “Sao nàng ngây thơ thế, cái gì cũng tin?”

Thật nực , lớn như đầu tiên ngây thơ. Ta đẩy tay , tranh luận: “Chàng lớn lên thế , cũng tin, ai nghĩ đang xạo . Đây căn bản chẳng gương mặt dối, bảo ngây thơ!”

Hắn , gắp một miếng bánh hạt dẻ đặt mặt : “Thế nghĩa là lừa nàng thì sẽ dễ như trở bàn tay?”

Ta khuyên : “Chàng nhất nên nhớ là danh môn chính phái, đừng tùy tiện gạt thì hơn.” Ta cực khổ xẻ đôi miếng bánh hạt dẻ, đưa nửa miếng cho .

Hắn hỏi: “Chẳng nàng thích ăn bánh hạt dẻ ?”

Ta kế hoạch của : “Cả bàn nhiều món thế , món nào cũng đều nếm thử, mà bụng hạn. Bánh ăn nửa miếng là , chia cho , còn thể ăn món khác.”

Hắn cau mày, bắt bẻ nửa miếng bánh : “Sao dùng d.a.o xẻ dùng đũa, vụn rơi đầy cả bàn . Chẳng bằng nàng c.ắ.n nửa miếng đưa cho , trông còn mắt hơn.”

Ta vốn chẳng thấy như thế gì khó coi, bèn lẩm bẩm: “Chẳng ưa sạch sẽ ? Trước đó giày giẫm lên giường La Hán, còn chê bẩn đến thế, mà giờ ăn dở miếng bánh, vẫn ư?”

Hắn đáp, chỉ gắp thêm một miếng bánh hạt dẻ đưa sát môi : “Cắn .”

Tuy chẳng hiểu định gì nhưng vẫn theo phản xạ c.ắ.n một miếng. Hắn bèn ăn nốt nửa còn .

Ta kinh ngạc: “Chàng thấy khó chịu ?”

Hắn : “Ta khó chịu gì chứ?”

Ta giơ một ngón tay, nên chỉ chỉ : “Miếng bánh ăn mà.”

“Cơm canh đều thể chia , màng thử ?” Hắn đáp mà như lạc đề, chờ phản ứng, gắp một miếng giăm bông đưa đến miệng . Ta theo thói quen c.ắ.n nửa, phần còn ăn hết.

Thấy còn định gắp đậu xanh vàng, cái món thích, vội né : “…Sao chứng sạch sẽ của lúc lúc ? cũng từng c.h.é.m g.i.ế.c, lúc thì ?”

“Đánh cũng cách ưa sạch và ưa sạch. Nếu tình thế quá bẩn thỉu, trong cảnh khốn cùng thì đành nhẫn nhịn, còn . Nhẫn , nhưng nghĩa là thể quen.” Hắn đáp.

Ta liếc một cái: “Vậy còn ăn chung với . Thế ăn với là đang nhẫn nhịn ?”

Hắn như một thứ hết t.h.u.ố.c chữa: “Nàng ngốc ? Dù bao nhiêu quy củ, bao nhiêu tật , nhưng nàng là ngoại lệ, chẳng hiểu như thế?”

Hắn tim lỡ một nhịp, gương mặt cũng nóng bừng, nhưng nhanh trấn tĩnh … Ta im lặng một thoáng, nhắc nhở : “Ta ngoại lệ, rõ ràng đó giường La Hán…”

Hắn thản nhiên: “Nếu nàng ngoại lệ của thì khi xách nàng chứ bế nàng qua.” Lại bổ sung, hỏi : “Cho dù ưa sạch , thì việc nàng mang giày giẫm lên giường chẳng cũng quá đáng lắm ?”

Được , cũng lý. Mà mang giày lên giường đúng là quá đáng, đành thừa nhận: “Phải.”

Hắn : “Tóm nàng nhớ cho kỹ, nàng là ngoại lệ của , đối với , nàng vĩnh viễn chẳng cần lo nghĩ gì.”

Hắn lời dễ , cũng thể chịu thua, lập tức bày tỏ: “Tuế Hàn, đối với cũng là ngoại lệ!”

“Ồ?” hình như chẳng hứng thú mấy, giọng còn mang theo hoài nghi: “Ta đoán tiếp theo sẽ chẳng lời ho gì.” Hắn hờ hững liếc một cái, tựa như chút hiếu kỳ: “Ta là ngoại lệ của nàng thế nào?”

“Ta vốn tưởng đời sẽ chẳng thích ai nhưng thích , chính là bộ ngoại lệ của !”

Đũa trong tay rơi thẳng xuống đất.

Ta , xuống đất: “Đũa rơi .”

Hắn động đậy.

Ta cúi định giúp nhặt lên, nhưng vị trí rơi khá xa nên chút khó với tới.

Giọng nhẹ, giống như rơi hồi ức nào đó: “Nàng vẫn …”

Ta mà mơ hồ chẳng hiểu gì, cúi tìm đũa thuận miệng hỏi: “Vẫn gì?”

“Vẫn giỏi dỗ .” Hắn khựng , dường như cũng khá m.ô.n.g lung: “Cho nên, là đang dỗ ?” Yên lặng một lát, ở phía hỏi : “Nàng đang ?”

Ta ngẩng đầu từ gầm bàn: “Nhặt đũa. Chân bàn khắc hoa văn tinh xảo quá, đũa kẹt trong đó. À, lấy .”

Ta đặt đũa nhặt lên chiếc ghế bên cạnh, trở chỗ , : “Không , những lời khen của đều rõ cả. Tính tình vốn thế, từ nhỏ đến lớn từng mẫu đ.á.n.h đòn tất nguyên do, quả thật dỗ dành khác.”

Hắn khẽ mỉa: “… Quả nhiên là dỗ gạt .”

Ta chạm nhẹ ngón tay : “Là dỗ , nhưng gạt .”

Hắn lặng một chốc, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Thật ?”

“Thật mà.” Ta ngay thẳng đáp, chẳng chút áy náy. Nhìn bàn tay , chợt nhớ tới một chuyện bèn bật dậy.

Hắn nhíu mày: “Giật gì thế, nữa?”

Ta : “Vừa nhặt đũa xong chạm , thật thất lễ, nghĩ chúng nên rửa tay ?”

Hắn sững một chút: “Bây giờ nàng tự giác thế vui, nhưng thật cũng chẳng sạch sẽ đến mức …”

Hắn xong bưng chậu nước từ bàn bên cạnh đặt mặt : “Thiếu gia, đưa tay .”

Hắn ngẩn : “Nàng gọi là gì?”

Ta đáp: “Thiếu gia.”

Hắn định gì đó thì ngắt lời: “Đừng lề mề, mau rửa .”

Rửa tay xong, chúng cuối cùng cũng nghiêm túc bắt đầu ăn bữa sáng.

Sáng sớm gió mát, ngoài cửa sổ cây Lưu Tô, hoa nở trắng xóa như tuyết. Bên khung cửa còn vài chậu sơn , nụ hoa ngậm sương long lanh.

Ăn tám phần no, bèn dừng đũa. Tuế Hàn vẫn thong thả húp cháo, ngắm một lúc.

“Nhìn gì?”

Đây là đầu tiên chúng dùng bữa chung. Ta chống má, cảm thấy lễ nghi ăn uống của cũng nhã nhặn, quả thật đáng ngắm , thêm vài cũng coi như lời. Ngắm mãi nghĩ đến chuyện khác. Nghe hỏi, bèn thành thật: “Ta đang nghĩ, chúng tính là định tình ?”

“Nàng…” Hắn đặt đũa xuống, giọng cảnh giác: “Chẳng lẽ định hối hận?”

“Không .” Ta gần thêm chút, chia sẻ cảm nghĩ: “Không giấu gì , cũng từng xem vài quyển thoại bản uyên ương hồ điệp, trong đó công tử tiểu thư một khi định tình thì quyến luyến rời. thì cảm thấy việc đưa Minh Kính Đài đến động Đan Phong quan trọng hơn, dường như chẳng hề lưu luyến đối với , nên thấy lạ, chăng mấy cuốn thoại bản đều bậy…”

Hắn ngắt lời: “Bảo dưỡng Minh Kính Đài quả thực quan trọng.” Ánh mắt lướt qua , nét mặt lạnh : “Chẳng lẽ bảo nàng cùng? Chẳng chính nàng khăng khăng mừng thọ Thái tử ?”

Ta cố ý bỏ qua trách móc của , vẫn kiên trì hỏi: “Vậy mười ngày xa, nhớ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-18.html.]

Hắn cầm đũa, hừ một tiếng.

Trách móc xong, chính như chút tủi : “Nàng để chờ lâu đến thế. Thời gian dài như còn chịu , mười ngày tính là gì.”

Thái độ cứ như từng chờ đến mấy vạn năm , thật quá khoa trương. Ta cũng hừ một tiếng: “Một tháng cũng chẳng tính là dài.”

Hắn nhạt giọng: “Nàng tưởng chỉ một tháng ư? Ta đợi…” Nói đến nửa chừng thì dừng : “Thôi, nàng một tháng thì là một tháng .”

Ta chịu, nhất định tranh luận: “Hôm nhận lời suy nghĩ thêm là mười ba tháng ba, tìm đến là mười hai tháng tư, còn đầy một tháng !”

Hắn đáp: “Được , coi như nàng tính giỏi, một tháng dẫu cũng dài hơn mười ngày. Ta chịu , mười ngày cũng chẳng .”

Ta “ồ” một tiếng, thầm nghĩ: “Sao chẳng ngọt ngào chút nào .”

Hắn ngay: “Cái gì mà chẳng ngọt?”

Ta liếc .

Hắn : “Nàng lời trong lòng .” Rồi gắp cho một miếng ngó sen rim đường: “Nói rõ xem, chỗ nào chẳng ngọt?”

Ta : “Chàng chắc cũng từng thoại bản, theo sách vở thì lúc chẳng nên ngọt ngào trả lời là sẽ nhớ ?”

Hắn khựng , hỏi: “Vậy nàng nhớ ?”

Thật no, nhưng ăn thêm một miếng ngó sen cũng chẳng . Vừa ăn phân tích: “Ta thì khác, bên cạnh cả đám Ôn Linh Lộc bầu bạn, chắc sẽ khó mà thấy cô đơn. Mười ngày nhiều việc cần , lẽ còn kịp nhớ thì về .”

Hắn đặt đũa xuống, lặng lẽ một lúc, hỏi: “Vậy nàng thấy nàng ngọt ?”

“…”

Ta đúng là óc heo, nghĩ thật lòng với , tuy rằng là thật, nhưng ắt sẽ vui. Ta vội gắp một cái bánh bao cho , bù : “Vừa trả lời , để trả lời nhé?”

Hắn liếc một cái: “Có thể, nhưng đổi một câu hỏi khác. Gần đây một quyển sách, một vấn đề khá thú vị.”

Tuy chút dự cảm chẳng lành nhưng nghĩ đến mới khiến vui, cần bù đắp, cũng chẳng tiện từ chối, bàn bạc với : “Vậy hỏi nhẹ nhàng thôi ?”

Hắn gật đầu: “Được.” Dùng dáng vẻ siêu thoát dính khói lửa nhân gian, thản nhiên hỏi : “Nếu và phụ nàng cùng lúc rơi xuống nước, nàng sẽ cứu ai ?”

“…” Ồi, cái câu hỏi rắc rối .

“Cả hai đều bơi mà.” cứng đầu đề nghị: “Tự, tự bơi lên ?”

Hắn nâng độ khó lên: “Giả sử và Chân Như đại sư đều bơi, chỉ nàng , nàng sẽ chọn thế nào? Nghĩ kỹ hãy trả lời.”

Mồ hôi túa . Ngẫm nghĩ một lát, nghiêng gần nhỏ giọng thăm dò: “Không giấu , một pháp bảo gọi là Lạc Ly Phiến. Nhỏ cỡ bàn tay, nhưng xuống nước sẽ biến thành cực lớn, nghĩ thể dùng nó đưa cả hai lên bờ.” Quan sát sắc mặt , bổ sung: “Không phân .”

Hắn gì.

Ta gượng gạo.

Hắn : “Nàng chắc chắn qua loa ứng phó với ?”

là ngang ngược vô lý. Trên đời , gần gũi nhất với là nương, mà còn chẳng kiên nhẫn với nương như , hỏi một câu nực thế chịu đến giờ, còn chẳng nổi nóng với , đủ thấy thật sự thích thế nào. Thôi thì nghĩ cách dỗ dành cho qua .

Ta thở dài, lấy can đảm kéo tay áo : “So với Thái tử thì thôi , so với phụ ? Tình cảm dành cho và cho lớn tuổi vốn giống mà, nhất định so cao thấp ? Ta chẳng thể thích , kính trọng phụ ? Đừng khắt khe quá …” Thấy tuy vẫn im lặng nhưng ánh mắt lơi lỏng, bèn sát , đưa khuôn mặt nhất đối diện với , tiếp tục năn nỉ: “Thiếu gia rộng lượng chút , ? Có ?”

Hắn rũ mắt xuống tay .

“Làm ?” Nghĩ đến căn bệnh sạch sẽ đáng sợ của , bèn buông tay áo , xòe hai bàn tay cho xem: “Rất sạch sẽ mà.” Lại đưa lên ngửi: “Vừa mới rửa bằng nước hoa hồng, còn thơm nữa.”

Hắn kéo tay gần, năm ngón đan cúi đầu hôn khẽ lên ngón tay .

Ta ngẩn .

Mặt chắc chắn đang đỏ bừng. May mà ngẩng đầu lên.

Hắn đặt tay lên đùi, mân mê ngón tay , khẽ : “Ta , thế . Đời ba độc, thất tình. Lòng chiếm hữu thuộc về thất tình, là bản tính con , nhưng nếu quá độ thì thành ‘tham độc’. Đối với nàng, cái ‘tham độc’ chính là nghiệp chướng vượt qua , khiến nhiều việc sai lầm, cũng khiến nàng…” Hắn ngưng , tựa như cảm thấy bất lực với chính , giọng càng nhẹ hơn: “Ta kiềm chế nhưng nhịn , luôn thử thăm dò vị trí của trong lòng nàng, nàng đừng chê …”

Khả năng hiểu của cũng tệ, mấy câu đầu còn , nhưng câu “ nhiều việc sai lầm” thì… hiểu đang gì.

Còn đang cố gắng hiểu thì bắt đầu tự trách. Quả hổ là danh môn công tử, đạo đức cao thật. “Ta sẽ sửa.” như quyết tâm: “Ta sẽ cố gắng kìm nén tham niệm độc chiếm bộ sự chú ý của nàng, nàng thích như .”

Những lời bình thản, nhưng càng bình thản càng nặng nề. Không hiểu vì trong lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa. Ta phiền não từ , nhưng cố gắng che giấu như thế thì thấy đau lòng. Ta siết tay , đợi ngẩng đầu thì thẳng mắt , hỏi: “Tuế Hàn, luôn cảm thấy bản quan trọng với ? Có cảm giác an nên mới nghĩ nhiều, mới hỏi những câu kỳ lạ như thế ?”

Hắn sững .

Ta lên, : “Chàng cũng lên .”

Hắn ngơ ngác dậy.

Ta tiến lên một bước, ôm lấy : “Tuế Hàn, tuy chúng quen lâu, ở bên bao lâu, nhưng thích , tấm lòng của trò đùa. Ta lừa , là ngoại lệ của , cũng là bất ngờ trong đời . Theo lý thì vốn thích bất ngờ, nhưng ưa thích cái bất ngờ là . Lòng chiếm hữu mạnh cũng chẳng vấn đề gì lớn, chuyện thương thiên hại lý. Sự chú ý của thể dồn bộ cho , nhưng nếu nhu cầu của cao đến thế, sẽ cố gắng chiều ý.” Nói xong, còn vỗ vỗ lưng : “Chàng đừng buồn phiền, cũng đừng vui.”

Hắn lặng im một lúc, bỗng ôm chặt . Nói thật đau, nhưng cố nhịn kêu. Lại còn giơ tay vỗ vỗ lưng , vỗ thêm hai cái.

Hai ôm một lát, bầu khí trở nên ấm áp, đột nhiên hỏi: “Sao cứ vỗ lưng mãi ? Nàng dỗ trẻ con ?”

“Chàng thích ?” Ta kinh ngạc hỏi: “ đêm qua chẳng thích ? Còn chủ động bảo dỗ lâu thêm một chút.”

Hắn khựng một chút, : “Vậy hôm nay một cái ôm của lớn, nàng cho ?”

“Cho cho cho, đổi thất thường thế.” Bình thường để ý chuyện , nên cứ ôm như nương ôm thôi. Ôm chẳng đều giống ? Cái ôm lớn là cái gì nữa… chắc là vỗ lưng là ?

Ta dừng động tác vỗ lưng, đổi thành hai tay vòng qua eo , yên một lát, hỏi: “Vậy ?”

Giọng vang lên đỉnh đầu : “Nàng ôm ?”

Ta thật sự mơ hồ: “Chàng yêu cầu quá cao ? Ôm giữa nam nữ, với cái ôm của nương khác biệt lớn đến thế ?”

“Khác nhiều chứ.” Hắn buông , chỉnh thẳng, thẳng thừng lệnh: “Nhón chân, giơ tay, vòng qua cổ . Ta là đồng hành cùng nàng giang hồ mà nàng ôm vai bằng một tay? Phải dùng cả hai tay, vòng qua ôm cổ .”

Trong lòng thấy đúng là nhiều chuyện thật, nhưng thôi, thích , tình nguyện dung túng cho , huống chi còn hứa, nếu nhu cầu tình cảm của cao như thì sẽ cố gắng đáp ứng, thể lập tức thất hứa. Thế là nhịn mà theo.

Hắn cúi mắt cách giữa hai , nghiêm túc hỏi: “Đây gọi là ôm ? Ở giữa còn chừa rộng thế , là định chừa chỗ cho ai ?”

Khoảng cách đó đúng là vô lý thật, nhưng lý do, : “Đây chẳng chờ chỉ đạo bước tiếp theo ? Tiếp theo…”

Hắn bỗng tiến lên một bước, một tay siết chặt eo , kéo sát cách trong nháy mắt, giật :“Tiếp theo chính là thế .” Hắn thấp giọng: “Quán Quán, đây mới là cái ôm đúng nghĩa giữa và nàng.”

Ta ngơ ngác: “Sao nhũ danh là Quán Quán. Ồ, là phụ cho .”

Hắn trả lời.

Thân thể hai dán chặt , chẳng chừa lấy một khe hở, gần gũi đến mức khiến lòng hoang mang. Thế nhưng vì kiễng chân, chẳng dùng bao nhiêu sức, lùi một chút cũng thể. Giống hệt một nhành dây leo ở cơn cuồng phong bão táp, chỉ thể bám chặt cây cổ thụ cao lớn mới mong giữ một chút hi vọng sống trong mưa gió. Nhịp tim dồn dập quá, đến nỗi chẳng phân rõ rốt cuộc là của của . Ta nuốt khan một ngụm nước bọt.

Nghe hỏi: “Có khác với cái ôm của nàng ?”

Quả thật là khác. Ta cũng thầm khâm phục chính , trong tình cảnh mà còn thể lập tức nghĩ một vấn đề để hỏi: “… Sao rành như ? Chàng nên hiểu nhiều đến thế chứ!”

“Trong sách dạy.” Hắn trả lời ngay.

Ta hoài nghi: “Có loại sách ? Cho mượn xem thử.”

Hắn dường như khẽ : “Sao, nàng cũng học ?”

Ta thật sự tò mò thật sự tồn tại loại sách dạy cách ôm , bèn thuận miệng đáp: “Học chứ.”

Hắn buông , xoay cổ tay, trong lòng bàn tay hiện một quyển sách mỏng.

Ta , quyển sách mỏng : “Thật sự sách ?”

Hắn mỉm , đưa sách cho : “Học cho đàng hoàng .”

Ta: “…”

“Chẳng nàng bảo học ?” Giọng nhẹ tênh: “Học thành thục, chờ trở về khéo thể dùng .”

“…”

Hắn tự : “Ta mong đợi.”

Ta hỏi: “Không thể dùng khác ?”

Hắn lập tức nổi giận: “Nàng dám!”

Ta mím môi kiễng chân ôm lấy cổ , linh hoạt vận dụng, ôm đúng theo cách dạy, ghé tai khẽ hỏi: “Tuế Hàn, nhỏ nhen thế?”

Đôi tai đỏ bừng, hồi lâu mới : “Quán Quán, nàng học nhanh thật.”

---

Lời của Thất tỷ: Các vị độc giả mến, phần thử xin dừng tại đây. Tổng cộng mười tám chương, gần mười lăm vạn chữ. Câu chuyện đến đoạn Thiếu Quán ở trong thế giới mà nàng dốc lòng tạo dựng, cùng Mặc Uyên thuận lợi định tình trong bối cảnh cả hai đều còn gánh nặng, cũng xem như cho bọn họ một sự viên mãn tạm thời. chẳng rõ khi Thiếu Quán về Bát Hoang, nàng còn cảm thấy viên mãn ?

Giữa cõi phàm trần náo nhiệt chân thực, một đời sống sôi nổi mà chân thực, song còn tại thế, hòa thuận, thầy bạn , thêm một yêu chân thành bền chặt. cố gắng trao cho nàng tất cả, hy vọng nàng thể thích. Còn thầy Mặc cuối cùng cũng hiểu cách yêu thương, bạn thấy đấy, chỉ cần tìm đúng phương pháp, thì thể nhận một yêu hiểu bạn, bao dung bạn, trân trọng bạn, dung túng bạn. Với tư cách là yêu, chị Quán thật sự hảo, chẳng ?

Hai tháng qua, đồng hành cùng Bồ Đề Kiếp, tựa như một chuyến du hành kỳ ảo. Sự đồng hành khiến khó quên. May mắn , mùa hạ sắp qua, mùa thu bận rộn tới, giữa guồng công việc, hẳn các bạn cũng thể tạm thời quên câu chuyện , hoặc vì sự viên mãn tạm thời mà lưu giữ nó nơi sâu trong ký ức. Xin hãy tạm quên hoặc cất giữ nó, chờ đến một ngày tác phẩm sách, thì chúng sẽ thông báo, khi chúng giang hồ tái ngộ.

Loading...