Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 5: Đánh cờ
Cập nhật lúc: 2026-05-08 14:21:25
Lượt xem: 596
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng hề hứng thú với việc đối ẩm với đám "kỳ thủ cờ thối", nhưng ngày nghỉ, Cố Lệnh Nghi vẫn cùng đường tỷ đến phó ước.
Hôn sự gần kề mà đường tỷ còn gặp mặt Lưu Húc mấy . Nay Giang Huyền Thanh bày trò mời , chi bằng nhân cơ hội để họ gặp ngày cưới.
Trước lúc , Cố Tri Thư lưỡng lự: "Hay là nữa. Sắp thành , ngoan ngoãn ở nhà thêu đồ cưới với dọn dẹp sổ sách mới là đúng đạo lý, nên ngoài chơi đùa."
Cố Lệnh Nghi thúc giục: "Cứ ru rú trong nhà lo chuẩn lấy chồng ? Cũng ngoài thư giãn chứ."
Quan điểm của Cố Lệnh Nghi là chuyện nữ công gia chánh thạo tính sổ sách chẳng giúp ích mấy cho một cuộc hôn nhân. Muốn hôn nhân hạnh phúc thì điều cốt lõi xem hợp tính , gia đình đối phương hòa nhã dễ sống chung . Cố Lệnh Nghi mới chỉ tiếp xúc với đường tỷ ba năm nay, tính từ dạo cùng xem sổ sách cách đây hai tháng mới bắt đầu thiết.
Nhà họ Lưu mà đường tỷ sắp gả là do lão phu nhân cầm quyền. Thế hệ ở giữa thì thiếu gánh vác, cháu nội Lưu Húc vẫn đang miệt mài kinh sử. Sự nghiêm khắc của Lưu lão phu nhân nổi tiếng khắp nơi, thảo nào đường tỷ hoang mang lo lắng về mối hôn sự đến . Hôn nhân là chuyện hệ trọng của đời . Dù cũng là tỷ chung một mái nhà, Cố Lệnh Nghi sẵn lòng lo bao đồng đôi chút.
"Nếu tỷ tỷ , để một ở đó, cả bọn nam nhân họ với , sợ sẽ thoải mái." Câu quả nhiên dẹp tan do dự của đường tỷ.
Ca ca Cố Minh Ngọc đưa hai đến tận cửa biệt viện của nhà họ Giang. Gặp Giang Huyền Thanh đang đợi, Cố Minh Ngọc bèn dặn dò: "Hôm nay còn việc bận. Đã gửi thiệp mời đến thì ráng mà chăm sóc cho , xế chiều xong việc sẽ đến đón bọn họ."
Thấy Giang Huyền Thanh liên tục gật đầu, Cố Minh Ngọc bồi thêm một câu: "Đừng cãi với Kiểu Kiểu nữa. Hôm Hạ chí hai đứa cãi ầm ĩ, tiểu đồng nhà đều hết đấy. Đệ nhường nhịn con bé một chút."
Giang Huyền Thanh ừ hử, Cố Minh Ngọc mới xoay lên ngựa rời . Hôm nay quả thực y chuyện "chính sự", đúng hơn, mấy ngày nghỉ gần đây y chẳng rảnh lúc nào, chỉ bận Từ Văn tự xem mắt.
Nhìn bóng lưng rời của ca ca, Cố Lệnh Nghi khẽ thở dài. Ca ca rõ ràng chẳng tí thành tâm tín Phật nào mà cứ giả tín đồ ngoan đạo, bao nhiêu thời gian đều ném Từ Văn tự. Hay là bảo chuyển địa điểm xem mắt cho ca ca ? Với cái tần suất dâng hương , ngoài khéo tưởng đại công t.ử nhà họ Cố sắp xuất gia tu cũng nên.
Quay đầu , Cố Lệnh Nghi theo Giang Huyền Thanh trong: "Nghe thấy ? Ca ca dặn nhường nhịn đấy."
Giang Huyền Thanh nhún vai: "Huynh rõ ràng là thiên vị. Muội cãi như , nếu là nam nhi thì Ngự Sử Đài mới đúng."
"Nếu là nam nhi thì khối chỗ hơn cái Ngự Sử Đài. Với , nếu cãi thắng thì liệu dám cãi nữa ? Ca ca thấy thì chẳng thèm khuyên giải dăm ba câu , lúc sẽ dùng nắm đ.ấ.m chuyện với đấy."
Giang Huyền Thanh suy ngẫm một lúc, gật đầu: "Cũng đúng thật."
Cố Lệnh Nghi chỉ sắc bén ở cái miệng mà còn thiên phú tính toán vô cùng kinh ngạc. Nếu là nam nhi, chắc chắn chỉ Ngự Sử Đài mới đất dụng võ. Còn Cố Minh Ngọc thì hiển nhiên chịu để chịu thiệt . Nàng chiếm thế thượng phong mà y vẫn còn thiên vị, lỡ nàng chịu lép vế thì kiểu gì y chẳng tay lấy danh dự giúp nàng.
Đi dọc theo con đường, hoa viên phủ một màu xanh mướt mát. Những tán cây cổ thụ cao chót vót che khuất ánh nắng, xuyên qua tầng lá đan xen để những đốm sáng li ti lấp lánh. Cố Lệnh Nghi cũng từng ghé qua đây chơi hai ba bận, quá lạ lẫm.
Đi qua giả sơn, tiến thêm vài bước là một hồ nước lấp lánh. Gió thổi mặt nước gợn sóng lăn tăn xô bờ đá. Từ chiếc lầu ngắm cảnh bên hồ loáng thoáng bóng dáng của bảy tám .
Khi bước chân qua lối nhỏ rải sỏi để đến nơi, Cố Lệnh Nghi đảo mắt lướt qua một lượt. Số trong thư mời ngoài nàng thì thêm hai cô nương. Một trong đó là của Tạ Vu Dần, Tạ Nguyên, năm nay mới chín tuổi.
"Biểu ở kinh thành lạ nước lạ cái, hiếm khi khỏi nhà. Hôm nay ngoài mẫu bảo tiện thể dẫn theo cho khuây khỏa." Giang Huyền Thanh nghiêng đầu giải thích với Cố Lệnh Nghi.
Cố Lệnh Nghi gật đầu, lượt chào hỏi từng một. Nụ môi Cố Lệnh Nghi hề phai nhạt, nhưng khóe miệng Cố Tri Thư thì xẹp xuống rõ rệt. Nàng chẳng thèm liếc Lưu Húc thêm cái nào, mắt phóng thẳng Tống Ấu Chiêu.
Giang Huyền Thanh tạ tội với Kiểu Kiểu ? Đưa cả cô biểu theo là ý gì? Cố Tri Thư thầm thấy may mắn vì hôm nay cùng, nếu thì chẳng ai lấy khí thế cho Kiểu Kiểu.
Bên trong sảnh, thấy Cố Lệnh Nghi biểu hiện gì bất thường, Tạ Vu Dần cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn cứ tưởng Cố Lệnh Nghi sẽ nổi cơn thịnh nộ. Lúc mới đến hoa viên, phát hiện Giang Huyền Thanh đưa cả biểu theo, Tạ Vu Dần nhất thời chẳng phân biệt nổi tên đang xin Cố Lệnh Nghi đang tự rước bực nữa.
Lúc kéo Giang Huyền Thanh mắng mỏ: "Cây ngay sợ c.h.ế.t thì , nhưng lời đồn thổi ngoài đầy rẫy đấy, ngươi đường mà tránh ?"
Giang Huyền Thanh khăng khăng bảo Cố Lệnh Nghi sẽ tức giận. Hiện tại thì quả nhiên là nổi giận, nhưng e rằng đây chỉ là sự tĩnh lặng cơn bão. Hắn ngoan ngoãn đến xin , rước họa .
Thấy Tống Ấu Chiêu định bước tới chỗ biểu ca nàng , Tạ Vu Dần nhanh tay lẹ mắt xách luôn cô , đẩy về phía Tống Ấu Chiêu: "Tống cô nương, nó buồn vệ sinh, cô nương thể dẫn nó giải quyết chút ?"
Bé gái với búi tóc hai bên trông hệt như cục bột nếp nghiêng đầu, trừng mắt liếc ca ca một cái, ấm ức sang c.ắ.n răng rít lên: "Vâng, tỷ tỷ... mót quá."
Cố Lệnh Nghi để ý kẻ đào hố cốt để giữ cho nàng tâm tình vui vẻ. Nàng sải bước đến thẳng chiếc bàn cờ bằng đá xanh.
Bên bàn hai chiếc ghế đôn hình dưa bằng gỗ hoa lê. Nàng chọn ghế hướng mặt nước xuống, lấy một quân cờ từ trong hộp xoay xoay quanh đầu ngón tay. Ngước mắt Lưu Húc đang nép ở góc, nàng : "Lưu công tử, mời."
Trong những mặt lúc , ngoại trừ Lưu Húc, nàng đều từng giao đấu qua. Nàng nhân cơ hội thử xem năng lực của Lưu Húc đến . Thứ hai, đường tỷ vốn tính tình nhút nhát, nếu cứ để tự nhiên thì chẳng đến bao giờ mới chịu bắt chuyện với .
Mới qua vài nước cờ, Cố Lệnh Nghi hiểu rõ kỳ nghệ của vị tỷ phu tương lai thật sự ở mức bình thường, thậm chí là t.h.ả.m họa, kém hơn cả cái tầm "bình thường" của Giang Huyền Thanh nhiều.
Đối thủ đ.á.n.h càng lúc càng chậm, trán rịn mồ hôi. Cố Lệnh Nghi dồn hai quân cờ trắng t.ử cục. Liếc mắt thấy đường tỷ đang bàn cờ chằm chằm, nàng bất đắc dĩ chuyển ngón tay trỏ, dùng ngón giữa đặt quân cờ đen ô bốn hàng mười sáu.
Vẫn nên giữ chút thể diện cho tỷ phu tương lai.
Lưu Húc cau mày suy nghĩ một chốc, chân mày cũng giãn đôi chút, tiếp tục đ.á.n.h với Cố Lệnh Nghi thêm tầm hai mươi nước nữa.
"Ta thua ." Lưu Húc bàn cờ một lúc cũng đặt hai quân cờ góc , chịu thua.
"Đa tạ nhường nhịn." Cố Lệnh Nghi dậy gọi Cố Tri Thư, nhường chỗ cho đường tỷ: "Đường tỷ, thấy Lưu công t.ử lối đ.á.n.h định, thiếu kiên nhẫn như , hợp sư phụ dạy tỷ đấy."
Sắp xếp xong chỗ cho đường tỷ, Cố Lệnh Nghi đầu sang hai bàn bên cạnh. Giang Huyền Thanh và Tông Trạch đ.á.n.h còn chút phong thái, chứ Tạ Vu Dần và Thôi Dập lù lù đó chỉ là màu cho lệ.
Nàng xuống bên bàn cờ trống, khóe môi khẽ cong lên một nụ , đôi mắt cong cong bốn : "Đã lời mời đến dự hội cờ, mong các vị đây lượt chỉ giáo cho."
Hôm nay Cố Lệnh Nghi mặc áo giao lĩnh màu tím nhạt, cài hai cây trâm ngọc trai tóc. Hạt ngọc trai thượng hạng, óng ả phát sáng. Thế nhưng khi khóe môi nàng khẽ cong lên tạo thành một nụ , bao nhiêu ánh sáng trong phòng tựa như thu gọn hết đôi mắt nàng, đen láy như sa, dung nhan vô cùng rực rỡ khiến chẳng màng để ý tới viên minh châu cài tóc nàng nữa.
Bầu khí chợt chìm tĩnh mịch, Cố Lệnh Nghi đảo mắt quét một lượt, thẳng thắn điểm danh: "Tạ Vu Dần, ngươi lên ."
Tạ Vu Dần bật dậy như cái lò xo, thẳng tắp nhận lệnh lẩm bẩm "Được", lật đật xuống phía đối diện.
Quân trắng . Cố Lệnh Nghi vẫn để đối thủ cầm quân trắng. Lần nàng đ.á.n.h thong dong hơn, bỏ vẻ hòa nhã khiêm nhường lúc đ.á.n.h với Lưu Húc. Cứ như cần suy tính, nàng hạ quân cờ với tốc độ chớp nhoáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-5-danh-co.html.]
Bị Cố Lệnh Nghi dồn ép từng bước, Tạ Vu Dần lúng túng luống cuống tay chân, gần như lấy một cơ hội chống trả. Bất chợt, mắt sáng rực lên, hạ quân: "Ta chặn góc ."
Cố Lệnh Nghi nhướng mày, lập tức hạ quân cờ: "Ăn cờ."
Quân trắng áp sát bên , quân đen bẻ cong vòng . Thế thì quân trắng quân đen vây kín sạch sành sanh.
Không khó để nhận , quân đen sẽ nuốt trọn quân trắng. Cái nước cờ mà Tạ Vu Dần tính toán hóa là ngàn dặm vỡ đê.
Tạ Vu Dần đỏ mắt tía tai, nhịn thò tay định bốc quân cờ hạ xuống: "Nước vội, là..."
"Hay là khỏi đ.á.n.h nữa." Cố Lệnh Nghi lạnh nhạt cất lời.
Nàng ngước mắt , giọng đều đều: "Sách 'Kỳ Kinh Thập Tam Thiên' : 'Kế hoạch định từ bên trong mà thế trận từ bên ngoài'. Tính nhiều ắt thắng, tính ít thắng, huống hồ chi chẳng suy tính gì?"
"Trong đầu sẵn mưu lược, lúc hạ suy nghĩ, hạ hỏng mới đổi ý, thì đ.á.n.h kiểu gì cũng mà thắng ?"
Đối với Cố Lệnh Nghi, cái cớ mượn hội cờ để xin chẳng gì gọi là tha thứ tha thứ. Nàng c.h.ử.i thẳng mặt thế coi như là hòa.
Nàng đường đường chính chính đàng hoàng hơn đám nhiều. Nàng mắng mặt chứ chơi trò lưng.
Cũng may là bọn chúng chọn đ.á.n.h cờ. Đánh cờ cũng như tính cách, nàng mượn nước cờ để mắng mỏ, dẫu cũng đến nỗi khó .
Tạ Vu Dần ôm mộng đến hội, nhận trái đắng rút lui. Người tiếp theo lên ăn c.h.ử.i - nhầm, tiếp theo lên chơi cờ - là Tông Trạch.
Kỳ nghệ của Tông Trạch tồi, thậm chí còn coi là xuất sắc trong đám đồng trang lứa. Hắn chiêu trầm , phá nước đối thủ chừng mực, hề tỏ nôn nóng.
Cố Lệnh Nghi chẳng buồn dây dưa, dứt khoát hy sinh quân lấy lợi thế, giành lấy quyền chủ động. Chẳng mấy chốc phân định thắng thua.
Lúc Tạ Nguyên vệ sinh về, bên cạnh xem hiểu nổi ván cờ, nhưng nét mặt hai cũng đủ để mường tượng thế trận: một thong dong nhàn tản, một kẻ như đang đối đầu cường địch.
Tạ Nguyên ghé sát Tạ Vu Dần thầm thì: "Ca ca, Lệnh Nghi tỷ tỷ đ.á.n.h cờ giỏi thế?"
Hỏi xong Tạ Nguyên mới sực nhớ hỏi nhầm . Ca ca cái nết đ.á.n.h cờ thối um đó, hỏi thì lão hiểu cái quái gì?
Tạ Nguyên dời mắt sang Thôi Dập - kẻ trông vẻ thông minh hơn đôi chút. Tiếc là Thôi Dập cũng là kẻ mù cờ vây, nên cũng đành câm nín. Lúc Tạ Nguyên lộ vẻ thất vọng, thì Giang Huyền Thanh lên tiếng: "Nàng khả năng tính toán cực giỏi, cực kỳ nhạy bén trong việc phán đoán và dự tính nước lợi nhất. Ở độ tuổi , mấy ai qua mặt nàng ."
Lời mang đậm ý vị tự hào. Tạ Nguyên "ồ" lên một tiếng hưởng ứng: "Quả nhiên là vị hôn phu của Lệnh Nghi tỷ tỷ, hiểu tỷ nhất."
Thôi Dập một bên thì bĩu môi. Trong tiểu thuyết gốc, Cố Lệnh Nghi miêu tả là một con ngốc si tình vì Giang Huyền Thanh mà cam tâm tình nguyện xông pha biển lửa. Cuốn tiểu thuyết rác rưởi , thứ vớ va vớ vẩn.
Trên bàn cờ, thắng bại định.
"Ta thua bảy t.ử rưỡi." Tông Trạch buông quân cờ xuống, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt bàn cờ, nhẩm ván đấu .
Cố Lệnh Nghi đưa tay nhặt quân cờ, : "Hợp Chiến Thiên câu 'Đánh cờ, khởi đầu từ sự ngay thẳng, kết thúc bằng cách bất ngờ'."
Thực , trong đám bạn của Giang Huyền Thanh, lẽ Tạ Vu Dần là kẻ lông bông nhất, nhưng duy nhất Cố Lệnh Nghi chán ghét là Tông Trạch.
"Thay vì bám víu t.ử thủ, chi bằng buông bỏ lấy lợi. Tuy nhiên Tông công t.ử cần quá phiền muộn, bàn cờ ngài sự dứt khoát buông bỏ, nhưng trong cách thì thực sự học hỏi ngài."
Nghe xong, sắc mặt Tông Trạch lập tức tái mét. Cố Lệnh Nghi tự nhủ Ngu Khương nếu thấy dáng vẻ của hiện giờ cảm thấy thống khoái . lẽ Ngu Khương sẽ chẳng bao giờ, cũng chẳng gặp thêm một nào nữa.
"Kiểu Kiểu, mấy chuyện cũ đó chẳng ai mong ..." Giang Huyền Thanh lên tiếng giải vây, nhưng ngay lập tức Cố Lệnh Nghi cắt ngang: "Ta nhắc đến chuyện cũ khi nào? Ván cờ của và Tông công t.ử kết thúc , ."
Cố Lệnh Nghi chơi quá nhiều ván cờ với Giang Huyền Thanh . Nàng quá hiểu phong cách chơi cờ của . Người đ.á.n.h cờ cực kỳ tham lam…
Góc cũng giành, biên cũng chiếm, trung lộ cũng nhả.
Cố Lệnh Nghi thong thả bồi đ.á.n.h cờ, từng bước một nhường thế, nuông chiều . Rõ ràng thể nuốt trọn quân của , nàng cố tình chừa đường sống, để thi thoảng cứu vãn tình hình.
Ván cờ của trải rộng mãi, nhưng nơi nào cũng yếu ớt rỗng tuếch. Càng về bàn cờ càng eo hẹp . Vị trí cần trám thì nhiều quá, thành cũng hạ quân, đồng nghĩa với việc chẳng chỗ nào hạ quân.
"Ta thua ." Đối với việc nhận thua Cố Lệnh Nghi, Giang Huyền Thanh hiển nhiên quá đỗi quen thuộc.
Hôm Hạ chí, Giang Huyền Thanh xin , Cố Lệnh Nghi đạp cho hai cái. Lần đó, chỉ mắng vài câu thì hả .
Lần , Cố Lệnh Nghi chỉ nhẹ giọng: "Nguyên tắc đầu tiên trong cờ vây là tham thắng. Kẻ tham lam vơ vét cho đầy ắt sẽ chịu tổn thất. Chẳng đến khi nào mới chịu ghi tạc điều đó lòng."
Tống Ấu Chiêu bên cạnh chứng kiến cảnh biểu ca thất bại. Cô nàng sực nhớ lời dặn dò của dì , bảo nếu biểu ca thua cờ thì gần an ủi, mấy câu như "Chỉ là nhất thời sơ suất thôi, biểu ca vẫn giỏi lắm" đại loại thế.
Rõ ràng khi khỏi cửa Tống Ấu Chiêu chuẩn tinh thần kĩ lưỡng , thế nhưng lúc chùn bước. Nguyên nhân thì đơn giản thôi…
Chiến thắng áp đảo quá mức, nàng mà mấy lời đó thì khác c.h.ử.i nàng mù nó mắt .
Đang loay hoay xoắn xuýt, thì thấy biểu ca dậy trò chuyện rôm rả với Tạ Vu Dần . Cô nàng còn cơ hội chen mồm an ủi nữa. Tống Ấu Chiêu thở phào nhẹ nhõm, thôi thì may quá, ít nhất nàng mang tiếng là mù.
Cuối cùng chỉ còn mỗi Thôi Dập. Cố Lệnh Nghi ngẫm , hôm đó theo như lời Giang Huyền Thanh kể thì việc tụ tập nàng, Thôi Dập lẽ chỉ là kẻ hùa theo, tội nhẹ nhất, nên dùng ác ngôn công kích.
Vài ván cờ , Cố Lệnh Nghi bày sẵn quân cờ các vị trí tinh tú. nàng còn kịp động thủ, Thôi Dập túm chặt quân cờ, nhăn nhó: "Ta thật sự đ.á.n.h , chắc chắn sẽ thua t.h.ả.m hại nhất."
Cố Lệnh Nghi chỉ lắc đầu mỉm : "Kẻ bước chân cuộc thì lấy tư cách luận bàn thắng bại?"