Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:05
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , tiên thị đến truyền lời, đêm qua kẻ khả nghi đột nhập hành cung Phụng Lai, vì hôm nay tiên sơn giới nghiêm, dặn chúng nếu chuyện gì quan trọng thì đừng ngoài. Hành cung Phụng Lai chính là biệt cung của Huyền Minh.
Sau khi tiên thị rời , Phụng Hành : “Cả Bát Hoang chỉ tổ tông ngài và Chiết Nhan là hai con phượng hoàng, tổ tông ngài khi niết bàn thì đời chỉ còn một thượng thần Chiết Nhan là phượng hoàng, Huyền Minh đặt tên biệt cung là ‘Phụng Lai’, chẳng lẽ là đang thầm mến Chiết Nhan?”
Ta nhắc : “Huyền Minh là nam, Chiết Nhan cũng là nam.”
Phụng Hành phân tích: “Chính vì mới chỉ thể thầm mến thôi, nếu một trong hai là nữ tử, chẳng thành mối nhân duyên ?”
Phân tích cũng lý, khiến cũng bắt đầu chút nghi ngờ đấy.
Tất nhiên chúng mới , hành cung tên là Phúng Lai, Phụng Lai. Phúng, là rễ của cây cô, còn cô là một loại rau, còn gọi là giao bạch*. Huyền Minh đặt tên hành cung như , khả năng cao chỉ bởi thích ăn giao bạch mà thôi... Quả là một phen hiểu lầm.
* “Giao bạch” 茭白 một loài thực vật, họ lúa, thường mọc ở ao, khe nước cạn, non nấm kí sinh phì to như măng, ăn .
Điện phụ nơi chúng ở tạm lớn, cả ngày ngoài cũng buồn chán. Dùng xong bữa trưa, thấy ai chú ý, hai bèn rảo bước đến vườn hoa Hoán Cẩm bên cạnh. Vừa đến một bức tường hoa, bỗng tiếng nữ tử đau đớn rên rỉ vọng qua.
Kèm theo tiếng rên đau đớn bất ngờ là tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng luống cuống xôn xao, xen lẫn giọng nữ đầy lo lắng: “Thuốc ? Mau mang t.h.u.ố.c tới!”
Dù cũng từng giả Mi Nhân, dễ nhận , giọng nữ lo lắng chính là của Mi Nhân.
Người đáp lẽ là một tiên phó: “Bẩm công chúa, bình t.h.u.ố.c cuối cùng dùng hết .” Giọng run rẩy: “Thuốc mới… t.h.u.ố.c mới vẫn đưa đến…”
Mi Nhân cao giọng, quyết đoán: “Không y quân mới đến ? Vậy thì mau mời y quân đến!”
Nàng dứt lời, dịu giọng với bên cạnh: “Tẩu tẩu, cố nhịn một chút, y quân đến sẽ thôi.”
Nữ tử nàng gọi là “tẩu tẩu” cố nén đau, giọng khàn khàn: “Y quân thì ích gì?” Nàng thở gấp mấy , hỏi tiếp: “Có Hy Di vốn dĩ từng bẩm với phụ rằng, chúng cần thể trấn áp ma chướng, chứ y quân gì đó , a…”
Nữ tử gào lên một tiếng thê lương, thở dốc dữ dội, vô cùng đau đớn: “Là Sư Lạc, là Sư Lạc trả thù và Hy Di, nên , thi triển tà pháp lên chúng …”
Rõ ràng, đang phát bệnh cách chúng chỉ một bức tường hoa chính là Hoa Trang, thê tử của đại công tử Tộc Tương Nghi, từ suối t.h.u.ố.c trở về. Nàng nhắc đến Sư Lạc. Nàng liên quan đến Sư Lạc ?
Ta và Phụng Hành liếc mắt .
Mi Nhân vẻ đồng tình với lời nàng: “ phụ cũng đích điều tra kỹ giúp tỷ và ca ca , hai hề trúng tà pháp gì cả mà.”
Nữ tử đột nhiên im lặng: “Muội … lúc trở về tiên sơn, tra sử sách mới phát hiện, nàng và vị núi Chương Vĩ dung mạo vô cùng giống . Có lẽ hai họ liên hệ nào đó cũng chừng. Như , tà pháp của nàng , thể… a… thể để phụ chứ… a… đau quá…”
Vị núi Chương Vĩ, cách gọi tránh né thế , ngoài dự đoán, chính là đang đến . Chứ chẳng lẽ là bưởi tinh của núi Chương Vĩ?
Thú vị thật đấy. Sư Lạc giống đến thế ?
Mi Nhân thuận theo lời nàng , giọng vẻ bất lực: “Nếu thật sự là tà pháp hại, còn liên quan đến vị , thì trong Bát Hoang , ai thể phá thứ tà pháp chứ?”
Hoa Trang như thể bắt cọng rơm cứu mạng, vội với Mi Nhân: “Thượng thần Mặc Uyên… chẳng Thượng thần Mặc Uyên từ đến nay đều thuận với vị , giúp đến cầu xin Thượng thần Mặc Uyên …”
Mi Nhân dường như kinh ngạc, vội ngăn nàng : “Tẩu tẩu, đừng lời hồ đồ.”
Nàng dừng một chút, dịu giọng an ủi: “Y quân mới là Yêu y, Thượng thần Chiết Nhan là bán sư của vị y quân , nhất định sẽ cách thôi, đừng nghĩ nhiều nữa.”
Sau đó cao giọng gọi các tiên phó còn : “Mau mời y quân, nhanh lên!”
Bên góc tường hết . Nên chúng lập tức về. Không thể để tiên phó đến mời chúng phát hiện là chúng lén ngoài dạo chơi .
Trên đường về, Phụng Hành cảm khái: “Không ngờ nhanh như manh mối về Sư Lạc.”
Hắn dùng giọng nặng nề với : “Nếu Hoa Trang sách sử, thì phát hiện đầu mối quan trọng là Sư Lạc giống như , cho nên mới , , vẫn nên sách nhiều một chút.”
Trong lúc thế mà vẫn thể khuyên học hành, quả nhiên là một trung bộc tận tụy.
Ta trả lời, coi như là sự tôn trọng cuối cùng dành cho trung bộc .
Hắn sợ khơi dậy tâm lý phản nghịch của , cũng dám khuyên sâu thêm, nhưng miệng chịu yên, lập tức đổi sang một chủ đề khác: “ Hoa Trang Sư Lạc trông giống , cảm thấy nguyên do là gì? Có thể nào là…”
Ta cảm thấy thể tiếp tục để nữa, bèn lên tiếng cắt lời: “Ngươi câm miệng , đừng đoán bừa.”
Trước khi niết bàn trọng sinh, sống mười vạn năm. Mười vạn năm Ma sinh , Phụng Hành theo chín vạn năm. Trong chín vạn năm đó, mỗi khi gặp chuyện trọng đại, hễ để góp ý thì kiểu gì trong sự hoang đường cũng sẽ chút hợp lý, cuối cùng nhất định sẽ dẫn lệch hướng, khiến cách chân tướng càng lúc càng xa. Hắn luôn màng theo loại ma lực đó.
Tuy tuyệt đối là gian tế do đối phương cài , nhưng khi còn nguy hiểm hơn cả một tên gian tế.
Phụng Hành ấm ức ngậm miệng: “Con chỉ là một suy đoán mà con cho là khả năng đưa để cân nhắc thôi.”
Ta : “Ta cảm động lắm, nhưng cần.”
Hắn còn định gắng gượng tranh luận: “Lần cách nghĩ của con thật sự…”
Ta chỉ sang bên trái, : “Ơ, ngươi kìa, là gì thế?”
Nhân lúc đầu về phía bên trái, lập tức bỏ .
Chừng năm sáu nhịp thở , đuổi kịp : “Thôi , , con là chứ gì. Vậy tính gì tiếp theo đây?”
Ta suy nghĩ một lát, : “Xem thử và Sư Lạc giống đến mức nào . Lời của Hoa Trang thì thể tin , nhỡ là do mắt nàng vấn đề thì ? Có thể dò thử thức hải của nàng một chuyến.”
Kế hoạch chỗ nào sơ hở, Phụng Hành suy nghĩ một hồi gật đầu đồng ý.
Muốn xâm nhập thức hải của Hoa Trang, đúng lúc một cơ hội trời cho.
Giờ Mùi, khắc thứ nhất, và Phụng Hành tới điện Liên Y, tẩm điện của đại công tử tộc Tương Nghi và phu nhân.
Đại công tử Hy Di quân trong điện. Hoa Trang dường như hôn mê vì đau, sắc mặt tái nhợt, đang yên lặng giường mây thạch tím.
Mi Nhân lẽ với nàng , đầu giường luôn cả việc của tiên nga, tỉ mỉ kể với bệnh tình của vị tẩu tẩu .
Theo lời Mi Nhân kể, ca ca nàng là Hy Di quân, từng xuống phàm giới rèn luyện, một năm rưỡi trở về Bát Hoang, mang theo một nữ tử. Hy Di tự rằng và nữ tử tiên duyên, hai thành nơi trần thế. Nữ tử đó chính là Hoa Trang.
Hoa Trang cũng là tiên, nhưng thuộc thiên tộc, nguyên là của Minh Ty, khi gả cho Hy Di mới phận thiên tộc tiên nhân.
Mới đầu khi họ về thiên giới, cả hai đều khỏe mạnh. ngờ hai tháng , chuyện lạ xảy …
Đối với thần tiên, tu hành là việc thường nhật, giống như phàm nhân cần hít thở . Thế mà từ một ngày nọ trở , cứ mỗi Hy Di và Hoa Trang nhập định tu luyện, thì tu vi tiêu hao.
Tu vi mỗi ngày một giảm, sức sống cũng theo đó mà suy, bọn họ tìm danh y hỏi t.h.u.ố.c suốt hơn một năm, thử đủ phương t.h.u.ố.c mà hiệu quả nào.
Ba tháng , bệnh tình của hai bỗng nặng thêm, bắt đầu đau đớn kịch liệt, cơn đau dữ dội như rắn độc gặm xương, đau đến hôn mê mới thôi.
Mỗi phát tác, tu vi và sức sống đều tổn hại nghiêm trọng, còn nặng hơn mười so với .
Gần đây, danh y Không Sơn lão ở Độc Sơn bốc cho một phương thuốc, thể tạm thời giảm đau, nhưng vẫn thể ngăn tu vi và sức sống thất tán, cũng chỉ là chữa phần ngọn, trị tận gốc.
Nghe Mi Nhân xong, đặt tay Hoa Trang trong chăn mây, : “Giống như bệnh, cũng giống như trúng chú, chỉ bắt mạch thôi thì khó chính xác.”
Rồi hỏi tiếp: “Vậy các vị y giả đây thấy thế nào?”
Mi Nhân nhận đang dối, nghiêm túc trả lời: “Cũng từng y giả nghi ngờ ca ca và tẩu tẩu trúng chú. phụ và Dược Quân của Cửu Trùng Thiên từng nối tiếp xem hồn cho bọn họ, đều phát hiện dấu vết chú ngữ trong hồn phách. Vì , Dược Quân vẫn nghiêng về khả năng là sai sót khi tu hành. Dược Quân còn , nếu là vì tu hành xảy vấn đề, loại bệnh cần hỏi Thượng thần Chiết Nhan, nên bọn mới cả gan đến Thập Lý Đào Lâm cầu xin.”
Nếu thật sự là tu hành gặp trục trặc, thì đúng là nên tìm Chiết Nhan.
Người giỏi gây chuyện khi tu luyện, t.a.i n.ạ.n kiểu gì cũng từng gặp , tận mắt chứng kiến, thật chẳng thể tin một kẻ tẩu hỏa nhập ma thể tạo đủ loại trò lố lăng như .
Gọi là bệnh lâu ngày thành y, giờ đây thể trở thành bậc quyền uy trong lĩnh vực , nghĩ cũng là nhờ “góp gió thành bão”.
mà bệnh của phu thê Hy Di và Hoa Trang, e là Chiết Nhan cũng bó tay.
Theo thấy, hai giống như trục trặc khi tu hành, khả năng là trúng "Phù Linh chú".
Mà loại chú , chắc chắn ngoài phạm vi hiểu của Chiết Nhan.
Phù Linh, là một loại chú pháp do nghĩa phụ Khánh Khương của sáng tạo. Công dụng là cướp lấy linh lực và sức sống của trúng chú để bồi dưỡng cho bản .
Chú pháp hình dấu, trúng phát giác, chỉ nghĩ mắc bệnh lạ.
Sau khi điều trị lung tung một thời gian, sẽ trở thành dưỡng chất cho hạ chú, cuối cùng linh lực kiệt quệ, sức sống mất hết c.h.ế.t.
Vừa là tà đạo.
Vâng, nghĩa phụ chính là cái đồ tà môn như thế.
Chú là bí thuật giấu riêng, cũng chỉ tình cờ phát hiện .
Quan hệ giữa và nghĩa phụ là kiểu cha nắm đầu con khi còn nhỏ, lớn lên con tìm cách phản công, khá điển hình trong các gia đình quyền lực truyền thừa.
Vì sống sót, nên hồi nhỏ cái gì cũng học, gì cũng học ít nhiều, vì ngay cả chú pháp bất nhân bất nghĩa , cũng .
Theo lý, thể thi triển chú , chỉ và Khánh Tương mà thôi.
Theo lời Tổ Thị, Khánh Tương giờ hồn phi phách tán.
Mà hơn một năm , vẫn trở về.
Thế thì rốt cuộc là ai năng lực hạ chú lên Hy Di và Hoa Trang?
Chẳng lẽ là Sư Lạc, quân chủ Nhân tộc?
Nàng để gì? Và bằng cách nào?
Tuy nhiều nghi vấn, nhưng là quá tò mò.
Nhiều nghi ngờ là vì đầu óc hoạt động nhanh thôi, chứ nếu đến mức bắt buộc, cũng chẳng lo chuyện bao đồng.
giờ cần tìm Sư Lạc, nên tạm thời cứ theo kế hoạch, đến thức hải của Hoa Trang xem một chuyến, tiện thể giải quyết mấy chuyện luôn.
Ta giả vờ trầm tư một lúc, với Mi Nhân: “Lời Dược Quân cũng lý. rốt cuộc tu hành xảy vấn đề , vẫn cần hồn tra xét mới . Không công chúa thể cho phép hồn phách của Hoa Trang tiên tử tra xét một phen chăng?”
Mi Nhân chút nghi ngờ, gật đầu đồng ý.
Dùng hồn phách nhập hồn kẻ khác, để kiểm tra xem thần hồn đối phương điểm bất thường nào , gọi là thuật nghiệm hồn, pháp lý đơn giản, dễ học, cũng dễ thực hành.
Còn một loại pháp thuật cũng dùng hồn nhập hồn, gọi là thuật Tố Vãng, thì khó hơn nhiều, chẳng mấy ai trong giới Thần Ma thể thi triển .
Mà điều cũng là chuyện , vì đây là loại pháp thuật mấy đạo đức, dùng để lặng lẽ phá vỡ phòng tuyến tâm trí đối phương, lục soát ký ức và quá khứ.
Còn , thì đang định dùng loại pháp thuật mấy đạo đức đó lên Hoa Trang.
Ma tộc như , đạo đức cao quá mức cần thiết, đối với việc rình xem ký ức riêng tư của thì vẫn chút áy náy trong lòng.
Thành tốn hết một nén hương chỉ để công tác tự trấn an tinh thần, mới chính thức tiến hồn phách của Hoa Trang.
Thi triển thuật nghiệm hồn, thời gian tối đa là hai khắc đồng hồ, nghĩa là thể lưu quá lâu trong hồn phách nàng .
Ta dám phí phạm thời gian, lập tức phá cảnh thẳng đến "dòng ký ức” của Hoa Trang, tìm đến đoạn nàng xuống phàm giới rèn luyện, vội vàng lướt qua.
Vừa tiếp nhận xong bộ thông tin về kiếp phàm trần của Hoa Trang, còn kịp kinh ngạc vì những con và sự việc xuất hiện trong đó, thấy tiếng Phụng Hành ở bên ngoài nhắc nhở: “Quận chúa, hai khắc , ngài vẫn chứ?”
Khi rút hồn khỏi ký ức phàm thế của Hoa Trang, thấy bên ngoài truyền đến động tĩnh nhỏ. Ta mở mắt, dò xét về phía Phụng Hành. Phụng Hành còn kịp lên tiếng, màn thủy tinh ngoài giường một đôi tay trắng ngần vén lên. Cung nữ cận bên cạnh Mi Nhân bên rèm, cúi đầu ngoan ngoãn với chúng : “Có tôn thần giá lâm, công chúa sai nô tỳ đến thỉnh quận chúa tiền sảnh diện giá.”
Vừa mới xem xong đoạn nhân sinh phàm trần của Hoa Trang, đầu óc vẫn còn choáng váng. Nghe nàng , lập tức tỉnh táo hẳn.
Phụng Hành và liếc mắt , lập tức truyền âm mật ngữ cho : “Trận thế lớn quá, chẳng lẽ là Mặc Uyên đến ? Hắn nhanh như dẹp xong mấy trăm vị thần ma đếm ngắm Chung thần ở cung khác, bắt đầu lục soát các cung uyển ? Mới mấy canh giờ mà? Tổ tông ơi, chắc chắn là chúng vẫn an chứ? Hắn đang nhắm đến chúng đấy chứ?”
Điều kiện để chúng vẫn an là mấy trăm vị Thần Ma đến ngắm Chung cộng thêm các khách mời ở núi Phan Hầu thể cầm chân Mặc Uyên thật lâu.
Theo lẽ thường, đúng là bọn họ đủ sức cản trở trong một thời gian.
giờ thì ? Hắn chỉ mất một đêm loại sạch đám ? Sao mà ? Hắn là ma quỷ ? Khoa trương quá đấy? Ta Ma Tôn còn bằng , là để đến ?
Ta cố giữ bình tĩnh, an ủi Phụng Hành: “Chúng cũng nên sự việc quá bi quan, bên ngoài chắc là Mặc Uyên. Dù là nữa, Hoa Trang là tẩu tẩu của Mi Nhân, cũng tức là tẩu tẩu của , chỉ đến thăm bệnh thôi.”
Phụng Hành : “Người thấy cái lý đó gượng ép ?”
Ta đáp: “Ngươi quên , đám thần tộc bọn họ từ đến nay đều tam tòng tứ đức, lễ nghi đầy đủ lắm.”
Phụng Hành tin lời vớ vẩn của .
Chúng theo tiên thị ngoài, tới tiền sảnh.
Người vận áo trắng giữa sảnh như cây ngọc giữa trời tuyết , quả nhiên là Mặc Uyên.
Đáng tiếc, xem đến thăm bệnh. Thử hỏi, ai thăm bệnh mang theo hai mươi thị vệ mặc giáp bạc đầy đủ binh trang phía chứ? Lễ nghi gì chứ?
Mi Nhân nhỏ nhắn mặt Mặc Uyên, đang đối thoại với : “Thượng thần giá lâm điện Liên Y, tuy là kiểm tra định kỳ, nhưng cũng khiến tệ điện rạng rỡ vinh quang. Chỉ là tẩu tẩu hiện vẫn còn bệnh, tinh thần , tiện kinh động. Không thể phiền các thị vệ lúc lục soát cố gắng nhẹ nhàng một chút chăng…”
Phụng Hành nhịn bày tỏ ý kiến. May mà còn giữ đầu óc tỉnh táo, dù chúng gần cũng thì thầm bên tai, mà lựa chọn cách an hơn là truyền âm mật ngữ: “Công chúa Mi Nhân chuyện với Mặc Uyên là khách sáo quá ? Hôn phu hôn thê của thần tộc xa cách thế ?”
Quả thật là thư thái hết mức, vẫn còn tâm trang nghĩ đến mấy chuyện . Ta cũng truyền âm đáp : “Ngươi chú ý trọng điểm một chút, Mi Nhân Mặc Uyên đến lục soát điện, ngươi đoán xem tìm ai?”
Phụng Hành tiếp tục truyền âm: “Con chăc? Con cũng đang căng thẳng đây, nhưng căng thẳng thì xung đột gì với việc tám chuyện ?”
Hắn quá lý, thể phản bác nổi.
Vì tâm trí phân tán nên những câu Mi Nhân đó, rõ lắm. Chỉ thấy Mặc Uyên vẫn luôn lặng lẽ lắng , đáp .
Hắn vốn như , ít lời, thích để tâm đến khác. Đông Hoa từng , như thế là bởi vì thấy đa đều ngốc, đủ thông tuệ, đáng để mở miệng. Ta điều đó thật , cũng từng hỏi xác minh.
Lúc chút gì gọi là ý xuân với , Đông Hoa chỉ tò mò, bèn hỏi: “Vậy học kém như , cảm thấy ngốc siêu cấp vô địch, cho nên mới từng chuyện với ? Này, ngươi học cũng chẳng khá gì hơn , chắc cũng thấy ngươi là đồ ngốc chứ?”
Đông Hoa : “Chúng tính, chúng chỉ là học lệch thôi, văn giỏi chứ võ khá, giống như Phục Anh , môn nào cũng học nổi mới thật sự là ngốc.”
Kết quả đúng lúc Phục Anh ngang thấy, định đ.á.n.h chúng , nhưng đ.á.n.h , bèn chúng đ.á.n.h cho một trận.
Cho nên, báo học cung ví Mặc Uyên như u lan núi vắng, quả thật chuẩn. U lan mà, vốn cao ngạo lạnh lùng. Mặc Uyên tuy lạnh lùng, cũng là vô lễ, giống như Đông Hoa, EQ thấp, thường khiến lúng túng.
Nhiều đồng môn còn cho rằng, nếu so là một đóa u lan, thì Mặc Uyên là u lan dễ gần . Hắn từng phớt lờ ai, cho dù lời khác chẳng mấy hứng thú, cuối cùng cũng sẽ đáp lấy lệ một câu như “Ừ, .” hoặc “Ừ, .”
Đang nghĩ đến đây thì với Mi Nhân: “Ừ, .”
…
Đối thoại giữa họ e là tiếp tục nổi nữa. Nếu thật sự là Oánh Thiên Hạ, lúc hẳn nên nhân cơ hội tiến lên hành lễ.
Ta do dự, bước nhanh vài bước, cúi đầu hành lễ: “Yêu y Oánh Thiên Hạ, tham kiến thượng thần Mặc Uyên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-3.html.]
“Đều là quen, quận chúa cần gì đa lễ như .”
Người trả lời là Mặc Uyên. Mà là một thiếu niên vận áo trắng, từ một giàn hoa phía bên bước .
Thiếu niên phong thái bất phàm, tay cầm một cây quạt huyền thiết chế tác tinh xảo. Thấy ngẩng đầu, khẽ gõ đầu quạt lòng bàn tay, mỉm : “Lâu ngày gặp, Oánh quận chúa, ngờ cũng ở đây.”
Vì để diễn tròn vai nàng, lúc cho mượn phận, Oánh Thiên Hạ mở một phần ký ức cho xem. Thiếu niên từng lướt qua trong ký ức , nhờ chính là định mệnh của Tổ Thị, là Thủy thần Liên Tống mới giáng sinh trong Tân thần kỷ.
Tuy nhiên, vì tôn trọng, chỉ tiếp nhận những ký ức ở tầng nông nhất mà Oánh Thiên Hạ chủ động mở , chỉ nắm việc nàng quen những ai, mối quan hệ giữa họ là gì, còn chi tiết về sự tương giao thì rõ.
Ai ngờ chạm mặt quen của nàng ở đây. Thật xui xẻo.
Ta bình tâm .
Dẫu cũng từng dựa sự ứng biến mà sống sót suốt mấy vạn năm ngay mí mắt của Khánh Tương, chỉ cần vị Liên Tống quân cố ý dò xét, thì đ.á.n.h lừa cũng chẳng việc gì khó.
Ta chắp tay, mỉm đáp: “Thì là Tam điện hạ, quả thật lâu gặp. Không hôm nay điện hạ đến đây là…”
“Ta đến để tận mắt thử chuông Phan Hầu.” Thanh niên đáp, ánh mắt lướt qua Mặc Uyên: “ tối qua kẻ đến trộm chuông, Thượng Thần đang sai lục soát khắp các cung tìm kẻ khả nghi, bèn theo tới đây hóng chuyện.”
“Thì là .” Ta tỏ thiện, hỏi tiếp: “Vậy Tổ Thị thần cùng ?”
“A Ngọc ?” Liên Tống mỉm : “Nàng rảnh như .”
Nghĩa là Tổ Thị tới.
Ta vẫn giữ nụ xã giao môi, nhưng trong lòng khựng .
Chuyện vẻ .
Tháng khi Tổ Thị đến núi Chương Vĩ thăm , nàng từng nhắc đến vị Thủy thần trong nhà nàng. Nguyên văn lời nàng khi là: “Tiểu Tam Lang mà, bảo ngoài lạnh trong nóng, thực , cực kỳ cực kỳ cực kỳ dính .”
Một cảm xúc luôn định, lý trí rõ ràng như Tổ Thị, mà dùng ba chữ “cực kỳ” liên tiếp để hình dung nọ, lúc đó bắt đầu nảy sinh lòng kính trọng đối với vị Thủy thần .
Rốt cuộc thì dính tới mức nào mới khiến Tổ Thị dùng tới ba chữ “cực kỳ” chứ?
Tổ Thị còn thêm, nàng đóng cửa phong sơn, là vì gặp quen, cũng chẳng thấy lạ.
Vốn định đến một , nhưng thương lượng với vị Thủy thần mãi vẫn xong, thương lượng suốt nửa tháng, vẫn đồng ý.
Hiện giờ Thủy thần đang đợi nàng ở lầu lục giác cách núi Chương Vĩ hai dặm.
Tổ Thị bất đắc dĩ với , vì dù ở chơi với thêm vài hôm, nhưng thể ở lâu.
Từ câu chuyện , thể rút một kết luận:
Liên Tống quân, đúng là thể mặt mà đoán .
Và một suy luận khác:
Dù cho Liên Tống là kẻ si mê âm nhạc, vì một bộ chuông mà bỏ Tổ Thị , tự hạ phàm đến tiên sơn thì cũng hợp lý.
Trừ phi… là Mặc Uyên ép đến.
Mặc Uyên cho triệu Liên Tống, quen của Oánh Thiên Hạ, tới đây để gì?
Chỉ thể là: giúp phân biệt Oánh Thiên Hạ là thật giả.
Điều đó cho thấy: Hắn sinh nghi với .
Ta hiểu thể nhanh chóng dồn nghi ngờ lên , rõ ràng là đáng nghi ngờ nhất.
nếu cơ hội, thật sự hỏi một câu:
Đáng thế ?
Chỉ là bắt một kẻ trộm chuông, cần kinh động nhiều đến ?
Hay là vì đang thời thái bình, ai cũng rảnh rỗi, nên cứ thích to chuyện, chuyện nhỏ lớn, chuyện lớn thành đại sự, để kiếm chuyện mà ?
Ta từng sống trong thời bình, thật thì cũng rõ lắm.
Giờ cũng chỉ thể tạm thời ứng phó.
Ta với Liên Tống: “Hai vị phu thê tình thâm, còn tưởng Tổ Thị thần cũng đến cơ đấy.”
Liên Tống mỉm : “Nàng hứng thú với âm nhạc.”
Mặc Uyên vẫn luôn một bên im lặng chúng chuyện, từ đầu đến cuối mở miệng, lúc cuối cùng cũng lên tiếng: “Xem , Liên Tống ngươi và Oánh Quận chúa quen khá thiết.”
Dựa hiểu của về Mặc Uyên, tuyệt đối hứng tham gia câu chuyện, tám phần là đang nhắc khéo Liên Tống đừng vòng vo, mau chóng việc chính.
Liên Tống ngừng một chút, cũng né tránh, sang , vẫn mỉm : “Quận chúa từng lập "phệ cốt chân ngôn" với , đúng là quan hệ cũng tệ, quận chúa đúng ?”
Thử thăm dò, đến .
Tuy nhận đây là một phép thử, nhưng chẳng giúp ích gì…
Ta Oánh Thiên Hạ từng lập “phệ cốt chân ngôn” với .
Ánh mắt của Mặc Uyên tựa như thiêu đốt, dường như đang chăm chăm dò xét .
Vậy rốt cuộc nên trả lời “” “ ” đây?
Ta chẳng trả lời gì cả.
Ta lập tức phun một ngụm máu.
Cần gì đ.á.n.h cược một nửa xác suất chứ?
Phun m.á.u để che mắt, kéo dài thời gian, cũng là một đường lui tệ.
Thấy phun máu, Mặc Uyên phản ứng đầu tiên, bước tới một bước đưa tay đỡ lấy : “Xảy chuyện gì ?”
Phụng Hành cũng kém cạnh, chen lên , lẽ ngờ đang giả vờ, còn tưởng bệnh tái phát thật.
Hắn rành rẽ lấy một cái bình thuốc.
Ta thấy cái bình thì mắt tối sầm, cảm thấy sắp thổ huyết thật sự .
Phụng Hành chắc chắn quên, cái bình là năm xưa Mặc Uyên tặng .
Vì nó giữ d.ư.ợ.c liệu vạn năm hỏng, nên vẫn dùng tới giờ.
Phụng Hành cầm bình, hấp tấp đổ thuốc: “Quận chúa, mau, uống một viên để định tâm thần !”
Hôm trọng sinh trở về, khi thu dọn ba luồng trọc khí độc ở Côn Luân Hư, dùng sức quá độ, đó hồi phục chậm, loại t.h.u.ố.c giúp nhiều.
giờ uống thuốc, chỉ nhổ nước bọt mặt Phụng Hành.
Mặc Uyên bèn chuyển thế đỡ hờ thành đỡ thật, một tay vòng vai , tay nhận lấy lọ t.h.u.ố.c từ tay Phụng Hành.
Hắn gì, chăm chú lọ t.h.u.ố.c vài giây, ngẩng đầu .
Ánh mắt chạm , trong đáy mắt đen kị, thăm thẳm khó dò.
Ta nhận .
Hắn ngu.
Hắn nghiêng đầu hỏi Phụng Hành, giọng nghiêm túc: “Thuốc trị chứng bệnh của nàng ?”
Phụng Hành trông vẻ ngơ , như thể hiểu vì lọ t.h.u.ố.c rơi tay Mặc Uyên, lầm bầm đáp: “Trị …”
Mặc Uyên dùng một tay mở nắp bình, đổ một viên, đưa đến miệng .
Hành động của quá mức tự nhiên, khiến suýt chút nữa quên mất vị hôn thê của còn đang cạnh.
rốt cuộc vẫn quên, bèn lặng lẽ nghiêng đầu né tránh, để tay chạm .
Hắn ngẩn một chút, mím môi, dường như chút tủi .
Ta liếc sang Mi Nhân đang cách đó ba bước, nàng vẫn luôn cúi đầu lên tiếng.
Ta sang Mặc Uyên, thấy đưa viên t.h.u.ố.c tiến gần thêm hai tấc nữa, vô cùng cố chấp, cứ như uống thì nhất quyết chịu thôi.
Có lẽ taẽ quen dỗ dành mất , trong thể như mang theo thói quen cố hữu, tuy bệnh gì, nhưng nghĩ thấy cũng là lòng , bèn tự tay đón lấy viên thuốc, nuốt xuống.
Lúc nuốt , cảm thấy mùi vị của viên t.h.u.ố.c gì đó . Mặc Uyên bắt đầu giở trò, vén tay áo lên, lau vết m.á.u bên khóe môi giúp .
Ta nghĩ bụng: tuy ngươi và Mi Nhân mối quan hệ tương đối thoáng, nhưng cũng thể coi nàng như c.h.ế.t thật chứ? Vội vàng lùi một bước, nữa tránh khỏi tay : “Không cần phiền ngươi.”
Lúc quả thực lòng nào nghĩ chuyện khác.
Hắn cũng cưỡng ép, thu tay về, hỏi : “Không chứ?”
Ta đáp: “Chỉ chút vấn đề nhỏ thôi, .”
Hắn “ừ” một tiếng, ngừng một thoáng, hỏi: “Nàng… như , là vì tránh mặt ? Rõ ràng Tổ Thị từng …”
Hắn ngừng , lẽ cuối cùng cũng nhớ nơi nơi vắng vẻ , mà là chốn đông , trong sảnh Mi Nhân, Liên Tống thì cần nhắc, thậm chí còn hai mươi võ vệ mặc giáp sắt đầy đủ, quả thực chẳng lúc để những chuyện .
Hắn đúng lúc dừng đề tài nguy hiểm , nhưng ánh mắt thêm phần phức tạp và sâu thẳm.
Nghĩ tới những lời ăn bậy bạ của với Tổ Thị , ánh mắt bây giờ, cổ họng nghẹn ngào, vị tanh dâng lên, suýt chút nữa thực sự phun một ngụm máu.
Ta vì tránh mặt , nhưng quả thật chẳng gặp . Trong sách , nếu buông bỏ thì nên gặp. chẳng lẽ khả năng là gặp, vì buông bỏ, mà là vì sĩ diện ?
Một kẻ si tình như , đeo đuổi ngần năm, cuối cùng chẳng gì. Tất nhiên, chẳng của , cũng chẳng của . từng năm, nếu còn sống đời thì chỉ giữ một hình ảnh mặt thôi, cũng gì quá đáng? Điều chẳng liên quan gì tới việc buông bỏ , mà là vì tôn nghiêm.
Thế nhưng, thực tế thì ? Trước tiên là Tổ Thị vô tình bóc trần chuyện năm xưa theo đuổi thành vu vạ ; đó vụng trộm chuông Phan Hầu bắt gặp; hiện giờ Phụng Hành lột trần trong cảnh tượng nhếch nhác như thế …
Ta nghĩ, ai thể bình thản đối mặt với hết thảy những chuyện đó, một ai cả.
Trong lòng cuộn trào như sóng, nhưng vẻ ngoài vẫn cố giữ bình thản. Ta nhận lấy khăn tay Phụng Hành đưa qua, từ tốn lau sạch vết m.á.u nơi khóe môi, cuối cùng nghĩ một câu tạm thể giữ chút thể diện. Ta : “Không liên quan tới ngươi, tới đây là chính sự, ngươi đừng hỏng việc của .”
Ta cố gắng khiến bản trở nên gọn gàng, lạnh nhạt, dứt khoát, thể hiện rằng thể buông bỏ dễ dàng.
Hắn im lặng, cụp mắt xuống.
Ta thầm nghĩ, hiệu quả câu xem cũng tệ.
Thế nhưng đúng lúc , một cơn choáng váng bất ngờ ập tới. Ừm… cảm giác lúc nãy khi nuốt t.h.u.ố.c gì đúng, rốt cuộc cũng nhớ .
Lọ t.h.u.ố.c vốn cải tạo , bên trong chia thành mười tám ngăn, dùng để đựng các loại t.h.u.ố.c khác . Mặc Uyên điều đó, tùy tiện đổ một viên, lẽ là t.h.u.ố.c Định Thần, mà là t.h.u.ố.c ngủ say.
Trong cơn choáng váng, lờ mờ thấy dường như đang : “Ta sẽ , Quán Quán…”
Trước khi ngất , nghĩ: hôm nay thật quá xui xẻo, chẳng lẽ là do cửa mà xem hoàng lịch? … Mặc Uyên gọi là Quán Quán ? Thật là vô phép, Quán Quán là để ngươi gọi ?
*
Thiếu Quán: Phụng Hành, ngươi xem chuyện ngươi ! Ngươi mới là tổ tông của đấy! Tổ tông sống!
----
Thất tỷ lời :
Ta thật từng nghĩ đến một phiên bản khác, nếu lúc quá nhiều bóng đèn ở đó, Mặc Uyên thể thổ lộ nỗi lòng của , thì câu chuyện sẽ phát triển thế nào?
[Tình huống giả định]
Mặc Uyên: Rõ ràng Tổ Thị nàng thích , lúc rời cũng nỡ, Hoa chủ cũng là nàng để cho , trong lòng nàng nhiều tiếc nuối, nhưng chẳng thể tiếc nuối, cũng chẳng dám tiếc nuối. Vậy vì giờ tránh mặt ?
Thiếu Quán: Không , Tổ Thị chỉ ngần thôi ? Nếu chỉ là những lời đó thì còn đỡ...
Mặc Uyên: Ồ, nàng còn thêm vài điều nữa ư, chắc là về kỳ vọng của nàng dành cho mối quan hệ giữa chúng . Nàng đối với nàng…
Thiếu Quán: …Thôi , ngươi câm miệng , khỏi cần nữa. Ta còn chút việc, đây. Bạn gì ơi, nguyện kiếp chúng còn gặp !
Mặc Uyên: …
Kết luận cuối cùng: Có một lời trong lòng thật nhất thiết . Một khi … e là đời thật sự sẽ cẩu độc suốt kiếp.
Bonus ngoại truyên nho nhỏ: Một vài ký ức chua xót trong Thủy Chiểu Trạch năm xưa:
Thiếu Quán thích gương mặt của Mặc Uyên, nàng cảm thấy Phụ Thần và Mẫu Thần thể sinh một đứa con đến , quả thật vĩ đại.
Sau khi hai trở nên thiết, mỗi năm đến sinh nhật Mặc Uyên, tấm thiệp chúc mừng mà Thiếu Quán gửi đều chỉ đúng năm chữ: “Chúc mãi mãi thanh xuân.”
Mặc Uyên hiểu năm chữ rốt cuộc ý gì, nhưng kéo nổi mặt mũi xuống để hỏi. Mỗi nhận thiệp, y đều ủ ê suốt ba ngày trong học xá:
Nàng ý gì đây? Là cảm thấy trông già dặn quá, còn trẻ trung nữa ? Hay là thấy già nhanh quá, đừng già nhanh đến thế? Mình… già lắm ? Quá vô lý ! Chẳng tuổi còn nhỏ hơn nàng ?
Một ngày nọ, trong lúc đang nghiền ngẫm bức thiệp nhưng kịp cất , thì Chiết Nhan đến tìm vô tình trông thấy.
Chiết Nhan bèn kỹ bức thiệp nghiêm túc phân tích giúp: “Chúc mãi mãi thanh xuân, ý là nàng thấy ngươi sắp còn trẻ trung nữa , hy vọng ngươi đừng mau hết thanh xuân đến . Nói trắng tức là bảo một đứa nhỏ tuổi như ngươi mà trông già , đây là mắng đấy! Trời ạ, thật ngờ, còn thể mắng kiểu vòng vo như cơ đấy!”
Mặc Uyên sụp đổ . Từ đó về , y và Thiếu Quán chiến tranh lạnh suốt ba tháng.
Sang năm , đúng sinh nhật, Mặc Uyên x.é to.ạc thiệp mừng mà Thiếu Quán đưa mặt nàng.
Thế là đến lượt Thiếu Quán chiến tranh lạnh với y ba tháng.
Mặc Uyên bên ngoài trông vẫn điềm đạm vững vàng, nhưng mỗi ngày đều lén ghi chép trong học xá:
“Hôm nay! Nàng vẫn thèm để ý đến !