Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:11
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải , Tuế Hàn.
Một nhân vật quan trọng như mà quên mất .
Dù cũng cố ý. Tuy Sư Lạc là , là Sư Lạc, nhưng khi hợp hồn, quả thực khó mà đồng cảm với nàng, yêu những gì nàng yêu, ghét những gì nàng ghét. Vậy nên đối với tình Tuế Hàn của nàng, cũng chẳng mấy hứng thú.
nguyện vọng của Sư Lạc là mong cứu , mà thì đến , thì tiện tay cứu cũng .
Nói cũng , kẻ thể khiến luôn ghi nhớ khi hợp hồn, thậm chí bất chấp quy tắc mà tự đặt chú ngữ tâm lý lên bản thì cái tên Tuế Hàn rốt cuộc là tuấn tú đến mức nào chứ? Ít nhất cũng trai ngang ngửa Mặc Uyên thì mới đủ khiến đến nước , đúng ? Ngẫm thì cũng tò mò .
Nghĩ , giơ tay dừng đại trận đang thanh lọc linh lực bước về phía quan tài băng.
Tới nơi, đẩy nắp quan tài vốn mấy trong suốt , rõ mặt Tuế Hàn. Một kẻ từng chứng kiến vô mỹ sắc như mà cũng sững sờ.
Mặc Uyên cũng tới, ở phía bên quan tài băng.
Ta ngẩng đầu mặt , cúi đầu mặt Tuế Hàn, hỏi: “Vì giống hệt ngươi như ? Chuyện gì thế ?”
Mặc Uyên bình tĩnh đáp: “Ừ, là cái bóng của .”
Ta: “…”
Ta : “Tuế Hàn là cái bóng của ngươi?”
“Hắn là . Còn cái xác trong quan tài băng mới là cái bóng.” Hắn giải thích: “Khi nàng tạo hình nhân hồn, đầu thai xuống phàm giới, lập tức đến đó. Cùng nàng kết duyên vợ chồng ở kiếp đầu tiên trong nhân gian, cùng nàng sống trọn một đời là , cái bóng . Còn khi nàng trải qua đời cuối cùng nơi hồng trần, mà nàng luôn chờ đợi, cũng là . Việc nàng cứu , mang tới Bát Hoang là bởi nàng nhận nhầm .”
Hắn nhẹ bâng nhưng vẫn hiểu rõ.
Ta lên tiếng: “Đợi .” Định hỏi vì xuống phàm thì lập tức chạy theo, nhưng nghĩ , , cần gì hỏi nữa, chắc chắn là vì bù đắp cho .
Vậy nên đổi sang một vấn đề đáng hỏi hơn: “Ngươi … chúng thành ở phàm giới? Là thành thật ? Thật sự là phu thê ư?”
Hắn nhíu mày, tựa như hiểu: “Chẳng lẽ còn chuyện thành giả, vợ chồng giả ? Tất nhiên là thật.”
Ta ngơ ngác: “Ngươi cần hy sinh lớn đến ?”
Hắn im lặng một lúc : “Ta hy sinh điều gì chứ.” Lại tiếp: “Khi nàng mới là Sư Lạc ở kiếp đầu tiên, sự tồn tại của khiến nàng khó lòng viên mãn vượt kiếp. Đến kiếp cuối, khi nàng gặp nguy hiểm, cứu nàng cũng chẳng , mà là cái bóng của .”
Lúc đầu dường như còn mang chút tiếc nuối, nhưng đến đây thì sắc mặt đổi: “Hồn đăng thể cảm ứng với nàng. Khi đó, thấy hồn hỏa bất , chắc chắn nàng gặp chuyện, kiếp ắt lệch lạc. Ta canh giữ Hồn đăng thể rời , đành hóa một cái bóng để xuống phàm giới bảo vệ nàng.”
Hắn , chân mày nhíu như cực kỳ bất mãn, nhưng vẫn cố nén : “Vậy mà nàng thể nhận nhầm thành ?”
Đối diện với chất vấn của , khó lòng cãi .
là nơi trần thế vẫn luôn nhận nhầm .
… cũng thể trách ? Ít đầu nhận nhầm, là do pháp khí trong hồn Hi Di gây , chẳng lớn hơn ở cái pháp khí ?
Ta : “Cái pháp khí trong hồn Hi Di là của ngươi, đúng ? Ngươi đưa pháp khí cho thì nhận nhầm thành ngươi ?”
Lời lý tình, thế cục lập tức xoay chuyển. Hắn thể tiếp tục tỏ thái độ với , đành buồn bực thừa nhận: “Là pháp khí của .”
Lại giải thích: “ đưa cho .”
Ta hiệu bằng tay, tỏ ý: đây, kể rõ .
Hắn : “Hi Di một tên là Tín Nghi, là tử thứ năm của . Đệ tử của phần lớn đều pháp khí của . Hẳn là xuống trần rèn luyện nên mới đưa pháp khí hồn khí, khắc trong hồn Hi Di, mong thể bảo vệ .”
Đến đây, chuyện liên quan đến Sư Lạc, liên quan đến , thậm chí liên quan đến Mặc Uyên, đầu đuôi ngọn ngành đều rõ ràng.
Ta chỉ còn một vấn đề cuối cùng.
Ta hỏi Mặc Uyên: “Ngươi ở núi Phan Hầu lâu như , hẳn là đó từng gặp phu thê Hi Di . khi vì mà tra hồn Hoa Trang, hình như phu thê Hoa Trang từng duyên nợ với cũng liên quan đến ngươi?”
Điểm thực sự khiến khó hiểu: “Chẳng ngươi còn phái cái bóng bảo vệ Sư Lạc ? Theo lý thì lúc đó, ngươi phần nào chuyện rối rắm giữa Sư Lạc, Hoa Trang và Hi Di chứ?”
Hắn im lặng một lúc, trả lời trực tiếp mà nhắc tới chuyện khác: “Ba năm , phàm hồn của nàng nhập thế, thực tên trong sổ mệnh. Lúc cho rằng xuống phàm giới tìm nàng sẽ gây rối loạn mệnh cách, cũng sẽ ảnh hưởng gì . vì chen , nên mới sinh đủ thứ nhân quả về , khiến kiếp nàng rèn luyện thất bại, lúc đó mới hiểu rằng thể, cũng nên tìm nàng.”
Tuy cụt hứng, nhưng vẫn nhắc nhở : “Ta hình như hỏi chuyện đó…”
Hắn : “Sắp đến .”
Thế nhưng tốc độ chẳng nhanh hơn chút nào, vẫn thong thả, chậm rãi mà chắc chắn: “Rất nhanh đó, ngươi mở kiếp thứ hai. Tất Lạc sợ nhịn mà xen nên canh giữ nghiêm ngặt, thậm chí còn phong bế động Trừng Vụ, ép bế quan trong đó. Vậy nên về nàng ở phàm giới , . Ta chỉ luôn bế quan canh giữ hồn hỏa của nàng.
Hồn hỏa của nàng d.a.o động, nhất định là xảy chuyện. Nếu tai kiếp nàng gặp trong đời là kiếp nàng đáng trải qua, thì hồn hỏa sẽ dị động. Chính vì thế mới phái cái bóng bảo vệ nàng. Nếu , dù chỉ là cái bóng, cũng chẳng dám để xuống trần gặp nàng.”
Ta : “Ồ, thì là .”
Hắn bảo: “Vẫn xong.”
Ta im lặng, để tiếp tục.
Hắn : “Về , hồn hỏa trong đèn dần yên trở , cũng còn cảm ứng sự tồn tại của cái bóng nữa. Nghĩ rằng vì bảo vệ nàng mà bỏ mạng, coi như phụ sứ mệnh, cũng truy cứu thêm. Với khi , cũng chẳng lý do gì để truy cứu thêm. Sau đó chỉ liên lạc với Tất Lạc, dặn chăm sóc nàng cho , đừng để chuyện gì khác ảnh hưởng đến việc nàng trở về. Đó chính là lý do vì khi xảy chuyện, hề phu thê Hi Di mang mối nghiệt duyên với nàng và .”
Ta : “Ồ, thì là .”
Hắn gật đầu: “Ừ.”
Sau đó lặng lẽ , lên tiếng nữa.
Dựa theo kinh nghiệm đây, điều nghĩa là hỏi điều gì đó. trả lời tường tận như , thật sự chẳng còn gì để hỏi nữa.
Chúng một lát, cuối cùng đành chịu thua, : “Ngươi trả lời , còn thắc mắc gì cả.”
Hắn nhíu mày, rõ ràng là hài lòng, mím môi một cái đáp án mà mong tự hỏi: “Về kiếp chúng ở bên , nàng thấy tò mò chút nào ?”
Chuyện là thế …
Không tò mò, chỉ là còn kịp tò mò thôi. Từ nãy đến giờ chuyện dài như , cơ bản câu nào là lời thừa, từng chữ từng lời đều là thông tin, suốt mà thất thần ngơ ngác thế là kiên định .
Tiếp nhận sự thật thì cần thời gian.
Tuy hiểu tất cả, nhưng thật thì… đầu óc vẫn kịp phản ứng.
Có điều hỏi thẳng thì cũng suy nghĩ ngay tại chỗ.
Nghĩ xong , thấy Mặc Uyên là đạo đức, cảm thấy phụ điều gì. Thế nhưng còn cố ý đến bù đắp cho một kiếp.
Vậy kiếp đó nhất định là .
Quên kiếp thì quả là chút tiếc nuối.
lỡ quên , hình như cũng chẳng còn mấy ý nghĩa để dò hỏi . Có hỏi thì cũng nhớ , chẳng khác nào tốn công vô ích.
Huống hồ cũng là đạo đức kha khá, nếu vì bù đắp cho mà chịu quá nhiều ấm ức, khi cảm thấy áy náy với . Để khỏi mang cảm giác tội đối mặt với , nhất là thì hơn…
Ta im lặng một lúc, thở dài : “Haizz, thế nhé, theo nghĩ thì ngươi thật sự cần bù đắp cho . giờ bù cũng bù … Ta quên thì cứ để quên , hết thảy đều là ý trời.”
Ta hòa hoãn tiếp: “Hôm nay thông tin quá nhiều, chi bằng chúng về nghỉ ngơi một giấc . Ngủ một giấc, tiêu hóa hết thảy, ngươi thấy ?”
Nói xong cũng đợi phản ứng thế nào, xoay định rời .
nổi.
Vì chặn .
“Không là bù đắp.” Hắn .
Ta chậm rãi đầu : “À?”
Trong đám nữ nhân, thuộc dạng khá cao, nhưng Mặc Uyên cũng là cao trong nam tử, vì chúng tất yếu chút chênh lệch về chiều cao. Khoảng cách quá gần, cẩn thận thì cúi đầu, thì ngẩng đầu.
Thật lòng mà , chuyện đó chẳng dễ chịu gì với cái cổ , nhưng vẫn gắng chịu, chỉ chờ tiếp.
Lời tiếp theo đến nhanh.
“Thời Hồng Hoang, là sai, khiến chúng kết cục . Nếu là bù đắp thì chỉ đang bù đắp cho chính thôi.”
Hắn mở đầu như thế.
Ta : “…Hả?”
Hắn chẳng để tâm, tiếp tục : “Kiếp Tuế Hàn rút kinh nghiệm từ , phạm sai lầm, trong chuyện tình cảm giữa và nàng, bước lệch một bước nào. Chúng vẫn luôn .
Vậy nên mười kiếp về , ở mỗi kiếp, nàng đều chủ động mang công đức đổi lấy giao dịch với Minh Chủ, chỉ để uống nước sông Vong Xuyên, để đời đời kiếp kiếp tìm kiếm , chờ đợi .
Thế nhưng hiện giờ, nàng bắt đầu từ đầu, chỉ bạn với .”
Khi những lời , vẫn luôn chăm chú, ánh mắt sâu lắng, lệch chút nào: “Ta nghĩ là bởi khi hợp hồn, nàng còn nhớ đến kiếp chúng ở phàm giới. Nếu như nàng nhớ , nàng sẽ đối xử với lạnh nhạt như thế.”
Sắc mặt bình thản, giọng cũng đều đều. Ngoài ánh mắt mơ hồ ẩn chứa ấm như lửa cháy âm ỉ thì chút cảm xúc nào, cứ như thể chuyện đang bàn là chuyện tình cảm của chúng , việc trách lạnh lùng, đều là những điều hết sức bình thường, hề vượt ngoài quy chuẩn ứng xử thường ngày của những đóa hoa cao quý băng thanh ngọc khiết như .
Giống như giữa và là một mối quan hệ vô cùng mật, lời gì cũng thể , gì cũng thấy là quá mức, cũng chẳng gì vượt khuôn thước.
Ta cho choáng váng.
Tối nay, tất cả những gì từ , gom hết cũng chẳng gây chấn động bằng một đoạn lời của . Nếu vì sắc mặt vẫn bình tĩnh như xưa, ánh mắt vẫn sáng trong như cũ, thì gần như sẽ cho rằng trúng tà .
cũng nguyên tắc của . Dù bây giờ đầu óc rối như tơ vò, vẫn tiêu hóa nổi đoạn lời , thì cũng thể để mặc đổi trắng đen .
Ta nghiêng đầu lý với : “Ngươi xem, rốt cuộc là ai đối xử lạnh nhạt với ai?”
Vừa nghiêng đầu, một cơn đau ê ẩm chợt ập tới nơi cổ gáy khiến khẽ “xì” một tiếng. Lúc mới sực nhớ, ban nãy vì chằm chằm chớp mắt, để khỏi thua kém nên vẫn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu mà nhúc nhích, thành giờ cái cổ cứng đờ cả .
Hắn tiến lên một bước, đưa tay đặt lên cổ , giúp xoa bóp thở dài: “Nàng đừng kích động.”
Lại như đang nhượng bộ, trả lời phần miễn cưỡng: “Được , giờ thì nàng lạnh nhạt, nhưng là lạnh nhạt hơn, coi như huề .”
Ta : “Ngươi tay mạnh đấy.”
Hắn đáp: “Vậy nhẹ một chút.”
Lại : “Thực xoa mạnh một chút thì hiệu quả hơn.”
Ta bảo: “Giờ còn đau nữa .”
Hắn : “Ồ, xoa thêm vài cái nữa.”
Cuối cùng nhịn nổi, : “Không … Mặc Uyên, Thần tộc các ngươi phân biệt nam nữ ? Tay ngươi luồn hẳn cổ áo đó, như ?”
Hắn lúc mới thu tay về. Qua hai nhịp thở, dùng giọng thương lượng với : “Ta thấy, về chuyện của kiếp đó, nàng vẫn nên nhớ thì hơn. Nếu , chúng đều khó xử.”
Ta giả vờ hiểu, bèn hỏi thấy khó xử chỗ nào, chỉ thật: “Ta thì thấy gì bất tiện cả.”
“ .” Hắn , giọng như mang theo chút phiền muộn: “Ta thấy bất tiện.”
Tuy câu hỏi khó , nhưng vẫn mở miệng: “Mặc Uyên, ở phàm giới, chúng từng thiết đến mức nào?”
Hắn thoáng khựng , nhướng mày: “Nàng quên chúng từng thành đấy chứ?”
Ta : “Được , ngươi cần nữa.”
chẳng hề lời , trái còn như tìm căn cứ lập luận, một cách bình thản: “Đã thành , mà nàng còn bạn với nàng, sống như lúc thành , chuyện đó thể?”
Ta nhắc : “Khi bạn từ đầu, ngươi gì? Chẳng chính ngươi sẽ theo , hai bắt đầu từ đầu ? Giờ lôi chuyện cũ kể hả?”
Hắn chẳng chút ngượng ngùng: “Ồ, lúc đó chỉ là đang dỗ nàng thôi.”
Ta suýt nữa thở nổi.
Hắn còn tiếp tục: “Vì khi đó lúc thích hợp để tất cả chuyện.”
Lại : “Tóm là, bây giờ thể bạn với nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-9.html.]
Ta bảo: “Ngươi mấy hôm đấy thôi.”
Hắn thản nhiên lời hổ: “Giả bộ vài hôm thì , kéo dài thì e là chịu nổi.”
Ta thực sự xác nhận trạng thái tinh thần của , cũng hỏi rằng, ngươi còn nhớ là một đóa u lan nơi núi vắng, một đóa hoa cao quý lạnh lùng ?
Đang chuẩn hỏi, lên tiếng, giọng thấp xuống, bắt đầu khuyên : “Quán Quán, nàng vẫn là nên nhớ , ?”
Ngôn từ quá nghèo nàn, thể thấy nhiều kinh nghiệm trong việc khuyên khác.
Ta thở dài , bất đắc dĩ : “Thiếu gia, chuyện chuyện thể tự quyết ? Người hợp hồn tái sinh thì sẽ còn ký ức khi còn là linh thể nữa, chuyện đó chẳng chính ngươi cũng ? Không nhớ , mà là thể nhớ !”
Ánh mắt rung động, xác nhận với : “Nghĩa là, nàng bài xích việc nhớ , đúng ?”
Không đợi đáp, tiếp: “Chỉ cần nàng bài xích, cách.”
Ta định khuyên đừng vọng tưởng thì bất chợt giật tỉnh ngộ.
, đúng là một cách thể giúp nhớ kiếp đó.
Chỉ là cách đó cổ xưa, phiền phức, còn cần nhờ đến nhân tình.
Ta hỏi : “Đừng là… ngươi tìm Tổ Thị đấy nhé?”
Tổ Thị bạn sinh từ ánh sáng, là thủ lĩnh của chư tinh, khi các tinh quân còn đời ở thời Tân Thần Kỷ, nàng gánh vác việc vận hành các vì tinh tú trong thế gian. Trên trời bao nhiêu vì , e rằng ngoài Tổ Thị , ai đếm rõ. Gánh vác một việc khổ sở như , nên luôn cảm thấy nàng thật khổ.
Để quản lý chư tinh cửu thiên, Tổ Thị một tuyệt kỹ độc môn, nếu quỹ đạo của tinh tú xảy biến động, ảnh hưởng đến bốn mùa tự nhiên, nàng thể tạo một hồn mới đưa hồn phách trở về quá khứ, giúp nàng dò xét nguyên nhân lệch quỹ đạo, từ đó tìm con đường tắt sửa vận hành của trời.
Vì tạo hồn từ hư là chuyện phiền phức và tốn nhiều thời gian, nên khi nàng kỹ năng , từng hỏi: vì cứ tạo hồn mới gửi về quá khứ, mấy vị thần sứ bên cạnh nàng, trừ Cửu Sắc Liên Sương thì ai cũng thông minh, dùng họ ?
Tổ Thị nghiêm túc trả lời : “Ví như đưa ngươi về hai năm , nhưng hai năm thế gian sự tồn tại của ngươi, một gian thể cùng lúc tồn tại hai giống hệt , đó là quy luật của thế giới, thế nên nếu ngươi trở hai năm , sẽ lập tức hợp nhất với chính khi , tuyệt đối còn nhớ gì chuyện hiện tại, ngươi sẽ tưởng chính là Thiếu Quán của hai năm , cũng sẽ quên nhiệm vụ giao cho ngươi. Như thì đưa ngươi về còn ý nghĩa gì? Có điều nếu một ngày nào đó ngươi chẳng may đ.á.n.h mất ký ức...” Nàng đùa: “Ta sẽ thể đưa ngươi , để ngươi một nữa con đường ngày , đến khi ngươi hết trở về, đoạn ký ức đó chẳng dòng sông trí nhớ của ngươi ? Cũng coi như là cách trị chứng mất trí nhớ cực kỳ hữu hiệu.”
Nói đến đây, lẽ cảm thấy câu chuyện lệch hướng, nàng bèn kéo , tổng kết: “Đó chính là lý do chỉ thể lập trận, đưa hồn mới về quá khứ. cũng nào cũng thể đường tắt.” Nàng nhíu mày: “Trước khi lập trận còn bói quẻ xem đủ cơ duyên , cơ duyên đến mới thể đưa hồn . Hơn nữa, cho dù đưa về, thì xác suất thành công cũng đến một nửa, nó nhất định thông minh, thật sự thể giúp điều tra rõ nguyên nhân tinh đạo xảy vấn đề. Tính đến hiện tại, đưa bốn hồn về quá khứ, chỉ một cái là thật sự giúp , mà còn là nhờ tình cờ nữa.” Nàng khách quan lắc đầu than thở: “Nếu bất đắc dĩ thì cũng chẳng dùng thuật pháp , vì nó chẳng cả.”
Lúc chúng đang chờ Ngày Cuối Cùng giáng xuống, cũng việc lớn gì , khá nhàn rỗi. Ta nghĩ đến việc pháp thuật chủ yếu dựa trận pháp, mà đến lập trận thì ngay cả Mặc Uyên Đông Hoa cũng bằng , vì thế đề nghị giúp nàng tối ưu hóa trận pháp một chút. Mày mò suốt hai tháng, dù hiệu quả của trận tăng bao nhiêu, nhưng nghĩ cách cắt giảm một nửa linh lực cần thiết để mở trận. Trong quá trình , nghiên cứu trận kỹ lưỡng, nếu quá khắt khe thì cũng thể xem là cách bố trí trận , chỉ là ánh sáng chúc phúc của Tổ Thị, nên thể đưa về quá khứ mà thôi.
Ký ức chợt lướt qua đầu chỉ là trong khoảnh khắc.
Giọng trầm tĩnh của Mặc Uyên vang lên đỉnh đầu : “Thì nàng cũng cách đó.” Nghe chút vui, thậm chí mang theo vài phần bất mãn: “Vậy mà còn thề thốt rằng nàng thể nhớ .”
Ta đáp: “Chủ yếu là vì pháp môn quá ít , chợt nghĩ .”
Hắn chậm rãi : “Ấy là vì nàng thật sự nghiêm túc đối đãi với kiếp của chúng , mong nhớ cũng đủ mạnh mẽ, nên mới nghĩ .”
Ta thấy như . Chỉ là vì tối nay tiếp nhận quá nhiều thông tin, đầu óc loạn, phản ứng nhanh như thường ngày. Hắn cứ khăng khăng gán ghép cho cái lý do , là ngụy biện. hiện giờ chẳng còn tâm trí tranh cãi với , bực mà đáp: “Ngươi thì là , cứ nghiêm túc đấy, ngươi gì ?”
Hắn như kinh ngạc vì lời như , vẻ mặt bỗng trở nên mơ hồ, rõ ràng là với . Một lúc , u uất bảo: “Vậy thì giờ nàng nghiêm túc một chút .”
Ta : “Không.”
Hắn khô khốc: “Nghiêm túc một chút , Quán tỷ.” Nhíu mày, dường như thật sự hết cách , đành chủ động gọi một tiếng “tỷ tỷ”, mong nhường nhịn.
Thấy thế cũng chẳng còn giận nữa, bèn hỏi: “Tổ Thị dạy ngươi trận pháp đưa về quá khứ , còn cho mượn cả ánh sáng chúc phúc của nàng nữa, đúng ?”
Hắn đáp: “Ừ.” Rồi bổ sung: “Nàng còn bói miễn phí cho một quẻ, nếu chúng về thì cơ duyên, thể thử một .”
Ta nghẹn họng: “Bói còn miễn phí với tính phí ?”
“Tiểu A Ly.” Hắn giải thích: “Con trai của , từng xin nàng dạy bói toán và nàng đòi lấy tiền.”
“…”
Mặc Uyên : “Không nhắc tới nàng nữa, vẫn nên chuyện của chúng thì hơn.”
Đến đây, cảm thấy cần tĩnh tâm , để suy xét một khả năng mà giờ từng nghĩ đến.
Chuyện tình cảm, thực rành cho lắm, bởi vì chỉ kinh nghiệm theo đuổi khác, từng kinh nghiệm hai bên cùng rung động. Bạn bè phần lớn đều theo con đường cưỡng đoạt đoạt lấy, cuối cùng kẻ tình cuối cùng thành quyến thuộc, hình như cũng bình thường gì cho cam. Ta và họ từng bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, nhưng ai nấy đều thực sự hiểu cách yêu đương đàng hoàng tử tế là thế nào, chẳng thể cho lời khuyên. Cho nên bao năm qua, mối quan hệ giữa và Mặc Uyên chỉ thể tự dò dẫm.
Trước đêm nay, vẫn luôn cho rằng, vì thể yêu nên mới khiến mang theo tiếc nuối to lớn mà lìa đời, trong lòng phần áy náy, cho nên khi trọng sinh, vì bù đắp mà chủ động đến gần . , kiếp đó là Sư Lạc, chúng thành ở phàm giới, kiếp đó chúng sống , cũng như mong ước.
Nói tự luyến cũng chẳng sai. Chỉ là theo lẽ thường mà , nếu đối với chỉ áy náy, thì khi kiếp phàm đó kết thúc, đôi bên thể thanh toán sạch sẽ ân oán, còn vướng bận. Hắn cần chủ động tiếp cận thêm nữa, càng nên cố chấp nhớ kiếp đó, còn những lời như “ thể bạn nữa”.
Vậy rốt cuộc, đối với là thế nào?
Là thích từ hai mươi sáu vạn năm ? nếu thích từ khi đó, thì vì để đuổi kịp, còn gì mà đừng gặp ?
Vậy thì là ở kiếp phàm, khi sống cùng với phận Sư Lạc, vì áy náy mà nảy sinh tình cảm ?
Đầu óc rối tung cả lên.
Chỉ dựa suy đoán của bản thì nghĩ kết luận gì, vẫn hỏi . ngẩng đầu, ánh mắt chạm gương mặt thoát tục như u lan nơi núi vắng của , bỗng nhiên chẳng bắt đầu hỏi từ . Lại cảm thấy những điều nghĩ vẫn đủ thấu đáo. Không khỏi sinh nghi, liệu thực sự thích ? Hay là nghĩ sai ? Thuở Hồng hoang theo đuổi nhiều năm cũng đuổi kịp, gì lý nào chỉ vài năm ở phàm giới, nảy sinh chân tình với ? là chuyện đau đầu.
Ta vốn là quen tính toán mới hành động, việc đều nắm thế chủ động. Với tình trạng hiện tại mà bàn chuyện với Mặc Uyên thì rõ ràng sẽ động. Cách thỏa là dành thêm chút thời gian, cẩn thận suy xét, cân nhắc diện, đó mới mở một cuộc trò chuyện do nắm thế chủ động, hiệu quả và thể thẳng vấn đề. Ta vẫn quen với nhịp điệu như thế hơn.
Nghĩ đến đây, hạ quyết tâm, bèn : “Vậy , đầu tiên chúng …”
Mặc Uyên cũng lên tiếng cùng lúc: “Trận pháp Tổ Thị bày , giờ chúng thử xem.” Vừa nâng tay , tư thế khởi trận, vô cùng quyết đoán.
Ta vội vàng ngăn : “Không cần gấp như chứ? Chuyện vẫn rõ ràng…”
Hắn sững : “Ta vẫn rõ ?”
Ta xoa trán, nghiêm túc : “Chủ yếu là vẫn nghĩ thông suốt, cho thêm chút thời gian, để suy nghĩ kỹ hơn.”
“Nàng còn nghĩ nữa ?” Hắn , hàng lông mày nhíu : “Còn gì để nghĩ nữa chứ…”
Ta buông tay xuống, lặng lẽ , gì.
Hắn ngưng lời, thoáng chốc miễn cưỡng : “Vậy nghĩ . Nghĩ xong thì cùng đến kiếp đó xem một .”
Ta : “Ừ.”
Hắn im lặng một lát, chợt hỏi: “Nàng thấy, nàng cần nghĩ bao lâu?”
Hỏi sát đến mức , khiến đầu bắt đầu đau.
Ta suy nghĩ : “Về , nghỉ một lát, mai chúng tiếp.” Vừa xoay rời bước.
Hắn theo: “Phải nghĩ lâu như thế ? Không ?”
Ta : “Vậy thì để hôm .”
Hắn thở dài một tiếng, vẻ cực kỳ tình nguyện: “Vậy thì mai .”
Ta cũng thở dài, đầu hỏi : “Trước tính ngươi kiên nhẫn lắm mà, bây giờ đến một đêm cũng chờ nổi thế?”
Hắn trả lời .
Ta cũng chẳng thật sự cần trả lời, chỉ cúi đầu tiếp tục tới. Đi hai bước, ánh mắt vô thức lướt qua cỗ quan tài băng bên cạnh, thấy t.h.i t.h.ể trong quan giống hệt Mặc Uyên, mới sực nhớ còn một chuyện nữa cần chúng giải quyết.
Ta dừng bước, hiệu về phía trong quan tài băng, với Mặc Uyên: “Nếu chỉ là cái bóng của ngươi, thì hình như cũng cần tốn công gọi tỉnh dậy nữa?” Liếc trận pháp vẫn đang hút linh lực của Hi Di và Hoa Trang để nuôi dưỡng cái bóng , đưa ý kiến: “Trước khi Sư Lạc hợp linh, vẫn nghĩ là Hi Di và Hoa Trang khiến Sư Lạc đ.á.n.h mất Minh Kính Đài, dẫn tới cái c.h.ế.t của Tuế Hàn, vì thế mới lập trận pháp , dùng linh lực của hai để nuôi dưỡng Tuế Hàn, là chuyện nhân quả. xác chỉ là cái bóng của ngươi… Ờm, thể tùy tiện tổn hại cái bóng của ngươi mà trả giá gì, chỉ là thấy rằng nếu cần thiết cứu tỉnh cái bóng , mà trận pháp khiến phu phụ Hi Di chịu bao nhiêu đau khổ, thì cũng xem như ân oán hóa giải. Ta dừng trận pháp , ngươi thu cái bóng , coi như kết thúc đoạn nhân quả , ngươi thấy ?”
Lần Mặc Uyên dứt khoát: “Ừ, theo nàng.”
Giá mà những việc khác cũng lời dứt khoát như thì bao.
Pháp ấn từ ngón tay bay , lập tức bao phủ trận pháp vẫn đang vận hành. Nơi pháp ấn qua, ngọn lửa trắng bùng lên, trong chớp mắt, trận pháp Phượng hỏa thiêu rụi. Quan tài băng vỡ tan, cái bóng bên trong tay nâng của Mặc Uyên tan thành hư vô.
Ta thu tay về.
Ngay lúc thu tay , bỗng cảm thấy một luồng ấm áp xâm nhập trán, lập tức nhắm mắt, giữ vật đang xâm nhập, dùng thần thức soi hồn, thì phát hiện đó là một giọt m.á.u màu vàng kim. Giọt m.á.u dừng ở vị trí Thần đình. Là m.á.u Thần đình.
Huyết châu tràn ngập khí tức của . Là m.á.u Thần Đình của .
Kỳ lạ thật.
Trong sinh linh ngũ tộc, chỉ linh hồn của Nhân tộc mới sở hữu m.á.u Thần Đình, mà m.á.u Thần Đình thể khiến linh hồn phàm nhân bất diệt. Bốn tộc còn tuy bề ngoài dường như mạnh hơn Nhân tộc nhiều, nhưng về điểm thì sánh bằng. Thần, Ma, Yêu, Quỷ một khi tuyệt mệnh thì lẫn hồn đều tan biến, chúng linh hồn bất diệt.
Ta là thể chất nửa Thần nửa Ma. Tuy thích Ma hơn nhưng cũng thể xem là Thần. Thế nhưng dù là Thần Ma, đều nên m.á.u Thần Đình.
Vậy giọt m.á.u đến từ ?
Chẳng lẽ… đây chính là ý nghĩa việc Thiên Địa ban cho nhân hồn, để một giọt m.á.u Thần Đình, khiến linh hồn tiêu tán?
Thật là trách oan Thiên Đạo . Xem quả thật là con cưng của nó đấy chứ?!
… tại để linh hồn tiêu tán? Là vì thấy việc cũng tạm , nên ban cho cơ hội để đời đời kiếp kiếp nó sai khiến bóc lột ?
Nghĩ , thì giọt m.á.u Thần Đình cũng chẳng còn gì quý báu nữa.
Rất hiển nhiên là đó vì bảo vệ “Tuế Hàn”, đưa giọt m.á.u Thần Đình cho cái bóng . Bởi thế khi Mặc Uyên thu hồi cái bóng, m.á.u Thần Đình cũng trở cơ thể .
Ta còn đang nghĩ ngợi, bỗng kéo mạnh một cái, lập tức mở mắt. Mặc Uyên đang ôm eo , chân lúc trống . Có ánh sáng duy nhất phát từ đỉnh động. Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy vòng sáng lặng lẽ tụ như vầng trăng tròn, đột nhiên vỡ tung, hóa thành một đóa hoa sen ngàn cánh nở rộ.
Đóa hoa sen phủ trùm bộ động thất, chỗ chúng chính là trung tâm đóa sen.
Trận pháp … quá quen .
Trận Thời Quang của Tổ Thị.
Mặc Uyên mặt biểu cảm quan sát trận pháp: “Sau khi nàng dừng trận Phù Linh, trận lập tức kích hoạt.” Hắn bổ sung thêm một câu: “Không bày.”
Suy nghĩ giây lát, bất chợt mỉm : “Có lẽ là khi hợp linh nàng bố trí. Có thể lúc nàng nghĩ đến việc khi hợp linh, sẽ cứu Tuế Hàn như nàng mong , nhưng chắc tìm ký ức phàm thế. Mà nàng thì nàng nhớ về kiếp , nên đặt sẵn chuỗi trận pháp liên , một khi ngươi cứu Tuế Hàn, dừng trận Phù Linh, thì trận Thời Quang sẽ mở .”
Ta nên lời, cũng nghĩ như .
Ta còn nghĩ đến chuyện, khi là Sư Lạc, vốn Mặc Uyên là ai. Gặp Tuế Hàn thì chắc chắn nhận giống hệt Mặc Uyên. khi Sư Lạc qua đời, nhân hồn trở về Hồn đăng, hợp cùng Thần hồn, Ma hồn, lúc đó chuyện từ thời Hồng Hoang, cũng hiểu sự việc ở phàm kiếp. Lẽ nào Tuế Hàn và Mặc Uyên khuôn mặt giống như đúc?
Vậy mà nàng vẫn kiên quyết bày trận Phù Linh để dưỡng “Tuế Hàn”, còn tốn tâm tư đặt trận Thời Quang, nhớ chuyện phàm thế. Là vì nàng cho rằng Tuế Hàn là cái bóng của Mặc Uyên ? Là vì Mặc Uyên chuộc nên cố ý tạo một thế cho nàng? Mà nàng… cũng thật sự cảm động bởi thâm tình của Mặc Uyên, thật lòng yêu cái “ thế” ?
Nếu thật thể thì tìm một kẻ thế cũng chẳng tệ. Thật phản đối kiểu tình cảm như .
Theo những câu chuyện mà Phụng Hành từng , thì kẻ tìm thế trong tình cảm thường đ.á.n.h giá đạo đức bại hoại. Chủ quan mà thì trở thành một như . nghĩ kỹ … lúc đó, với mà , là một thiếu niên khuôn mặt giống hệt Mặc Uyên, một lòng một với …
Làm thể từ chối chứ?
Không thể nào từ chối nổi.
Có lẽ đây chính là nguyên do lớn nhất mà nàng tìm Sư Lạc, chứ Tuế Hàn. Vì nàng cho rằng Tuế Hàn chỉ là một cái bóng, khắp Bát Hoang chẳng ai đến , đầu mối quá ít. Hơn nữa, nếu dựng Minh Kính đài để truyền đạt tin tức phàm thế, thì vẫn là liên kết với Sư Lạc nhiều hơn một chút.
Phần lớn… là như .
Nhụy sen vàng nơi tâm hoa cuốn lấy cổ chân , theo đó mà bò dần lên .
Không thoát khỏi trận pháp , nhưng nghĩ thì… dường như cũng cần thiết tránh. Nàng dày công bày trận chỉ mong nhớ kiếp đó, khiến lòng tò mò của lúc lên đến đỉnh điểm.
Kim quang càng lúc càng chói.
Mặc Uyên vẫn ôm chặt lấy eo . Ta cúi đầu bàn tay tựa băng tuyết của đang đặt bên hông, bất giác đưa tay lên, áp chặt lên mu bàn tay .
Hắn khẽ giật : “Quán Quán?”
“Trận mở thì cùng xem thử .” Ta , trong lúc nắm lấy tay , thuận theo ánh sáng vàng rực rỡ, chủ động bay về phía miệng trận Thời Quang đang mở rộng.