Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 39: Tiến cung
Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:25:45
Lượt xem: 391
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dùng xong bữa ngọ thiện, Thôi Dập đặc ý vòng qua Trí Viễn đường gặp Thôi Sùng Chi. Lão phụ vốn mang bản tính đa nghi táo bón, để tránh ổng lên cơn thần kinh căng não giở trò dở dở ương ương, đả thông tư tưởng, trấn an ổng một phen mới yên tâm.
"Lệnh Nghi vẫn luôn ôm hoài bão chu du thiên hạ, mở mang tầm mắt. Trước lúc thành , con mạnh miệng hứa hẹn với nàng, mai nàng tới con sẽ theo tới đó. Cho nên con tính kỹ , đợi khi kỳ thi Hội ngã ngũ, chỉ cần con chen chân bảng vàng, mặc kệ thứ hạng cao thấp, con sẽ chủ động dâng sớ xin nhậm chức ở nơi xa. Như Bệ hạ cũng yên tâm hơn, phụ thấy hợp tình hợp lý ?"
Chuyện ai rành mạch cũng hiểu, ngoại trừ mấy Hoàng tử, Công chúa ruột rà, Bệ hạ đều thẳng tay tống cổ đám tông họ Triệu chốn biên ải địa phương khỉ ho cò gáy, tuyệt đối cấm cửa cho lảng vảng quanh quẩn tranh giành quyền lực chốn kinh kỳ.
Thôi Dập là con trai của Trưởng công chúa, dẫu mang họ Thôi chứ họ Triệu, nhưng nếu đậu cao quan văn, kể cả lọt hàng Tam Giáp, liệu cơ may đàng hoàng bước chân Hàn Lâm viện, lăm le cái ghế Nội các dự ?
Dĩ nhiên là cửa!
Hôm , khi Thôi Dập vỗ n.g.ự.c hứa hươu hứa vượn với Cố Lệnh Nghi sẽ dắt nàng ngoài thành, chẳng lời ba hoa chích chòe. Hắn cầm chắc mười mươi sẽ toại nguyện. Dẫu kẻ nào rảnh rỗi ngáng đường, thì chính Bệ hạ và Thôi Sùng Chi vì đại cục và cán cân quyền lực, cũng sẽ tìm trăm phương ngàn kế sút văng khỏi kinh thành.
Thôi Sùng Chi đăm đăm thằng nghịch t.ử bỗng dưng tiền đồ xán lạn . Thấy nó khẳng định chắc như đinh đóng cột, hùng hồn quả quyết, ông mới thở phào nhẹ nhõm, thanh gươm lơ lửng cổ cả nhà dường như cũng nhấc lên cao hơn một chút.
Quả nhiên Nhị lang vớ cô vợ quá hời! Thiếu niên ôm mộng chu du thiên hạ thì gì sai? Nàng và Nhị lang đúng là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp, xứng lứa đôi!
"Vi phụ thấy diệu kế cực kỳ tuyệt hảo. Nếu con thực sự thi đậu, vi phụ dẫu vác cái mặt già lạy lục Bệ hạ, cũng xin cho con một chốn nhậm chức khang trang tươm tất. Cố tránh mấy nơi thâm sơn cùng cốc khỉ ho cò gáy, để Lệnh Nghi sống sung sướng an nhàn, tuyệt đối để con nhà chịu thiệt thòi khổ ải."
Thôi Dập sướng rơn mở cờ trong bụng, ngoài mặt vẫn giả vờ lấp lửng từ chối khéo: "Làm e là phụ . Xưa nay vốn thanh liêm cương trực, chuộng mấy trò cửa luồn cúi nhờ vả?"
Thôi Sùng Chi lập tức vỗ n.g.ự.c đốp chát: "Có gì mà ! Ta giở trò tham ô hối lộ uốn cong phép nước, chỉ là xin một chỗ việc t.ử tế một chút thôi mà. Đó là trách nhiệm và bổn phận của một cha!"
Không những là bổn phận, ông thậm chí còn ghim nó danh sách "Sứ mệnh tối cao mang tầm cỡ quốc gia của Phủ Quốc công".
Hồi ở chiến trường Túc Châu, Thôi Sùng Chi thấu ruột gan thằng con . Nó thuộc dạng sống dai như đỉa đói, quăng cũng sống sót nhăn răng, chỉ cần cái tọng họng là xong. con dâu thì cành vàng lá ngọc kiều ngụy hơn nhiều. Nếu điều mấy nơi nghèo rớt mồng tơi, Cố Thượng thư cam tâm để cục cưng nhà chịu khổ.
Con dâu mà , thì thằng ranh cũng bám rễ lì lợm ở kinh thành chứ ?
Để tống khứ thằng ôn thần cho khuất mắt, đút lót cửa thì đáng giá gì? Giờ mà lo dọn đường, cái nhà khi nó quậy cho banh xác, cửa cũng chẳng còn mà !
Lãnh cái gật đầu bảo kê chắc như bắp của lão phụ , Thôi Dập hăm hở vọt về tiểu viện của , chạy thẳng thư phòng. Kế hoạch ngoài thành những bước tiến ngoạn mục, mau chóng tranh công với Cố Lệnh Nghi mới .
Bên trong thư phòng, Cố Lệnh Nghi đang cắm cúi sách. Thôi Dập sải bước đến, định cất tiếng gọi thì ánh mắt khựng , đập mắt là cái bàn việc trống hoác của . Hắn hoang mang ngoái giá sách phía , kìm thốt lên: "Cố Lệnh Nghi, mấy quyển sách toán với đống bài tập nàng giao cho ... cánh mà bay hết trơn ?"
Cố Lệnh Nghi dời mắt khỏi quyển Toán Pháp Thống Tông tậu hôm qua, ngẩng đầu Thôi Dập, điềm tĩnh đáp: "Hồi bản lĩnh đỗ đạt Cử nhân, nên mới lôi chuyện học dạy dỗ. Nay vẻ vang ôm chức Kinh khôi về tay, thì nên dốc tâm lực dùi mài kinh sử chuẩn cho kỳ thi Hội ."
Tuy Cố Lệnh Nghi đ.á.n.h giá cực kỳ cao tính thực tiễn của toán học, nhưng trong mắt đời, khoa Minh Kinh sánh nổi sự vinh hoa lừng lẫy của khoa Tiến sĩ, tiền đồ chốn quan trường cũng cách biệt một trời một vực.
Thôi Dập hiên ngang giật giải đầu bảng kỳ thi Hương, cần thiết rẽ ngang rẽ dọc tìm đường khác. Cứ thong dong thẳng tiến con đường hoạn lộ thênh thang là xong.
"Ơ kìa, ..." Thôi Dập định phân bua. Hắn vẫn cùng Cố Lệnh Nghi châu đầu đàm đạo giải đề cơ mà. Nếu học nữa, ở trong thư phòng hai lấy cớ gì để chuyện với ?
Thấy Thôi Dập ấp úng ngập ngừng, Cố Lệnh Nghi lật úp quyển sách đang dở bàn, chiều chăm chú lắng : "Huynh tâm tư gì thì cứ thẳng xem."
Thôi Dập quái gì tâm tư sâu xa nào, chỉ đơn giản là xán gần Cố Lệnh Nghi, lân la bắt chuyện với nàng. Tiếc nỗi, tâm tư hiện tại chẳng thể phơi bày ánh sáng .
"Ta thấy... Số học khả năng rèn giũa trí tuệ, khai sáng tư duy.” Thôi Dập vội vã biên bừa một lý do, ngón tay gõ gõ nhịp nhàng lên mặt bàn trống : “Cứ mỗi mở quyển Cửu Chương Toán Thuật , trong đầu bùng nổ vô vàn ý tưởng mới mẻ. Ở đời, ai ép cả đời chỉ cắm cúi một việc duy nhất. Dẫu là đang dốc sức ôn thi, lẽ nào phép một sở thích riêng biệt?"
Bịa xong lý do, não Thôi Dập chạy hết công suất. Giờ lôi cái tố chất thiên tài toán học cỡ nào phô diễn mới đủ sức thuyết phục Cố Lệnh Nghi đây? Lôi kiến thức vi phân, tích phân khè nàng liệu đủ đô ?
Nhìn Thôi Dập vò đầu bứt tai khổ não suy nghĩ, Cố Lệnh Nghi khẽ ngẩn . Việc nàng chủ động dọn dẹp sách vở của , kỳ thực là vì sợ cả nể ngại ngùng. Kết quả kỳ thi Hương rành rành đó, nàng Thôi Dập vì ngại từ chối ý của nàng mà gồng nuốt thời gian vàng ngọc cày những thứ cần thiết. Thôi Dập là một đối tác hợp tác khá ưng ý, Cố Lệnh Nghi nguyện ý hạ chủ động lùi một bước, vun vén cho mối quan hệ thêm phần suôn sẻ.
Nàng tự tay dọn sách cho , ngầm tạo cho một cái bậc thang hảo để leo xuống. Ai ngờ, con lừa tuột dốc, cứ khư khư cố thủ đỉnh dốc.
"Nếu trót đam mê, thì cứ tiếp tục học . Chỗ nào rối rắm hiểu thì cứ tìm đàm đạo. Sách vở với tài liệu cất cả chiếc rương nhỏ giá sách bên tay đấy."
"Huynh còn gì hỏi nữa ? Nếu , sách tiếp đây." Nói đoạn, Cố Lệnh Nghi với tay định lật sách.
Thôi Dập ngờ chuyện dễ thở đến . Chẳng cần khua môi múa mép tràng giang đại hải, chỉ với hai chữ "đam mê" là đủ thuyết phục Cố Lệnh Nghi .
Thấy Cố Lệnh Nghi sắp sửa chìm thế giới sách vở, ngắt kết nối trò chuyện, Thôi Dập cuống cuồng ấn tay đè chặt gáy sách, vội vã : "Còn nữa! Ta báo cho nàng một tin mừng cực kỳ chấn động..."
"Hồi nãy mới thương lượng với phụ về kế hoạch xin ngoài thành khi đỗ đạt. Phụ gật đầu cái rụp đồng ý ."
Nghe , khóe môi Cố Lệnh Nghi vô thức vểnh lên cong cong. cảm thấy vui vẻ mặt quá lố, nàng vội vã nghiêng đầu , hắng giọng dặn dò: "Chuyện vội. Huynh còn thi Hội cơ mà. Đợi đến lúc tên đề bảng vàng hẵng bàn tiếp cũng muộn."
"Cố Lệnh Nghi.” Thôi Dập nhoài tới, tiến sát gần, ánh mắt ghim chặt đôi mày đang ngập tràn ý của nàng: “Ta thấy nàng đúng là chúa khẩu thị tâm phi. Vui sướng mặt đến mức còn bày đặt chối. Khai thật , từ lúc thi đậu Cử nhân, nàng ngoài miệng đả động gì tới chuyện , nhưng trong lòng cứ canh cánh nơm nớp lo sợ lật lọng tráo trở như cái tên Giang Huyền Thanh , đúng ?"
"Tất nhiên là .” Cố Lệnh Nghi thản nhiên ngước Thôi Dập. Đương nhiên là nàng lo chứ, nhưng thể ngửa bài với đối tác hợp tác ? Phải buông vài lời mật ngọt vỗ về đối phương. Nàng thậm chí còn khẽ cau mày tỏ vẻ phật ý: "Thôi Dập, thể nghĩ về như chứ?"
Thôi Dập định vạch trần nàng đang thùng rỗng kêu to, ăn cướp la làng. lọt đôi mắt trong veo tuyệt mỹ của nàng, thấy đôi mày cau hờn dỗi, não bộ lập tức hóa thành một mớ bùn nhão nhoét... Còn thêm lời nào nữa? Dĩ nhiên là Cố Lệnh Nghi gì cũng đúng cmnr!
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-39-tien-cung.html.]
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tin Thôi Dập giật giải ba Bảng Quế rầm rộ lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm chốn kinh thành. Kẻ cần đều nhét đầy lỗ tai.
Tại Giang phủ, Tống thị đám nha xì xầm bàn tán, tức đến sôi máu, ném loảng xoảng cả bộ ấm chén, nghiến răng kèn kẹt. Thật là uất ức thấu trời xanh! Ông trời dung túng cho cái con Vương thị ngạo mạn phách lối đắc ý như !
Bà t.ử hầu cận sợ hãi run lẩy bẩy, vội vã an ủi: "Phu nhân bớt giận. Thi Hương hạng hai, đến kỳ thi Hội rớt đài sủi tăm thiếu gì nhan nhản. Huống hồ cái tên chỉ leo lắt ở vị trí thứ ba. Thi Hội là cuộc cạnh tranh khốc liệt của bộ cử t.ử tinh hoa khắp Đại Càn, so sánh với thi Hương ao làng . Công t.ử nhà chúng vốn là Thám hoa lang danh chính ngôn thuận, như ván đóng thuyền. Bọn tôm tép khi tháng Hai sang năm thi Hội hiện nguyên hình kẻ bất tài vô dụng. Cớ phu nhân rước cái bực tức chi cho mệt?"
Nói cũng , chỉ là một cái kỳ thi Hương cùi bắp thôi mà. Tống thị bùi tai, cơn giận vơi chút đỉnh. Bà lệnh: "Mau gọi Biểu tiểu thư tới đây."
Bà tra khảo cho nhẽ. Thiên thời địa lợi nhân hòa, Huyền Thanh nhà bà chủ động cất bước tìm nó những hai , cớ chẳng lấy một bước tiến triển nào thế !
Ở Phủ Bình Dương Hầu, Tạ Vu Dần mẫu xách cổ gọi tới răn đe. Mẫu bực dọc vì thằng con vô tích sự: "Con xem! Hồi con còn chế nhạo Thôi Dập ngu ngơ như kẻ dở . Vậy mà những cưới Lệnh Nghi xinh tài giỏi, nay còn chễm chệ đoạt hạng ba Bảng Quế. Ta thấy con mới đích thị là thằng ngu ngốc một thiên hạ!"
Những lời dông dài càm ràm đó của mẫu về việc phấn đấu tiến thủ, dốc sức việc, Tạ Vu Dần chẳng nhét tai chữ nào. Trong đầu lúc chỉ ong ong điệp khúc... Thôi Dập thế mà thi đỗ Cử nhân á? Lại còn leo lên tận vị trí thứ ba kinh kỳ á?
Vậy là Thôi Dập sẽ thèm đến Kim Ngô Vệ nhận chức nữa? Cái tên Chỉ huy Đồng tri Kim Ngô Vệ đáng ghét sẽ còn bám trụ một thời gian dài nữa?
Khoan , gì đó sai sai. Giang Huyền Thanh, Tông Trạch, Thôi Dập... cái đám đứa nào đứa nấy cũng rủ đậu hết trơn ? Lẽ nào... thi Hương thực chất là một cái lò dễ ăn lắm ? Hay là cũng xách bút thi thử vận may xem ?
Tạ Vu Dần lảo đảo bước chân vô hồn lê lết về viện của . Hắn thư phòng, vớ bừa cuốn Trung Dung dày cộp giả vờ để màu.
Cuốn sách quả thực ẩn chứa ma lực kỳ diệu! Mới lật hai trang, Tạ Vu Dần ngáp ngắn ngáp dài, hai mí mắt sụp xuống dính tịt , hận thể lăn ngủ một giấc thật sâu. Hắn cố gắng gồng banh mắt thêm hai dòng, cái đầu càng lúc càng chúi xuống, chỉ chực cắm thẳng xuống gầm bàn.
Tạ Vu Dần lẩy bẩy tay gập quyển sách , lên tới lui vài vòng, cơn buồn ngủ lập tức bay biến dấu vết.
Hắn trừng trừng cuốn Trung Dung chỏng chơ bàn, sang dặn dò tên hầu: "Sáng mai mua ngay cho một quyển Trung Dung mới toanh về đây! Quyển sách khỉ gió , cứ hễ lật là díp cả mắt buồn ngủ. Chắc chắn là đứa nào đó lén lút bỏ t.h.u.ố.c mê sách !"
hầu cạn lời: "..." Lẽ nào là t.h.u.ố.c mê, mà là do ngài vốn dĩ dốt đặc cán mai, sinh để cày cuốc sách vở?
Tin tức loan truyền rầm rộ khắp ngõ hẻm đô thành. Trong hoàng cung tĩnh mịch, Triệu Trắc phê duyệt xong mớ tấu chương khẩn cấp, đang định bước ngoài ngắm phong cảnh ngày thu. Chợt nhớ điều gì, ông bèn cất tiếng hỏi Ngô công công chực bên cạnh: "Hôm nay là mùng Bảy, là ngày yết bảng kỳ thi Hương ?"
Kết quả thi Hương do Lễ bộ tự rà soát định đoạt, danh sách cần dâng qua cửa Triệu Trắc. Thế nên ông cũng chẳng rảnh rỗi hóng hớt gì. Nghe xác nhận hôm nay quả thực là ngày xướng danh yết bảng, Triệu Trắc vội hỏi: "Thừa Minh thi thố thế nào ? Có lọt danh sách Cử nhân ?"
Ngô công công túc trực chờ chực sẵn câu hỏi , nhanh nhảu báo hỉ: "Dạ bẩm, đỗ ạ! Đỗ thưa Bệ hạ! Thôi nhị công t.ử những lọt top Cử nhân, mà còn xếp hạng ba Bảng Quế, là Kinh khôi của kỳ thi Hương năm nay đấy ạ."
Nghe , Triệu Trắc cũng khỏi ngỡ ngàng. Thừa Minh thế mà thi đỗ thật. Ông sực nhớ dạo Thừa Minh kể lể, vì bài sách luận đụng chạm đến đề tài quân chính, nó trả lời tàm tạm nên đinh ninh kết quả xoàng xĩnh. Làm bài hời hợt thế mà còn ẵm hạng ba, chuyện quả thực khơi dậy sự tò mò tột độ của Bệ hạ.
"Truyền chỉ gọi Chủ khảo quan của kỳ thi Hương năm nay ở Lễ bộ diện kiến. Nhớ bảo mang theo cả bài thi của Thừa Minh đây, trẫm tận mắt xem thử."
Lễ bộ Thị lang Mã Minh Xương run rẩy ôm xấp bài thi của top 5 tiến Văn Hoa điện. Vừa dâng xấp giấy lên cho Bệ hạ, mồ hôi lạnh của ông túa ướt sũng cả mảng lưng áo.
Phải rằng, kỳ thi Xuân ba năm xảy biến cố kinh thiên động địa. Hai vị Chủ khảo quan, một là bậc lão làng đức cao vọng trọng giáng chức đày nơi khỉ ho cò gáy, cuối cùng tuổi già sức yếu chịu nổi đường xa trắc trở mà bỏ mạng đường nhậm chức. Còn thứ hai, chính là Ngu Thị lang, c.h.ế.t t.h.ả.m trong đại lao ngục tối. Chính vì Ngu Thị lang c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, Mã Minh Xương mới cơ hội ngoi lên cái ghế Lễ bộ Thị lang . Trước nay Bệ hạ từng đoái hoài thọc gậy bánh xe chuyện thi Hương. Hôm nay đột nhiên truyền gọi cặn kẽ, lẽ nào chuyện tày đình gì xảy chăng?
Đã dâng lên cả xấp bài, Triệu Trắc bèn lật từ thủ khoa xuống. Bài sách luận của vị thủ khoa hành văn hùng hồn khí thế, lối vô cùng bạo dạn thẳng thắn, chút nể nang. Chỉ trích kịch liệt việc Giám quân lộng quyền, can thiệp quá sâu quân vụ - kẻ ngoại đạo chỉ đạo trong nghề. Lại luận bàn cặn kẽ nạn quân đồn điền quân quan và cường hào ác bá ngang nhiên chiếm đoạt, hô hào triều đình thẳng tay trừng trị...
Người quả thực am tường cặn kẽ binh và quân chính của triều Đại Càn, hơn nữa đ.á.n.h trúng tim đen của những nhức nhối đương thời. Triệu Trắc nhanh tay lật sang bài thi thứ hai. Vị á khoa thì văn phong điềm đạm, từ tốn hơn hẳn. Khéo léo uyển chuyển vạch những lỗ hổng trong quân chính thể cải tiến, đồng thời đề xuất phục hồi một vài cựu chế lãng quên.
Từ thuyết Bình Chuẩn trong cuốn Quản T.ử cho đến phép Hòa Thối của tiền triều, chứng minh rành mạch: "Quan phủ nên thiết lập Bình Chuẩn Thương, năm mùa mua gom tích trữ lương thực, năm mất mùa thì xả kho bán rẻ, cốt để bình giá lương, vỗ yên lòng quân".
Lý luận sắc bén chặt chẽ, kiến thức sâu rộng kim cổ giao thoa. Triệu Trắc lướt nhanh qua, lật ngay đến bài thi thứ ba, chính là tâm điểm của sự chờ đợi - bài thi của cháu trai ruột.
Bài sách luận mở đầu hề đao to búa lớn. Hiện tại biên ải Đại Càn thiếu thốn ngân lượng và lương thảo, điều rành rành đó. lầm do ai, căn nguyên từ , Thôi Dập tuyệt nhiên câm như hến hé nửa lời.
Hắn chỉ tập trung m.ổ x.ẻ một vấn đề cốt lõi: Làm cách nào để giải quyết bài toán nan giải thiếu tiền khát lương.
[Tại những vùng đất mùa trù phú, lúc giá lương thực lao dốc, lấy thẻ muối (Diêm Dẫn), thẻ (Trà Dẫn) vật thế chấp, chiêu mộ thương nhân ứng vốn mua gom dự trữ lương thảo. Đợi đến lúc chiến sự cần kíp, dựa thẻ mà xuất kho chi trả ngay tại vùng biên ải. Kế thể tiết kiệm ba bốn phần chi phí vận chuyển thủy bộ đắt đỏ. Đây chính là diệu sách "Lấy thẻ ảo cho vận chuyển thật, mượn sức thương nhân đắp chỗ thiếu hụt của quan phủ".]
Thôi Dập phân tích rành mạch, biện pháp sẽ biến thương nhân thành tay sai đắc lực, gánh vác việc gom lương cho triều đình. Quan phủ sẽ rũ bỏ gánh nặng vận chuyển và hao hụt dọc đường.
[Thương nhân vận lương vùng biên viễn, quan phủ sẽ phát thẻ muối. Lâu dần, để tối ưu hóa chi phí vận chuyển và giảm thiểu tổn hao, thương nhân ắt sẽ tự động thiết lập hệ thống thương đồn. Tức là, thương nhân tự khai hoang cày cấy ngay tại vùng biên giới. Thế là, bài toán đau đầu về lương thực phòng thủ biên giới sẽ tự động hóa giải một cách triệt để êm ái.]
Về phần vĩ thanh, Thôi Dập quên liệt kê những rủi ro tiềm ẩn của sách lược . Tỷ như, việc đụng chạm đến huyết mạch diêm chính (thuế muối) sẽ tiềm ẩn nguy cơ tham nhũng hối lộ, cần thiết lập hệ thống giám sát chặt chẽ...
Triệu Trắc nán bài thi một thời gian dài đằng đẵng. Mã Minh Xương cạnh mà hai chân run rẩy bần bật, toát mồ hôi hột. Mãi đến khi Triệu Trắc hạ tờ giấy thi xuống, lạnh nhạt hỏi: "Thứ hạng là do ai định đoạt?"
Mã Minh Xương dám giấu giếm nửa lời, thành thật khai báo rành rọt: "Hạ quan cùng với Hàn Lâm Viện Học sĩ Phương Trường Bằng cùng nghị luận định đoạt. Duy chỉ bài thi xếp hạng ba là xảy tranh cãi nảy lửa. Phương Học sĩ cho rằng, giải pháp trong bài sách luận tuy mang tính đột phá, nhưng vấp tránh nặng tìm nhẹ. Ngược , hạ quan thấy phương pháp vô cùng mới mẻ sáng tạo, và điểm cốt lõi quý giá nhất là tính khả thi cực kỳ cao, đáng để đưa thử nghiệm thực tiễn."
Giằng co mãi phân thắng bại, cuối cùng mỗi bên chịu lùi một bước nhún nhường. Phương Trường Bằng bằng lòng để thí sinh lọt hàng Kinh khôi, Mã Minh Xương cũng nể mặt Phương Trường Bằng, chỉ xếp bài thi ở vị trí thứ ba vớt vát.
Triệu Trắc buông thêm lời bình luận nào, phẩy tay cho Mã Minh Xương thu dọn bốn bài thi còn lui , chỉ giữ bài thi của Thôi Dập. Ông định bụng truyền chỉ gọi Thôi Dập diện kiến ngay lập tức. lời chực thốt , sực nhớ hôm nay là mùng Bảy, dăm bữa nữa đến yến tiệc Trùng Cửu Thôi Dập kiểu gì cũng mò mặt cung.
Nhớ cái màn Tạ ân sướt mướt của tiểu t.ử đó hôm nọ, bộ dạng lóng ngóng cứ nhấp nhổm chực chờ bay về bám váy thê tử, Triệu Trắc đành nuốt ngược mệnh lệnh trong. Thôi thì đôi uyên ương đang kỳ tân hôn mặn nồng mật ngọt, cứ nấn ná đợi ngày mốt ngoại sanh tiến cung tra khảo một thể cũng muộn màng gì.
...