Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 133: Câu chuyện của họ 2 (Ngoại truyện Dương Doanh & Thôi Tuần)
Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:34:25
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng Chạp sắp tới, bên ngoài lạnh đến mức thở sương. Thôi Tuần trong phòng, đang bận rộn thu dọn hành lý giúp Dương Doanh.
Hắn trúng tên thương nặng, Dương Doanh từ Nghi Thành tới gấp, bên chỉ mang theo mỗi một nha . Thôi Tuần tính nàng thích lạ chạm đồ đạc của , nên đành đích dọn dẹp.
"Bộ bài mã điếu cần mang về , cứ để cho mấy vị phu nhân nhà họ Nghiêm .” Dương Doanh lên tiếng.
Bàn tay đang cầm hộp bài của Thôi Tuần khựng , : "Nàng cũng thích mà, thể tặng Nghiêm phu nhân thứ khác."
"Trước thì thích, nay nhạt , chi bằng lòng ."
Hộp bài bỏ , Thôi Tuần trầm mặc thu dọn tiếp. Ngày mai khởi hành về kinh, đồ đạc cũng gom tươm tất bảy tám phần. Thôi Tuần việc lưu loát, chẳng mấy chốc xong xuôi.
"Trời còn sớm nữa, về nghỉ ngơi .” Dương Doanh nhắc nhở .
Thôi Tuần lời. Hắn bước tới sát bên, cúi ép nàng lòng. Dương Doanh giơ tay định đẩy , lập tức nắm lấy cổ tay nàng, cúi đầu dán xuống một nụ hôn sâu.
Nàng ngoảnh mặt né tránh, bèn đuổi theo, môi vờn ép lên môi nàng, đầu lưỡi cạy mở hàm răng.
Vậy , thứ nàng thấy nhạt chỉ là bài mã điếu thôi ? Có đối với cũng nhạt ?
dạo gần đây, rõ ràng nàng vẫn ngẩn ngơ cơ mà.
Nàng giơ chân đá, Thôi Tuần tiên mặc kệ, đó gập gối ép sát tới, lấn tới cọ xát. Những ngón tay đang bấu chặt vạt áo thoắt cái buông lơi, vịn lên gáy .
Thôi Tuần dừng , lấn sâu thêm, dồn ép nàng tới mép bàn. Bàn tay áp sát bên eo nàng, càng lúc càng siết chặt.
Y phục vò cho nhăn nhúm, nhịp thở của nàng rối loạn . Chớp mắt một cái, nàng bế bổng lên, hướng về phía mép giường. Giọng Dương Doanh nghẹn : "Thương tích của vẫn khỏi hẳn mà."
"Không .” Thôi Tuần cúi đè xuống, đặt nụ hôn lên cổ nàng, còn nàng đẩy nữa.
Ngón tay chai sạn trượt , lách trong, càn quấy hai cái. Cảm giác ẩm ướt trơn dính dâng lên, khe khẽ ngậm lấy . Vòng eo nàng khẽ nảy lên, tựa như rốt cuộc cũng chờ đợi điều .
Dạo dẫu cãi vã, chuyện phòng the vẫn diễn như thường. lúc nàng mang thai, luôn kiềm chế, dám dùng sức lực mạnh. Nàng c.ắ.n chặt môi kìm nén âm thanh, nào cũng lơ lửng lưng chừng, đều cả.
Chiếc giường nhỏ hơn nhiều so với ở trong phủ, Thôi Tuần là con nhà võ, cử động là giường phát tiếng cọt kẹt.
Hắn đành luôn để ý, cánh tay chống giữ một cách nhất định, bàn tay còn lót gáy nàng, che chắn để nàng đụng đầu thành giường.
Hắn thúc sâu trong, nàng quắp lấy eo , ngửa cổ lên, từ trong yết hầu tràn một tiếng nức nở.
A Doanh . Nước mắt trượt dài từ khóe mi. Hồi mới thành , Thôi Tuần luống cuống tay chân, vội vàng dừng dỗ dành nàng. nay , rơi lệ là một cách phản ứng ướt át khác của nàng.
Nàng càng tợn, càng siết chặt.
Dương Doanh nức nở há miệng c.ắ.n lên vai . Bờ vai cứng như đá tảng, c.ắ.n chẳng xi nhê gì. Nàng vươn tay, ấn thẳng lên vết sẹo do mũi tên để của , dùng sức dằn mạnh.
Thôi Tuần đau đến phát run, nhưng động tác bên vẫn hề ngừng nghỉ.
Dương Doanh ngẩng đầu lên, ngắm hàng chân mày tuấn dật của , dáng vẻ nhăn mặt vì đau đớn, thậm chí từ nơi gắn kết cọ xát, nàng cũng cảm nhận đang run rẩy.
Một cảm giác khoái ý kỳ lạ trào dâng. Dương Doanh ngửa đầu hôn , c.ắ.n rách môi , mùi rỉ sét tanh nồng lan tỏa.
Thôi Tuần, đau ?
Đau thì cứ đau , nàng chẳng bận tâm nổi nữa .
Thôi Tuần kỳ thực giỏi chịu đau, nhưng cảm nhận sự hưng phấn của , dồn dập thở dốc, còn cố sức kìm nén nữa, để lộ dáng vẻ yếu ớt.
Hắn phối hợp tiến lên hề né tránh, thậm chí còn đưa tay phủ lên bụng của nàng, lòng bàn tay đè mạnh.
Dương Doanh vốn căng tức đến cực điểm, lúc càng thêm chật chội, da đầu tê dại.
"Ưm..." Nàng lập tức căng cứng .
"Vẫn chứ?" Thôi Tuần hỏi, lực đè ở tay càng mạnh thêm, eo bụng lùi hung hăng va đập tới.
Nước mắt Dương Doanh tuôn rơi dữ dội, nàng cào cấu , mắng c.h.ử.i , câu chữ vỡ vụn.
"Thôi Tuần... cái đồ súc sinh nhà ..."
"Phải, là súc sinh. A Doanh, sai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-133-cau-chuyen-cua-ho-2-ngoai-truyen-duong-doanh-thoi-tuan.html.]
Lực đè lên bụng lúc nặng lúc nhẹ, phối hợp với nhịp điệu của Thôi Tuần, từng gợn sóng nhấp nhô lan tỏa, chẳng tài nào thu .
Hắn dịu dàng hôn lên đôi mắt đang thất thần của nàng, siết chặt vòng tay, ôm trọn lấy những tiếng nức nở và cái rùng run rẩy của nàng.
Vậy nên A Doanh , thực sự sai , nàng thể tha thứ cho ?
Hai lâu mật, nay chỉ khẽ chạm như ngọn lửa hoang thiêu đốt đồng cỏ.
Trên đường trở về đô thành, vết thương vai Thôi Tuần lúc lúc , cứ tái tái .
lẽ lấy nhan sắc thờ vốn chẳng là kế lâu dài. Vừa đặt chân về Quốc công phủ, bức hưu thư tay lúc xuất chinh lù lù xuất hiện mặt.
Thấy Thôi Tuần cúi gằm mặt lên tiếng, giả câm giả điếc, Dương Doanh vô tình : "Chàng trốn tránh cũng vô ích, hưu thư ký tên từ lâu, mang nộp lên quan phủ là hiệu lực ngay lập tức."
Thôi Tuần vẫn níu kéo, nhưng Dương Doanh hề mảy may d.a.o động. Nàng chỉ hỏi: "Phu thê chung sống với , vì luôn bằng Nhị lang ?"
Giữa lúc Thôi Tuần còn đang sững sờ, Dương Doanh đáp: "Nhị lang yêu con của Lệnh Nghi. Còn Bình Chương, yêu thê t.ử của . Dù cho thê t.ử đó là ai chăng nữa, điều đó với vốn hề quan trọng."
Đưa hưu thư đến phủ Thuận Thiên, chuyện hòa ly trưởng bối hai nhà đều , nhưng vì đ.á.n.h tiếng với Phủ doãn Thuận Thiên nên ầm ĩ lên.
A Doanh vẫn còn trẻ, Thôi Tuần thắng trận khải trở về, còn đỡ tên cho chủ tướng mà thoát c.h.ế.t trong gang tấc. Nể mặt danh tiếng, lúc cũng tiện công khai chuyện hòa ly.
Đứa trẻ Dương Doanh đón về Dương gia ở tạm, Thôi Tuần lủi thủi trở về Tùng Phong Đường trống trải.
"Nếu cưới Chu Uyển Quân, sẽ đối xử với nàng . Nay cưới , đối xử với . Bây giờ đấy, dù là vật, chỉ yêu cầu sự thuộc về duy nhất. Vậy nên Thôi Tuần, cần nữa."
Trong đêm tối mịt mù, lời của A Doanh cứ văng vẳng trong tâm trí. Thôi Tuần thắp đèn, trong bóng tối ngẫm những chuyện xưa cũ.
Thuở ấu thơ tao ngộ chiến loạn, chịu cảnh ly tán cha, Thôi Tuần hề sống lệch lạc, thậm chí còn gánh vác trách nhiệm nhiều hơn bạn đồng trang lứa.
Thời niên thiếu, tất cả những xung quanh, kể cả bản Thôi Tuần, đều đinh ninh rằng sẽ cưới Chu Uyển Quân thê tử.
Đến khi Tiên Thái t.ử qua đời, Chu gia bội ước, gả con gái cho Tam hoàng t.ử đang uy quyền tột đỉnh. Những xung quanh xúm khuyên can Thôi Tuần, rằng đối xử với Chu Uyển Quân đến , việc gì cũng lấy nàng ưu tiên hàng đầu, ắt hẳn là tình căn đ.â.m rễ sâu đậm lắm, bảo đừng quá đau lòng, cũng đừng hành sự xốc nổi.
Bị đề phòng chuyện cướp dâu, Thôi Tuần lúc bối rối. Hắn chỉ đang đối với thê t.ử tương lai của mà thôi. Nay Chu Uyển Quân còn là vị hôn thê nữa, thì nàng cũng chỉ là bạn thuở nhỏ, cớ cướp dâu?
Sau và Dương Doanh xem mắt, thành . A Doanh xứng đáng là một Thế t.ử phu nhân, nàng đáp ứng đủ mường tượng của Thôi Tuần về một vợ, thậm chí còn hơn thế nữa.
Thôi Tuần thẫn thờ đến tận nửa đêm. Nghe tiếng cồng điểm canh ba, Thôi Tuần vội rời khỏi Tùng Phong Đường, dắt ngựa khỏi phủ.
Trời tảng sáng, Dương Doanh đẩy cửa bước liền bắt gặp ngay một bóng hình thủ phục cửa. Nàng cau mày: "Giờ , tìm việc gì?"
"Có một chuyện nghĩ mãi , nên tới hỏi nàng."
Sắp đến giáp Tết, bên ngoài sương lạnh thấu xương, chẳng Thôi Tuần đây từ lúc nào, giọng nhả chữ cũng chậm hơn ngày thường.
Sương đọng hàng mi dài, đôi môi mỏng lạnh đến tái nhợt, nhưng chóp mũi và các khớp ngón tay ửng lên sắc hồng nhạt. Vốn dĩ mang một vẻ ngoài tuấn tú rạng ngời, nay ánh sớm mai hắt xuống, càng mang tới cho cảm giác trong trẻo thanh khiết.
"Được, .” giọng điệu bất giác dịu xuống, Dương Doanh nuốt nước bọt, thầm hận bản tiền đồ.
"A Doanh, nàng đúng, quả thực là yêu thê t.ử của ."
"Nàng thông minh như , thể cho , nay chúng hòa ly , nàng còn là phu nhân của nữa, tại vẫn nhớ nàng da diết thế ?"
Đã hòa ly , vị chồng cũ phong tư tú lệ chẳng chừng mực mà túm lấy tay áo nàng, như thể thực sự từ nàng tìm một đáp án.
Trái tim Dương Doanh thực vẫn còn cứng rắn lắm, nhưng những suy nghĩ khác thì bắt đầu rục rịch động đậy .
Dăm ba câu hỏi ngốc nghếch thế , Dương Doanh chẳng tâm trí mà giải hoặc, lẽ tự hiểu lấy mới .
Thế nhưng nàng cong khóe môi, khẽ : "Vấn đề mất thời gian lắm. Bên ngoài lạnh, trong ."
Cửa phòng khép lưng, Dương Doanh chẳng để cho cơ hội hỏi thêm câu nào, vòng tay qua cổ kéo cúi xuống, ngước đầu áp đôi môi lên môi .
Đôi môi lạnh ngắt, những ngón tay vươn cũng lạnh đến mức khiến nàng run rẩy, nhưng nơi đó nóng rực kinh . Dương Doanh ôm chặt lấy .
Trong cơn choáng váng mịt mù, Thôi Tuần vẫn đang phá hỏng bầu khí bằng một câu hỏi: "Có nàng tha thứ cho ?"
Nàng mở bừng mắt, khuôn mặt kề sát trong gang tấc của , chợt bật . Nàng vươn tay nâng lấy khuôn mặt , ngón cái vuốt ve khóe môi, há miệng c.ắ.n mạnh cằm một cái.
"Tập trung chút ."
Việc dạy dỗ tên ngốc cứ tạm gác , tận hưởng một phen , lát nữa lật mặt tính sổ cũng muộn.