Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 108: Sự thiên vị
Cập nhật lúc: 2026-05-13 11:03:23
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời quá trưa, ánh nắng bớt phần gay gắt. Bến tàu nổi gió, những ống tay áo thụng gió thổi no căng, bay phần phật.
Thôi Dập chằm chằm Giang Huyền Thanh mặt, càng càng thấy bực . Ở kinh thành thiếu gì , cữu cữu cứ phái đúng cái tên đến cơ chứ.
Trong thâm tâm, Thôi Dập thấy Giang Huyền Thanh chẳng khác nào oan hồn âm hồn bất tán. ngoài mặt, vẫn nặn một nụ : "Hóa là Huyền Thanh đích đến. Vài ngày mới tin từ Nghi Thành trở về, ngờ nhận lệnh nhậm chức ngoại quan nhanh đến ." Đi mà, gặp kẻ đáng ghét cũng hết cách, đành miễn cưỡng ứng phó cho qua chuyện.
"Bệ hạ vốn đang đắn đo xem phái ai thì thích hợp. Sau khi chủ động dâng sớ xin , Người cân nhắc thấy và từ nhỏ giao tình, chuyến ắt hẳn sẽ đồng tâm hiệp lực, nên mới chọn ."
Khóe miệng Thôi Dập giật giật, mãi mới nặn một câu: "Bệ hạ quả là lòng." Có lòng nỗi gì? Gửi hỏa tốc tình địch tới tận cửa cho đứa cháu ngoại ruột thịt đấy !
Ba trăm tên hộ tùng Tề Thông phán dẫn về doanh trại, còn Thôi Dập với tư cách là "chủ nhà" đến vài tháng, kiêm luôn "cố nhân" nơi kinh thành, đích tháp tùng Giang Huyền Thanh đến trạm dịch nghỉ ngơi. Dọc đường , hai chuyện trò rôm rả, , bầu khí thoạt vô cùng hòa ái.
Lý Cảnh Văn và Tôn Thôi quan lẽo đẽo theo . Tôn Thôi quan thúc cùi chỏ Lý Cảnh Văn, thì thầm: "Vị Khâm sai mới đến quả nhiên giao tình cạn với Tri phủ nhà . là bên chống lưng thì gì cũng trơn tru."
Lý Cảnh Văn ngước mắt hai phía . Họ đang bàn luận về xuất của ba trăm tên hộ tùng . Vị Khâm sai họ Giang cho một nửa trong đó điều động trực tiếp từ Kinh Doanh.
"Binh sĩ Kinh Doanh nào nấy đều là tinh nhuệ, điều xuống địa phương thường thể lấy một địch mười. Bệ hạ cân nhắc Minh Châu giáp biển, e rằng sẽ đụng độ mặt nước, nên Người ban thêm chiếu chỉ, cho phép khi ngang qua Giang Châu mượn thêm một trăm năm mươi quân sĩ nữa."
"Bệ hạ quả thực lo nghĩ chu . Cũng phiền Huyền Thanh lặn lội một chuyến ." Nghe qua thì tình cảm vẻ mặn nồng lắm, nhưng Lý Cảnh Văn kìm mà liếc thêm vài cái. Sao y cứ thấy biểu cảm của hai sượng trân thế nào nhỉ.
Hơn nữa, tuy ngoài miệng gọi xưng , thiết vỗ vai , nhưng mỗi nhát vỗ giáng xuống đều phát tiếng "bụp" nghèn nghẹn. Cái âm thanh đó cứ như thể đập c.h.ế.t đối phương .
Lý Cảnh Văn lắc đầu, tự nhủ chắc đa tâm . Biết ở kinh thành phương Bắc chuộng kiểu chào hỏi bạo lực thế ?
Thôi Dập và Giang Huyền Thanh khách sáo với suốt cả quãng đường. Đến trạm dịch, Giang Huyền Thanh hiệu cho đám tùy tùng lui xuống : "Đồ đạc cứ để đó lát dọn . Ta và Thôi Tri phủ cần bàn bạc một chút về tình hình Minh Châu." Thôi Dập cũng sang phẩy tay đuổi đám thuộc quan: "Các ngươi cứ về nha môn , ở hầu chuyện Giang Khâm sai thêm vài câu."
Đợi đám rút êm, cánh cửa gỗ "kẽo kẹt" đóng . Chút tàn dư của cái vỏ bọc "cố nhân hội ngộ", "ôn lương cung kiệm nhượng" lập tức vỡ vụn thành bã.
Giang Huyền Thanh là khai hỏa . Y rút từ trong tay áo một phong thư nhàu nhĩ, ném mạnh lên mặt bàn: "Thôi Dập, ngươi ý gì đây?"
Phong thư chỏng chơ bàn, Thôi Dập liếc mắt xuống.
Ồ, hóa là bức thư báo hỉ gửi cho Giang Huyền Thanh mấy ngày .
"Ngày ngươi với thế nào? Ngươi bảo cuộc hôn nhân của các chỉ là giả tạo, hai sẽ hòa ly." Giọng Giang Huyền Thanh ngày càng trầm xuống, gằn từng chữ: "Vậy mà bây giờ ngươi dám thư báo rằng hai thực sự ở bên ?"
Thôi Dập đủng đỉnh xuống, cầm phong thư vò nát tươm lên mở . Nhìn dòng chữ [Những ngày sớm tối kề cận Kiểu Kiểu, dần thấu hiểu tâm ý của . Nay đôi bên tâm đầu ý hợp, nguyện gửi gắm cả cuộc đời], khóe miệng cong lên, để lộ nụ chân thật đầu tiên kể từ lúc chạm mặt Giang Huyền Thanh.
"Chuyện thì gì sai?" Hắn đặt tờ giấy thư xuống bàn, ngẩng cằm Giang Huyền Thanh đang trân trân đối diện: "Tâm ý con là thứ luôn đổi. Phu nhân của ưu tú nhường , động lòng cũng là lẽ thường tình."
Rõ ràng là một một kẻ , thế nhưng Thôi Dập chẳng hề lép vế chút nào, thậm chí phong thái còn ung dung tự tại hơn hẳn.
Cốt truyện nguyên tác vốn dĩ sẽ kết thúc tháng Chín năm nay, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi. Thôi Dập thèm chờ đợi nữa. Dù ngày chia tay bến tàu hỗn loạn, Giang Huyền Thanh dây dưa buông thế nào nữa, thì nếu là , sự quyết liệt của y chắc chắn sẽ tạo vô sóng gió. , con thuyền xuôi Nam đến Minh Châu vẫn thuận buồm xuôi gió khởi hành. Có lẽ vì dòng thời gian nhích gần đến hồi kết, hoặc cũng thể vì Cố Lệnh Nghi trao trái tim cho , nên quỹ đạo sự việc còn nhất nhất thuận theo ý của Giang Huyền Thanh nữa.
Đã thì còn sợ bóng sợ gió gì!
"Thật may mắn là lọt mắt xanh của nàng , nhận sự ưu ái của nàng. Vậy nên hoan thiên hỉ địa mà rước nàng về thê tử. Như thế thì gì đúng?"
Trái ngược với giọng điệu nhẹ nhàng, ngọt ngào của Thôi Dập, Giang Huyền Thanh nghiến răng trừng mắt: "Động lòng là lẽ thường tình? Ngày ở Đắc Thắng lâu, chính ngươi và Tạ Vu Dần chê bai Cố Lệnh Nghi là kẻ ham hư vinh cơ mà." Từng từng bọn họ, lúc vây quanh y thi Cố Lệnh Nghi, ngoảnh ngoảnh , kẻ nào kẻ nấy đều tơ tưởng đến nàng!
Thôi Dập lắc đầu lia lịa, ngả lưng ghế: "Ham hư vinh thì ? Hư vinh thúc đẩy con tiến bộ. Ta đỗ Trạng nguyên, ngoài Tri phủ, thảy đều nhờ sự hư vinh của phu nhân cả đấy."
"Ngươi còn chê nàng kiêu ngạo, hống hách." Bàn tay Giang Huyền Thanh nắm chặt thành quyền.
"Đó gọi là phu nhân nhà cá tính.” Thôi Dập ngước mắt y, giọng điệu đủng đỉnh: "Ta còn đang cầu mong nàng sai bảo đây . Tốt nhất là nàng gì cũng đều réo tên đầu tiên."
Sắc mặt Giang Huyền Thanh lúc xanh lúc trắng, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Thôi Dập y một hồi, bỗng nhiên thu nụ .
"Cố Lệnh Nghi như , nhưng ngươi chỉ hưởng thụ những lợi ích nàng mang , coi những điểm độc nhất vô nhị của nàng là khuyết điểm mà chà đạp hết đến khác. Hiện tại hai đường ai nấy , những lời chê bai , mong ngươi đừng bao giờ nhắc nữa." Nói đoạn, thẳng dậy, thẳng mắt Giang Huyền Thanh.
"Hơn nữa, Cố Lệnh Nghi là thê t.ử danh chính ngôn thuận, tam thư lục sính đàng hoàng của . Nể tình cố nhân quen lâu, mới lòng báo tin cho ngươi. Ngươi mừng cho chúng thì thôi.” Thôi Dập dừng một nhịp, khéo léo để lộ một sự nghi hoặc: "cớ bày cái bộ dạng tức tối ?"
Giang Huyền Thanh y hiện giờ mang phận gì mà đòi lớn lối mặt ?
"Ta bao giờ chà đạp nàng.” Giang Huyền Thanh buột miệng chối cãi: "Quen từ thuở nhỏ, rõ nàng thể hơn, nàng xứng đáng trở nên hảo hơn thế."
"Hơn nữa, vì bộ dạng , trong lòng Thôi Thừa Minh ngươi chẳng lẽ tự hiểu ?" Giang Huyền Thanh ép sát tới thêm một bước: "Ta và nàng từng đính ước, còn ngươi là bạn của ! Giờ các ân ái mặn nồng, bảo thể bình tâm tĩnh khí cho ?"
Đâu chỉ là thể bình tâm tĩnh khí, từ cái dạo tiễn bến tàu xong, tâm trí Giang Huyền Thanh rối như tơ vò. Huống hồ gì lúc nhận thư báo hỉ của Thôi Dập, y tức đến mức hận thể lăn ngất xỉu!
Thôi Dập thong thả gấp nếp bức thư , cất trong phong bì. Đoạn, ngước mắt lên, rành rọt từng chữ: "Vậy thì ngươi ráng mà nhịn ."
Giang Huyền Thanh sững .
"Trước đây từng nhịn. Lúc Cố Lệnh Nghi còn hôn ước với ngươi, từng vượt quá giới hạn.” cách một chiếc bàn, Thôi Dập thẳng mắt y, hề chớp: "Huyền Thanh , bây giờ đến lượt ngươi nhịn ." Có điều chỉ nhịn nhất thời, còn Giang Huyền Thanh nhịn cả đời cơ.
Thôi Dập quá hiểu tính nết của Cố Lệnh Nghi. Nàng tuyệt đối sẽ bao giờ đồng ý dây dưa một mối quan hệ tình tay ba phức tạp. Nếu manh động xen , sẽ vĩnh viễn đ.á.n.h mất cơ hội. Vậy nên cái thuở họ từ hôn, Thôi Dập đành ngậm ngùi an phận. đến tận bây giờ vẫn nhớ như in, giữa một đám đông nhốn nháo, Cố Lệnh Nghi luôn là đầu tiên tìm thấy bóng dáng Giang Huyền Thanh. Xuyên qua đám đông, xuyên qua bóng hoa, xuyên qua cả đại sảnh ồn ào náo nhiệt, chỉ một cái liếc mắt là nàng tìm thấy. Thôi Dập thu trong góc, cảnh tượng lặp lặp bao nhiêu . Hắn nghĩ, lúc lẽ oán hận Cố Lệnh Nghi.
Oán hận nàng dành sự thiên vị quá mức chói lóa cho kẻ khác, và càng oán hận nàng phớt lờ một cách quá đỗi hiển nhiên. Thôi Dập lúc chẳng khác nào tên phản diện trong truyện, chui lủi nơi tối tăm mà rủa xả tên nam chính xứng với nữ chính mau mau xuống đài, để chừa cho một tia hy vọng.
Nay vật đổi dời, Thôi Dập chễm chệ chiếm vị trí trung tâm. Hắn vô cùng khảng khái đem bí kíp nếm mật gai năm xưa truyền cho Giang Huyền Thanh, coi như giúp y bớt vài đường vòng vèo.
Thế nhưng Giang Huyền Thanh rõ ràng hề cảm kích.
"Nhịn?" Giọng y run rẩy: "Ngươi ý gì? Hóa ngươi thầm thương trộm nhớ nàng từ lâu ?" Lời còn dứt, Giang Huyền Thanh vung một cú đ.ấ.m thẳng mặt.
Thôi Dập nghiêng đầu né gọn. Ồ, lỡ miệng bại lộ .
một gã thư sinh trói gà chặt thì đ.á.n.h đ.ấ.m gì . Thôi Dập nương tay, vung ngay một quyền đáp trả, giáng thẳng tắp vai Giang Huyền Thanh.
Giang Huyền Thanh loạng choạng lùi một bước, nghiến răng lao . Hai lao tẩn lăn lộn, đ.â.m sầm đổ mấy chiếc ghế. Chén bàn chao đảo, nước sóng ướt sũng một góc phong thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-108-su-thien-vi.html.]
Thôi Dập đè nghiến Giang Huyền Thanh xuống, đ.ấ.m một phát, bồi thêm phát nữa.
Chỉ đợi Giang Huyền Thanh động thủ thôi. Đang sầu não vì mớ sức lực thừa thãi do uống t.h.u.ố.c bổ chỗ xả, tự nhiên cái bao cát dâng tận miệng: "Giang Huyền Thanh, ngươi thể trơ trẽn thế hả, dám dòm ngó phu nhân của bằng hữu!"
"Ta và nàng từng đính ước!" Giang Huyền Thanh giãy giụa, cố gắng phản đòn nhưng ăn thêm một đấm.
"Ngươi cũng đấy chỉ là ' từng' thôi ! Đính ước thì cũng thành !"
Hai kẻ choảng từng cú đau điếng. Dĩ nhiên, diễn biến chính vẫn là Thôi Dập đè đầu cưỡi cổ Giang Huyền Thanh mà đấm. Đang lúc hăng máu, chợt tiếng gõ cửa vang lên.
"Cốc... Cốc... Cốc." Ba tiếng rành rọt.
"Thôi Dập? Đến giờ tan tầm , đến đón ." Giọng bên ngoài vọng . Là Cố Lệnh Nghi lo lắng cho nên chinh đến đón!
Mắt Thôi Dập sáng rỡ. Hắn cúi đầu liếc Giang Huyền Thanh đang đè bẹp đất - y đang vật vã tìm cách bò dậy, chắc do tiếng Cố Lệnh Nghi nên giữ chút thể diện. Con ngươi Thôi Dập đảo một vòng, nhanh như chớp ngã bệt xuống đất, ôm bụng rú lên: "Ôi chao!"
Cố Lệnh Nghi ngoài cửa. Vốn dĩ tiếng "bình bịch" bên trong thấy chột , nay tiếng Thôi Dập kêu la t.h.ả.m thiết, nàng chẳng màng gì nữa, trực tiếp đẩy tung cửa xông .
Đập mắt nàng là Giang Huyền Thanh đang vịn mép bàn còng lưng thở dốc, búi tóc xiêu vẹo, mặt bầm dập mấy chỗ. Còn Thôi Dập thì đang co quắp sàn, tay ôm riết lấy bụng.
Chỉ trong một cái chớp mắt, ngọn lửa giận dữ bốc thẳng lên đỉnh đầu. Cố Lệnh Nghi gầm lên: "Giang Huyền Thanh!" Nàng chạy ùa tới, xổm xuống đỡ Thôi Dập dậy, thấy ôm bụng bèn hoảng hốt hỏi xem , đau ở , cần mời đại phu .
Giang Huyền Thanh ôm lấy mạn sườn đang nhói đau, há mồm định thanh minh: "Ta hề..." Thôi Dập diễn cái trò gì thế , y đ.á.n.h trúng chỗ đó !
Thế nhưng lời còn kịp khỏi miệng, Cố Lệnh Nghi thẳng thừng ngắt lời: "Giang Huyền Thanh, ngươi bớt tự cao tự đại ? Ngươi rốt cuộc còn loạn đến bao giờ?"
"Ngày chính ngươi là đòi từ hôn, chẳng ai nợ nần gì ngươi cả.” nàng đỡ Thôi Dập lên, ngước mắt trừng y, trong đáy mắt rặt một vẻ chán ghét bực bội: "Vậy mà ngoảnh mặt ngoảnh mặt , ngươi cứ như thể quên sạch sành sanh những ân oán cũ, năm bảy lượt mò đến giả mù sa mưa. Ở kinh thành phát điên còn đủ, giờ còn vác mặt bám theo tận Minh Châu."
Đôi môi Giang Huyền Thanh mấp máy, nhưng Cố Lệnh Nghi chẳng màng y giải thích, tiếp tục đay nghiến: ", và Thôi Dập tình cảm nam nữ, nhưng đến lượt ngươi quản ? Dựa cái gì mà ngươi dám tay đ.á.n.h ?"
"Thôi Dập từng với ngươi! Trước khi từ hôn, và trong sạch, hề bất cứ vướng mắc tình cảm nào. Bọn thẹn với lòng. Hơn nữa, Thôi Dập còn dâng tặng ngươi một tiền đồ rộng mở. Bao nhiêu ao ước một chức quan như thế mà , nó rơi cái rụp xuống đầu ngươi. Chàng đối xử với ngươi thể coi là trọn tình trọn nghĩa, mà nay ngươi đang cái trò gì? Đây là cách ngươi báo đáp ?"
"Lời cũng hết. Nếu công cán, thì lo tròn bổn phận của . Những chuyện khác, Giang Huyền Thanh, ngươi tự giải quyết cho ."
Nói xong, Cố Lệnh Nghi thèm bố thí cho Giang Huyền Thanh thêm một cái liếc mắt. Nàng đỡ Thôi Dập, dịu giọng hỏi: "Chàng chuyện chính sự với xong ? Chúng về ?"
Thôi Dập lắc đầu: "Hôm nay chỉ là đón tiếp thôi. Chính sự ngày mai đến nha phủ tìm bàn ."
"Được, chúng ." Cố Lệnh Nghi dìu Thôi Dập lưng bước ngoài.
Cánh cửa mở , ánh tà dương xiên khoai hắt , kéo dài bóng của hai nền đất. Họ sóng vai cạnh , chỉ thoáng qua thấy quá đỗi xứng đôi lứa.
Giang Huyền Thanh vịn tay mép bàn chôn chân tại chỗ, c.h.ử.i cho đờ đẫn cả . Khắp y đau nhức, nhưng lồng n.g.ự.c càng đau hơn, nàng thèm y thêm lấy một .
Thế nhưng, Thôi Dập lén ngoái đầu . Vứt bỏ bộ mặt nhăn nhó rên rỉ mặt Cố Lệnh Nghi lúc nãy, nhe răng một nụ rạng rỡ chói lòa, vẻ mặt đắc ý tận mạng.
Nụ mỉa mai chọc tức Giang Huyền Thanh đến mức tối sầm mày mặt. Thôi Dập, cái đồ ngụy quân t.ử hai mặt!
Cố Lệnh Nghi xe ngựa đến. Sau khi dìu Thôi Dập lên xe, nàng quả quyết buông tay, dịch sang một bên, lạnh nhạt : "Đừng diễn nữa."
Ban đầu vì quá lo lắng nên rối trí, khỏi cửa nàng mới bình tâm nghĩ . Thôi Dập tuy võ công Tiền Tĩnh Kiều, nhưng cái hồi ở chùa Hộ Quốc, chẳng cũng chỉ cần vài chiêu là đ.á.n.h gục hai tên thổ phỉ ? Giang Huyền Thanh tuy cũng am tường lục nghệ của bậc quân tử, nhưng chung quy chỉ là múa may cuồng màu, tuyệt đối cửa đ.á.n.h một kẻ từng trận mạc như Thôi Dập.
Bị vạch trần, Thôi Dập cũng chẳng hề sượng sùng.
Hôm nay vui lắm, vở kịch vả mặt cẩu huyết dài tập cuối cùng cũng công chiếu, còn đích Cố Lệnh Nghi mặt chống lưng. Giờ đây, sự ưu ái, thiên vị của nàng đều thuộc trọn vẹn về Thôi Dập .
Bàn tay ôm bụng của Thôi Dập vẫn buông, kéo tay Cố Lệnh Nghi bắt nàng nghiệm thương: "Là động thủ , chỉ tự vệ chính đáng thôi. Với bụng đau là thật đấy, lúc phản đòn vô tình va góc bàn."
Cố Lệnh Nghi lôi thôi lằng nhằng với Thôi Dập xe ngựa, nhưng thao tác của nhanh như chớp. Chỉ chớp mắt một cái, cúc áo quan phục bung , tay Cố Lệnh Nghi áp chặt lên bụng của .
"Kiểu Kiểu, nàng xoa xoa cho cơ."
Cố Lệnh Nghi cạn lời.
Thôi, đ.â.m lao đành theo lao. Nghĩ bụng hôm nay Thôi Dập cũng coi như chịu tai bay vạ gió, nàng bèn thuận tay xoa nắn vài cái cho lệ, hỏi: "Đỡ hơn ?"
Thôi Dập vốn định tiếp tục nũng tỏ đáng thương, nhưng bàn tay Cố Lệnh Nghi mềm mại quá. Cái xoa đầu tiên còn gồng , đến cái xoa thứ ba thì chẳng đau đau nữa, chỉ thấy một luồng khí nóng hầm hập chạy xộc xuống .
"Thôi Dập, ..."
Đang phân vân nên bảo Cố Lệnh Nghi bỏ tay , cứ để nàng xoa tiếp thế e là chịu nổi mất. Bỗng nàng gọi tên .
"Sao thế?" Giọng nghẹn .
Bàn tay mềm mại rời , Thôi Dập phản xạ đưa tay định với theo, nhưng ngay lập tức mũi bóp chặt.
"Còn trăng gì nữa? Thôi Dập, chảy m.á.u mũi ! Giang Huyền Thanh đ.á.n.h cả mũi ?"
Đầu óc Thôi Dập choáng váng cuồng. Chuyện thì liên quan gì tới cái tên thư sinh chân yếu tay mềm Giang Huyền Thanh chứ! Ai dà, kém cỏi đến mức chảy m.á.u mũi lúc , nếu thì vòi Cố Lệnh Nghi vuốt ve thêm một chốc nữa .
Tại Tạ trạch Minh Châu, trời nhá nhem tối, Tạ gia chủ nắm lai lịch của vị Khâm sai đặt chân đến.
"Ngươi vị Cố quan chính đây là vị hôn thê của Khâm sai?" Tạ gia chủ bưng chén lên nhấp một ngụm.
Thấy kẻ báo tin gật đầu xác nhận, ông nhớ đến mật báo từ tai mắt cài cắm ở trạm dịch. Vị Thôi Tri phủ và Giang Khâm sai lúc bước phòng thì vui vẻ hòa thuận, lúc trở một thì dìu, một thì mặt mũi sưng vù, thế mà mồm cứ khăng khăng là lỡ trượt chân ngã.
Nghĩ đến nhà họ Phương dạo việc thuận tay, Tạ gia chủ nhếch mép nhạt. Cái kế ly gián , chỉ Thôi Dập mới xài.
"Nhiều khi cứ tưởng là mời viện binh, nhưng ai dè là bùa đòi mạng cũng nên." Tạ gia chủ nhàn nhã thưởng thức tách .
Đây là loại Vọng Hải danh bất hư truyền của Minh Châu, mang hương đậu thơm ngát. Chỉ tiếc là vùng ngoài chẳng quen uống nổi.