Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 74: Đua Ngựa

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:08:05
Lượt xem: 231

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay ngày Lập Xuân, Thuận Thiên Phủ dựng sẵn khán đài nghênh xuân ở ngoài cửa Đông Trực. Các vương tôn công tử, tướng lĩnh quan viên đều tụ họp về sân bãi đua ngựa để phân cao thấp. Thôi Dập cũng ghé qua cho mặt.

Trước khi cửa, Thôi Dập cứ lề mề nấn ná mãi, hỏi: "Lệnh Nghi, nàng xem đua ngựa ?"

Hôm qua Cố Lệnh Nghi phát hiện vài luồng tư duy mới mẻ trong việc tính toán quỹ đạo, ăn sáng xong là hận thể chui tọt ngay thư phòng, tâm trí xem mấy trò đua ngựa nhảm nhí. hiển nhiên nàng vẫn nhớ đang "tâm tư trong sáng" với Thôi Dập, thái độ quá lạnh nhạt.

Cố Lệnh Nghi thở dài: "Tiếc quá, ngày nghênh xuân chỉ nam nhân mới cưỡi ngựa, nữ quyến chúng chỉ nước một chỗ mà dòm. Ngày xưa mẫu từng một , về bà than vãn ngắm m.ô.n.g ngựa, hứng nguyên một mồm đầy bụi, thời gian còn thì cứ trân trân một sân trống hoác."

Nghe nàng , Thôi Dập lập tức phụ họa: "Thế thì cực hình quá, nàng cứ ở nhà , một loáng về ngay."

Trong lòng Cố Lệnh Nghi khấp khởi mừng thầm, nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ bịn rịn đôi chút. Nàng lưu luyến : "Để tiễn cửa. Mè Đen dạo vẻ ngoan ngoãn lời hơn, lát nữa thủ thỉ với nó vài câu, dặn nó thể hiện cho thật , sân đua trở chứng cãi cọ với ."

Thế là Cố Lệnh Nghi theo Thôi Dập chuồng ngựa, tự tay đút cho Mè Đen một củ cà rốt, mới tiễn và ngựa lưu luyến bước khỏi cổng Trấn Quốc công phủ.

"Mọi đừng ham nhanh, danh thứ gì cũng quan trọng, đừng để thương là . Ta sẽ ở nhà đợi về." Cố Lệnh Nghi vẫy tay chào tạm biệt.

Ngay khi bóng và ngựa khuất tầm mắt, Cố Lệnh Nghi kiễng chân ngóng thêm một chút... ừm, chắc chắn là khuất dạng .

Thế là nàng lập tức xách váy, sải bước thoăn thoắt về phía Tĩnh Tư Đường. Cuối cùng cũng tống cổ , gian yên tĩnh trở , nàng nóng lòng thư phòng tiếp tục việc tính toán!

Bên ngoài cửa Đông Trực, một đám vương tôn công t.ử tụ tập đông đủ. Thôi Dập dắt ngựa bước tới, là những gương mặt quen. Thái t.ử và Tứ hoàng t.ử vị trí dẫn đầu, theo là các vị công t.ử nhà Quốc công, Hầu tước.

Vừa thấy bóng Thôi Dập, Tạ Vu Dần lập tức khoác vai , ghé sát tai thì thầm: "Thấy gì , hôm nay Lục hoàng t.ử đến. Nghe vụ bạo loạn ở Hộ Quốc tự đêm đó thoát khỏi liên can, bệ hạ giam lỏng trong cung . Tứ hoàng t.ử thì đang đắc ý xuân phong, sáng mùng Một bệ hạ ban thưởng vì công vụ chỉnh trị kênh rạch Bắc Trực Lệ. Lục hoàng t.ử vốn nhà ngoại quyền thế nay vướng chuyện tày đình, Ngũ hoàng t.ử thì chân cẳng tàn phế, giờ thế cục chỉ còn là cuộc chơi giữa Tứ hoàng t.ử và Thái t.ử thôi."

Thôi Dập gật gù. Liếc Triệu Hằng đang vây quanh bởi đám bạn bè a dua xu nịnh, mặt mày rạng rỡ đắc ý, quả thực khí thế còn lấn át cả Thái tử.

Thôi Dập vốn chẳng mặn mà gì với việc chen chân đám đang nổi như cồn , nhưng Triệu Hằng chủ động tiến tới, ngó nghiêng xung quanh cợt: "Ái chà, biểu đua ngựa một ? Thế thì cẩn thận đấy nhé, kẻo sứt mẻ 'Giao Du tướng quân' của chúng thì khốn."

Tạ Vu Dần mà ngớ . Triệu Hằng và Thôi Dập xích mích từ bao giờ thế? Giữa thanh thiên bạch nhật mà ăn khó thế ?

Thôi Dập thì chỉ mỉm . Ăn ngông cuồng thế , xem Triệu Hằng đúng là đang lâng lâng mây . Mỉa mai một , đại khái là nhắc khéo chuyện Cố Lệnh Nghi đến. Tên đúng là bụng hẹp hòi, dọa nạt thành bèn đ.â.m thù hằn. Giữ cái tên sống ngày nào là ngủ yên ngày đó!

Biết Triệu Hằng giờ chỉ như con châu chấu sắp hết thời, Thôi Dập lười so đo võ mồm. Hắn khẽ gật đầu, kéo Mè Đen và Tạ Vu Dần định né sang một bên.

Thôi Du dắt ngựa bước thu trọn màn tầm mắt. Thấy bắt nạt đến mức ỉu xìu, Thôi Du nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày. Thường ngày Nhị lang ở nhà quậy phá chọc tức đến c.h.ế.t sống , ngoài để khi dễ thế ?

Thôi Du quẳng dây cương cho tiểu quan bên cạnh, sải bước bước tới: "Nhị của thần trong trận đại chiến Túc Châu đúng là lập công trạng gì lớn lao, nhưng cũng dầm dề sương gió sa trường ròng rã suốt bốn năm trời. Tứ điện hạ, bách tính lê dân hiểu thì thôi, nhưng ngài là Hoàng t.ử mà buông lời như , những võ tướng như chúng thần xong khỏi chạnh lòng. Đánh trận thua chê bai thì chúng thần nửa lời oán thán. thắng trận trở về, chỉ vì phong thưởng mà chịu cảnh giễu cợt, cái lý lẽ đem thì ai cũng thấy xót xa."

Mặt Triệu Hằng lập tức đỏ bừng. Xung quanh là con em công hầu khanh tướng, ai nấy đều đang dồn mắt về phía . Ở triều đại , tước vị của các gia tộc đều đ.á.n.h đổi bằng xương m.á.u chiến trường.

Triệu Hằng vội vàng chuyển giọng: "Ta nãy chỉ là đùa với biểu thôi, tuyệt đối ý mạo phạm. Là biểu ca giữ chừng mực."

Kẻ đầu têu sinh sự muối mặt xin . Thôi Dập cảm nhận bờ vai Thôi Du vỗ nhè nhẹ, kèm là giọng điệu vô cùng đau đớn: "Nhị lang , ngờ, là kẻ chỉ giỏi khôn nhà dại chợ đấy."

Thôi Dập: "..."

Ở nhà thì ngang ngược thật, nhưng ở ngoài cũng tính kế thâm độc lắm chứ. Chỉ tiếc là những chuyện thể khoe khoang với đại ca .

Thuận Thiên Phủ doãn dẫn đầu bái tế Mang Thần và Xuân Ngưu, tiếp đó là nghi thức "Đả Xuân", tức là dùng roi quất lên con trâu giấy tết sẵn, cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.

Nhờ lời giải thích của Cố Lệnh Nghi hôm mặt, nàng bảo giờ nổi mặt đại tỷ phu của , cứ thấy La Quan Văn là nhớ tới cảnh gã vì đường con cái mà vung roi đ.á.n.h vợ, nỡ chứng kiến. Nay tiết Đả Xuân mục sở thị vung roi quất trâu, tình cờ La Quan Văn ngay bên Thôi Dập vài , khiến Thôi Dập cũng cảm giác như đồng cảm lây.

Không xem, mà là quá xem, ánh mắt cứ bất giác đảo về phía La Quan Văn, tò mò xem cái tên ngụy quân t.ử sẽ diễn kịch thế nào.

Xong xuôi các nghi thức thì cuộc đua ngựa chính thức bắt đầu. Sân bãi đủ rộng rãi. Thôi Dập lưng Mè Đen. Chắc do sáng nay Cố Lệnh Nghi thủ thỉ dỗ dành nên nó ngoan ngoãn hiếm thấy.

Cố Lệnh Nghi còn chuẩn cho nguyên một túi cà rốt. Thôi Dập tranh thủ đút cho nó ăn để phòng hờ lát nữa nó giở chứng. Mè Đen tỏ vẻ kén cá chọn canh, hai củ ăn một nửa bèn nhè . Thôi Dập ép ăn tiếp thì nó bèn phì phì hai tiếng, đầu chỗ khác, chuẩn nổi cáu.

Sáng nay Cố Lệnh Nghi đút cho ăn, nó cái điệu bộ chảnh chọe , ăn rõ ngoan, ăn xong sạch sẽ còn dụi dụi đầu Cố Lệnh Nghi cơ mà.

Hừ, đúng là con ngựa mê gái!

Đua hạng nhất cũng chẳng phần thưởng gì thiết thực. Hiệu lệnh dứt, hàng chục con tuấn mã như mũi tên rời cung phóng vút . Thôi Dập lững thững xuất phát, tính toán chỉ cần về đích ở nửa nhóm giữa là .

Vì khởi hành chậm, nên lập tức bỏ chót bảng. Mè Đen bất mãn phì mũi phì phò.

"Gấp gáp cái gì.” Thôi Dập vỗ vỗ cổ ngựa: “Chúng theo trường phái lùi một bước tiến ba bước cơ mà."

Ngựa của đám vương tôn công t.ử đương nhiên đều là giống , chớp mắt bỏ xa một đoạn. Phía gần như chẳng còn ai. Đang nhong nhong cưỡi thì Thôi Dập chợt nhướng mày khi thấy La Quan Văn đang sóng vai ngay ngang .

Mặt mũi vị đại tỷ phu căng cứng, trắng bệch, trông vô cùng căng thẳng. Hai tay ghì chặt dây cương, cả cứng đơ như khúc gỗ cắm phập lưng ngựa.

Thôi Dập cố tình hãm tốc độ, lùi nửa ngựa để quan sát thêm. Ngựa của La Quan Văn rõ ràng là con ngựa ngoan hiền, sải bước vô cùng vững chãi. Thế nhưng gã vẫn nơm nớp lo sợ, cứ chạy vài bước cúi đầu xuống kiểm tra.

Đã chắc mẩm vị đại tỷ phu hễ lên ngựa là hồn siêu phách lạc, Thôi Dập rề rà nữa. Hắn khẽ kẹp bụng ngựa, Mè Đen lập tức tung vó phóng vút lên phía .

Nhanh chóng vượt qua vài đang tụt hậu, lọt top giữa tiến về đích. Thôi Dập xoay xuống ngựa, ngoái đầu . Ừm, vẫn thấy bóng dáng La Quan Văn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-74-dua-ngua.html.]

Tạ Vu Dần tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung cừ, y thuộc tốp về đích đầu tiên. Khuôn mặt y rạng rỡ nụ tự mãn. Nhìn bộ dạng đắc ý của y, chắc hẳn năm nào tết Nghênh Xuân y cũng lết xác đua ngựa cho bằng , cốt để dịp phô diễn tài năng.

Thôi Dập tiến gần, tò mò hỏi: "Trông bộ dạng kìa, đây để ý, năm nào La Quan Văn cũng thế ?" Vừa , Thôi Dập hất cằm về phía bóng nhỏ như hạt đậu ở đằng xa.

Tạ Vu Dần lẩm nhẩm nhẩm tính mối quan hệ. Thôi Dập cưới Cố Lệnh Nghi, còn La Quan Văn của Khúc Thành Hầu phủ cưới trưởng nữ nhị phòng nhà họ Cố. Tính Thôi Dập và La Quan Văn cũng là cọc chèo. Y hỏi : "Ngươi và tên cọc chèo thiết lắm ?"

Hỏi một đằng trả lời một nẻo, ắt hẳn uẩn khúc gì đây.

Thôi Dập lập tức phủ nhận: "Không lắm, diễn trò vẻ đạo mạo, trông thô lỗ cục cằn."

Đã ưa thì cùng lưng là chuẩn bài .

Quả nhiên, Tạ Vu Dần tuôn như s.ú.n.g liên thanh: "Chuyện cũng mới cách đây hai tháng lúc nhậu nhẹt với đám đồng liêu ở Kim Ngô Vệ. Tiểu công t.ử nhà Văn Viễn Hầu, Tưởng Hòa Nghĩa , ngươi cũng mà. Hôm đó uống say lôi chuyện đại tỷ phu nhà ngươi kể. Bảo là ngày Nghênh Xuân bốn năm , và La Quan Văn chạy đua chậm nhất, rớt phía cùng. Hắn tận mắt chứng kiến La Quan Văn ngã ngựa, xui xẻo con ngựa giẫm luôn một nhát vùng bụng ."

Nghe đến đây, Thôi Dập cảm thấy chuyến uổng công. Lát nữa về chuyện để kể cho Cố Lệnh Nghi .

"Lúc đó Tưởng Hòa Nghĩa cũng để tâm lắm, dẫu La Quan Văn cũng liệt giường dưỡng thương, cứ tưởng chỉ bầm xước nhẹ thôi. mãi La Quan Văn thành ba năm vẫn con, Tưởng Hòa Nghĩa mới sực nhớ , tự hỏi cú đạp đó trúng ngay chỗ hiểm . Chắc ngươi cũng , mấy hôm tin một nha của tỷ phu ngươi thai, Tưởng Hòa Nghĩa mới lôi chuyện kể, bảo là suy nghĩ linh tinh, chắc mấy năm chỉ là tới duyên con cái thôi."

lúc , La Quan Văn mới lạch bạch phi ngựa tới nơi. Nhìn bộ dạng mồ hôi nhễ nhại, t.h.ả.m hại tột độ của gã, hóa là do từng ngã ngựa nên sinh ám ảnh.

Thôi Dập vỗ vỗ vai Tạ Vu Dần: "Chầu rượu của ngươi uống đáng giá đấy, hôm nào mời ngươi một bữa."

Trong thư phòng, Cố Lệnh Nghi lật lật xem quyển 6 và quyển 11 của "Kỷ Hà Nguyên Bản". Trước đây, việc tính toán quỹ đạo vận hành của các thiên thể đa phần là ghi chép các con quan sát , áp dụng công thức nội suy, liên tục điều chỉnh, cải thiện phương pháp tính toán để tiệm cận nhất với thực tế.

suy cho cùng, dữ liệu cũng chỉ là những điểm biệt lập, trong khi chuyển động của thiên thể là quỹ đạo hình elip khép kín. Quyển 6 của "Kỷ Hà Nguyên Bản" bàn về tam giác đồng dạng, quyển 11 bàn về hình học gian. Nếu giới hạn góc ở các con , mà dùng kiến thức hình học để đo lường quỹ đạo vận hành của thiên thể, liệu chính xác hơn phương pháp tính toán thông thường ?

Cố Lệnh Nghi đang miệt mài suy luận đầy say mê, mãi cho đến khi Thôi Dập đưa tay nhéo nhẹ búi tóc của nàng: "Cố Lệnh Nghi, nàng ăn trưa đúng ?"

Ngẩng đầu lên, Cố Lệnh Nghi nhăn nhó bảo sẽ ăn ngay. Thôi Dập chặn lời: "Nàng mà lề mề thêm một canh giờ nữa là ăn tối chung với luôn đấy."

Thôi Dập xách cổ Cố Lệnh Nghi... ai giám sát thì chắc chắn sẽ bỏ bữa... sảnh . Nhìn nàng cầm đũa gảy gảy cơm trong bát, ánh mắt thẫn thờ, rõ ràng là đầu óc vẫn đang vướng bận chuyện tính toán. Vốn định đợi nàng ăn xong mới , nhưng tình hình đành dùng chuyện để lôi kéo sự chú ý của nàng thôi.

"Lệnh Nghi."

"Hửm?" Cố Lệnh Nghi đáp hờ hững.

"Đại tỷ phu của nàng mới là kẻ thể sinh con đấy."

"Hửm?" Cố Lệnh Nghi buông tiếng "hửm" lấy lệ, nhưng ngay đó nàng sực nhận Thôi Dập cái gì. Đầu óc nàng lập tức tỉnh táo mười phần: "Chẳng hai tháng gã mới cho nha m.a.n.g t.h.a.i ? Đứa bé đó của gã ?"

Nghe Thôi Dập kể ngọn nguồn vụ ngã ngựa của La Quan Văn, Cố Lệnh Nghi lập tức tóm gọn trọng tâm: "Bốn năm gã ngã ngựa, lúc đó gã vẫn thành với đường tỷ . Nếu nhà họ La rõ chuyện mà vẫn hành xử như , thì rõ ràng đây là trò lừa hôn."

Đâu chỉ lừa hôn, còn ém nhẹm chuyện, ăn cướp la làng, ép đường tỷ uống thuốc, lập quy củ, báo hiếu, chịu đòn roi. Cả nhà họ La bọn chúng còn là con nữa ?

Cố Lệnh Nghi tức đến độ cho ăn một đấm, tiếc là kẻ đáng đ.á.n.h mặt ở đây. Vậy thì nhanh chóng về Cố phủ tìm mẫu mới . Thôi Dập vẫn đang liên tục gắp thức ăn bát nàng. May nhờ Thôi Dập ngóng tin , nên nàng đành ngoan ngoãn ăn hết bát cơm .

Đến khi ăn xong, tâm trạng cũng bình tĩnh đôi chút thì trời chập choạng tối. Đi về giờ e là tiện.

"Ta cho mẫu một phong thư, báo cho bà . Sáng mai sẽ trực tiếp tìm tổ mẫu..." Nói là , Cố Lệnh Nghi gót thẳng thư phòng.

Thôi Dập mới về nhà, chạy đôn chạy đáo bên ngoài cả ngày, vì bận giám sát Cố Lệnh Nghi ăn cơm nên chỉ kịp rửa tay rửa mặt sơ qua. Hắn theo nàng thư phòng mà phòng ngoài rửa ráy sạch sẽ.

Cơn phẫn nộ hóa thành ngòi bút sắc bén, Cố Lệnh Nghi thuật ngọn ngành sự việc. Suy tính , nàng thêm một phong cho Cố Tri Thư, báo rằng chuyện của đại đường tỷ manh mối mới, hẹn tỷ mai về Cố phủ bàn bạc.

Viết xong xuôi, Cố Lệnh Nghi cầm thư phòng ngoài tìm Quan Kỳ. Trời sắp tối, sai Quan Kỳ sẽ an hơn Tuế Dư Nhuận Thành.

Mới bước ngoài vài bước, nàng thấy tiếng nức nở của trẻ con vang lên từ sảnh .

"Hức hức, nhị ca, bắt nạt . Nhị ca giúp trả thù."

Bước chân Cố Lệnh Nghi khựng , tiến thêm hai bước, dừng bên ngoài hành lang phụ của sảnh . Bên trong sảnh, Thôi Dập cất giọng: "Đừng nữa, nhức cả đầu. Kể rõ ràng xem chuyện gì, mới quyết định giúp , và giúp như thế nào."

"Là con trai của Định Quốc công, Lý Trí Dương. Nó mới một cái lồng dế, chơi. nhớ lời ca dặn là cướp đồ của khác, nên ngỏ ý mượn. Nó bảo lấy miếng ngọc bội của đổi, chơi xong sẽ đổi . Vậy mà hôm nay cầm lồng dế đến tìm nó, nó trở mặt nhận nợ, bảo chẳng chuyện đó. Đệ đòi, nó còn gọi đến nhạo , bảo là loại mặt dày mày dạn đòi xin xỏ đồ của khác."

"Nhị ca, ngọc bội đó là tặng , thể thế... hức..." Thôi Cư cố kìm tiếng nức nở, nhưng vẫn nấc lên từng hồi.

Thôi Dập đưa tay day trán: "Thằng nhãi đó quả thực nhân phẩm vấn đề, nhưng cũng ngốc quá cơ. Chưa đến việc hai món đồ giá trị chênh lệch một trời một vực, dù đổi thật thì cũng lập giấy giao kèo bằng chứng chứ. Ăn suông như , nó lật lọng lúc nào chẳng ."

"Oa oa, nhị ca thông minh nhất, chẳng lẽ nhị ca cũng hết cách ? Ngọc bội của lấy ?"

Thấy Thôi Cư sắp sửa ré lên, Thôi Dập vội vàng bịt miệng nó : "Có cách, cách. Nín ngay ."

Nghe lén đến đây, Cố Lệnh Nghi ban đầu còn mỉm , nhưng nụ dần vụt tắt khi nhận điểm bất thường.

Thôi Dập từng coi thường . Tất nhiên , sẵn lòng giúp đỡ là chuyện bình thường. một đứa trẻ coi thường ca ca, khi bắt nạt sẽ vượt mặt cả cha để chạy đến tìm ca ca cầu cứu đầu tiên ?

 

Loading...