Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 103: Hoa nhài
Cập nhật lúc: 2026-05-13 09:19:46
Lượt xem: 226
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đô thành, phủ Hộ bộ Thượng thư.
Lô bưu phẩm thứ hai gửi từ Minh Châu rốt cuộc cũng tới nơi. Cả trượng phu và nhi t.ử đều đang bận rộn triều đình, Vương thị chẳng còn kiên nhẫn đợi bọn họ trở về mới bóc quà. Vừa mở kiện hàng , bên trong một ít đặc sản địa phương của Minh Châu, kèm theo đó là kha khá sách vở. Bỏ qua đặc sản thì chẳng gì, Kiểu Kiểu - đứa con gái mọt sách nhà bà gửi sách về cơ chứ? Bà thầm đoán chắc là gửi cho phụ và trưởng , nên Vương thị cũng lướt qua.
Còn mấy bức thư, bà giữ thư của phu quân và nhi tử, sai nha mang thư của lão phu nhân sang Thu Thủy uyển. Đưa tay sờ độ dày của từng phong thư, khóe môi Vương thị kiềm nét rạng rỡ. Bức thư gửi cho bà là dày cộm nhất, quả nhiên Kiểu Kiểu vẫn gần gũi với bà nhất, nhiều tâm sự thổ lộ với bà nhất. Lần gửi thư báo bình an khi đến Minh Châu, đến nay chắc hẳn định xong xuôi cả . Chẳng Kiểu Kiểu quen với nếp sống ở Minh Châu , thiếu thốn thứ gì ?
Vương thị vội vàng bóc thư, lẩm nhẩm .
[Mẫu kính mến, mong mở thư giữ nụ môi.
Bức thư con thưa với mẫu , chúng con đến Minh Châu hề lạ nước lạ cái, cũng chẳng cần dùng đến nắm đất ở hậu viện quê nhà. khi vợ chồng con định xong xuôi, nỡ lãng phí tấm lòng của mẫu , chúng con bàn bạc và đem chỗ đất rải mảnh vườn phủ nha Minh Châu. Hơn nữa, chúng con còn gieo thêm ít hạt giống Huyên thảo mua lúc dạo chợ.
Người bán hàng rong Huyên thảo còn mang tên Cỏ vong ưu, cũng là hoa tượng trưng cho mẫu . Con và Thôi Dập bèn quyết định trồng nó, mượn đất cố hương để gửi gắm nỗi nhớ nhung.
Dưới sự chăm sóc tận tình của vợ chồng con, khóm cỏ quả nhiên lớn nhanh như thổi, chỉ hơn một tháng mà vươn lên vùn vụt. Con ưng mắt lắm, chỉ điều thấy cái giống "Cỏ vong ưu" hình như mọc lộn xộn, gọn gàng cho lắm. Nào ngờ Thôi Dập thấy kêu trông quen quen. Đợi gọi vườn dọn cỏ trong viện tới ngó thử, ông mới chỉ bảo, đây là Huyên thảo, là mầm củ cải mà.
Vợ chồng con thế mà tên bán hàng rong lừa một vố đau đớn!
Mầm củ cải đang độ non nớt, để lâu nữa là già mất. Hết cách, chúng con đành ngắt xào ăn. Chỉ cần xào nhạt thôi cũng tươi ngon lạ thường. Đất vườn nhà hòa quyện cùng những cơn mưa của Minh Châu, quả là một hương vị vô cùng tuyệt diệu.]
Đọc đến đây, Vương thị ngoảnh mặt , bật sảng khoái một lúc lâu. Kiểu Kiểu vốn dĩ vẫn luôn ranh mãnh và chẳng bao giờ theo lối mòn, thế mà Thôi Dập cũng sẵn lòng hùa theo trò quậy phá của con bé.
Dù miệng cằn nhằn Kiểu Kiểu lấy chồng mà tính nết vẫn y nguyên như cũ, nhưng tảng đá đè nặng trong lòng Vương thị vơi quá nửa. Kiểu Kiểu và Thôi Dập còn tâm trí để mày mò trồng trọt một mảnh vườn nhỏ, nấu chung một món ăn, điều đó chứng tỏ cuộc sống của chúng vẫn vô cùng êm đềm và . Thở phào nhẹ nhõm, Vương thị tiếp tục .
[Dạo con gái sự đều bình an, mấy hôm còn gặp Ngu Khương. Nàng cùng mẫu hiện sống ở Minh Châu cũng êm ấm, thuận hòa, nàng nhờ con gửi lời vấn an mẫu .]
A Khương và Kiểu Kiểu thiết với từ thuở nhỏ. Hồi nhỏ A Khương cực kỳ mít ướt, nào Kiểu Kiểu cũng chỉ an ủi lấy lệ hai ba câu, đó cau mày, sầm mặt bên cạnh im bặt, đợi A Khương cho chán thì thôi. Vương thị từng hỏi Kiểu Kiểu, con vốn ghét nhất mấy kẻ lóc sướt mướt, thể chơi với A Khương ? Kết quả là Kiểu Kiểu đáp trả: "A Khương trông đáng yêu, tiếng nhỏ xíu, những ồn ào mà còn vui tai vui mắt nữa." Lời Vương thị cạn lời, cứng họng.
Chẳng hiểu tính nết của đứa nhỏ giống ai nữa!
Biết cô nương nhà họ Ngu hiện tại đang sống , là lớn lên từ nhỏ, Vương thị thầm nghĩ, gửi đồ cho Kiểu Kiểu, nhất định sẽ tiện gửi thêm chút quà cáp cho A Khương. Gửi gì cho hợp nhỉ? Tuyển tập thơ ca chăng? Cô nương nhà họ Ngu từ nhỏ mê mẩn mấy vần thơ tình sướt mướt. Thôi để chuyện tính , Vương thị sực tỉnh, dán mắt bức thư.
[Con sực nhớ ngày rời kinh, mẫu từng nắm lấy tay con, ân cần dặn dò: Được cùng phu quân tương kính như tân, gắn bó keo sơn là niềm hạnh phúc lớn lao nhất cõi đời. Đến hôm nay con mới thực sự thấm thía điều đó. Được kề vai sát cánh cùng Thôi Dập sớm tối, tiếng mưa rơi, cùng hâm nóng chén rượu, trong lòng con thực sự cảm thấy ngập tràn hoan hỉ.
trưởng thành , bước khỏi cánh cửa khuê các, con gái mang một tâm nguyện riêng, sẻ chia với mẫu một niềm hạnh phúc khác biệt.
Minh Châu là vùng đất ven biển, nên bầu trời dường như bao la, rộng mở hơn kinh thành nhiều. Đêm đêm ngước các tinh tú, làn gió biển mang theo nước phả mặt, ngẩng đầu lên sẽ thấy dải ngân hà sà xuống thấp, tưởng chừng như chỉ cần vươn tay là chạm tới.
Và cứ thế, con bầu trời , đăm đăm ngắm trăng tròn trăng khuyết, tỉ mỉ tính toán chu kỳ thủy triều lên xuống, nên từng dòng suy diễn diễn biến thiên văn.
Mặt trời lặn, các vì luân chuyển, bầu trời chính là nơi ghi chép vạn vật. Tinh tượng cứ xoay vần, lặp lặp để lưu dấu sự phồn vinh suy tàn của vạn vật, còn con, con chính là đang tỉ mẩn ghi chép những tinh tượng .
Mẫu , con với rằng, bầu trời rộng lớn nhường , khi vạn vật đều tĩnh lặng, giữa trời đất bao la dường như chỉ còn duy nhất bóng dáng con.
Trên thế gian một thứ niềm vui lạ lùng đến , một niềm vui trọn vẹn chỉ thuộc về riêng . Con vì những điều mà trở thành chính con, một bản thể mới mẻ, khác biệt.
Con những lời thốt phần lộn xộn, thứ cảm giác thật khó để diễn đạt bằng lời, nhưng con cảm thấy vô cùng tuyệt vời. Trước đây, mẫu từng qua những chân trời mới mà con từng đặt chân tới, chia sẻ với con những niềm vui nỗi buồn trong đó. Còn bây giờ, con cũng tìm đến một vùng đất mới, và con cũng truyền tải niềm hạnh phúc khôn tả nơi trần gian đến mẫu , mong mẫu cũng cơ hội nếm trải dư vị tuyệt diệu .
Mọi đều khen con thông minh giống mẫu . Hồi nhỏ con thường các trưởng bối thường xuyên ghé chơi khen ngợi khả năng tính toán của mẫu từ thuở còn ở khuê các. về , chẳng mấy ai còn nhắc tới nữa. Nghĩ , hẳn là do gia đình họ Cố bận rộn trăm bề, cộng thêm việc nuôi nấng hai con khôn lớn, vô tình trì hoãn tài năng của .
Giờ đây, con trưởng thành, mẫu cũng thể tự do tìm kiếm niềm vui cho riêng . Con xin gửi kèm theo thư vài cuốn sách về thuật toán mới tìm thấy ở Minh Châu, coi như chút quà giúp mẫu giải khuây.]
Bất tri bất giác, Vương thị đến mức hốc mắt cay xè, ngân ngấn nước. Bà cứ mãi những câu , Kiểu Kiểu bảo bây giờ con bé đang hạnh phúc, Vương thị cũng vì niềm hạnh phúc của Kiểu Kiểu mà cảm thấy hoan hỉ trong lòng.
Đọc đến đoạn cuối, Vương thị mới nhớ lật tung đống sách mà ban nãy bà bỏ qua. Nào là Thấu liêm tế thảo, Tường giải cửu chương toán pháp... Thì những cuốn sách toán đều là để dành cho bà, cả một xấp cao ngất ngưởng thế , Kiểu Kiểu bảo chỉ là "vài cuốn" thôi ? Vương thị dọn dẹp sách vở, thẫn thờ mất một lúc. Giữa những cảm xúc ngổn ngang trăm mối, bức thư của Kiểu Kiểu cũng sắp đến hồi kết, bà đành cho xong phần còn .
[Dù Huyên thảo trồng thành công, nhưng con gái vẫn luôn ngày đêm mong ngớ mẫu . Tranh thủ lúc rảnh rỗi, con tự tay khắc một con dấu nhỏ, mẫu thể dùng dấu triện đóng lên bộ sưu tập sách của , coi như để bày tỏ chút lòng thương nhớ.
(Đang tiết Phục thử, nắng nóng gay gắt, mong mẫu giữ gìn sức khỏe, luôn thanh mát an khang.)
Con gái Lệnh Nghi cẩn bút.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-103-hoa-nhai.html.]
Đọc xong bức thư dài đằng đẵng, Vương thị đặt tờ giấy xuống, lục tìm trong gói hàng một chiếc hộp gấm nhỏ bé. Mở , bên trong là một con dấu bằng đá Thanh Điền.
Trên mặt ấn khắc hai chữ "Diệu Ninh", chính là khuê danh của bà.
Vương thị nắm chặt con dấu trong tay, ngón tay khẽ vuốt ve mơn trớn hai chữ "Diệu Ninh". Chất đá lạnh lẽo cứng cáp, đường nét chạm khắc mượt mà sắc sảo. Hồi lâu , bà cất con dấu trong hộp gấm, dậy gọi: "Lý ma ma, tối nay bảo nhà bếp món mầm củ cải xào chay ."
Hương vị khác thì bàn tới, nhưng riêng vị của món mầm củ cải , bà nhất định tự nếm thử xem .
Đang giữa tiết trời oi ả, cái nắng đô thành gay gắt lắm , thế mà Minh Châu gần biển càng thêm phần bức bối, cái nóng hầm hập như bủa vây ngóc ngách. Mấy ngày nay trời nóng như thiêu như đốt, Cố Lệnh Nghi tan sở là buồn nán Âm Dương quan thự thêm phút nào, lập tức chạy thẳng về nội trạch.
Hễ hết giờ là quan thự cấp thêm đá lạnh nữa. Bộ quan phục thì lớp trong lớp ngoài, chất vải cứng quèo, bí bách đến phát nghẹt. Dù chẳng buồn nhúc nhích tay chân, ngợm vẫn cứ nhớp nháp mồ hôi.
Về đến nội trạch, cởi bỏ bộ quan phục dày cộm, tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, nàng mới bộ y phục mỏng nhẹ bước . Những thùng đá trong phòng liên tục tỏa lạnh dễ chịu. Cố Lệnh Nghi lười biếng ngả lưng chiếc sập dài, một tay cầm sách, tay ôm lấy chiếc gối Trúc phu nhân mát rượi, lúc mới cảm giác như sống .
Giữa lúc tận hưởng chút nhàn hạ, nàng bỗng chạnh lòng nghĩ đến Thôi Dập. Mấy hôm nay ngày nào cũng lặn lội đến Định Hải để kiểm tra tiến độ thi công bờ đê, mang tiếng là thị sát nhưng thực chất là cai ngục. Ngày nào cũng tất bật chạy chạy , giờ chắc vẫn đang vật lộn đường về.
Nghĩ đến đây, nàng thấy Thôi Dập tuy bình thường tính tình cứ tưng tửng, thích giở ba cái trò tà môn ngoại đạo, nhưng một khi xắn tay việc thì dáng nghiêm túc đáo để, những chuyện lợi cho nước cho dân. Chỉ cần sa ngã con đường tà đạo, thì chắc chắn sẽ trở thành một vị năng thần công với xã tắc.
Dòng suy nghĩ vẩn vơ chỉ thoáng qua trong giây lát, ánh mắt nàng nhanh chóng dán chặt trang sách mặt. Thôi Dập chịu cảnh đội nắng dãi sương khổ sở như , nàng càng trân trọng chút phước phần thanh nhàn mới .
Trời nhá nhem tối, Thôi Dập cũng rảo bước về tới phủ nha. Con ngựa Mè Đen bóng nhẫy, mồ hôi túa , vùng cổ phủ một lớp bọt trắng xóa vì quá nóng. Hắn đành dắt nó dạo thong thả một lúc cho đỡ mệt, mới đưa về chuồng, tự tay dùng nước ấm tắm táp, chải chuốt cho nó mát mẻ , còn cẩn thận pha thêm một chậu nước muối cho nó uống.
Nhìn con ngựa cúi gằm mặt uống "ừng ực", Thôi Dập nhịn lầm bầm kể khổ: "Trời nóng nung thế , mồ hôi tuôn như tắm còn kịp rửa ráy, hầu hạ mi đây . Cả ngày mi cứ giở chứng mẩy với , ngựa thì cũng chút lương tâm chứ."
Kết quả, Mè Đen dường như chê lắm mồm lải nhải, hắt xì một cái rõ to, phì cả nước muối tung tóe lên .
Thôi Dập: "..."
Rõ ràng Mè Đen là một con ngựa lương tâm. Thôi thì đại trượng phu thèm chấp nhặt với ngựa. Hơn nữa, Mè Đen quả thực là một thần mã phi nước đại tốc độ cực nhanh. Nếu nhờ nó, giờ Thôi Dập vẫn còn đang vật vờ đường, giống hệt tình cảnh của Quan Kỳ bây giờ. Phải, do Quan Kỳ cưỡi ngựa chậm chạp quá, Thôi Dập bỏ gã ở phía , một phi ngựa chạy về . Mè Đen là một thuộc hạ đắc lực năng lực, thi thoảng giở chứng chút đỉnh cũng là chuyện dễ hiểu. Với tư cách là chủ, tấm lòng bao dung với ngựa.
Tự khuyên giải bản xong xuôi, thèm đoái hoài gì đến con ngựa bướng bỉnh nữa, Thôi Dập thẳng buồng ngoài tắm gội sạch sẽ, mới phòng trong tìm Cố Lệnh Nghi.
Vừa vén rèm bước , bước chân Thôi Dập bỗng khựng .
Trên chiếc sập tre, Cố Lệnh Nghi đang thả lười biếng. Nàng vận một chiếc áo lụa màu trắng ngà mỏng tang như cánh ve, thấp thoáng lộ chiếc yếm cùng màu bên trong, bờ vai thon thả trắng ngần tựa tuyết thoắt ẩn thoắt hiện. Nàng chẳng màng đeo thêm bất cứ trang sức vàng ngọc nào, chỉ hờ hững dùng một dải ruy băng lụa màu xanh lá mạ buộc hờ mái tóc đen dài, nổi bật lên chiếc cổ cao thon thả mảnh mai. Dưới ánh tà dương dìu dịu, làn da nàng trắng bóc gần như phát sáng.
Cố Lệnh Nghi lật xong một trang sách, khóe mắt chợt bắt gặp vạt áo xanh quen thuộc. Nàng đặt cuốn sách xuống, chống tay dậy: "Thôi Dập, về ? Sao ngây đó lên tiếng?"
Khi nàng vươn dậy, vạt áo mỏng manh vô tình trễ nải, để lộ xương quai xanh tinh xảo tuyệt mỹ trong nháy mắt, nhưng ngay đó lớp vải rủ xuống che lấp .
Thôi Dập cứ trân trân nàng, chẳng chẳng rằng. Cố Lệnh Nghi thấy là lạ, để ý hai tay đang giấu nhẹm lưng, bèn đoán già đoán non: "Chàng mang theo món gì về ?"
Lúc Thôi Dập mới choàng tỉnh, tiến lên vài bước, cất lời: "Kiểu Kiểu, nàng đưa tay đây."
Cố Lệnh Nghi lời giơ cổ tay lên. Giây tiếp theo, một vòng hoa nhài quấn nhẹ nhàng quanh cổ tay nàng. Thôi Dập khom , cẩn thận đeo cho nàng. Những đóa hoa nhài trắng muốt, tròn trịa mập mạp như những viên ngọc bích vụn, nụ to nụ nhỏ đan xen, tỏa một mùi hương ngan ngát, u tịch mà quyến rũ.
"Lúc nãy cưỡi ngựa về, dọc đường thấy mấy hàng quán dọn dẹp, một bà lão mắt kém vẫn còn ế mấy xâu hoa nhài bán hết, thế là mua sạch luôn."
Thấy Cố Lệnh Nghi cứ cúi đầu săm soi xâu hoa, ngón tay nhẹ nhàng chạm nụ hoa chúm chím nhất, Thôi Dập phần lúng túng giải thích: "Vì là hàng ế nên mắt cho lắm. Xâu là cất công chọn xâu nhất trong mớ đó đấy, nhưng vẫn cái to cái nhỏ, đều tăm tắp. Chỗ còn sai Tuế Dư ngâm nước để ướp hương cho thơm phòng . Nếu nàng ưng xâu , đợi hôm nào về sớm sẽ chọn xâu hơn bù cho nàng nhé."
Nói đoạn, Thôi Dập định gỡ xâu hoa tay Cố Lệnh Nghi xuống. Thế nhưng, nàng rụt tay , đưa cổ tay lên ngang mũi hít hà. Tiết trời càng oi ả, hoa nhài càng tỏa hương thơm ngát.
"Ai bảo thích?" Khóe môi Cố Lệnh Nghi cong lên tạo thành một nụ rạng rỡ: "Ta thích lắm chứ, thơm ."
Nói , nàng tiện tay kéo luôn tay Thôi Dập, dậy ngoài: "Đi thôi, muộn thế , ăn cơm nào."
Cố Lệnh Nghi từ nhỏ quen sống trong nhung lụa, thấy bao nhiêu thứ trân châu kỳ bảo đời, đ.â.m mắt cũng khắt khe, ngay cả bánh nướng cũng chọn cái tròn xoe nhất mới chịu ăn. Thế mà lúc đây, nàng khẽ cúi đầu lướt qua cổ tay , đưa mắt nam nhân bên cạnh.
Nàng thực sự thích xâu hoa nhài nụ to nụ nhỏ chẳng đều đặn , và cũng thực sự rung động Thôi Dập - kẻ bôn ba vất vả đường xa vẫn quên mang theo xâu hoa nhài về tặng nàng.