Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 72: Quả Quýt

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:08:03
Lượt xem: 256

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùng một Tết, mới canh năm thức dậy. Xong lễ thắp hương, đốt pháo, Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập mỗi nhận một thanh chốt cửa. Hai ném chốt cửa xuống sân ba , tục gọi là "Ngã ngàn vàng", mang ý nghĩa chiêu tài nạp phúc. Cố Lệnh Nghi ngày thường lười vận động tay chân, nhưng động tác ném chốt lúc cực kỳ dứt khoát và gọn gàng. Dù thì từ lúc , năm nào cũng ném, riết quen tay việc.

Cả nhà cùng tề tựu ở sảnh hoa. Ngoài các món thường lệ, bữa sáng mùng Một còn một tô sủi cảo lớn. Thôi Dập dậy định xới cho Cố Lệnh Nghi một bát, chẳng ngờ cái muôi kịp múc thì Thôi Du cũng phắt dậy định xới. Cái mà cũng tranh ?

Ngay lúc Thôi Dập định nghênh chiến vì bát sủi cảo của Cố Lệnh Nghi, nàng khẽ liếc muôi sủi cảo, vỗ nhẹ cánh tay Thôi Dập, hạ giọng: "Trưởng ấu tự, để đại ca múc ."

Thấy Thôi Dập ngoan ngoãn buông tay, Thôi Sùng Chi ngầm gật gù khen ngợi: Con dâu thứ hai quả là thấu tình đạt lý, cách đè đầu cưỡi cổ Nhị lang, gia đình mới hòa thuận êm ấm .

Bát sủi cảo xới đầu tiên đặt xuống mặt Dương Doanh. Nàng liếc mắt một cái là nhận ngay viên sủi cảo nhiều nếp gấp nhất, nhưng đũa khựng gắp sang viên khác.

Ăn xong vài viên, Dương Doanh định buông đũa, nhưng cảm nhận ánh mắt Thôi Du chốc chốc sang, lồng n.g.ự.c chợt nhói lên chua chát.

Vậy thì ăn thêm một viên nữa .

Nàng c.ắ.n nhẹ một cái, đầu răng đụng vật cứng, bất ngờ thốt lên "Ái chà", nhả một đồng tiền xu, mỉm : "Vận may năm nay để ăn trúng ."

Sáng mùng Một, nhà bếp luôn nhét một đồng tiền xu viên sủi cảo, ai ăn trúng thì coi như rước tài lộc cả năm.

"Oa, đại tẩu may mắn thật đấy, năm ngoái cũng là tẩu ăn trúng." Thôi Cư mà thèm thuồng. Lúc nãy vì ăn trúng đồng tiền, nó ráng nhét đầy một bụng sủi cảo mà vẫn xôi hỏng bỏng .

Thôi Du khẽ hắng giọng, : "Năm bảo nhà bếp bọc thêm vài đồng nữa, để nhiều cùng hưởng may mắn."

Mọi buông đũa, gia nhân lập tức bưng lên túi rượu Đồ Tô chuẩn từ đêm qua. Tết Nguyên đán là ngày giao thời giữa năm cũ và năm mới, uống một chén Đồ Tô mang ý nghĩa tống cựu nghênh tân, trừ tà giải bệnh. Trừ Dương Doanh đang m.a.n.g t.h.a.i tiện uống rượu, những còn đều mặt về hướng Đông - hướng dương khí thịnh nhất. Thôi Cư uống tiên, đó đến Cố Lệnh Nghi, thứ tự uống xếp từ nhỏ đến lớn.

Tuổi nhỏ thì đón tuổi mới, nên dùng rượu chúc ; tuổi già thì mất một năm, nên uống . Từ lúc Cố Lệnh Nghi bắt đầu ký ức, nàng luôn là uống Đồ Tô đầu tiên trong nhà. Nay lấy chồng gả Trấn Quốc công phủ, cuối cùng cũng Thôi Cư "đội sổ" nàng.

Ăn sáng xong, mỗi chúc vài câu cát tường giải tán. Thôi Dập quan chức lưng, đang dồn sức chuẩn thi Xuân nên chẳng cần xã giao chúc Tết. Hắn cùng Cố Lệnh Nghi tản bộ về Tĩnh Tư Đường.

Thôi Dập làu bàu: "Nàng phát hiện viên sủi cảo đó vấn đề từ sớm đúng ? Đại ca đại tẩu đúng là đôi phu thê gian lận. Nàng cứ đợi đấy, tối nay đích gói sủi cảo, nhét tiền xu cả bát luôn, chúng cũng gặp vận may."

Cố Lệnh Nghi cạn lời: "Thôi Dập , đúng là sợ mẻ răng nhỉ."

Vừa về đến phòng, Thôi Dập ôm khư khư chiếc hộp gấm màu xanh nhận đêm qua ngắm nghía. Tối qua xem ánh đèn tường tận, thêm phần ngái ngủ, sáng nay dậy gấp gáp nên giờ mới thời gian tĩnh tâm chiêm ngưỡng.

Con dấu bằng ngọc Thanh Điền, chất ngọc mịn màng, ôn nhuận. Thôi Dập chằm chằm mặt khắc. Sao càng ... càng thấy giống một con lợn đang hừng hực khí thế thế ?

Cố Lệnh Nghi ngay bên cạnh, tay cầm cuốn sách vờ vịt , nhưng khóe mắt cứ liếc mãi về phía . Hắn ấn con dấu hộp mực chu sa, cộp thử lên mặt giấy trắng.

Cố Lệnh Nghi hiếm khi chột , định thú nhận sự thật thì Thôi Dập reo lên đầy kinh ngạc: "Lệnh Nghi, nàng giỏi quá! Không ngờ nàng thể tách chữ 'tự' của thành hình một con lợn đấy."

Thôi Dập hớn hở cộp thêm vài dấu nữa, nhích gần giơ cho Cố Lệnh Nghi xem. Tên tự của là "Thừa Minh" (承明). Cố Lệnh Nghi chiết tự hai chữ , ráp tổng thể trông y đúc một con lợn. Chữ "Minh" (明) tách đôi: bộ Nhật (日) mũi lợn, bộ Nguyệt (月) ngang lợn. Chữ "Thừa" (承) thì xoay ngang, phần lõi giống như đầu và khung xương lợn, nét phẩy ngang bên trái là tai, còn nét phẩy mác bên chính là cái đuôi lợn.

"Nàng xem con lợn sống động kìa, đúng là đầy thần khí." Thôi Dập càng càng thấy đáng yêu. Dăm ba cái con dấu khắc chữ vuông vức cứng ngắc thì gì đặc sắc, đây mới đúng là thiết kế độc quyền của Cố Lệnh Nghi.

Hắn lôi đống sách giá xuống, mở từng trang lót cộp dấu cái cạch. Thấy bộ dạng hưng phấn bừng bừng của , nàng thực sự thích món quà .

Cố Lệnh Nghi nhịn , cúi đầu bật : "Có thú vị đến mấy thì cũng chỉ là con lợn, để dùng trong nhà thì . Đợi dạo rảnh rỗi, sẽ khắc cho một con dấu đàng hoàng, sẽ dùng chữ Tiểu Triện."

"Nàng khắc thế , chắc ngày lắm nhỉ? Làm thêm cái nữa phiền nàng ?" Miệng thì lời chu đáo, nhưng nét mặt Thôi Dập lộ rõ sự mong chờ giấu giếm.

Cố Lệnh Nghi gật đầu: "Cũng phiền phức thật."

Khắc ấn là một trong ít những nghề thủ công mà nàng thành thạo, do học từ tổ phụ. Nàng thói quen hở là tặng con dấu, nên ít khi động tay, thao tác phần lóng ngóng, tốc độ nhanh.

"Nếu phiền quá thì thôi , một cái cũng đủ dùng ." Nếu mất nhiều công sức, thì một cái là quá đủ.

"Có những chuyện dù phiền cũng ." Cố Lệnh Nghi đoạt lấy con dấu trong tay Thôi Dập, ấn mạnh hộp chu sa.

Đêm qua lúc hai trở về phòng trì hoãn một lúc mới ngủ. Nàng hỏi Thôi Dập chiếc kính viễn vọng như thế nào. Hắn kể điểm khó nhất ở hai tấm gương: gương cầu lõm dùng để hội tụ ánh sáng, gương phẳng dùng để đổi hướng. Thôi Dập bảo đây là món đồ trong sách Tây từ hồi nhỏ. Để nó, lúc đầu dùng ngọc lưu ly thượng hạng để tập luyện, nhưng hiệu quả vì dính tạp chất và bọt khí. Khi quen tay, chuyển sang dùng pha lê tinh khiết.

Thảo nào dạo ngày nào Thôi Dập cũng chui sương phòng gần một canh giờ. Buổi tối còn bảo bận sách, giục nàng ngủ sớm, hóa là lén mài thấu kính.

Lúc Cố Lệnh Nghi nén nổi xót xa: "Huynh còn chuẩn thi Hội nữa, thế tốn công quá."

Khi đó, câu trả lời của Thôi Dập chính là: "Có những chuyện dù phiền cũng ."

Giờ phút , Cố Lệnh Nghi đem nguyên câu trả cho .

Giọng điệu nàng vô cùng nghiêm túc, nhân lúc Thôi Dập còn đang sững sờ, nàng vung tay "bộp" một tiếng. Con dấu ấn thẳng giữa trán . Rút con dấu , nàng ghé sát mắt . Một chú lợn nhỏ ngẩng cao đầu, vểnh đuôi oai vệ chễm chệ chình ình ngay giữa trán Thôi Dập.

Ừm, hổ danh là tác phẩm do chính tay nàng . Dù lúc khắc đang nổi trận lôi đình thì trình độ vẫn cao.

"Cố Lệnh Nghi, nàng ức h.i.ế.p thế." Thôi Dập oán trách vị phu nhân đang kề sát sạt mặt .

"Thôi Dập, năm mới ''(zhu)* sự hanh thông nha." Cố Lệnh Nghi cất con dấu, buông lời chúc Tết ngộ nghĩnh vô cùng.

*chư sự ( sự) đông âm với trư sự, trư là heo.

Đêm qua, cái câu "Có những chuyện dù phiền cũng " của khiến nàng trằn trọc mãi ngủ , trong khi cái kẻ đầu têu là nhắm mắt ngáy o o.

Càng nghĩ càng tức, Cố Lệnh Nghi chớp thời cơ túm lấy tay cộp thêm một dấu cái chát, tủm tỉm bồi thêm một câu: "Chuyện đôi cặp."

Im lặng vài giây, Thôi Dập nát óc vẫn nghĩ rốt cuộc đắc tội với nàng ở chỗ nào. thấy nàng tươi rạng rỡ, bèn ngoan ngoãn xòe bàn tay còn , ngửa lòng bàn tay lên hỏi: "Tay cần đóng luôn ?"

Cố Lệnh Nghi: "..."

Thôi Dập quá dễ bắt nạt ? Làm nàng cảm giác là một con ác bá .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-72-qua-quyt.html.]

Trong Tùng Phong Các, Thôi Du về sớm hơn năm. Y chỉ ghé qua vài nhà nhất định để gửi chúc Tết.

Vốn định về sớm để dành thời gian bên Dương Doanh, ngờ bước phòng thấy nàng đang chỉ đạo gia nhân dọn dẹp rương hòm. Thôi Du bước tới xua tay cho hạ nhân lui hết ngoài, tiến hỏi: "Phu nhân, hôm nay mới mùng Một, nàng về nhà ngoại ?"

"Tất nhiên là .” Dương Doanh lắc đầu: “Hôm nay vẫn ở nhà qua Tết. ngày mai vốn dĩ là ngày mặt, đợt về mang theo y phục mùa Xuân. Đại phu lộ bụng trễ, e là mùa xuân mới cần dùng đến."

Hàm ý của nàng là, ngày mai mặt xong nàng sẽ ở lì bên nhà đẻ, cùng Thôi Du về Quốc công phủ nữa.

Nha Thôi Du đuổi hết ngoài, Dương Doanh đành tự dậy thu dọn nốt mấy món lặt vặt. Thôi Du vội cản , : "Ta chuyện với nàng, tiện để ngoài thấy. Để dọn cho."

Dương Doanh mặc y dọn dẹp. Mang tiếng là " chuyện" nhưng cả hai nín thinh lời nào. Gấp xong chiếc áo cuối cùng rương, Thôi Du xuống bên cạnh Dương Doanh, nắm lấy tay nàng, hỏi nhỏ: "Có thể cho ? Có vì đêm đó đến kịp? Xin nàng, là do ..."

"Không vì chuyện đó. Là do bản thôi. Ta thể lừa dối bản nữa, vờ vịt tiếp ." Dương Doanh ngắt lời y.

Đêm đó Thôi Du thực sự gì. Dương Doanh từng ép uổng Thôi Du điều gì. Có những sinh thể đạt tới mức vẹn mười phần, ví như nhị Thôi Dập. nếu Thôi Du chỉ bảy, tám phần, nàng sẽ vì thế mà trách cứ y.

Đêm đó trốn trong rương, thấy Lệnh Nghi xả dẫn dụ phản tặc hướng khác, nước mắt Dương Doanh cứ thế lã chã tuôn rơi. Nếu Thôi Du hỏi, thì cho rõ ràng.

"Ta cướp mất cái rương, mà đang tự hỏi tại đến đó. Thôi Du, đang mang thai, tại cố sống cố c.h.ế.t chạy đến Hộ Quốc tự cầu phúc, ?"

Không đợi Thôi Du đáp, nàng tiếp lời: "Chàng . Chàng hề Chu Uyển Quân vẫn luôn thư cho . Nàng kể cho những năm tháng thanh xuân của hai , kể đối với nàng , dặn đừng hiểu lầm, rằng đó chỉ là chuyện quá khứ. Nàng bảo chỉ kể hình ảnh của ngày xưa, còn hiện tại giữa hai chẳng gì cả."

"Nàng ... nàng điên ?" Thôi Du thảng thốt, thể tin nổi.

"Nàng điên, là điên. Ta điên đến mất trí . Chàng đòi đến Hộ Quốc tự cầu phúc, mà nàng cũng ở đó. Chàng tại nằng nặc đòi theo ? Vì sợ! Ta sợ chỉ cần để mắt đến, lưng là dính líu đến nàng !"

"Nên chuyện đêm đó trốn trong rương, tất cả đều là do chuốc lấy. Chu Uyển Quân cố tình khích tướng để lết xác đến Hộ Quốc tự, mà ngu ngốc đ.â.m đầu bẫy. Ta vì rõ ràng kẻ ngu xuẩn là , mà Lệnh Nghi mạo hiểm xông ngoài dụ địch. Muội tâm địa thiện lương, oán trách nửa lời, nhưng bản thì thể vượt qua nổi chướng ngại . Xưa nay luôn tự nhận thông minh, hóa là kẻ ngu ngốc nhất, ngu xuẩn đến mức hết đường cứu chữa."

Thôi Du ôm chầm lấy Dương Doanh. Cảm xúc của nàng đang vô cùng kích động, y nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, mong xoa dịu phần nào.

"Tam Hoàng t.ử phi giở trò như , tại nàng cho ? Nàng thể liên hệ với đám loạn đảng. Nàng cần một giấu giếm chịu đựng. Đây của nàng, sai là ."

Dương Doanh túm chặt vạt áo n.g.ự.c Thôi Du. Nàng nhắm nghiền mắt , đáp: "Bởi vì còn tin nữa. Ta khi chuyện, bao biện. Nghe Uyển Quân chỉ hồ đồ nhất thời, nếu chuyện bại lộ nàng sẽ mất mạng. Ta thà chủ động ngậm miệng, còn hơn cầu xin bao che cho chuyện ."

Dương Doanh đến , nước mắt lã chã tuôn rơi đến đó. Nàng dốc cạn sức lực đẩy bật Thôi Du . Nàng quá đau khổ, hễ ở gần y là nàng thấy đau đớn cùng cực.

"Thôi Du, thực ngay từ đầu tiên gặp , đến sự tồn tại của Chu Uyển Quân . Sau đó gả cho , cứ ngỡ bản bận tâm. Quốc công phủ thế cơ mà: môn hiển hách, Trưởng công chúa và Quốc công gia khai minh, quyền quản gia trong tay , Lệnh Nghi bước qua cửa cũng hòa thuận hiền lành. Tìm một nhà chồng đến thế?"

Nàng nén sự kinh tởm để đối phó với Chu Uyển Quân, nàng cứ tưởng bản thế vì vị trí Thế t.ử phu nhân của Quốc công phủ. đêm đó cuộn tròn trong chiếc rương nhỏ hẹp, nàng mới nhận thể dối gạt trái tim nữa. Nàng lấy Thôi Du vì chính bản y. Thôi Du là nàng gặp đem lòng yêu mến.

Vì y, nàng đ.á.n.h mất lý trí, mới ngu xuẩn rơi bẫy rập của kẻ khác.

Nếu chỉ vì lợi ích, vì sự cân đo đong đếm, Dương Doanh chỉ cần giải quyết mớ rắc rối là vẫn thể sống ung dung tự tại trong Quốc công phủ. chính vì yêu, nên nàng thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Sự xao nhãng nhất thời của Thôi Du như khúc xương cá mắc nghẹn trong cổ họng nàng, khiến nàng trằn trọc đêm ngày.

Dương Doanh gạt tay Thôi Du đang định đưa lên lau nước mắt cho , gằn từng chữ: "Thôi Du, chúng hòa ly ."

Tùng Phong Các và Tĩnh Tư Đường cách một sân khá rộng, nên bầu khí hai bên chẳng liên quan gì đến . Buổi chiều hửng nắng ấm áp, khung cửa sổ mở hé đón chút khí trời. Vừa ngắm tuyết, Cố Lệnh Nghi nhàn nhã nướng quýt cùng Thôi Dập.

Lần là nàng chủ động rủ rê. Hồi nhỏ nàng thấy cha nướng quýt, đút một miếng, mớm một miếng, tình ý mặn nồng lắm. Đương nhiên giờ thì cảnh đó tuyệt nhiên thấy nữa, vì mẫu chê dạo phụ nuôi râu, mất thẩm mỹ nên bà nuốt trôi.

Kinh nghiệm quý báu của đáng học hỏi. Trên chiếc bàn thấp đặt một bếp đất nung, than hồng rực rỡ. Phía gác hai quả quýt, lớp vỏ xèo xèo bốc khói trắng.

Cố Lệnh Nghi cầm đũa lật mặt quả quýt.

"Ngày thường đồ ăn cho .” nàng chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Trò , để ."

Thôi Dập đang rảnh tay, chỉ chống cằm .

Cố Lệnh Nghi rũ mi mắt, mũi đũa chọc vỏ quýt lật qua lật . Động tác phần lóng ngóng nhưng cực kỳ nghiêm túc. Gió đông lùa qua cửa sổ, tuyết đọng nhành cây xào xạc rơi xuống. Những hạt tuyết nhỏ li ti kịp bay nhà đậu vai nàng, ngưng một tích tắc tan biến.

Thôi Dập đến mức nỡ rời mắt.

Vỏ quýt dần xém đen, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khí. Cố Lệnh Nghi gắp quả quýt bỏ đĩa nhỏ cho nguội bớt.

Thấy quýt ăn, Cố Lệnh Nghi hối Thôi Dập lột vỏ: "Vỏ nướng đen , bẩn tay lắm, bóc ."

Thôi Dập tự nhiên chẳng ý kiến gì, với tay lấy quả quýt. Đầu ngón tay chạm dính ngay một lớp tro đen. Hắn khéo léo lột lớp vỏ ngoài, để lộ những múi quýt vàng ươm căng mọng, đặt bên tay nàng.

Cố Lệnh Nghi bẻ một múi bỏ miệng, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết : "Vất vả cho ."

Giọng nàng nhẹ nhàng, thủ thỉ như mấy hạt tuyết tan vai áo, nhẹ bẫng đến mức Thôi Dập cảm giác thể lột thêm cả sọt quýt nữa cũng .

Tay Thôi Dập với tới quả thứ hai định lột tiếp, thì một múi quýt dí sát môi .

"Tay bẩn , để đút cho." Hắn thấy Cố Lệnh Nghi thủ thỉ.

Đầu óc Thôi Dập "ong" lên một tiếng. Hắn hé môi, c.ắ.n lấy múi quýt, và ngậm luôn cả ngón tay của Cố Lệnh Nghi.

"Thôi Dập, nhả ." Cố Lệnh Nghi lên tiếng mà vẫn hồn. Rồi cảm nhận một cú tát "yêu" chút lực đạo đập mặt.

Thôi Dập luyến tiếc nhả , trả tự do cho bàn tay trắng trẻo thon thả của nàng.

"Từ bao giờ mắc thêm cái tật c.ắ.n thế hả?" Cố Lệnh Nghi trố mắt khó tin.

Thôi Dập bừng tỉnh, khẽ nhai múi quýt trong miệng. Vị chua chua ngọt ngọt, hương quýt mềm mịn lan tỏa nồng nàn. Hắn nắm lấy tay Cố Lệnh Nghi, dùng ngón cái miết nhẹ lên dấu răng mờ mờ tay nàng, rũ mi đáp: "Xin nàng, tại quýt thơm quá, ăn vội nên lỡ c.ắ.n trúng thôi."

 

Loading...