Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 67: Giải cứu

Cập nhật lúc: 2026-05-11 11:39:30
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy trong phòng động tĩnh, đám tự xưng là "Long Hổ quân" chặn cửa bắt đầu giục giã: "Thế t.ử phu nhân, Thế t.ử lo lắng cho an nguy của . Hiện giờ loạn lắm , phu nhân đừng chần chừ nữa, mau mau theo chúng ngoài ."

Trong phòng, Cố Lệnh Nghi mở chiếc rương đựng y phục mà Thôi Dập để , chỉ đồng tiền đồng ở vách rương giải thích cách dùng, dứt khoát : "Lai lịch đám bên ngoài rõ ràng, tình hình nguy cấp, đại tẩu đừng khách sáo từ chối nữa. Bọn chúng điểm mặt chỉ tên tìm Thế t.ử phu nhân, tẩu và đều hiểu ý nghĩa của việc là gì."

Bắt Dương Doanh bắt Cố Lệnh Nghi bản chất khác , nhưng ý nghĩa chính trị của Thế t.ử phu nhân đối với bộ Quốc công phủ lớn hơn Nhị thiếu phu nhân nhiều.

"Bọn chúng nhắm Quốc công phủ. Bất luận là vì đứa trẻ trong bụng tẩu, vì để Quốc công phủ rơi bẫy, tẩu nhất định trốn trong ."

Nói với tốc độ cực nhanh để Dương Doanh kịp từ chối, Cố Lệnh Nghi khựng một nhịp tiếp lời: "Thôi Dập chắc chắn sẽ về tìm chiếc rương. Đợi khi mở nắp , chứng tỏ bên ngoài an , đến lúc đó tẩu hẵng ."

Dương Doanh phân rõ nặng nhẹ, dù trong lòng vô cùng áy náy nhưng cũng đùn đẩy đôi co, quả quyết xách váy bước rương. Trước khi đóng nắp, nàng vẫn kịp hỏi dự định của Cố Lệnh Nghi, dặn dò nàng ngàn vạn cẩn thận.

Nắp rương sập xuống, đồng tiền lật qua, tiếng lẫy chốt khẽ kêu "cạch".

Cố Lệnh Nghi khoác lên chiếc áo choàng Dương Doanh mặc lúc đến, trùm kín mũ trùm đầu. Nàng hít một thật sâu, áp tai cánh cửa gỗ ngóng động tĩnh bên ngoài.

Thân binh nhà họ Thôi do một bách hộ trạc ba mươi tuổi họ Chu dẫn đầu. Đêm nay phụng mệnh t.ử thủ căn phòng . Hắn chắn cửa, dõng dạc với gã tự xưng là Long Hổ quân: "Lúc rời Thế t.ử từng giao phó chuyện , thứ cho chúng dám tòng mệnh."

Giọng gã cứng: "Sự tình cấp bách, kịp dặn dò. Nếu ngươi tin thì tự mà hỏi Thế tử, chỉ sợ lúc ngươi chạy về thì vô phương vãn hồi ."

Hai bên giằng co ai chịu nhường ai. Thấy thời gian trôi qua, đám bên ngoài ý định xông cướp , Cố Lệnh Nghi mới đẩy cửa bước . Áo choàng màu xanh lam, búi tóc búi thấp, nửa khuôn mặt giấu trong bóng râm của mũ trùm. Chu bách hộ đang căng thẳng với tên thủ lĩnh, tiếng động bèn lách qua. Nàng , chỉ khẽ gật đầu với tên "Long Hổ quân" , đè giọng trầm xuống: "Thế t.ử sắp xếp ?"

Gã đàn ông sững một chút nhanh nhảu đáp: "Thế t.ử chỉ mong phu nhân an . Xe ngựa đợi sẵn ngoài chùa, chờ phu nhân khỏi núi, ngài thu xếp xong việc trong chùa sẽ lập tức đến tìm."

"Đi đường nào?"

Thuận theo cánh cửa mở toang, gã lén trong, thấy phòng trống bèn đáp: "Ra cửa nách phía Đông, băng qua Rừng Bia xuống chân núi."

Cố Lệnh Nghi vội trả lời, vẫy tay gọi Chu bách hộ , nhỏ giọng dặn dò vài câu. Nhìn bề ngoài như thể hai đang bất đồng ý kiến, nàng càng càng kích động, cao giọng lên, đuôi âm còn mang theo tiếng nấc run rẩy: "Nhị mang , Thế t.ử vứt ở đây. Ta tìm , thôi thì đành theo họ ."

Nàng c.ắ.n răng nhấn nhá, tựa như đang cố nén tiếng .

Trước sự nhất quyết của "Thế t.ử phu nhân", Chu bách hộ hết cách, đành để đám quân sĩ Long Hổ quân dẫn đường. Được binh vây quanh, Cố Lệnh Nghi vài bước đột ngột dừng .

"Cây trâm Thế t.ử tặng đầu tiên vẫn để ở Đông sương phòng, lấy mang theo. Đêm nay loạn lạc thế , nhỡ kẻ tặc cướp mất thì ."

Tên thủ lĩnh Ngô Chinh siết chặt chuôi đao. Trâm cài? Đã lúc dầu sôi lửa bỏng thế còn nhớ nhung một cây trâm? Gã cố nhịn cục tức khuyên can: "Phu nhân, xuống núi mới là việc quan trọng, trâm cài để hôm khác tìm ..."

"Hôm khác?" Cố Lệnh Nghi run rẩy ngắt lời: “Trong chùa kẻ tặc, Thế t.ử ở đây, hôm khác liệu cây trâm còn ? Đó là tín vật định tình của chúng đấy!"

Vị phu nhân rõ ràng là loại não bộ bình thường, cũng chẳng thông, Ngô Chinh đành ngậm miệng. Gã nhanh chóng dò xét năm tên binh theo hộ tống. Năm tên rõ ràng là loại bảo , phu nhân bảo gì nấy, xong bèn xoay định sang Đông sương phòng. Đứa nào đứa nấy tướng mạo vạm vỡ, bả vai u thịt bắp, qua là những tay thiện chiến dũng mãnh. Phe Ngô Chinh mười lăm , đ.á.n.h tay đôi thì , nhưng lấy đông đè bẹp thì , chỉ là sẽ tốn ít công sức. Lại còn dễ gây ồn ào. Vừa nãy ở lì trong phòng thì còn đỡ, giờ ngoài lớn chuyện, kinh động đến kẻ khác hỏng đại sự thì gã gánh nổi tội.

"... Về Đông sương phòng."

Cửa phòng đẩy một khe hở, Cố Lệnh Nghi lách , để một nửa cánh cửa khép hờ. Ngô Chinh canh giữ ngoài hành lang, lắng tiếng sột soạt bên trong... tiếng rương mở đóng , tiếng bước chân loay hoay tìm kiếm.

Một lát , bên trong tĩnh lặng lạ thường.

Ngô Chinh nhấc chân định xông , Chu bách hộ đưa đao cản : "Đây là phòng của phu nhân, nam nhân ngoại đạo thể tùy tiện xông ?"

Ngô Chinh gạt phắt lưỡi đao, gầm lên: "Bên trong hết tiếng động !"

Sắc mặt Chu bách hộ cũng biến đổi, hai gần như cùng lúc phá cửa xông . Trước bàn trang điểm, bóng lưng khoác áo choàng lam đang ngay ngắn. Trái tim Ngô Chinh buông lỏng thì một luồng khí lạnh buốt ập đến yết hầu. Lưỡi đao của Chu bách hộ sượt sát cổ gã!

Gã vội ngửa tránh né nhưng mũi đao vẫn găm giáp vai, m.á.u tươi b.ắ.n lên hộp trang sức.

"Người ..."

Ngô Chinh gọi thủ hạ, Chu bách hộ dứt khoát màng ham chiến, thu đao xoay , chống tay lên bệ cửa sổ, thoăn thoắt phóng ngoài, nhanh chóng biến mất rừng trúc tĩnh mịch. Ngô Chinh mặc kệ vết thương vai, lao tới tóm chặt lấy bờ vai của "phu nhân" đang gương.

Nhẹ bẫng. Gã đẩy một cái, chiếc chăn bông cuộn trong áo choàng lăn lông lốc xuống, đổ ụp lên ghế.

Là giả! Thế t.ử phu nhân trốn thoát từ đời nào !

"Đuổi theo! Vào rừng trúc!" Ngô Chinh điên tiết gầm lên. Gã đường đường là nam nhi một con đàn bà như chong chóng.

lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất như rung chuyển. Cả đám lao cửa , lửa đỏ rực bốc cao tận trời. Âm thanh khiến tất cả bất giác khựng , kể cả Cố Lệnh Nghi đang trốn chạy trong rừng trúc.

Nhờ công Thôi Dập ngày nào cũng lôi kéo nàng chạy bộ buổi sáng, Cố Lệnh Nghi tuy lúc trèo cửa sổ chật vật nhưng chạy cũng đến nỗi chậm. Thậm chí, nàng còn nhớ cả đường .

Ban ngày hai đói meo, Thôi Dập nằng nặc đòi kéo nàng rừng trúc tìm măng mùa đông. Tìm thì cũng tìm thấy, đào hai củ, nhưng chỗ nấu. Hai đành hẹn mang măng về nhà xử lý , còn hiện tại thì ngắm măng cho đỡ đói.

Trí nhớ Cố Lệnh Nghi cực , đường một bao giờ quên. Nàng đang luồn lách giữa rừng cây rậm rạp, khi tiếng nổ vang lên, tim đập thót một nhịp nhưng bước chân hề dừng , cũng chẳng buồn ngoái đầu .

Bóng trúc đan xen đỉnh đầu, ánh trăng vỡ vụn gót giày. Thôi Dập còn , nhưng nếu nàng dừng lúc , chắc chắn nàng sẽ gặp chuyện!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-67-giai-cuu.html.]

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lò luyện đan rung bần bật, nắp lò văng tung tóe, mảnh đồng vỡ theo luồng sóng nhiệt gào rít bay tứ tung. Thôi Dập nhào tới đè ông hờ xuống đất, chắn phía . Vậy mà trong đầu lúc chỉ quanh quẩn suy nghĩ: Cố Lệnh Nghi trốn trong rương thấy tiếng nổ lớn thế , liệu sợ hãi nhỉ?

Triệu Trắc đè ở , đầu gối và khuỷu tay rát buốt. Ông chống tay định dậy thì cảm giác tên tên nhóc lưng cứ đè chặt như núi, chẳng xê dịch mảy may.

Vừa nãy ông còn đang nghi ngờ nhà họ Thôi nhúng tay vụ mưu phản , thì Thôi Dập từ trong đám đông chen , gân cổ lên hét: "Cữu cữu ơi, bọn chúng cố ý ép lui về phía lò hương đấy! Khói lư hương bình thường, mùi lưu huỳnh! Trong lò t.h.u.ố.c nổ!"

Lời dứt, Triệu Trắc kinh hãi. Gã thủ lĩnh "Long Hổ quân" đang trấn tĩnh chỉ huy ở phe đối diện mặt mày lập tức xanh mét, cách đội hình hỗn loạn hung hăng trừng mắt lườm Thôi Dập. Ánh mắt đó hận thể lột da róc xương ngay tại chỗ.

muộn , Cẩm y vệ và Kim ngô vệ màng đến việc chèn ép Kinh doanh nữa, mũi nhọn đồng loạt hướng ngoài, kết thành một sợi dây thừng quyết tâm chọc thủng vòng vây hộ tống bệ hạ ngoài. Tất nhiên bản họ cũng chạy, dẫu nhốt ở đây thì kết cục cũng chỉ banh xác. Tạ Vu Dần thề rằng đời y bao giờ đ.á.n.h đ.ấ.m bán mạng đến thế. Kẻ thù liều mạng giữ chân họ, nhưng đám cấm quân cũng tôm tép, cuối cùng cũng c.ắ.n xé mở một con đường máu.

Lúc , Triệu Trắc kẹp giữa đống gạch vụn và sóng nhiệt, tro đồng rớt đỉnh đầu tên nhóc đang đè lên , khỏi thấy chạnh lòng.

"Cữu cữu ơi.” Thôi Dập ngẩng đầu lên, mặt khói xông cho nhọ nhem một vệt, nhưng giọng đầy vẻ lo lắng: “Người thương ở ?"

Trước khi lên tiếng cảnh báo, Thôi Dập suy tính trăm đường. Có kẻ g.i.ế.c Triệu Trắc hất chậu phân lên đầu phủ Trấn Quốc công. Nếu đoán lầm, một khi Triệu Trắc bỏ mạng, đám "Long Hổ quân" sẽ phò tá Thôi Sùng Chi lên ngôi hoàng đế, giúp cha "tự động" kế vị. Tương kế tựu kế quả thực đỡ tốn sức, nhưng Thôi Dập nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ nguy hiểm đó. Thời cơ chín muồi. Tự phản với khác ép phản là hai chuyện khác . Nếu lúc phủ Trấn Quốc công "mưu phản", nhà họ Thôi sẽ trở thành đích ngắm của tất cả . Mấy vị hoàng t.ử trong kinh thành e là sẽ các hiển thần thông, đám phiên vương bên ngoài cũng danh chính ngôn thuận để xuất binh thảo phạt. Rốt cuộc thì nhà họ Thôi là loạn thần kẻ tặc, kẻ khác cướp ngai vàng mới là "danh chính ngôn thuận". Muốn tạo phản thì cũng tìm đồng minh , kiếm một cái cớ đường hoàng, chứ cứ đ.â.m đầu lúc chỉ tổ may áo cưới cho kẻ khác.

Nghĩ thông suốt, Thôi Dập bèn chút do dự vạch trần âm mưu t.h.u.ố.c nổ. Lúc tỏ vẻ ân cần hỏi han tình hình của ông hờ. Làm ơn thì cho trót, để khắc cốt ghi tâm ân tình của chứ.

Triệu Trắc lắc đầu. Thôi Dập lập tức đỡ ông dậy. Lò luyện đan nổ trúng Triệu Trắc, nhuệ khí của phản quân giảm sút rõ rệt, chẳng còn nên trò trống gì.

"Cữu cữu ơi, tình hình bên chỗ Cữu mẫu thế nào ? Phu nhân của con ở sương phòng một , con thực sự yên tâm."

Triệu Trắc phẩy tay, một mặt sai kiểm tra tình hình Hoàng hậu, mặt khác cho Thôi Dập lui: "Ngươi là đứa trẻ , trung quân lo cho gia đình. Đã lo cho nương t.ử thì mau ."

Thôi Dập chậm trễ thêm một giây, dẫn theo mười mấy quân sĩ Kinh doanh lao vút . Thôi Du bận rộn dọn dẹp tàn cuộc, trách nhiệm vai thể dứt , chỉ đành ngoái dặn: "Đệ dẫn sang chỗ đại tẩu xem , báo bình an để tẩu an tâm."

Thôi Dập gật đầu, hận thể mọc cánh bay .

Ba chân bốn cẳng chạy đến cửa Tây sương phòng, Thôi Dập khựng . Bên ngoài thấy đám binh đại ca phái tới , lòng chùng xuống. Đẩy cửa bước , đồ đạc trong phòng xếp gọn gàng ngăn nắp, giống như kế hoạch bàn với Cố Lệnh Nghi là bày bừa để tạo hiện trường giả bỏ chạy.

Hắn tiến đến chiếc rương, mang theo tia hy vọng cuối cùng gõ nhẹ hai tiếng: "Lệnh Nghi, về đây. Đêm nay thể hiện lắm nhé, nàng mau ..."

Nắp rương mở , nụ của Thôi Dập mới hé nở vội tắt ngấm. Nhìn rõ bên trong, đầu óc choáng váng: "Đại tẩu?"

"Lệnh Nghi ? Lệnh Nghi ?"

Dương Doanh bám vách rương dậy, hốc mắt đỏ hoe như xong, giọng run rẩy: "Xin , mười mấy kẻ đến cướp , Lệnh Nghi đóng giả , chạy trốn về phía rừng trúc ."

Cố Lệnh Nghi đang cuộn tròn trong mương thoát nước, lá khô phủ kín quá nửa .

Nàng bàn bạc xong xuôi với Chu bách hộ, chờ rừng sẽ cắm cổ chạy theo một hướng, chạy c.h.é.m trúc. Rừng trúc mọc san sát, c.h.é.m ngã vài cây sẽ ngáng đường . Hơn nữa, động tĩnh gây càng lớn, kẻ tặc đuổi theo sẽ càng khó phân biệt hướng chạy thực sự của nàng.

Kế hoạch hảo, nhưng Cố Lệnh Nghi ngờ Chu bách hộ mù đường t.h.ả.m hại đến thế. Nàng còn tự hỏi võ công cao cường nhường chỉ đến chức Bách hộ, hóa dẫn quân đ.á.n.h trận chỉ đánh, chứ chẳng tìm phương hướng.

Chu bách hộ loanh quanh trong rừng tạo thành những vòng luẩn quẩn, phản quân chẳng dụ xa là bao. Bước chân Cố Lệnh Nghi ngày càng nặng trĩu, kiểu bắt chỉ là chuyện sớm muộn. Nàng c.ắ.n răng, dứt khoát khom trốn luôn con mương thoát nước. Rãnh nước khô cạn hơn nửa mùa, đáy lá rụng, mép mương sụt một mảng đủ chứa hai ba xổm. Ban ngày ngang qua nàng suýt vấp ngã ở đây, còn Thôi Dập kéo một cái.

Ngồi xổm một hồi lâu, thấy tiếng bước chân Chu bách hộ và đám giặc quanh quẩn quanh chỗ nàng nấp. Ba vòng , chẳng cắt đuôi mống nào.

Tiếng bước chân gần. Cố Lệnh Nghi nín thở, trượt nhẹ con d.a.o găm trong tay áo nửa tấc.

"Sao thấy ? Ả chạy thoát ?"

"Nói xằng bậy, ngươi chạy còn trầy trật, ả mà thoát thì phu nhân quyền quý gì, tòng quân luôn cho rảnh. Chắc chắn ả trốn đây, mau tìm kỹ xem!"

Hai ngày một tiến gần. Tiếng đế giày nghiến lên lá khô khiến Cố Lệnh Nghi dám thở mạnh. Đen đủi thật sự, gặp ngay một lúc hai tên, nếu chỉ một tên khi còn cơ may phản sát.

Đang định "vỡ vại buông trôi", bỗng hai gã quát lớn: "Kẻ nào!"

Một tiếng uỵch nặng nề vang lên, theo sát là tiếng thứ hai, thứ chìm tĩnh mịch. Cố Lệnh Nghi vẫn bất động.

Lá trúc sột soạt một hồi, mới tới khẽ gọi: "Cố Lệnh Nghi."

Bàn tay đang siết chặt con d.a.o buông lỏng, nàng vùi mặt đầu gối, hít sâu một kìm nén.

Giọng trầm thấp, đuôi âm còn mang theo tiếng thở dốc, kiên nhẫn hỏi : "Nàng ở đây ?"

Nàng vội vàng hất lớp lá khô đỉnh đầu, ló nửa khuôn mặt , ngước lên . Thôi Dập đang xổm bên mép mương, mão buộc tóc xộc xệch, vài lọn tóc lòa xòa hai bên thái dương. Má cọ vệt bụi nhọ nhem, vai áo thấm máu, chẳng của của ai.

Hắn nhíu mày, ánh mắt dò xét nàng từ đầu đến chân: "Nàng chỗ nào ..."

Lời còn dứt, Cố Lệnh Nghi chống tay lên mép mương, dứt khoát và nhanh nhẹn hơn cả lúc trèo qua cửa sổ, nhào thẳng lòng . Cú va chạm mạnh khiến Thôi Dập ngửa , một gối quỳ xuống t.h.ả.m lá khô.

Tim đập quá nhanh, thể tìm nổi lý do nào để biện bạch. Vùi mặt hõm vai Thôi Dập, nàng âm thầm não nề: C.h.ế.t dở, lừa dối bản nữa ... hình như nàng thực sự nảy sinh ý đồ trong sáng với Thôi Dập mất .

 

Loading...