Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 43: Cáo trạng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 17:01:53
Lượt xem: 355

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Ý Oản mượn chút kích động nhất thời mà liều nhảy xuống nước. Nàng vốn định học theo Cố Lệnh Nghi, ngã xuống là bám ngay lấy bụi cây ven bờ, đó ngâm trong làn nước lạnh giá với thời gian tương đương để chuộc : Cố Lệnh Nghi chịu khổ bao nhiêu, nàng sẽ cam tâm tình nguyện nếm trải bấy nhiêu để đền tội sòng phẳng.

Thế nhưng, cảm giác cơ thể va đập mạnh xuống mặt nước khác biệt so với những gì nàng tưởng tượng. Nước lạnh buốt thấu xương, nặng trịch tựa như vô vàn bàn tay đang sức dìm nàng xuống đáy sâu. Nàng vùng vẫy theo bản năng nhưng càng giãy giụa càng chìm nghỉm, nước ồ ạt sặc mũi họng, màng nhĩ lùng bùng những tiếng ùng ục, mắt chỉ còn một màu đen đặc. Nào là bụi cây, nào là phương hướng, tất thảy đều nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t bóp nghẹt cuốn phăng mất.

Trên bờ, Tiền Tĩnh Kiều thấy tình hình nguy kịch, vội vàng tung áo choàng định lao xuống nước cứu nữa.

"Khoan !" Cố Lệnh Nghi vươn tay giữ chặt lấy nàng, nghiêm mặt : "Ngươi bây giờ đang hoảng loạn đến mức mất hết lý trí . ngươi mà nhảy xuống, nàng sẽ bấu víu lấy ngươi như vớ khúc gỗ cứu mạng, sống c.h.ế.t buông. Lúc đó cả hai đều gặp nguy hiểm đấy."

Cố Lệnh Nghi từng qua ít sách du ký, trong đó nhắc đến sự nguy hiểm khôn lường khi cứu đuối nước đang vùng vẫy. Cho dù là bơi lội cừ khôi đến mấy, một khi đuối nước quấn c.h.ặ.t t.a.y chân cũng sẽ kiệt sức, và rốt cục là c.h.ế.t chìm theo nạn nhân.

Ngăn cản Tiền Tĩnh Kiều thành công, ánh mắt Cố Lệnh Nghi quét nhanh quanh khu vực, phát hiện vài cây sào tre dài chuyên dùng để vớt rác mặt hồ đang dựa cột đình. Nàng ba chân bốn cẳng chạy tới, chộp lấy cây sào dài nhất. Dẫu cũng quen bao năm nay, Giang Huyền Thanh vẫn tỏ chút tinh ý. Thấy nàng cầm cây sào dài loằng ngoằng chạy chật vật, vội vàng đưa tay giúp đỡ.

Quay bờ, nàng mạnh tay chọc đầu sào tre về phía vùng nước Hứa Ý Oản đang vùng vẫy.

"Hứa Ý Oản!" Cố Lệnh Nghi cất cao giọng, thanh âm khàn vì sặc nước ban nãy: “Tóm lấy cây sào mau!"

Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Hứa Ý Oản quờ quạng đôi tay trong vô vọng, thế mà vớ đầu cây sào thật. Nàng lập tức nắm chặt lấy nó như nắm bắt tia hy vọng sống sót duy nhất, mười đầu ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

"Bắt thì đừng giãy giụa lung tung nữa! Ngửa mặt lên, nín thở !" Dưới sự chỉ huy từng bước của Cố Lệnh Nghi, Hứa Ý Oản đang bám chặt sào tre cũng dần lấy bình tĩnh.

Men theo lực kéo của cây sào, Hứa Ý Oản từ từ kéo về phía bờ. ngay chỗ Cố Lệnh Nghi từng bám bụi cây đó, Hứa Ý Oản mượn lực đẩy của cây sào dài cũng ngoi đầu lên khỏi mặt nước. Nàng ho sặc sụa, thở dốc dữ dội hệt như c.h.ế.t đuối hồi sinh, bộ dạng còn thê thảm, t.h.ả.m hại hơn cả Cố Lệnh Nghi ban nãy gấp vạn .

Tảng đá đè nặng trong lòng Cố Lệnh Nghi cuối cùng cũng vơi một nửa. Nàng giao cây sào cho Giang Huyền Thanh, đó xổm xuống, gọi về phía Hứa Ý Oản đang ngâm nước: "Hứa Ý Oản, ngươi bình tĩnh ?"

"Nước sâu nguy hiểm khôn lường, ngươi tưởng cứ nhảy xuống là chuộc , khi đền mạng luôn chứ. Thậm chí nếu may, ngươi còn kéo luôn cả xuống cứu ngươi mất mạng chung."

"Lát nữa Tiền tiểu thư sẽ xuống kéo ngươi lên, ngươi nhớ kỹ điều : Tay thể vịn, nhưng tuyệt đối ôm chặt, phép quấn chặt lấy tay chân của nàng . Nếu ngươi còn dám kéo khác c.h.ế.t chìm theo, sẽ dùng cái sào tre dìm đầu ngươi xuống nước cho ngươi tỉnh táo thêm chút nữa đấy, hả?"

Thấy Hứa Ý Oản khuôn mặt trắng bệch gật đầu lia lịa nước, Cố Lệnh Nghi lạnh lùng gắt: "Trả lời ."

Nghe Hứa Ý Oản run rẩy đáp "Ta ", Cố Lệnh Nghi mới hài lòng gật đầu. Tốt, dọa cho mất mật , phen thách cũng dám loạn nữa.

Phần diễn vô cùng suôn sẻ. Tiền Tĩnh Kiều lao xuống nước cứu , thao tác hệt như cứu Cố Lệnh Nghi đó. Hứa Ý Oản ngoan ngoãn để mặc cho nàng đưa lên bờ.

Rốt cuộc thì tính mạng của cả ba đều bảo . Cố Lệnh Nghi bộ dạng nhếch nhác thê t.h.ả.m của cả ba, bắt đầu đau đầu dọn dẹp mớ hỗn độn . lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Cố Lệnh Nghi cảnh giác đầu, nhận đang tiến đến chính là Dương Doanh.

Tiền Tĩnh Kiều bèn lên tiếng giải thích: "Lúc nãy thấy ngươi rơi xuống nước, lập tức sai cung nhân bẩm báo cho Dương Thiếu phu nhân." Nàng từng vài tiếp xúc với Dương Doanh, thừa hiểu đây là một nữ t.ử hành sự chu , thấu đáo nhường nào.

Dương Doanh dẫn theo cung nhân, tự ôm hai chiếc áo choàng dày cộp vội vã tới. Nàng vốn định mang cho Cố Lệnh Nghi ngã nước và Tiền Tĩnh Kiều nhảy xuống cứu, ngờ tình cảnh mắt là cả ba cô nương đều ướt như chuột lột. Kẻ duy nhất khô ráo sạch sẽ là Giang Huyền Thanh.

Cố Lệnh Nghi mỉm với Dương Doanh: "Trên đang khoác một chiếc , Đại tẩu hãy đưa áo choàng cho Tiền tiểu thư và Hứa tiểu thư ."

Trao áo choàng xong xuôi, Dương Doanh kéo Cố Lệnh Nghi sang một bên, thì thầm to nhỏ: "Tẩu dặn cung nhân chờ ngoài . Đợi chúng thống nhất xong khẩu cung thì mới gọi họ . Lệnh Nghi, mau kể cho tẩu rốt cuộc xảy chuyện gì."

Về những sự việc xảy khi Hứa Ý Oản xuất hiện, Cố Lệnh Nghi chẳng buồn giấu giếm, kể tuốt tuột sót một chữ. Lông mày Dương Doanh nhíu chặt giãn . Nàng kề tai Cố Lệnh Nghi thì thầm vài câu, Cố Lệnh Nghi liếc Hứa Ý Oản một cái ngập ngừng gật đầu.

"Được , hôm nay chịu kinh hãi nhiều , nghỉ ngơi cho , phần dọn dẹp hậu quả cứ giao cho tẩu." Dương Doanh vỗ vỗ vai Cố Lệnh Nghi trấn an.

Dương Doanh tự nhận thấy cũng gánh một phần trách nhiệm trong sự cố ngày hôm nay của Cố Lệnh Nghi. Lúc vì lo sợ chuyện Thôi Du hẹn hò riêng tư bại lộ, nàng lấy cớ nhờ vả tìm đồ để xua đuổi bớt đám cung nhân túc trực quanh khu vực . Đã gánh trách nhiệm, đó còn nợ Nhị một ân tình, Dương Doanh quyết tâm xử lý vụ việc cho thật gọn gàng êm . Đầu tiên, nàng đ.á.n.h tiếng đuổi khéo Giang Huyền Thanh.

Nàng nở nụ duyên dáng, nhỏ nhẹ: "Giang công t.ử và Nhị giao tình sâu đậm. Cũng nhờ mối quan hệ mà Giang công t.ử trượng nghĩa tay cứu giúp của , thật là vô cùng cảm kích. Hôm khác nhất định sẽ bảo Nhị đích đến phủ để tạ ơn."

"Thế nhưng suy cho cùng, ở đây tới ba vị nữ tử, chuyện rơi xuống nước liên quan mật thiết đến thanh danh, dính líu đến nam nhân thì quả thực phần bất tiện. Rất mong Giang công t.ử rộng lượng lượng thứ, giữ kín chuyện xảy ở đây hôm nay giúp cho."

Nghe Dương Doanh mở miệng "Nhị ", khép miệng " ", sắc mặt Giang Huyền Thanh phần gượng gạo. cũng gật đầu đồng tình. Theo lời dặn dò của Dương Doanh, tranh thủ rảo bước chuồn lẹ bằng lối đường mòn khi đám cung nhân kịp kéo tới.

Cố Lệnh Nghi đưa mắt theo bóng dáng Giang Huyền Thanh đang cúi rạp luồn lách qua bụi hoa mà Thôi Dập từng chui qua. Nghĩ bụng, nếu khéo lợi dụng con đường tắt mà Thôi Dập để , còn tiết kiệm khối sức lực chứ.

Cặp hồ bằng cẩu hữu quả thực cũng duyên phận sâu sắc phết.

Tiễn Giang Huyền Thanh xong, Dương Doanh lập tức xoay sang với Hứa Ý Oản: "Cả ba đều ướt sũng thế , chuyện y phục chắc chắn giấu ai. Giờ mà bảo hai ngã xuống nước, thêm cái mác ngươi đang qua tìm hiểu Tứ Hoàng tử, vì chút đỉnh duyên nợ ngổn ngang , chẳng đằng lưng sẽ thêu dệt, bàn tán nữa. Vậy nên lát nữa sẽ báo với cung nhân là Hứa tiểu thư vô ý trượt chân ngã, Cố Lệnh Nghi nhà và Tiền tiểu thư tình cờ ngang qua nên tay cứu giúp. Hứa tiểu thư thấy ?"

Thấy Hứa Ý Oản vẫn còn ngần ngừ, Dương Doanh bồi thêm: "Như mấy nhà chúng cũng cớ qua thăm hỏi thêm vài vì chuyện , tránh những lời đồn thổi thị phi, giữ mối quan hệ hòa thuận êm ấm." Nhấn nhá ở bốn chữ "hòa thuận êm ấm", giọng Dương Doanh nhẹ bẫng nhưng đầy ẩn ý.

Ba ướt sũng, một ngã, hai cứu. Tại kẻ ngã cứ là Hứa Ý Oản? Dĩ nhiên là vì Hứa Ý Oản tự đuối lý. Cái tiếng "vô ý ngã xuống nước" dù vẫn dễ gấp vạn so với tội danh "đẩy xuống hồ".

Nghe hứa hẹn "hòa thuận êm ấm", Hứa Ý Oản lập tức gật đầu lia lịa. Nàng ngốc nghếch gì, nàng hiểu rõ ý tại ngôn ngoại trong lời : Chỉ cần theo kịch bản , phủ Hộ bộ Thượng thư và phủ Trấn Quốc Công sẽ truy cứu, so đo tính toán với nàng nữa. Hơn nữa, cớ mang lễ vật đến nhà tạ cũng thuận tình hợp lý hơn.

"Chuyện chỉ để với ngoài, nội tình bên trong chắc chắn qua mắt Hoàng hậu nương nương , sẽ tự bẩm báo rõ ràng với ..." Dương Doanh chu tính toán từ trong ngoài, đó cẩn thận cảm tạ Tiền Tĩnh Kiều thêm nữa, mới sai gọi đám cung nhân tới.

Thấy Đại tẩu xử lý việc đấy chỉ trong dăm ba câu, Cố Lệnh Nghi mới dám thở phào nhẹ nhõm. Đang định theo cung nhân y phục khô ráo thì văng vẳng bên tai chợt tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch.

"Thôi Dập, đến..." Vừa trông thấy bóng , lời định khỏi miệng nghẹn , Cố Lệnh Nghi ôm chầm lấy một cái thật chặt. Thôi Dập chắc hẳn chạy một mạch đến đây, tỏa ấm hầm hập, chẳng bù cho cơ thể lạnh ngắt của nàng.

Cố Lệnh Nghi đơ . Đóng vai phu quân an ủi nương t.ử c.h.ế.t hụt, xem kỹ năng diễn xuất của Thôi Dập dạo đỉnh thật. Nàng giơ tay định đẩy , cái ôm siết chặt quá nàng sắp tắt thở đến nơi . vì quá mệt mỏi, mệt đến mức chẳng buồn nhúc nhích nữa, cuối cùng Cố Lệnh Nghi đành buông thõng hai tay, thả lỏng , khẽ nghiêng mặt sang một bên để tìm chỗ thở, dồn hết sức nặng cơ thể tựa hẳn Thôi Dập, tham lam tận hưởng ấm lan tỏa từ .

Bên tai văng vẳng tiếng thì thầm: "Cố Lệnh Nghi, xin ."

Cố Lệnh Nghi chẳng buồn thốt lên câu "Không ", chỉ vùi sâu khuôn mặt vòm n.g.ự.c rắn rỏi của Thôi Dập, lầm bầm trách móc: "Đều tại cả đấy."

Nếu ép nàng tới cái đình viện , thì xảy bao nhiêu cơ sự phiền phức phía ?

Thực , Thôi Dập cũng mới từ điện Văn Hoa bước . Hắn và bệ hạ mải mê bàn luận hồi lâu về diệu kế dùng giấy phép buôn muối đổi lấy quân lương. Vừa đặt chân khỏi cửa điện Văn Hoa, định hớn hở tìm Cố Lệnh Nghi để khoe khoang một chút về danh hiệu ông vua ngai của kỳ thi Hương . Dù thứ hạng với Thẩm Thiệu Nguyên, nhưng áp dụng thực tế thì ăn đứt. Ai dè một quãng chạm trán ngay cung nhân do Dương Doanh phái tới báo tin. Khoảnh khắc tin Cố Lệnh Nghi ngã xuống nước, một cảm giác hối hận tột độ cuộn trào, bóp nghẹt lấy trái tim .

Làm thể để mặc Cố Lệnh Nghi ở cái đình viện một cơ chứ?

Nước hồ lạnh lẽo đến nhường nào. Cố Lệnh Nghi vốn dĩ là một cô nương cực kỳ nhạy cảm với cái lạnh, chỉ cần sáng sớm rửa mặt bằng nước buốt một chút là nàng phụng phịu, bĩu môi vui . Huống hồ là ngâm đó, nàng sẽ khổ sở đến nhường nào?

Nàng ắt hẳn sợ hãi lắm?

Suốt quãng đường chạy bán sống bán c.h.ế.t đến bờ hồ, Thôi Dập nơm nớp lo sợ. Hắn tự nhủ hết đến khác rằng: Cố Lệnh Nghi là nữ chính cơ mà, là trung tâm của cả thế giới , đều yêu thương che chở nàng, chắc chắn nàng sẽ bình an vô sự thôi.

Khi bóng dáng Cố Lệnh Nghi lành lặn xuất hiện trong tầm mắt, đầu tiên trong đời Thôi Dập cảm thấy may mắn tột cùng vì nàng là nữ chính trong truyện. Cho dù bản chẳng là nam chính sánh vai cùng nàng cũng .

Chân tay phản ứng lanh lẹ hơn cả lý trí, kịp định thần , Thôi Dập ôm gọn Cố Lệnh Nghi lòng. Nàng lạnh ngắt, Thôi Dập vô thức siết chặt vòng tay thêm một chút, cố truyền chút ấm ít ỏi của sang cho nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-43-cao-trang.html.]

Đập mắt là búi tóc ướt sũng của nàng. Rõ ràng mới sáng nay thôi, hai còn hục hặc cãi vã chỉ vì lỡ tay cắm lệch trâm cài mái tóc chải chuốt điệu đà . Giống hệt như cô chim chảnh chọe đang phàn nàn vì con trống chịu chải chuốt bộ lông vũ mượt mà cho ưng ý. Ấy mà nhoáng cái dính một trận mưa to, để bộ lông vũ xinh ướt sũng, tơi bời hoa lá.

Ông trời trút mưa, cứ trút thẳng lên đầu , cớ gì đày đọa nàng chứ?

May mà chút lý trí vẫn còn sót nhắc nhở Thôi Dập rằng điều quan trọng nhất bây giờ là nhanh chóng đưa Cố Lệnh Nghi y phục. Hắn bịn rịn nới lỏng vòng tay, vô tình thấy chiếc áo choàng dự phòng tay cung nhân cạnh. Hắn vớ ngay lấy, tiện tay quấn nốt mặt của Cố Lệnh Nghi cho kín mít.

Cố Lệnh Nghi: "..."

Cổ siết chặt nghẹt thở , tên Thôi Dập vấn đề về thần kinh ?

Thôi bỏ , ấm áp hơn là , tạm chấp nhận .

Suốt quãng đường , Thôi Dập đỡ bế xốc Cố Lệnh Nghi tiến về phía sương phòng y phục. Đưa nàng đến cửa, dừng , hỏi nhỏ: "Ta thể giúp gì cho nàng ?"

Nếu còn thừa sức lực, Cố Lệnh Nghi thực sự tung cho Thôi Dập một cước. Hắn định theo để y phục hộ nàng chắc? Đáng tiếc là tay chân rã rời, Cố Lệnh Nghi định lờ bước phòng, nhưng chợt nhớ điều gì đó bèn : "Thôi Dập, dọn dẹp sạch sẽ mớ rêu phong bám con đường lát đá dẫn đến Quan Lan Đình ."

Thôi Dập ngơ ngác, hiểu mô tê gì.

Cố Lệnh Nghi thong thả bồi thêm: "Đó là mục tiêu trả thù thứ tư của đấy."

"Rầm", Cố Lệnh Nghi thẳng tay sập cửa . Oán thù với Hứa Ý Oản tạm thời coi như giải quyết êm thấm, bây giờ mượn tay mục tiêu trả thù thứ ba dọn dẹp mục tiêu trả thù thứ tư cho khuất mắt.

Ngoài cửa, Thôi Dập và Dương Doanh đưa mắt . Dương Doanh tóm tắt sự tình cho Thôi Dập , quên nhấn mạnh chi tiết: "Lúc tẩu đến nơi thì Giang Hàn Lâm mặt ở đó . Theo lời kể, chính Giang Hàn Lâm là kéo từ nước lên đấy."

Cuối cùng, Dương Doanh còn tươi bồi thêm một cú chót: "Nhị , đến đúng lúc thật đấy."

Thôi Dập: "..."

Thôi Dập cảm thấy nét mặt lúc chắc chắn khó coi y hệt như nuốt ruồi, vì thực sự tức hộc m.á.u !

...

Chỉ huy hạ nhân dọn dẹp sạch bong đống rêu xanh, đích đến bệ hạ và Hoàng hậu dập đầu nhận , tiếp đó là thưa chuyện qua loa với Thôi Sùng Chi và Trưởng Công chúa, Thôi Dập vội vã tháp tùng Cố Lệnh Nghi hồi phủ sớm.

Vừa về đến nhà, bèn ép Cố Lệnh Nghi uống cạn hai bát canh gừng nóng hổi, đó bọc nàng kín mít như chiếc bánh chưng nhét tọt chăn, quên dúi thêm hai cái lò sưởi ấm trong.

Thấy hai mắt Cố Lệnh Nghi díu sắp dính chặt , để nàng một giấc ngủ ngon, Thôi Dập : "Đợi phụ và mẫu hồi phủ, sẽ mách lẻo, báo cáo chuyện chúng bắt quả tang Đại ca hẹn hò lén lút trong cung hôm nay cho hai . Ta chẳng rõ Đại ca xếp thứ mấy trong danh sách trả thù của nàng, nhưng cứ yên tâm, phụ dữ dằn lắm, kiểu gì Đại ca cũng no đòn."

Trước đây Thôi Dập còn áy náy vì báo cho Đại ca một tiếng cấu kết cùng Đại tẩu mật báo. bây giờ nóng ruột lắm . Nếu tại vì bắt gặp Thôi Du lén lút hẹn hò, và Cố Lệnh Nghi rời khỏi bờ hồ, thì xảy hàng tá chuyện rắc rối như thế, càng chuyện Cố Lệnh Nghi ngã xuống nước!

Thôi Du quả thực là tự chuốc lấy hậu quả, vụ án nhất định mách!

Hai mắt Cố Lệnh Nghi bỗng mở to, dặn dò: "Được, đến lúc đó nhớ gọi dậy, đích xem náo nhiệt."

Thôi Dập gật đầu. Hắn Cố Lệnh Nghi mí mắt sụp dần, thở nhẹ nhàng đều đặn, chìm sâu giấc ngủ. Hắn nghĩ, chắc chắn cũng tên trong danh sách báo thù của Cố Lệnh Nghi . Không nàng sẽ bày mưu tính kế gì để hành hạ đây, chút mong chờ thật.

...

Chập tối, Cố Lệnh Nghi vẫn đang say sưa trong mộng. Thôi Dập rón rén kề tai nhỏ: "Cố Lệnh Nghi, mách lẻo xong , phụ mẫu gọi Đại ca đến tra hỏi. Nàng mệt mỏi thế chắc hóng hớt nữa nhỉ?"

Thôi Dập tin chắc âm lượng của đủ nhỏ để đ.á.n.h thức nàng, đảm bảo Cố Lệnh Nghi nghỉ ngơi, gỡ bỏ tội danh " báo " cho .

Ai dè dứt lời, Cố Lệnh Nghi mở choàng mắt, đáp ngay tắp lự: "May quá, sức lực để xem náo nhiệt thì vẫn còn dư dả."

Thôi Dập: "..."

Trong Trí Viễn Đường, Thôi Sùng Chi và Triệu Lan nghiêm nghị vị trí chủ tọa, Thôi Du quỳ sụp phía . Thôi Sùng Chi về đến phủ, kịp nóng chỗ Nhị lang vội vã chạy tới bẩm báo chuyện thấy Đại lang tư hội với Tam Hoàng t.ử phi tại Ngự Uyển.

"Phụ , suốt ngày lo lắng đủ thứ chuyện, việc tày trời của Đại ca nếu phát giác chẳng sẽ khiến gia đình chúng bại danh liệt ?"

Nói thật, ban đầu Thôi Sùng Chi tin lắm, nghĩ chắc Nhị lang giở chứng hươu vượn. Ai dè gọi Đại lang tới tra hỏi, tên tiểu t.ử thừa nhận cái rụp!

"Đồ nghịch tử! Quỳ xuống!" Thôi Sùng Chi giận tím mặt, rống lên giận dữ. Ông tạo nghiệp chướng gì mà sinh hai thằng con trai báo hại thế cơ chứ!

Sắc mặt Triệu Lan cũng sầm . Nghe hầu bẩm báo Nhị lang và Lệnh Nghi cũng tới, bà trầm ngâm một lúc cho phép hai . Cả hai đều tường tận ngọn ngành, Lệnh Nghi còn vì chuyện mà gián tiếp gặp nạn ngã nước. Nếu cho chúng tận mắt chứng kiến màn phân xử , e là trong lòng chúng sẽ mang theo mầm mống bất mãn.

Ngay đó, Triệu Lan sai thỉnh luôn con dâu cả: "Bảo A Doanh qua đây."

Bóng lưng vốn thẳng tắp của Thôi Du bỗng chùng xuống đôi chút. Ngay cả Thôi Sùng Chi đang cơn thịnh nộ cũng khựng , ậm ừ : "Chuyện ... t.h.u.ố.c hối hận cơ chứ."

Giọng Triệu Lan đanh thép vang lên: "Chuyện tày trời cả nhà đều tỏng , chỉ giấu mỗi A Doanh, nhà họ Thôi các còn là con nữa ?" Về thể diện của Đại lang ư? Đã cả gan cái trò mèo mả gà đồng , thì còn cần gì đến mặt mũi liêm sỉ nữa!

Dương Doanh là bước muộn nhất. Vừa trông thấy phu quân đang quỳ gối sàn, ánh mắt nàng lóe lên một tia bối rối, nhưng ngay lập tức nàng cũng quỳ sụp xuống, cất lời: "Con rõ phu quân phạm lầm gì. phu thê vốn là một thể, sai tức là con cũng tội. Hôm nay con đến đây để thỉnh tội cùng cha ."

Nhìn nàng dâu cả hết mực che chở bênh vực cho phu quân, lồng n.g.ự.c Thôi Sùng Chi càng thêm nghẹn đắng. Ông thở dài thườn thượt: "Con cần quỳ, tất cả đều là lầm của cái thằng súc sinh Đại lang . Đại lang, hỏi con một nữa, lúc khai tiệc trưa nay con ? Gặp ai?"

"Con... con..." Đứng mặt Dương Doanh, Thôi Du rõ ràng là đuối lý chột , ấp úng chẳng nên lời.

Có lẽ thấy phu quân ngập ngừng, Dương Doanh lên tiếng giải vây: "Chàng vẫn luôn ở cùng con cơ mà, phụ gọi chúng con đến đây là chuyện gì hệ trọng chăng?"

Chứng kiến con dâu bao che một cách mù quáng, Thôi Sùng Chi đau đớn xót xa : "Con cần che đậy cho nó. Đại lang, dám thì dám chịu, con hãy cho thê t.ử con , hôm nay con cái trò khuất tất gì?"

Thôi Du dẫu vẫn dám ngẩng mặt lên, rũ đầu xuống thú nhận: "Con... con hẹn gặp riêng Uyển Quân ở trong Ngự Uyển."

"Uyển Quân! Uyển Quân cái quái gì! Đó là cái tên để cho con tùy tiện gọi !!" Thôi Sùng Chi gầm lên dữ dội.

Cố Lệnh Nghi quan sát rõ mồn một. Ngay khoảnh khắc , hốc mắt Đại tẩu đỏ hoe. Nàng sững sờ chằm chằm Thôi Du với vẻ hoang mang tột độ, tựa hồ như từng quen chung chăn gối bao năm nay. Cố Lệnh Nghi mà xót xa thương cảm vô cùng, sang lườm nguýt Thôi Du một cái rõ sắc. Khóe mắt liếc sang Thôi Dập bên cạnh, chẳng những hề lộ chút xót thương đồng cảm nào, mà nét mặt còn tỏ hết sức kỳ quặc.

Cau mày khó hiểu, Cố Lệnh Nghi thúc chỏ thật mạnh mạn sườn Thôi Dập. Cái biểu cảm quái gở của rốt cuộc là ý gì?

"Ta... ừm... ờ... thôi bỏ ." Thôi Dập hết Đại tẩu lén lút Cố Lệnh Nghi. Hắn chỉ thầm rút một chân lý xương máu: Ngàn vạn đừng bao giờ đắc tội với phu nhân nhà !

 

 

Loading...