Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 19: Tứ yến

Cập nhật lúc: 2026-05-09 10:19:36
Lượt xem: 421

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ Thân sắp điểm, tiệc tránh nóng bày biện ở bờ bắc hồ Thái Dịch. Cố Lệnh Nghi và mẫu cung nhân dẫn đường, tìm chỗ . Đứng lặng một chốc, của Nghi Lễ Ti quỳ xuống tấu thỉnh, cung thỉnh bệ hạ giá lâm.

Mọi đồng loạt quỳ nghênh đón, hô vang vạn tuế, nhưng bệ hạ chỉ xua tay: "Bữa tiệc chỉ để giải nhiệt ban phúc, cần đa lễ."

Tiếng tấu nhạc vang lên, lục tục chỗ, cung nhân bưng mâm thức ăn, rượu nước lượt tiến .

Nam nữ tách tịch. Trịnh Hoàng hậu an tọa ở vị trí cao nhất bên phía nữ quyến, dẫn đầu nâng ly rượu, các phu nhân tiểu thư mới dám cầm đũa.

Đương kim thánh thượng vốn trọng lối sống giản dị, nên đồ đựng thức ăn cũng mộc mạc, thấy vàng ngọc, phần lớn là đồ đồng, đồ sứ. Thức ăn cũng đều là những món cung đình bình thường, bàn chẳng kỳ trân dị thú gì, nhưng đều miệng, thanh mát.

Cố Lệnh Nghi nhón ăn hai miếng gà bọc lá sen, húp một ngụm súp củ sen, súp trong vắt vị thanh ngọt, hợp mùa giải nhiệt. Mẫu thấp giọng trò chuyện cùng nàng, Cố Lệnh Nghi thi thoảng hùa theo vài câu, giữa yến tiệc cung đình vài phần thư thái.

Trịnh Hoàng hậu vốn dĩ tính tình đôn hậu, thấy dùng bữa khá ý, bèn mỉm hỏi: "Mấy món ăn thanh đạm giải nhiệt , các vị phu nhân dùng hợp khẩu vị ?"

Nữ quyến tất nhiên chỉ đường khen, Cố Lệnh Nghi cũng nối gót mẫu khen ngợi hai câu, lời lẽ hết mực vặn.

Lời dứt, Tôn Quý phi vị trí kề cạnh Trịnh Hoàng hậu bèn mỉm chen : "Lần gặp Lệnh Nghi là từ năm ngoái, một năm qua , trông con càng ngày càng dáng, thủy mộc thanh tú."

Tay giấu trong tay áo Cố Lệnh Nghi khẽ siết chặt, nàng dậy đáp lời: "Đa tạ nương nương quá khen."

Theo lẽ thường, đoạn hẳn thêm một tràng dài những câu sáo rỗng kiểu như "Lệnh Nghi dám nhận", nhân tiện tâng bốc "Quý phi dung mạo diễm lệ càng thêm muôn phần phong thái". Thế nhưng Cố Lệnh Nghi quả thực chỉ gọn lỏn như im bặt.

Khoan hãy bàn đến chuyện Cố Lệnh Nghi tự cảm thấy thật sự xinh , chẳng tự ti mà hạ , khiêm tốn quá mức chính là đạo đức giả.

Thêm đó, nàng vốn dĩ cũng chẳng ý định lấy lòng Tôn Quý phi, lễ nghĩa giữ đúng mực là đủ .

Trước khi Cố Lệnh Nghi cùng mẫu đến Tây Uyển, phụ nàng đặc biệt dặn dò hai cẩn thận với Tôn Quý phi. Cha Cố là Hộ bộ Thượng thư, mấy ngày qua dăm bảy lượt gây khó dễ cho Tứ Hoàng t.ử về chuyện sổ sách, khiến Tứ Hoàng t.ử bệ hạ quở trách một trận trò. Cha Cố nhận xét hai con nhà đều chẳng phường "vấn đề nào giải quyết vấn đề nấy", e là sẽ dở trò ngáng chân, dặn hai cứ cẩn thận là hơn.

Cha nàng " khó" con trai của Tôn Quý phi, Cố Lệnh Nghi nghĩ bụng, cho dù nàng quỳ xuống dập đầu ba cái thì vị Quý phi nương nương phỏng chừng vẫn sẽ chán ghét nàng như thường, cớ gì tốn công tốn sức diễn kịch?

Khiêm tốn tới lui, đưa đẩy qua , mấy lời vòng vo sáo rỗng, nhỡ nắm nhược điểm, chi bằng cứ thế mà kết thúc cho xong.

Nghe câu trả lời cụt lủn của Cố Lệnh Nghi, Tôn Quý phi thoáng sững , đành nở nụ ngượng nghịu gật đầu.

Không thì ? Người tiếp chiêu, lẽ nào bà khen tiếp, để con nha đầu mặt dày mày dạn nhận lấy?

Cứ khen ngợi như , kẻ tưởng bà nể mặt nhà họ Cố lắm!

Một trận sóng gió nhỏ nhoi tiêu tan hư vô. Rất nhanh đó, vũ công của Giáo Phường Ti tiến lên. Tiếng trống vang rền dồn dập, điệu múa náo nhiệt phấn chấn lòng .

Cố Lệnh Nghi say sưa theo dõi. Nghe đây là do đích Trịnh Hoàng hậu sắp xếp. Điệu múa trống vốn thịnh hành trong dân gian, Trịnh Hoàng hậu đem nó cung đình, cốt để chiêm ngưỡng niềm vui trần tục.

Bên nữ quyến trống gõ nhịp nhàng, bên nam khách đang trình diễn điệu múa mặt nạ giả. Cổ thi câu: "Khách tiên chung một hội, múa báo vờn gấu. Hổ trắng khua đàn sắt, rồng xanh thổi quản sáo."

Hòa cùng tiếng trống vọng từ phía nữ quyến, đám đào kép đeo mặt nạ quỷ dữ tợn, thủ nhanh nhẹn, tung hoành ngang dọc, vô cùng mãn nhãn.

Yến tiệc bước nửa , bệ hạ rời , khí trong tiệc cũng trở nên tùy ý hơn hẳn. Đám tiểu bối trẻ tuổi quen tự động tụ tập thành nhóm.

Thẩm Thiệu Nguyên ngó xung quanh. Y mới lên đô thành bao lâu, ngoài mấy vị đồng hương lên kinh ứng thí thì chẳng quen ai. Vậy mà ngay lúc , bên cạnh y xuất hiện thêm bốn nam t.ử trẻ tuổi, nào nấy đều tỏ vẻ thiết như quen từ lâu.

Vài chén rượu cạn đáy, Tạ Vu Dần nhấc bình rượu lên, rót đầy một chén cho Thẩm Thiệu Nguyên: "Tuy là đầu gặp gỡ, nhưng luôn cảm thấy như quen Thẩm từ lâu. Không Thẩm mới đến đô thành, sống quen ?"

Thẩm Thiệu Nguyên đón lấy chén rượu, ánh mắt nhịn liếc về phía Thôi Dập. Cứ nghĩ và đám bằng hữu , ai nấy đều thích "như cố nhân" thì .

Sau vài câu hàn huyên về phong thổ nhân tình Duyện Châu, Tạ Vu Dần tự thấy dọn đường đủ, bèn hạ giọng nhỏ: "Huynh đến đô thành lâu, chắc hẳn tới Khinh Yên Lâu. Có dịp rảnh rỗi sẽ dẫn một chuyến."

Thẩm Thiệu Nguyên lập tức chau mày: "Ta Khinh Yên Lâu là chốn lầu xanh nổi tiếng ở đô thành, nhất vẫn là hạn chế lui tới. Tuy Tạ công t.ử chỉ là thưởng rượu đàn, thù tiếp xã giao bình thường, nhưng ở lâu nơi khói hoa phức tạp, khó tránh khỏi tiêm nhiễm. Nếu lập giữ , ngay từ đầu nên tránh xa những thói hư tật ."

Tạ Vu Dần dò la thành, ngược còn giáo huấn một trận. Chốn lầu xanh đương nhiên cũng từng bước chân , thù tiếp xã giao cũng chỉ ghé tửu lâu thuần túy. Suy cho cùng mẫu ở nhà lúc nào cũng chằm chằm, hạng ăn chay.

Tạ Vu Dần xuất sư bất lợi, Thôi Dập lập tức nối gót. Hắn chống tay cằm, tay xoay xoay chén rượu, dường như chỉ tùy ý hỏi: "Bốn chúng đều ai thành gia lập thất. Dù Huyền Thanh và Tông Trạch từng hôn ước nhưng giờ đều hủy cả . Ta cứ cảm thấy như dính tà khí , bốn mà chẳng ai sắp thành hôn. Ta thấy Thẩm tướng mạo đường hoàng, chắc hẳn ở Duyện Châu cũng hoan nghênh. Trong nhà từng định hôn sự cho ? Hay là... biểu , con gái thế giao nào từ nhỏ thanh mai trúc mã, hiểu rõ gốc gác ?"

Thôi Dập hỏi quá ư trắng trợn, nhưng ánh mắt trong veo, giống như chỉ là lòng hiếu kỳ của đám thiếu niên.

Câu hỏi của Thôi Dập quả thật tự nhiên, chỉ điều vô tình đ.â.m hai nhát d.a.o của phe . Giang Huyền Thanh và Tông Trạch điệp khúc "hôn ước hủy" thêm nữa. Giang Huyền Thanh trúng đạn nặng nề hơn cả, bởi vì đúng là một cô nương nhà thế giao thanh mai trúc mã, còn thêm một cô biểu hiện đang ăn nhờ ở đậu nhà nữa.

Thẩm Thiệu Nguyên thoáng bất ngờ, nhưng vẫn thẳng thắn đáp : "Thôi công t.ử đùa . Phụ mẫu gia giáo cực nghiêm, nhất tâm chỉ dốc lòng dùi mài kinh sử, từng nhắc tới chuyện đính ước. Về phần con gái nhà thế giao..." Y khựng lắc đầu: "Đa chỉ gặp mặt khi còn nhỏ, cũng qua thiết gì."

Thôi Dập lập tức vỗ tay, vẻ mừng rỡ: "Vậy là cũng giống chúng . Nhờ thế chúng càng nhiều chuyện để với ."

Về mặt đạo đức cá nhân trong sạch, chê , thì xem năng lực thực tế thế nào. Trọng trách dò la năng lực học vấn dĩ nhiên thuộc về Giang Huyền Thanh và Tông Trạch - hai sĩ t.ử đỗ đạt. Hai kẻ xướng họa, hỏi hết kinh nghĩa đến phán ngữ, nhắc luôn cả sách luận. Một phen thử thách trôi qua, Giang Huyền Thanh nhận học vấn vững chắc. Nếu kỳ thi Hương năm nay biến cố gì, chuyện đỗ đạt là cầm chắc trong tay.

Trong lúc đó, Tạ Vu Dần còn lôi luôn chuyện Tông Trạch hai năm nay nha thông phòng trong nhà để gạn hỏi Thẩm Thiệu Nguyên xem y kề gối tay ấp . Biết đối phương giữ trong sạch, bên cạnh chỉ hầu hầu hạ, Tạ Vu Dần mới chịu buông tha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-19-tu-yen.html.]

Hỏi mãi, Tông Trạch cũng đến trầm mặc. Y phát hiện hôm nay công kích nhiều nhất chính là y và Giang Huyền Thanh. Cuộc thăm dò do Giang Huyền Thanh khơi mào, hy sinh nhiều một chút thì cũng bình thường, nhưng cớ trở thành bia đỡ đạn?

Tông Trạch Tạ Vu Dần, Thôi Dập, hai tên hôm nay việc bán mạng thật.

Trải qua một phen giày vò, cuối cùng moi đối phương quả thực trong ngoài như một, phẩm hạnh đoan chính, học vấn uyên thâm.

Thẩm Thiệu Nguyên mỉm bốn vị mắt. Lúc đầu còn chút bối rối, nhưng giờ thì y tỏ tường. Bọn họ chính là đang giúp Giang Huyền Thanh thăm dò y. Y mỉm , đáp : "Nói chuyện một hồi mới thấy và các vị tâm đầu ý hợp, thảo nào mới gặp mà như quen từ lâu."

...

Bữa tiệc của nữ quyến dần đến hồi kết. Hoàng hậu cũng gò bó đám thiếu nữ trẻ tuổi, thả cho họ dạo hoa viên. Trong hoa viên bày sẵn một trò tiêu khiển để g.i.ế.c thời gian.

Đi ngang qua chỗ gảy cờ, Cố Lệnh Nghi từ chối nhã ý mời mọc của vài vị tiểu thư. Gảy cờ tên thì vẻ như đang chơi cờ, nhưng Cố Lệnh Nghi thấy nó chẳng liên quan gì đến "cờ". Chẳng qua là dùng quân cờ cho đá tảng, bi ve mà thôi, thì vẻ tao nhã hơn một chút.

Cố Lệnh Nghi thong dong dạo bốn bề, tránh khỏi việc liên tục nhận lời mời. Cuối cùng, nàng dừng bước ở chỗ ném bình. Tiền tiểu thư, con gái của Phiêu kỵ tướng quân giỏi môn , đang biểu diễn cách ném bình qua bình phong cho xem.

Cố Lệnh Nghi tận mắt chứng kiến mũi tên phóng từ bình phong, vút một đường vòng cung trung, cuối cùng rơi gọn gàng trong miệng hồ.

Cố Lệnh Nghi âm thầm né xa chiếc bình , tìm một chiếc bình đồng ở góc khuất nhất, ném một mũi tên. Trượt.

Ném thêm mũi nữa. Vẫn trượt.

Cố Lệnh Nghi bước lên hai bước, liên tục phóng ba mũi tên, quỹ đạo xiên vẹo lung tung, chỉ một mũi là cọ sượt qua mép bình.

Cố Lệnh Nghi từng bí kíp ném hồ, sách ghi: "Quá gấp thì bật ngược, quá chậm thì lệch hướng; quá mạnh thì đổ, quá yếu thì gục. Cần tìm điểm cân bằng giữa mạnh và nhẹ." Đã nắm rõ lý thuyết, Cố Lệnh Nghi tin chắc chỉ cần rèn luyện thêm chút xíu là sẽ thấu đáo, trăm phát trăm trúng.

Một nén nhang , Cố Lệnh Nghi rút kết luận bộ mớ lý thuyết trong sách đều là xảo ngôn lừa dối. Ai mà chẳng nhanh chậm thì sẽ trúng, vấn đề là dù nhưng mà thực hành ?

Ngay lúc Cố Lệnh Nghi đang ném đỏ cả mắt, một bàn tay đầy những vết chai sần đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng, giúp nàng điều chỉnh hướng , khống chế lực đạo, nhẹ nhàng vung tay ném.

"Keng" một tiếng, mũi tên rơi gọn trong hồ.

Cố Lệnh Nghi ngạc nhiên đầu , là Tiền tiểu thư con gái Phiêu kỵ tướng quân. Tiền Tĩnh Kiều thu tay về, chút e thẹn : "Xin , hỏi ý kiến mà tự tiện tay . Muội thử nắm cảm giác về hướng và lực đạo chuẩn xác , đó ném nữa xem , trúng."

Cố Lệnh Nghi lắc đầu: "Đa tạ tỷ, hôm nay trúng một mũi là đủ ."

Nếu chẳng trúng mũi nào, đêm nay chắc nàng thao thức mất ngủ. cũng chẳng cần ném thêm, vì tám chín phần mười là sẽ trượt, ảnh hưởng đến giấc ngủ đêm nay.

Cố Lệnh Nghi vốn ít giao du với tiểu thư nhà võ tướng. Đối phương thấy nàng nhiệt tình, bèn nếu học ném bình thì cứ đến phủ tìm tỷ , bao học bao .

Cố Lệnh Nghi gật đầu. Thấy xung quanh ít tiểu thư đang chực chờ Tiền Tĩnh Kiều chỉ điểm, nàng bèn kiếm cớ dạo chỗ khác, rằng ngày học nhất định sẽ tìm tỷ .

Kỳ thực Cố Lệnh Nghi định chơi thêm trò gì nữa, dự tính dạo hai vòng cho tiêu thực trở về phòng. rẽ qua khúc quanh, nàng chợt trông thấy một quen đang tựa lưng cột hành lang, sắc mặt đỏ bừng.

"Tạ Vu Dần?"

Hôm nay vì để dò la tin tức, Tạ Vu Dần uống nhiều rượu. Thật sự uống nổi nữa mới chuồn ngoài hóng gió, ngờ chạm trán Cố Lệnh Nghi ngay lối . Tạ Vu Dần chậm chạp gật đầu: ", là Tạ Vu Dần."

"Huynh qua đây.” Cố Lệnh Nghi chau mày, xoay về phía đình nghỉ mát gần đó: “Ta vài chuyện hỏi ."

Tạ Vu Dần lững thững bám theo . Tiếng tơ trúc rộn rã từ yến tiệc văng vẳng vọng tới. Cố Lệnh Nghi lặng, xoay thẳng vấn đề: "Mấy ngày hề giáp mặt , hôm nay tình cờ gặp nên hỏi cho rõ. Việc mẫu đ.á.n.h tiếng hỏi chuyện hôn sự của , là chủ ý của bá mẫu, là ý của ?"

"Là ý của mẫu ." Tạ Vu Dần gần như thốt kịp suy nghĩ. Nói xong chột l.i.ế.m môi, nhưng việc kết thông gia với nhà họ Cố vốn dĩ ban đầu đúng là ý của mẫu , nên cũng tính là dối.

"Mẫu thông minh, chủ kiến, từ đến nay luôn đ.á.n.h giá cao . Chỉ là đây và Giang Huyền Thanh hôn ước, nên bà từng nhắc tới chuyện ."

Kỳ thực lời của Tạ mẫu khó hơn nhiều. Bà mắng Tạ Vu Dần là thứ vô tích sự, nếu cưới một vợ như Cố Lệnh Nghi thì đúng là tu tám đời, mồ mả tổ tiên bốc khói xanh. Cho nên dù đứa con vô dụng nhà hy vọng mong manh, bà vẫn thử một phen.

Cố Lệnh Nghi hồi tưởng , ngày thường Tạ phu nhân đúng là ưu ái nàng, tính tình cũng vô cùng hiền từ, hễ thấy nàng là mỉm . Cố Lệnh Nghi nghi ngờ Tạ Vu Dần, ánh mắt tên láo liên bất định, thế nào cũng thấy giống đang dối.

"Thật ?" Cố Lệnh Nghi gặng hỏi.

"Đương nhiên là thật ." Tạ Vu Dần đáp nhanh, như sợ Cố Lệnh Nghi tin. Hắn chẳng qua chỉ giấu nhẹm một đoạn nhỏ mà thôi.

Trước khi hỏi thăm Vương phu nhân, Tạ mẫu thực ướm thử ý của Tạ Vu Dần, và chỉ chần chừ trong tích tắc lập tức gật đầu cái rụp.

Lúc đó khi sảng khoái nhận lời, chỉ Tạ mẫu ngạc nhiên, mà ngay cả chính cũng thấy kinh ngạc. Hắn là hảo của Giang Huyền Thanh cơ mà, thể loại chuyện như ?

nghĩ , Tạ Vu Dần nhanh tìm cớ tha thứ cho bản ...

Giang Huyền Thanh chủ động từ hôn với Cố Lệnh Nghi , Tạ Vu Dần lúc mảy may suy nghĩ một chút, cũng tính là quá đáng lắm ?

 

Loading...