Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 134: Câu chuyện của họ 3 (Ngoại truyện Lâm Hàm Thanh & Ngu Khương)
Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:49:57
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối năm qua, cái lạnh mùa xuân vẫn còn vương vấn. Tấm mành trúc treo hành lang gió thổi đong đưa nhè nhẹ. Lâm Hàm Thanh và mấy vị học t.ử hàn môn đang chắp tay hầu, nghiêm túc Ngu Thị lang huấn thị.
"Nửa tháng nữa là đến kỳ Thi Hội, lão phu điểm tên Khảo quan, gánh vác trọng trách chấm thi, nên tiện qua với các ngươi nữa. Sau ngày hôm nay, các ngươi hãy chuyển tới khách điếm Giang Hữu, tiền ăn ở thanh toán giúp , cứ an tâm mà ôn luyện."
Đám học t.ử vội vàng khom tạ ơn. Giữa lúc đang tràn ngập lòng ơn, dáng vẻ cau mày của Lâm Hàm Thanh vẻ lạc lõng.
"Sao thế? Hàm Thanh, ngươi việc gì ?" Ngu Thị lang cất tiếng hỏi.
"Hôm nay trong phủ đại nhân đang thắp hương đốt thứ gì ạ?" Lâm Hàm Thanh thận trọng cân nhắc: "Học sinh ngửi thấy... dường như mùi khét."
Khói đen bốc lên nghi ngút, uốn lượn bò lên mái hiên. Đợi đến lúc một đám vội vàng xách thùng nước lao đến hậu viên, thì những tàn lửa đỏ rực cũng lụi tắt gần hết.
Ngu phụ trừng mắt đứa con gái đang xổm bên chậu than, mặt mũi khói xông cho đen nhẻm, trông chẳng khác nào chui từ xó bếp , nổi giận mắng: "Ngu Khương! Con đang cái gì thế!"
Ngu Khương vốn sặc khói, thật vất vả mới dập lửa, ngoảnh ngoảnh ăn ngay một trận mắng, nước mắt kịp tuôn rơi.
Nuốt tiếng nức nở hai cái, nàng siết chặt nửa trang giấy cháy dang dở trong tay, nghẹn ngào đáp: "Chỉ là đốt mấy tờ bản thảo thôi mà, mùa đông nay qua , con đốt những bài thơ trong mùa đông gửi cho nó..."
Ngu Thị lang đang răn dạy nữ nhi, Lâm Hàm Thanh đặt thùng nước xuống, cúi đầu lùi hành lang, dám thêm. Thế nhưng, ánh mắt thoáng qua ban nãy in hằn trong tâm trí , vệt nước mắt lăn qua lớp bụi than màu xám đen, tựa như hai vệt bánh xe ngựa in hằn con đường đất mấp mô.
Nỗi bi thương của Ngu tiểu thư thực sự quá đỗi rõ ràng.
Lúc xách thùng chạy gấp, nước sóng ướt sũng cả mu bàn chân, đôi giày lạnh nặng trịch, thật chẳng thoải mái chút nào. Lâm Hàm Thanh vốn là giỏi nhẫn nhịn, sớm quen với sự khó chịu .
Lâm Hàm Thanh vốn giỏi nhẫn nhịn, khói đen bay lên như nỏ mạnh hết đà, cố gắng đè nén, nhưng cuối cùng vẫn nhếch khóe môi… Vậy nên, mùa đông qua , rốt cuộc nhận bản thảo của Ngu tiểu thư ?
Lâm Hàm Thanh ngờ nhanh chóng chứng kiến Ngu tiểu thư rơi lệ thêm nữa đến thế.
Hắn mang đến một tin dữ.
"Ngu tiểu thư, Ngu đại nhân... quả thực hai ngày đột ngột qua đời vì bạo bệnh trong ngục ."
Lúc thốt câu , hốc mắt Lâm Hàm Thanh nóng rực, nhưng những giọt nước mắt to tướng lã chã tuôn rơi từ một đôi mắt khác.
Nàng đến mức suýt ngất lịm .
Hắn đỡ lấy nàng, gắng trao cho nàng chút điểm tựa. Trán Ngu tiểu thư hờ hững gục lên vai , nước mắt lộp bộp thấm ướt một mảng áo.
Đợi tiếng vơi đôi chút, Lâm Hàm Thanh mới lên tiếng: "Chuyện thành để tránh họa, nàng thể cân nhắc đến ."
Ngu Khương kinh ngạc ngẩng đầu lên, nước mắt nhòe tầm , khiến nàng rõ nét mặt của Lâm Hàm Thanh. Nàng mở miệng vội từ chối: "Không cần , chắc chắn sẽ còn cách khác."
Kiểu Kiểu hôm qua giúp nàng dò hỏi tin tức của phụ , nay tin tức chính xác . Ngu Khương tuy đau lòng tột độ, nhưng thể cứ mãi thế .
Nàng vội vã lau nước mắt, : "Ta... báo cho mẫu . Lúc dầu sôi lửa bỏng thế , đa tạ sẵn lòng mạo hiểm giúp đỡ."
"Huynh là phương Bắc, đỗ Tiến sĩ, đừng dính líu chuyện của Ngu gia gì."
Ngu tiểu thư từ chối, Lâm Hàm Thanh cũng chẳng lấy bất ngờ.
Ngu gia vốn là nhà tích thiện, Ngu tiểu thư là thiên kim đài các cành vàng lá ngọc. Cho dù nhất thời sa cơ lỡ bước, ắt hẳn sẽ nhiều giang tay cứu giúp. Sự giúp đỡ của một kẻ như Lâm Hàm Thanh vốn chẳng gì đáng quý.
Lâm Hàm Thanh rũ mắt, dùng sức ấn mạnh lên vết bầm tím mu bàn tay. Cơn đau khiến tỉnh táo… những kẻ thế cô sức yếu, dẫu dốc hết lực, thứ trao rốt cuộc vẫn chỉ nhỏ bé đến mức đáng nhắc tới.
Ngu Khương cắm cúi chạy về sương phòng. Đến lúc bước gian trong thì ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, nàng bỗng khựng .
Mẫu tông thất ruồng bỏ, trở về bèn đổ bệnh liệt giường.
Vừa nãy nàng từ chối sự giúp đỡ của Lâm Hàm Thanh cao thượng là thế, kéo chịu họa lây.
Nào ngờ mới qua đầy nửa nén nhang, nàng trơ tráo thấy hối hận ?
Lưu ma ma bảo mẫu cứ đăm đăm lên xà nhà, sợ bà nghĩ quẩn, Lưu ma ma dám chớp mắt lấy một cái, túc trực bên cạnh. Một mẫu như liệu thể chịu đựng nổi cú sốc mất phụ nữa ?
Hàm răng Ngu Khương bất giác va lập cập. Nàng sợ hãi, nàng thực sự sợ hãi... Rất đến giúp nàng một tay...
chẳng còn ai nữa , ngay cả tông thất cũng tránh né con nàng như tránh tà. Nàng cũng hại Lâm Hàm Thanh, nhưng nàng thực sự hết cách ...
Lúc Ngu Khương hớt hải chạy , Lâm Hàm Thanh vẫn rời . Nay Ngu gia chẳng còn trụ cột, nán thêm một chút, xem việc gì cần đến .
Ngu tiểu thư dừng bước, vươn tay , lòng bàn tay xòe mở, để lộ một lọ sứ nhỏ màu xanh lục, hỏi : "Vết thương đau lắm ? Dùng t.h.u.ố.c trị ngoại thương nhanh khỏi lắm."
"Không ." Thấy Ngu tiểu thư ý định rút tay về, Lâm Hàm Thanh đành đón lấy: "Ta cứ tưởng giấu kỹ lắm ."
"Chắc chắn vì bênh vực phụ giữa đám học t.ử phương Bắc nên mới thương. Ta sợ đau, thế nên thể dễ dàng thấu nỗi đau của khác.” Ngu Khương thì thầm.
Cứ theo cái miệng tích đức của Thôi Dập mà , nàng chính là kiểu thấy hoa rụng cũng nhỏ hai giọt nước mắt cá sấu.
Dạo khi Lâm Hàm Thanh trọ nhà nàng, Ngu Khương sớm thấu sự khó khăn và sự nỗ lực khắc khổ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-134-cau-chuyen-cua-ho-3-ngoai-truyen-lam-ham-thanh-ngu-khuong.html.]
Giữa mùa đông giá rét, mặc bao nhiêu lớp áo, nhưng chẳng bộ nào thực sự giữ ấm, nên đành mặc thật nhiều áo chồng lên .
Vài chạm mặt, luôn giữ đúng khuôn phép, từng ngẩng đầu lên, chỉ vì quá trân trọng cơ hội, rước họa .
Ngọn đèn chong thâu đêm Tàng Kinh Các là do thắp, cốt chỉ để tranh thủ học ké thêm vài trang sách.
"Lâm công tử, nếu đồng ý lấy , thể giải quyết khẩn cấp mắt ?" Ngu Khương thấy giọng chính vang lên.
Lâm Hàm Thanh vượt qua muôn vàn gian truân mới tới ngày hôm nay, mà nàng vẫn ích kỷ lựa chọn liên lụy tới .
Ngu Khương cúi gầm mặt, nức nở. Nàng quả thực quá tồi tệ.
Thấy Ngu tiểu thư ấm ức rơi nước mắt, Lâm Hàm Thanh nhịn nhịn, cuối cùng vẫn lấy từ trong n.g.ự.c chiếc khăn tay bằng vải thô , đưa cho nàng.
Nước mắt lau khô, nhưng khuôn mặt trắng nõn cọ xát đến ửng đỏ.
Quả nhiên, Ngu tiểu thư lúc chỉ thiếu một chiếc khăn tay, tình cờ , nhưng nàng thể cả đời dùng chiếc khăn vải thô như thế , thực sự hề tương xứng.
Lâm Hàm Thanh hạ thấp giọng, kiên định hứa hẹn: "Đừng buồn nữa, kế tạm thời mà thôi."
Nhờ Cố gia giúp đỡ, chọn cho Lâm Hàm Thanh một huyện vùng Diêu Huyện sơn thủy hữu tình, để âm thầm đưa con Ngu gia nhậm chức.
Giữa đường vòng đón Lâm mẫu. Lâm mẫu tính tình kiên nghị, quả quyết, bà bầu bạn, tâm tình của Ngu mẫu cũng khuây khỏa nhiều.
Ngu Khương cũng ít hơn, dần trở nên kiên cường, lúc nào cũng cắm cúi chạy đường dài.
Trong gian phòng trạm dịch, Lâm Hàm Thanh trải chiếu ngủ đất, nửa đêm bỗng thấy tiếng sụt sịt nho nhỏ vang lên.
Hóa là nữa, mà là trốn một ban đêm.
Hắn dậy, giường đang nức nở nỉ non: "Xin , ồn đến ngủ ?"
Người mặt đang cố nén nước mắt, nhưng giống hệt chiếc thùng nước đầy tràn mà Lâm Hàm Thanh xách ngày cứu hỏa dạo nọ, chỉ cần khẽ rung nhẹ là nước mắt sẽ trào .
Hắn xích gần, đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu nàng, để nàng tựa vai , cho nàng một điểm tựa, dịu giọng : "Không , thì cứ ."
Mảng áo vai nhanh chóng trở nên ướt đẫm nặng trĩu. Ngu Khương nức nở giải thích: "Ta là vì... từ nhỏ đến lớn bao giờ bộ xa thế , chân đau quá."
"Ừm." Lâm Hàm Thanh hùa theo, vất vả đường trường đúng là khổ cực thật.
"Thực cũng đến nỗi khổ lắm, phong cảnh dọc đường cũng ." Ngu Khương tìm lời bào chữa.
"Chỉ cần nàng chán ghét, là ."
"Đa tạ bá mẫu giúp đỡ chăm sóc của , giúp đỡ quá nhiều , thực sự đa tạ ."
“Không cần khách sáo đến thế . Nếu nhờ sự giúp đỡ của đại nhân, giờ cũng chẳng đang ở chốn nào .”
Nàng định rằng “ chí thì nên”, rằng với phẩm hạnh và tính cách của Lâm Hàm Thanh, dù cha nàng giúp đỡ thì sớm muộn gì cũng sẽ nên nghiệp lớn.
Thế nhưng, khi mở miệng, giọng nàng nghẹn đặc vì tiếng : “Lâm Hàm Thanh, thực lòng… đang nhớ cha.”
Lâm Hàm Thanh giơ tay lên, ngập ngừng một lát cuối cùng cũng nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng nàng, dỗ dành: “Vậy thì cứ nhớ thôi. Nàng quyền nhớ mà.”
“Chỉ là… lúc nhớ cha, nàng cũng đừng quên ngắm đường . Chẳng nàng cũng , phong cảnh dọc đường lắm ?”
Cứ thế, bàn tay vỗ về mãi cho đến khi Ngu Khương lúc nào . Đến sáng hôm , khi mở mắt , đôi mắt nàng sưng húp, mí mắt nặng trĩu như quả cân đè xuống.
Lại là đường núi gập ghềnh, xe ngựa lắc lư dữ dội quá, nàng đành xuống xe bộ.
Ngu Khương nheo đôi mắt sưng vù, bước chân nặng nhọc. Nàng đau lòng nhận , đến cả nàng bộ còn nhanh hơn cả nàng.
Đi thêm một quãng nữa, Lâm Hàm Thanh bỗng xổm xuống mặt nàng, lên tiếng: “Nếu chân đau, thì lên đây cõng.”
Ngu Khương từ chối, nhưng ý chí của nàng yếu đuối chẳng cho phép bản mạnh miệng.
Nằm úp lên lưng Lâm Hàm Thanh, lòng nàng dâng lên sự cảm kích đến ứa nước mắt. Thế nhưng vì mắt quá đau, nàng chỉ thể ậm ừ vài tiếng, kiểu “chỉ thấy sấm chẳng thấy mưa”: “Lâm công tử, đa tạ . Thuở nhỏ cha cũng từng cõng như thế . Nay bên cạnh , cảm giác cũng giống như đang ở cạnh cha .”
Lâm Hàm Thanh khựng một nhịp, đoạn rảo bước nhanh hơn, đáp: “Không . Chẳng qua là do Ngu tiểu thư chậm quá, chậm trễ hành trình mà thôi.”
“Cái gì cơ?” Ngu Khương vui, phụng phịu: “Huynh chẳng giống cha nữa .”
Ngu Khương định bụng sẽ mẩy nhảy xuống khỏi lưng , nhưng nỗi đau ở chân khiến nàng nén nhịn, đành ngậm ngùi im, ngoan ngoãn tựa lưng .
Lâm Hàm Thanh khẽ hỏi: “Ừm?”
“Giống… ca ca hơn.” Ngu Khương vội đổi giọng.
Haiz, mấy cuốn thoại bản đều , phận nhờ vả, chịu chút lời tiếng là lẽ đương nhiên. Thôi thì cứ dẻo miệng một chút cho xong chuyện .